Phần 06

Sau gian nhà chính dùng để tiếp khách của Mai Lang Vương có một cây me tây [1] rất lớn. Tán của nó rộng, che kín cả một khoảng trời. Hoa me tây hồng nhuận mềm mại như những chiếc lông vũ be bé, khi khô héo thì rụng đầy lên mái nhà và sân, tạo thành một lớp sợi mỏng cam sậm.

Thần Tình đáp lên một nhánh me tây vươn gần cửa sổ, vừa đùa nghịch chiếc quạt gỗ thơm tinh xảo vừa nghe ngóng thông tin.

Bên trong, Mai Lang Vương và Phù Đổng Thiên Vương đang ngồi đối diện nhau trên tràng kỷ. Tiểu đồng mà Bạch Sứ cắt cử cũng đã đến nơi, nó đặt tráp trầu lên bàn, rót trà ra cho hai người. Phù Đổng Thiên Vương hài lòng nhón lấy một miếng trầu têm cánh phượng khéo léo, khuôn mặt anh tuấn thư thái hẳn ra.

Ngài thưởng thức miếng trầu trong khi Mai Lang Vương yên lặng thưởng trà. Tiểu đồng kia biết rằng Mai Thần nhà mình không dùng trầu, cho nên nó đã cẩn thận đậy kín tráp trầu lại.

- Vẫn thế à? 

Phù Đổng Thiên Vương cười cười hỏi.

- Chuyện gì ạ? 

Mai Lang Vương gõ quạt vào tay một cách thanh nhã, mỉm cười.

- Không tập ăn trầu ư? Miếng trầu là đầu câu chuyện đấy.

Mai Lang Vương nghe vậy, chàng chỉ biết thở ra một hơi nặng nề, lắc đầu tỏ vẻ bất lực với Thiên Vương.

Mặc dù ăn trầu là tục lệ cổ truyền của người Việt Nam, bất kì vị thần nào cũng phải làm quen với tục lệ này. Tuy nhiên, ngay từ khi còn nhỏ Mai Lang Vương đã không thể ăn trầu. Chàng không thích cái vị đắng đắng, chát chát, ngọt ngọt kì lạ đó, vì vậy đã dứt khoát không tập ăn.

Sau này khi chàng trưởng thành hơn, phải diện kiến những vị thần lớn thì chàng mới hiểu, ăn trầu đã là lệ bất thành văn trước khi bắt đầu cuộc trò chuyện rồi. Dù vậy, chàng vẫn không thể làm quen, có nhiều vị Thần gốc đã khó chịu khi họ mời trầu mà chàng không dùng.

Phù Đổng Thiên Vương ban đầu cũng là một trong số những người khó chịu với chàng vì điều ấy. Sau thời gian tiếp xúc, lòng yêu mến một người tài đã khiến ngài không còn sự khó chịu đó nữa. Thiên Vương nhiều lần khuyên nhủ chàng nên tập ăn trầu theo người ta, để sau này không bị lạc lõng. Mai Lang Vương hiểu tấm lòng của ngài, nhưng chàng không thể vượt qua quy tắc của chính mình.

- Thật là.

Biết rằng có nói thêm cũng vô ích nên Phù Đổng Thiên Vương không đả động đến chủ đề này nữa. Ngài đã ăn trầu xong, giờ thì có thể đi vào công việc được rồi.

Thiên Vương hớp một ngụm trà, để vị trầu tan đi bớt, đặt chén trà xuống, ngài bắt đầu dùng ánh mắt nghiêm nghị hướng về phía Mai Lang Vương. Không gian trong phòng cũng trở nên căng thẳng hẳn đi.

- Mai Lang, ngươi thấy thiên tượng kì dị vừa rồi chứ?

- Vâng, tiểu bối đang định hỏi Vương về chuyện đó đây. 

Mai Lang Vương gật đầu.

- Chuyện đó là do 'Vì sao lõi'.

Sắc mặt Mai Lang Vương trở nên nặng nề, ngoài tán me tây, Thần Tình xòe quạt che ngang mặt, đáy mắt mông lung.

 


Phù Đổng Thiên Vương kể lại những chuyện đã xảy ra ở Phan Xi Păng và Cổ Loa cho Mai Lang Vương nghe. Cả chàng và Thần Tình đều bất ngờ bởi không ai nghĩ Long Quân và Mẫu Âu Cơ lại đứng ra chống đỡ việc này. Sau khi bất ngờ hồi lâu, Mai Lang Vương mới hỏi Thiên Vương về cách giải quyết mà Lạc Long Quân đưa ra, Thiên Vương được lời như cởi tấc lòng, ngài liền đem nhiệm vụ mà Hùng Duệ Vương giao phó trao lại cho chàng.

- Mai Lang, 'Vì sao lõi' đã rơi xuống nhân gian và ẩn mình trong bể nhân loại, Hùng Duệ Vương giao cho ngươi nhiệm vụ đi tìm nàng. Khi ngươi có thể cảm động trái tim nàng, nàng sẽ quay về Phan Xi Păng và tiếp tục chống đỡ Thần giới. Đây là nhiệm vụ cấp bách, ngươi phải bắt tay vào hoàn thành ngay đi.

- 'Cảm động trái tim nàng'? 

Mai Lang Vương nhíu mày.

- Nghĩa là gì ạ?

- Hừm... 

Phù Đổng Thiên Vương trầm tư.

Thật ra trong mật lệnh mà Hùng Duệ Vương giao đến cho ngài, Hùng Duệ Vương chỉ nói là cần tìm Mai Lang Vương để cảm động 'Vì sao lõi' mà thôi. Hùng Duệ Vương không giải thích gì đến việc cảm động đó, thế nên ngài cũng chẳng hiểu 'cảm động' là làm thế nào.

Thiên Vương lắc đầu:

- Chuyện này... Ngươi nên tự mình suy nghĩ đi. Ta chỉ nhận lệnh như thế thôi, cũng chẳng rõ cảm động là gì nữa.

- ... 

Mai Lang Vương nâng chén trà lên, suy tư hồi lâu.

Bên ngoài, Thần Tình nghe chuyện mà lòng hứng khởi lắm thay. Hai gã đàn ông kia không biết 'cảm động' là gì, nhưng với nàng - Một Thần Tình như nàng - Thì từ 'cảm động' ấy thật dễ giải thích làm sao.

Thần Tình xếp quạt, đan hai tay vào nhau. Nàng phấn khởi nhìn bầu trời Tây Nam xanh ngời, tim đập rộn rã.

Ái chà, nghĩa là Mai Lang Vương sẽ phải khiến 'Vì sao lõi' rơi vào tình yêu ư?

Một kẻ mặt lạnh như hắn và 'Vì sao lõi'? Đây chẳng phải là kiểu tình yêu bi kịch ngược luyến tàn tâm mà bọn phàm nhân thế kỉ hai mươi mốt rất yêu thích đấy sao?

Lòng Thần Tình dao động dập dờn, khi nàng nghĩ đến Mai Lang Vương, trên tay phải của nàng đột nhiên hóa ra một quả cau có khắc chữ 'Mai' bằng mực chu sa. Khi nàng nghĩ đến 'Vì sao lõi', trên tay trái của nàng lập tức hiện ra một lá trầu không xanh ngời có vẽ chữ 'Sao' cũng bằng mực chu sa nốt.

Trong lúc cao hứng nghĩ đến chuyện tình ngược luyến tàn tâm trong tưởng tượng, Thần Tình đã lỡ đặt quả cau kia vào lá trầu không.

Trầu và cau dường như cảm ứng với nhau, trầu bao bọc lấy cau, cau cuốn lấy trầu, cả hai cùng phát sáng và hóa thành một khối vàng.

- Éc! 

Thần Tình lúc này mới tỉnh ngộ, nàng chợt nhận ra mình vừa nghịch dại rồi.

Suy nghĩ của nàng đã khiến cho thần lực tự khởi động. Vì quá cao hứng không kiểm soát mà nàng đã vô tình 'định tình duyên' cho Mai Lang Vương.

Thần Tình tái mét mặt mũi nhìn bức tượng trầu cau bằng vàng trên tay. Mồ hôi trán vã ra ướt đẫm, Thần Tình run rẩy cả người. Lần đầu tiên trong đời, nàng trở nên kinh hoảng đến vậy.

-o-

Chú thích:

[1] Còn có tên dân dã là còng, muồng ngủ, muồng tím... Là một loại cây thân gỗ lớn với chiều cao thường rơi vào khoảng hai mươi lăm - Năm mươi mét, đường kính thân lớn và tán có thể rộng đến ba mươi mét. Hoa màu hồng trắng, trông như một chiếc quạt lông vũ. Lá cây sẽ ngủ vào lúc trời trở chiều hoặc khi trời sắp mưa.