Nữ Phản Diện - Chương 03 - 04

Chương 3:

Trình Anh có năng khiếu hội họa bẩm sinh. Cô không thực sự thích vẽ nhưng cô thường không tự chủ được đôi tay của mình tạo nên những bức họa mà nếu ai vô tình nhìn thấy cũng phải trầm trồ ngợi khen. Cô giáo trên bục nói rất nhiều nhưng tâm trí Trình Anh thì bay vèo vèo đi đâu hết, bàn tay nhỏ nhắn của cô cầm lấy chiếc bút chì đặt trên tờ giấy trắng. Ban đầu là những đường mỏng để phác họa rồi chẳng mấy chốc một phần của khu hoa viên trường dần hiện lên dưới ngòi bút của cô: Bầu trời, hoa lá, cây cỏ đều khá giống với đời thực. Trình Anh tự nhận nét vẽ của mình vẫn còn khá cứng so với những tiền bối khác nhưng không thể phủ nhận rằng cô vẽ rất đẹp. Cô chỉ cần cố gắng hơn nữa là sẽ thành công nhưng cô không muốn làm vậy.

Bố cô từng nói: “Tình yêu là thứ làm nên một tác phẩm hoàn hảo. Tình yêu chưa đủ lớn có nghĩa là vẫn chưa thành công”. Làm sao cô có thể làm được điều đó khi mà tình yêu vốn đã chết từ lâu trong cô rồi? Mặc dù được người khen ngợi là thế nhưng chỉ có Trình Anh mới biết tác phẩm của mình vẫn thiếu sót một yếu tố quan trọng. Đó là tình yêu.

Bố của Trình Anh cũng là một họa sĩ có tiếng với những tác phẩm rất thành công và cô chính là thừa hưởng tài năng đó từ bố. Người đàn ông đã từ bỏ cả gia đình của mình, người đàn ông hứa rằng sẽ quay trở về nhưng rồi mất tăm tích suốt mười mấy năm liền. Cô đã từng tin vào lời hứa vội vàng đó của ông ấy để rồi cứ thế mà chờ đợi…

- Trình Anh, có lẽ sắp tới bố sẽ đi mất mấy hôm. Con ở nhà phải ngoan với mẹ nhé! – Người đàn ông khụy gối xuống, nhìn đứa con gái bé nhỏ bằng ánh mắt yêu thương rồi mỉm cười ấm áp.

Tuy là một nghệ sĩ với niềm đam mê mãnh liệt với hội họa nhưng ông ấy vẫn phải cắn răng bán đi số tranh mà ông từng nhất quyết không bán để kiếm tiền nuôi gia đình nghèo của mình. Cô bé Trình Anh mặc dù đã khá quen với việc này nhưng không hiểu sao giờ phút này cô bé lại cảm thấy lo lắng vô cùng:

- Bố sẽ quay về chứ? - Cô vội hỏi, đôi tay nhỏ bé nắm lấy tay của bố như không muốn buông.

Người đàn ông xoa đầu Trình Anh rồi nói:

- Bố nhất định sẽ trở về!

- Bố hứa chứ?

- Bố hứa!

Ông dắt con gái đến đầu ngõ rồi thuyết phục mãi cô bé mới chịu buông tay mình ra. Nhìn bóng dáng cao lớn của bố ngồi trên chiếc xe tải dần xa, Trình Anh không kìm lòng được liền bỏ tay mình ra khỏi tay mẹ rồi chạy đuổi theo bố, vừa chạy cô vừa hét:

- Bố nhất định phải quay về, bố nhất định phải quay về với mẹ con con!

Thần trí Trình Anh lại quay trở về khoảnh khắc xưa cũ đó, mọi chuyện như chỉ vừa mới hôm qua. Cứ mỗi lần cô vẽ tranh dù cố ý hay vô ý thì kí ức về người đàn ông mà cô gọi là bố đó cứ lần lượt ùa về, cô lắc đầu mong quên mọi chuyện đi rồi mới phát hiện ngòi bút đã gãy từ bao giờ…

- Bức tranh đẹp đấy! – Giọng giáo viên Hóa – Bảo Trâm - bất ngờ cất lên bên cạnh làm cô giật mình.

Trình Anh quay sang nhìn cô giáo trẻ đứng đó với vẻ mặt uy nghiêm nhưng ánh mắt không giấu được sự khinh thường dành cho cô.

- Em nên theo lớp học vẽ chứ không nên phí thời gian để ngồi đây. – Bảo Trâm có vẻ không thích Trình Anh, giọng nói nghe khá châm chọc.

Trình Anh không nói gì chỉ cười nhếch mép, cô biết giáo viên này không thích cô cũng chỉ bởi vì cô hay bỏ tiết của cô ta. Còn nhớ hồi trước, cũng vì cô quá đẹp mà bạn trai lâu năm của cô giáo này mới đòi chia tay cô ta để có thể tiếp cận cô. Trình Anh khi biết được chuyện đó liền cảm thấy kinh tởm vô cùng, một chút cũng không hứng thú. Cũng chính từ ngày hôm đó mà Bảo Trâm luôn cố tình gây khó dễ cho cô dẫu biết cô ấy cũng chẳng làm gì quá đáng sợ.

Dường như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trình Anh nhưng chỉ trừ một người – đó là Lâm Gia Huy. Anh ta ngồi bàn trên, vẫn điềm nhiên làm bài tập của mình. Đôi mắt Trình Anh dần toát ra sự lạnh lùng như chứa cả tảng băng trong đó.

- Nếu như có thể thì lúc này tôi đã đang ở phòng vẽ chứ không phải ngồi ê mông ở đây. – Trình Anh lãnh đạm đáp lại rồi quay lên nhìn vị giáo viên trẻ đầy thách thức.

Các bạn học “ồ” lên một tiếng rõ to.

Bảo Trâm tức tối, còn định giáo huấn Trình Anh thêm mấy câu nữa nhưng nghĩ đến gia thế của Trình Anh thừa sức “đá bay” một giáo viên mới như cô ta nên đương nhiên không thể làm gì con nhỏ kiêu ngạo này được rồi. Lại nhớ đến chuyện quá khứ vì con nhỏ này mà cô ta nhục nhã thế nào, Bảo Trâm chỉ biết cố gắng nhẫn nhịn rồi đẩy cao gọng kính, sau đó thì quay về chỗ bục giảng tiếp tục giảng bài.

Mai Linh ngồi không xa bỗng giơ ngón cái lên với cô rồi cười toét cả miệng. Trình Anh thở dài rồi lấy gọt bút chì trong cặp ra bắt đầu gọt bút. Ánh mắt cô thế nào lại rơi vào tấm lưng rộng lớn của Lâm Gia Huy, anh ta vẫn mải miết làm bài tập như thể mọi chuyện vừa rồi không làm cho anh ta mất tập trung dù chỉ một giây. Cũng phải, đối với cô, Lâm Gia Huy giống như một con robot, lúc nào cũng xoay quanh việc học và việc chăm sóc thật tốt cho Mẫn Tiên. Nhiều khi cô tự hỏi sao anh ta lại phải làm những chuyện vô bổ như vậy, nhưng rồi lại nhớ ra Lâm Gia Huy thích Mẫn Tiên, thích con nhỏ đó từ khi còn bé rồi…

Ánh mắt đó cùng nụ cười đó y hệt với hình ảnh hồi nhỏ mà cô không thể nào quên, cái khoảnh khắc lần đầu cô nhìn thấy anh. Cô đứng ngoài phòng nhìn lén hai người bọn họ chơi đồ hàng với nhau rất vui vẻ. Anh yêu chiều và luôn nhường nhịn Mẫn Tiên, ánh mắt cũng dịu dàng vô cùng. Nụ cười của anh rạng rỡ như ánh mặt trời, những tia nắng ngoài cửa sổ hắt lên thân hình nhỏ bé của anh khiến cả người anh bỗng chốc tỏa ra một vầng hào quang đẹp lạ kì. Hình ảnh đó như thể đã khắc sâu vào tâm trí của cô và kể cả cho đến bây giờ, Trình Anh vẫn nhớ rõ những cảm xúc ngày hôm đó.

- Mẫn Tiên, em đừng lo, có anh bảo vệ em rồi! – Một cậu bé mới chỉ có 7 – 8 tuổi vậy thôi nhưng lại nói một câu thâm tình như vậy, không hiểu sao lúc đó trong lòng Trình Anh bắt đầu nảy sinh sự ghen ghét với Mẫn Tiên.

Vậy là đã trôi qua tiết học cuối cùng của ngày hôm nay, cô nhìn thấy Lâm Gia Huy đang thu dọn sách vở chuẩn bị ra ngoài, cô cũng tự động đi theo anh. Vừa mới bước ra khỏi cửa thì cô bị thân hình cao lớn của Minh Nhật chắn đường, cô nhíu mày nhìn anh ta.

- Sao vội vã vậy? Không định chờ anh sao? – Minh Nhật cười cười nhìn dáng vẻ hấp tấp của Trình Anh.

Trình Anh vội khôi phục lại vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày nhưng vẫn không thể nào qua mắt được Minh Nhật. Anh ta nghiêng đầu như đứa trẻ rồi quan sát Trình Anh, lại nói tiếp:

- Em đáng yêu quá!

- Anh có định để em về nhà không đây? – Trình Anh mất kiên nhẫn nói với anh ta, cô tự nhiên trở thành vật chắn đường cho mấy bạn học đằng sau.

- Có chứ! Đi nào… - Minh Nhật vui vẻ kéo tay Trình Anh rồi dắt đi.

Mai Linh cười lắc đầu khi nhìn thấy cảnh tượng đó, cô liền quay sang nhìn An An. Ánh mắt An An cứ nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào - nơi mà Minh Nhật và Trình Anh vừa mới tình cảm mấy phút trước.

- Họ đẹp đôi nhỉ? – Mai Linh dò hỏi.

An An không nói gì, cô nhìn Mai Linh khẽ cười, nụ cười cô ấy gượng gạo vô cùng. Trước đây, Mai Linh chưa bao giờ thấy dáng vẻ này của An An nhưng gần đây lại xuất hiện khá nhiều.

Chương 4:

Phòng học lớp 11A1

Mẫn Tiên cùng các bạn học vẫn bị cô giáo chủ nhiệm giữ lại trong lớp để dặn dò một số việc. Cô nghĩ mình là lớp trưởng nên chắc cô giáo sẽ còn giữ cô ở lại lâu hơn, nhưng Lâm Gia Huy đã đứng ngoài phòng học chờ cô khá lâu rồi nên nếu cứ như vậy thì anh ấy sẽ rất mệt. Mẫn Tiên cảm thấy lo lắng cho anh. Nhìn cô giáo trên bục giảng nói liên hồi, cô lén lút lôi chiếc điện thoại túi áo mình ra, nghĩ một lúc rồi nhắn cho anh vài dòng.

Tiếng rung trong túi quần của Lâm Gia Huy làm anh hơi nhột. Anh vội lấy điện thoại từ trong túi rồi mở lên - là tin nhắn của Mẫn Tiên: “Em chắc sẽ bị cô giáo giữ lại lâu lắm, nếu anh mệt thì anh cứ về trước đi!”

Lâm Gia Huy liếc nhìn Mẫn Tiên qua cửa sổ phòng học, thấy cô đang nhìn anh đầy lo lắng, những ngón tay thon dài của anh bắt đầu hoạt động trên bàn phím điện thoại: “Anh không mệt đâu, khi nào em xong thì chúng ta cùng về.” Nói xong, anh ngẩng lên nhìn cô mỉm cười dịu dàng.

Mẫn Tiên nhìn xuống điện thoại, đọc được những dòng chữ đó trong lòng cô cảm thấy ấm áp vô cùng…

Mẫn Tiên và Lâm Gia Huy quen nhau từ khi còn rất bé. Từ ngày mẹ cô mất, bố cô thì đi làm suốt ngày đêm, anh luôn xuất hiện bên cạnh, yêu thương và đùm bọc cô. Nhất là lúc cô bị Trình Anh và các bạn trai khác bắt nạt. Lâm Gia Huy dần chiếm trọn trái tim Mẫn Tiên và trở thành người quan trọng nhất cuộc đời cô. Cô rất thích anh, tình cảm đó đang ngày một lớn dần theo thời gian, cô không biết anh có thích cô hay không nhưng tình cảm của cô đối với anh sẽ mãi không thay đổi, nó không phải thứ là tình nghĩa bình thường mà nó còn lớn hơn cả như thế…

Lâm Gia Huy là một chàng trai sở hữu thân hình cao lớn, tóc tai chỉnh chu, thần thái cuốn hút, trưởng thành, gương mặt tầm trung nhưng nụ cười của anh lại có thể làm điên đảo chúng sinh chỉ trong nháy mắt. Chỉ tiếc là Gia Huy ít khi cười, thường cười mỉm là nhiều, còn đâu người ta thường nhìn thấy anh với một biểu cảm trên khuôn mặt là nghiêm túc, hai con ngươi đen và sâu với đôi lông mày vừa ngang vừa rậm hơi nhíu lại. Hiếm lắm người ta mới nhìn thấy anh cười một chút, đó là những lúc anh ta ở bên Mẫn Tiên, trông anh dịu dàng hơn hẳn. Nếu đặt ngoại hình của Gia Huy lên so sánh với Minh Nhật thì có lẽ Minh Nhật vẫn có phần nhỉnh hơn, nhưng Gia Huy lại luôn là “hoàng tử trong mơ” của các bạn nữ và các em khối dưới, bởi anh không chỉ đẹp trai, học giỏi mà còn có gia thế khủng, bố mẹ làm trong quan chức lớn.

Mẫn Tiên quả là một cô gái may mắn vì có Gia Huy luôn kề bên chăm sóc và bảo vệ, có người ghen ghét nhưng cũng có người ngưỡng mộ, họ còn viết hẳn truyện về bộ ba Trình Anh – Gia Huy – Mẫn Tiên nổi tiếng của trường, trong đó Gia Huy thường sắm vai “hoàng tử trong mơ” bên cạnh “công chúa” Mẫn Tiên ngây thơ, xinh đẹp còn nhân vật phản diện độc ác và mưu mô thì luôn thuộc về Trình Anh.

Trình Anh chưa từng đọc một chương nào trong những bộ truyện nhảm nhí đó. Ít nhất thì cũng vô tình nghe được mấy câu lúc Mai Linh cố tình đọc to lên. Họ viết về Trình Anh có phần nặng nề, thậm chí là dùng những từ miệt thị, xúc phạm cô. Chẳng cần đến lượt Minh Nhật ra tay, Trình Anh cô thừa sức khiến cho mấy đứa tác giả dám xuyên tạc linh tinh đó một trận nên thân nhưng cô đã không làm vậy. Tại sao cô không làm vậy ư? Tại vì cô phát hiện ra mình chính là nữ phản diện như thế, nữ phản diện độc ác chuyên đi hại nữ chính…

***

Mặc dù ở trường thì Trình Anh quyết định hôm nay sẽ về sớm hơn mọi khi nhưng rồi thế nào lúc nhìn thấy mô tô của Minh Nhật đỗ trước mặt thì trong cô lại sôi sục một cảm xúc khó tả. Cô liền rút điện thoại ra, gọi cho tài xế riêng bảo không cần đến đón xong, rồi cô quay sang hỏi Minh Nhật:

- Xe còn xăng không?

- Còn đầy, đủ cho em đi ba ngày! Sao? Muốn đi bar nữa à? – Anh ta vỗ vỗ con xe phân phối lớn của mình, cười một cách tự mãn.

- Xuống đi! – Câu nói bất ngờ của Trình Anh làm nụ cười của Minh Nhật cứng lại.

- Ý em là…

- Để em lái cho! – Trình Anh lúc này mới nhìn Minh Nhật thẳng thừng đáp. Ánh mắt lạnh tanh của cô ấy làm Minh Nhật hơi sờ sợ.

Đang lúc anh ta không để ý, Trình Anh liền tiến tới giữ tay lái xe rồi dùng tay đẩy đẩy anh ta ngồi dịch xuống, nhường vị trí chủ lái cho cô. Minh Nhật đương nhiên thuận theo, mặt anh ta vẫn chưa hết nghệt.

- Này, em chắc chứ?! – Tiếng máy nổ làm cho Minh Nhật sực tỉnh, anh ta lên cao giọng.

Trình Anh không nói gì thêm, cô đội mũ bảo hiểm vào rồi bỗng rồ ga lên. Sau một khắc chiếc mô tô phi nhanh như gió với tiếng động cơ giòn tan. Mặc dù, Trình Anh học lái mô tô từ chính Minh Nhật dạy nhưng dẫu sao đây cũng là xe phân phối lớn dành cho con trai nên có chút lo lắng là dĩ nhiên. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng phải nói thật là Trình Anh học rất nhanh, chỉ dăm ba ngày là lái được tốt mà lái mô tô giỏi chẳng thua kém gì anh ta. Ngoài đường cao tốc có rất nhiều xe cộ lớn nhỏ: Tiếng còi, tiếng xe máy, xe ô tô, cũng không thể nào sánh được với tiếng động cơ gầm lên như mãnh thú của con xe này. Trình Anh cảm thấy phấn khích tột độ, cô lại vít mạnh ga lên, tâm trạng không ổn định lúc nãy cũng vì thế mà tốt hơn hẳn.

- Trình Anh! – Sau một lúc, Minh Nhật cuối cùng cũng chịu nhập cuộc, anh ta ngồi sau phấn khích hét lên.

Lúc Trình Anh trở về nhà bằng chiếc mô tô của Minh Nhật thì trời cũng sầm tối. Trình Anh trả chiếc mũ lại cho Minh Nhật rồi đeo cặp sách lên vai, đang chuẩn bị vào nhà thì Minh Nhật bỗng gọi cô lại:

- Trình Anh!

Trình Anh quay lại nhìn anh ta, chờ anh ta định nói gì đó.

- À… Ừm… mai anh đến đón em nhé? – Minh Nhật ngập ngừng nói, biểu hiện có phần bối rối nhưng là đang che giấu điều gì đó.

Câu nói mập mờ của anh ta làm Trình Anh nghi ngờ, nhưng cô không nghĩ nhiều chỉ đáp lại anh ta thế này:

- Không cần đâu, mai em nhờ tái xế riêng trở đi.

- Ừm… Thế anh về đây… – Minh Nhật cưởi gượng gạo với cô, anh ta nói xong thì cũng bắt đầu nổ máy, trước khi đi còn kịp vẫy tay chào cô.

Trình Anh yên lặng nhìn theo bóng chiếc mô tô màu đen chạy ngày một xa dần khỏi tầm mắt. Mãi cho đến khi tiếng đóng cổng sắt đằng sau vang lên khiến cô phải quay lại. Người con trai cũng quay lên nhìn cô bằng ánh mắt ngỡ ngàng - là Lâm Gia Huy! Vì đang là buổi tối mà ngoài này lại chỉ có ánh đèn vàng mập mờ của ngọn đèn đường, Trình Anh lại đứng lặng như thế làm Gia Huy có phần giật mình.

- Chào cậu! – Gia Huy sau khi lấy lại bình tĩnh liền trầm giọng lên tiếng trước.

Trình Anh không nói gì, cô cứ nhìn anh chằm chằm với đôi mắt nâu đẹp lạ. Gia Huy dường như cũng bị thu hút bởi đôi mắt nâu tuyệt đẹp đó, anh không chối từ mà nhìn cô một cách trực diện. Vệt sáng từ ngọn đèn đường hắt xuống đất kéo dài bỗng tạo thành một dải phân cách lớn giữa hai người họ. Cảm giác như chỉ vài bước chân nữa thôi là đến nhưng hóa ra lại xa tận chân trời. Giữa ánh trăng tuyệt đẹp của bầu trời đêm và sắc vàng huyền ảo của ngọn đèn đường, hai con người đứng đó lẳng lặng nhìn nhau…