Những Bí Ẩn Của Lãnh Đạo Thú Tính - Chương 70

Những Bí Ẩn Của Lãnh Đạo Thú Tính
Chương 70: Hiếm thấy mời khách
gacsach.com

“Cô cầm lấy đi.” Lạc Mộ Thâm bình thản nói, “ đây là cấp trên của đầu lợn bạn cô cho cô phí tổn thất, tiền thuốc cũng không cần cô trả, sau này, cô chính là có tiền rồi, nghỉ ngơi bồi dưỡng tốt, nếu như đồng ý làm việc, tôi có thể giới thiệu cho cô sếp tốt hơn.”

“Đúng thế, cậu nhận lấy đi.” Tôi vội vàng khuyên Châu Đình.

Châu Đình bây giờ đã quá kinh sợ rồi, bây giờ chính là có tiền rồi sao? Cậu ấy nhìn tôi, lại nhìn Lạc Mộ Thâm và Phương Trạch Vũ, từ đầu đến cuối không dám tin và tai và mắt của mình.

Người con gái đáng thương, bị doạ cho ngây người rồi.

Tôi không kiềm nổi trong lòng thở dài, ở cùng loại người như Lạc Mộ Thâm, giống như ở cùng Bill gates, Mark Zuckerberg vậy, lúc nào người ta từ ngón tay hở ra một chút, đều có thể đủ cho chúng tôi làm người có tiền nhỏ bé rồi, bây giờ trong thẻ của tôi, còn có 200 vạn anh ta thắng cầu cho tôi nữa kìa!

“Không không không, tôi không dám nhận. Nhiều tiền như thế, tôi nghĩ tôi không phấn đấu được nữa, Lạc Tổng, tôi có thể quyên góp cho viện trẻ em mồ côi được không?” Châu Đình thật thà hỏi.

“Có thể, tiền của cô, cô đồng ý làm việc gì thì làm.” Lạc Mộ Thâm bình thản nói, “ Không cần thương lượng với tôi.”

Tôi cảm kích nhìn Châu Đình, Châu Đình, quả nhiên là một cô gái lương thiện, xem ra tôi còn kém hơn Châu Đình điểm này.

Như thế, tôi cũng đem 200 vạn đó quyên góp cho viện trẻ em mồ côi là được rồi.

Món tiền nóng tay đó, tôi cảm thấy vẫn nên làm công ích.

Nghĩ đến đây, tôi nắm lấy tay Châu Đình: “Châu Đình, khi đi viện phúc lợi, cậu và mình cùng đi nhé.”

“Ưh, được.” Châu Đình vui vẻ nhìn tôi.

Tôi nắm chặt lấy tay của Châu Đình, không sai, chúng tôi là những đứa con từ thành phố nhỏ đến, gia đình chúng tôi không phải rất có tiền, chúng tôi cũng thích tiền, nhưng chúng tôi thích bản thân chăm chỉ thành thực kiếm tiền, những món tiền này, con số quá to lớn, mà còn là bánh trên trời rơi xuống, lúc nào cũng cảm thấy cầm sẽ bỏng tay, chúng tôi vẫn nên đi quyên góp là được rồi.

“Dạo này sao thế? Thật là may mắn, gặp phải người con gái không thích tiền như thế, đến tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.” Phương Trạch Vũ cười nói.

Tôi cười nhìn Phương Trạch Vũ: “anh Đại Vũ, không phải chúng em không thích tiền, mà là, số tiền đến tương đối bất ngờ, vẫn nên đi quyên góp là được rồi, sau này chúng em cũng vẫn chăm chỉ kiếm tiền, có điều, anh Đại Vũ, anh nói, anh sẽ giới thiệu cho Châu Đình một công việc tốt, là thật sao?”

Tôi là cố ý nói như thế, tôi sợ thằng cha này quên mất.

“cô là cố ý nhắc nhở tôi phải không? Sợ tôi chỉ nói xong thôi à?” Lạc Mộ Thâm nhíu lông mày, có vẻ nguy hiểm nhìn tôi.

“Không phải, tôi chỉ là nhân tiện nói mà thôi.” Tôi vội vàng cười xoà.

“Nếu như không ghét bỏ, làm ở bệnh viện của tôi thế nào?” Phương Trạch Vũ cười nói.

“Thật sao? Tôi có thể sao? Tôi chẳng sợ làm việc gì, việc gì đều được, tôi ngưỡng mộ nhất áo màu trắng thiên sử.” Châu Đình cao hứng nói.

“Đương nhiên có thể, nếu như cô đồng ý làm bác sĩ, tôi có thể cho cô đi học học viện y.” Phương Trạch Vũ cười nói.

Châu Đình xúc động gần như sắp khóc rồi.

Tôi thật sự rất vui, mặc dù hôm nay mang đầy giật gân mạo hiểm, nhưng kết cục thật khiến tôi vui quá rồi.

Phương Trạch Vũ là người lương thiện tuyệt vời, tôi tin anh ta sẽ đối đãi tốt với Châu Đình.

Tôi hướng ánh mắt cảm ơn về phía Phương Trạch Vũ.

“Được rồi, đừng ở đây ồn ào nữa, để Châu Đình nghỉ ngơi đi, Trạch Vũ, đừng quên sắp xếp cho cô ấy một công việc tốt đấy.” Lạc Mộ Thâm bình thản nói.

“Còn cần cậu nói?” Phương Trạch Vũ cười nói, “ đều sắp xếp xong rồi.”

“chúng ta đi thôi.” Lạc Mộ Thâm nhìn tôi.

“Châu Đình, nếu không buổi tối mình ở đây chăm sóc cậu nhé?” tôi nhìn Châu Đình.

Lời nói của tôi vừa dứt, Lạc Mộ Thâm lạnh lùng nói: “Ở đâu cũng có cô thế? Đã nói thế rồi, có y tá, cô buổi tối chăm sóc Châu Đình cả đêm, cô ngày mai không đi làm à? Muốn trốn việc à?”

“Đúng thế, Nhuỵ tử, có y tá chăm sóc mình rồi! Cậu quay về nghỉ ngơi đi, tối hôm nay cậu cũng mệt rồi.” Châu Đình nói.

“Đúng thế, có y tá chăm sóc cô Châu Đình, cô không cần lo lắng, đầu lợn, mau về đi!” Phương Trạch Vũ nhẹ nhàng nói.

Tôi chẳng còn cách nào, đành phải nghe bọn họ.

“Thế thì ngày mai mình lại đến.” Tôi nói với Châu Đình.

Châu Đình vui vẻ xua xua tay với tôi, tôi mới yên tâm đi ra khỏi phòng bệnh với Lạc Mộ Thâm.

“cảm ơn anh, anh Đại Thâm.”

“Có gì đáng cảm ơn? Chỉ là việc nhỏ.” Lạc Mộ Thâm không cho là đúng nói.

“Hại lạc tổng cùng tôi cả một buổi tối, thật sự áy náy.” Tôi có vẻ khó xử nói.

“Đã áy náy thế, thì mời chúng tôi ăn cơm đi!” Phương Trạch Vũ cười nói.

Tôi lập tức nhớ ra rồi, đúng thế, bận như thế, chúng tôi đến cơm tối còn chưa ăn, bây giờ bụng đang réo ầm rồi.

Tôi cũng nghe thấy bụng Lạc Mộ Thâm đang gọi, tôi không nén được cười, Lạc Mộ Thâm lạnh lùng trừng mắt nhìn tôi: “cô có phải ngứa da rồi không?”

“A. Không phải không phải, tôi là có thói quen cười.” Tôi vội vàng nói, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Tên Lạc Mộ Thâm này hễ tức giận, thật là muốn doạ người vậy.

“Tôi nhất định mời anh Đại Thâm và anh Đại Vũ ăn một bữa ngon để cảm ơn.” Tôi nhìn hai bọn họ, hết sức thành kính nói.

“Hứ.” Lạc Mộ Thâm lạnh lùng nói, trừng mắt nhìn tôi.

Bây giờ, đã là 9 giờ tối rồi, mau ăn gì đó, nếu không, tôi thực sự cảm thấy mình sắp đói chết rồi.

“Tôi nói Nhuỵ tử đầu lợn, cô dẫn chúng tôi đi ăn đồ ngon gì thế? Nếu như cô không dẫn chúng tôi đi ăn đồ ngon, tôi nói cho cô biết, tôi phải đem cái đầu lợn nhỏ của cô đem ninh đấy.” Phương Trạch Vũ cố ý uy hiếp tôi nói.

Tôi nhíu lông mày, mấy thiếu gia này, thật sự kén chọn.

“Tôi mời các anh ăn hải sản nhé?” tôi thăm dò hỏi.

“Lúc nào cũng hải sản hải sản, sớm ngấy rồi.” Lạc Mộ Thâm chán ghét nhíu lông mày.

Đúng thế, mấy thiếu gia này sơn hào hải vị ăn đủ rồi.

Tôi không kìm nổi đau đầu, mời bọn họ ăn gì ngon bây giờ?

Phải nói thành phố A này, kì thực tôi cũng hiểu rõ, 4 năm đại học, làm kẻ ăn nhiều như tôi, dẫn mấy bạn học cũng ăn lắm như tôi đi ăn các loại ẩm thực, đương nhiên, chúng tôi không phải ăn cửa hàng to, tại vì chi phí không nổi, nhưng các loại món ăn vặt mỹ vị tôi lại rất biết rõ.

Dẫn bọn họ đi ăn đồ ăn vặt? Bọn họ sẽ mang đầu tôi đem ninh chứ?

Tôi đang do dự, tôi nghe thấy Phương Trạch Vũ đang gọi điện thoại, là gọi cho Lương Cẩn Hàn và Tần Hạo Nhiên, nội dung điện thoại đều là: em gái đầu lợn mời bọn họ ăn đêm, bảo bọn họ nhanh chóng tập trung đến cổng bệnh viện St Mary.

Tôi không biết nói gì nhìn Phương Trạch Vũ, được thôi, hiếm thấy tôi mời khách đúng không, cho nên bọn họ quyết chí ăn cho tôi nghèo luôn sao?

Buông điện thoại xuống, Phương Trạch Vũ cười híp híp mắt nhìn tôi: “Nhuỵ tử đầu lợn, mau dẫn chúng tôi đi ăn gì ngon đi, tôi đã gọi điện thông báo Cẩn Hàn và Hạo Nhiên rồi, bọn họ lập tức đến, trong quá trình đợi bọn họ đến, cô mau nghĩ đi.”

Tôi nhìn đôi mắt cười đến híp vào của anh ta, trước mắt như muốn ngất rồi.

Mời bọn họ ăn gì đây?

Rất nhanh, hai chiếc xe xa hoa dừng sát gần chúng tôi, tôi biết là Tần Hạo Nhiên và Lương Cẩn Hàn đến rồi.

Tôi cắn răng, sứt ra đến nơi rồi. Bọn họ thích hay không thích ăn, dù sao tôi thích ăn.

“thế nào rồi? Nghĩ xong chưa?” Lạc Mộ Thâm lạnh lùng quay đầu nhìn tôi, “ không phải mời chúng tôi ăn gió Tây Bắc đấy chứ?”

“Hì hì, sao thế được? Đảm bảo là rất ngon.” Đầu tôi đột nhiên loé sáng, lập tức có chủ ý, “ Lạc tổng, phiền anh lái xe hướng Tây Đáp bên đó.”

Lạc Mộ Thâm nhìn tôi, khởi động chiếc xe Lamborghini, còn chiếc xe xa hoa của Tần Hạo Nhiên và Lương Cẩn Hàn cũng theo sau chúng tôi.

Ba chiếc xa đắt đỏ đó lại khiến mắt người đi đường phải chú ý, cho đến khi chúng tôi đến một khách sạn nổi tiếng trên đường Tây Đáp “ Khách sạn lớn Núi Kim Cương.” Đây thực sự là quán cơm người Triều tiên mở, bên trong mỗi nhân viên phục vụ đều là các người đẹp hết sức tuyệt vời.