Nguyên Vị Ngọt Ba Phần - Chương 09

Nguyên Vị Ngọt Ba Phần
Chương 9: Vị thứ chín
gacsach.com

Edit: Tiểu Lăng

Có thể gặp lại nhau theo cách này, Trần Chước cũng không ngờ.

Anh biết rõ cô gái nhỏ sẽ chuyển nhà, nhưng lại phải đi Hồng Kông một chuyến. Một cuộc giao lưu học tập mỹ thực vài ngày, khiến anh không rảnh để quan tâm rất nhiều thứ.

Thấy trong nhóm WeChat lại thảo luận chuyện “Tiên nữ mất tích lần hai”, anh biết Tiên Bối đã chuyển đi.

Còn chuyển đi đâu, anh định về hỏi lại. Chỉ cần cô vẫn còn ở nhân gian, anh vẫn có thể tìm được cô.

Câu “gặp sau” trước đó, cũng không phải chỉ là sự tự tin mù quáng của nam thẳng*.

(*) nam thẳng: không hiểu lắm vì sao dùng ở đây ToT Đúng định nghĩa thì nam thẳng là đàn ông có tính hướng bình thường

Nhưng, đời là thế, cực thích đánh bất ngờ.

Mỗi thứ Năm hàng tuần, Trần Chước đều đi câu lạc bộ đấu kiếm.

Anh không có nhiều sở thích nghiệp dư lắm, một trong số đó épée*.

(*) épée: tiếng Pháp có nghĩa là “thanh kiếm”. Đây là một trong ba loại kiếm Rapier được sử dụng trong môn thể thao Fencing (đấu kiếm hiện đại) xuất hiện từ cuối thế kỷ XIX ở châu Âu. Épée có ba cạnh, chiều dài không quá 110cm và có trọng lượng tối đa là 775g.

Trần Chước đã luyện khá nhiều năm, và rất nổi tiếng trong câu lạc bộ. Những học viên đã từng đấu với anh, hầu như chưa ai thắng anh cả.

Có thể đấu được với anh, là linh vật câu lạc bộ (tự mệnh danh) – Khương Tự Hào. (khụ, đúng tên đấy, không có sửa đâu)

Cậu bé nhỏ hơn anh mười tuổi, gia đình khá giả, mới lớp 10 đã bị cha mẹ mang đến đây, nói muốn học đấu kiếm.

Lúc đó thằng bé đã cao 1m86, tay chân dài ngoằng, nên huấn luyện viên đề cử học kiếm épée.

Nghé con mới sinh không sợ cọp, Khương Tự Hào mới học được tý da lông, đã mon men đi khiêu chiến, đấu với Trần Chước.

Mới đầu, đương nhiên bị nguyên lão Trần hành hạ đến không thẳng nổi eo lên, bị học viên cùng khóa cười.

Nhưng cậu ta tiến bộ thần tốc, chỉ qua hai năm, Trần Chước đã cảm giác được, quả thực độ linh hoạt của cổ tay và tốc độ phản ứng của mình kém hơn người trẻ tuổi rồi.

Từng chiêu từng thức đều sảng khoái tràn trề, hai người cởi mặt nạ bảo hộ, ngồi xuống ghế dài bên sân nghỉ ngơi.

Khương Tự Hào vặn bình nước đưa cho anh, thở phì phò hỏi: “Anh có đối tượng chưa?”

Trần Chước uống một hớp nước: “Chưa.”

Khương Tự Hào kinh ngạc: “Chưa có á? Nói cách khác...”

Con ngươi cậu chuyển động, như đang nghĩ trò quỷ gì đó: “Anh vẫn đang ở một mình? Trong nguyên một cái tầng hai của tiệm rộng hơn một trăm bảy mươi mét vuông mà không chê trống trải á?”

Trần Chước giọng nhạt: “Sao, chú muốn đến ở với anh chắc?”

Khương Tự Hào khoát tay: “Này này này, đừng nghĩ bậy chứ, em rất thẳng đấy. Giờ em đang ở cùng với bạn gái, sướng khỏi bàn luôn, ba mẹ em còn tưởng em đang trọ ở trường nữa chứ, ha ha.”

Cậu gãi gãi đầu: “Thật ra thì, một người bạn của bạn gái em đang tìm phòng.”

Trần Chước: “Anh không cho thuê.”

Khương Tự Hào: “Em biết anh không cho thuê, em chỉ hỏi tý thôi, chủ yếu là người bạn đó của cô ấy hơi đặc biệt. Cô ấy là một tác giả manga em rất thích, bạn gái em lại là biên tập của cô ấy, em cũng mới biết tuần trước thôi, anh nói có khéo không?”

Thằng bé quấn quấn tóc mái ngang trán ướt nhẹp mồ hôi: “Em vẫn cho đó là một họa sĩ nam, không ngờ lại là một cô gái, hơn nữa còn vô cùng thẹn thùng... Éc, không phải là thẹn thùng, em cũng không biết nói thế nào, nghĩa là nói chuyện với cô ấy rất tốn sức, rất muốn chết luôn cho rồi. Tính cách như vậy, cực khó tìm phòng, đã thế bạn gái em còn sợ cô ấy không sống quen được, tiêu chuẩn tìm phòng còn đòi hỏi cực cao. Tiền thuê phòng không được cao, không được xa quá, còn phải gần nhiều tiệm trà sữa. Bởi cô ấy rất thích uống trà sữa, có phải mấy người làm nghề sáng tác này đều có những sở thích kỳ lạ không?”

Một cái tên hiện lên trong đầu, Trần Chước không khỏi nhíu mày.

“Trà sữa – em lập tức nghĩ đến anh.” Khương Tự Hào lại bày ra vẻ buồn rầu: “Trừ anh ra, gần nhà anh cũng có nhiều tiệm trà sữa, để ý giúp em tý, xem có phòng đẹp giá rẻ không. Nếu có thể ở chỗ anh thì là tốt nhất, anh là người quen, còn là chính nhân quân tử, bọn em yên tâm. Cô ấy tuy không thích nói chuyện lắm, nhưng cũng may là không thích nói, cả ngày chỉ thích nhốt mình trong phòng, tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh tẹo nào. Em thật sự rất sốt ruột, cô ấy ở nhà bọn em, cô ấy bất tiện, bọn em cũng bất tiện.”

Mi tâm giãn ra. Để xác nhận có đúng như dự đoán trong lòng hay không, Trần Chước không lộ vẻ gì, hỏi: “Có thể xem manga của cô ấy không?”

Khương Tự Hào: “Anh cũng đọc manga á?”

“Ừ, có.”

Khương Tự Hào lôi điện thoại ra, tìm app manga của team Nguyên Quang, tra một tác phẩm manga huyền huyễn nhiều kỳ đang có lượt view cực cao.

Tên của tác phẩm đó là “Kỳ Tà”.

Mà ở mục tác giả kia...

Là một cái tên quen thuộc, hiện lên đầy sống động.

Ra khỏi câu lạc bộ, bên ngoài đã nhà nhà lên đèn, lung linh đủ sắc.

Trên đường đi lấy xe, Trần Chước cũng không thể tin nổi mà cười.

Tại sao lại có thể có duyên phận như vậy?

Đón gió đêm, người đàn ông thở nhẹ, cô bé à, không lấy nổi một cái bút danh khác sao, rốt cuộc là ngốc hay là lười đây không biết?

+++

Không tới hai ngày sau, Trần Chước và Khương Tự Hào đã chạm mặt.

Vừa đến trước nhà, thằng bé ngồi ghế phụ lái đã vội vàng xuống xe, la lên, em lên tầng đưa cô ấy xuống, anh chờ ở đây đi!

Trần Chước đã sớm hạ cửa sổ xe xuống, một động tác theo bản năng, mà anh cũng chẳng hiểu vì sao.

Có lẽ là để gió và nắng phất qua, lắng lại cõi lòng hơi nôn nóng.

Trần Chước cho nỗi lo lắng này chỉ là nhất thời, như kiểu người lớn đi đón trẻ em tan học ở mẫu giáo, chờ bé ra đến cổng trường, trở về trong tầm mắt của mình, anh sẽ bình tĩnh lại.

Thật sự thì không.

Khi thấy Khương Tự Hào dẫn cô gái nhỏ hàng thật giá thật ra hành lang, anh chẳng những không lắng lại được nỗi lòng thấp thỏm, mà còn... càng thêm, khẩn trương hơn?

Anh đã sớm dọn dẹp lại nhà cửa, tự nhận đã chuẩn bị thỏa đáng, lại quên nghĩ nên nói gì khi họ gặp lại nhau lần nữa.

Lúc này Trần Chước đã xuống xe, đang đi đến chỗ cô gái.

Vẫn là cái đầu nhỏ rũ cụp xuống, vẫn là cái sắc thái ngăn cách với trần đời không tiêu tan quanh mình.

Dừng trước mặt cô gái, cô cũng không ngẩng đầu liếc anh một cái.

Nhưng Trần Chước vẫn không ức chế được độ cong trên môi, gọi tên cô, lại cẩn thận suy xét phản ứng của cô.

Cô gái nhỏ sợ sệt trong chốc lát, và trong ánh mắt nhìn nhau kia, có thể thấy rõ kinh ngạc, cùng niềm vui không thể bỏ qua, cũng khiến anh hiểu được rằng ...

Cô cũng không quên anh, và cũng rất vui khi thấy anh.

Nhưng Trần Chước vẫn muốn trêu cô, một cảm xúc và hứng thú không có nguyên do.

Giống như khi đang trên đường tới đây, anh mờ mịt nghĩ, không hiểu nổi, tại sao mình lại quan tâm một cô gái nhỏ, hơn nữa còn dung túng, cho phép cô thâm nhập vào cuộc sống của mình.

Đào sâu hơn nữa cũng không có một đáp án chuẩn xác.

Sức hút giữa nam và nữ, có lẽ vốn đã là một loại têiết học duy tâm.

Mỗi đời người, đều sẽ gặp được rất nhiều hoa: có đóa được nhiều người chú ý bởi màu sắc tươi đẹp; có bông lại khiến người ta dừng chân vì hương thơm nồng nàn.

Tiên Bối lại khác, cô là một nụ hoa nhỏ hoàn toàn không muốn nở rộ, sống ở một góc tường khuất vắng, ước gì ai cũng không phát hiện được sự tồn tại của cô.

Nhưng làm sao đây, anh lại vô tình nhìn thấy đóa hoa bé bỏng cô độc kỳ lạ này.

Một ý nghĩ ích kỷ đến kỳ diệu sinh ra.

Muốn đưa cô vào trong lãnh địa của mình, quan sát, che chở, để rồi một ngày có thể nhìn thấy cô nở rộ tươi thắm.

Đương nhiên, tốt nhất là chỉ nở rộ với mình anh.

+++

Hiển nhiên là Tiên Bối không biết những điều này.

Đi từng bước nhỏ theo sau Trần Chước, len lén liếc qua, nhìn đôi giày của anh đi tới đi lui, xách túi của cô cho vào cốp.

Hix... Căng thẳng đến độ thót cả tim.

Đã thế bạn trai của Viên Viên ở bên cạnh còn cố ý chế nhạo: “Ái chà, thì ra hai người vốn đã biết nhau nha, anh Trần giấu hơi kinh đấy, a ha ha ha ha...”

Kịch.

Cốp xe được Trần Chước đóng lại, nghe thấy anh nói câu “lên xe đi”, Tiên Bối mới tỉnh người, vội gật đầu như mổ thóc, chạy đến bên cạnh xe.

Dưới ánh mặt trời, người đàn ông dáng cao thẳng tắp như tượng ngọc, quay đầu nhìn cô.

Thấy Tiên Bối bỗng dừng chân, đứng bên cạnh xe, bối rối.

Đúng vậy, Tiên Bối đang bối rối.

Ngồi đằng sau hay ngồi phía trước đây?

Nếu ngồi ghế phụ lái...

Có gần quá không?

Không có khoảng cách lưng ghế, cứ trực tiếp... ngồi song song như thế với người ta, e là cô sẽ như ngồi trên bàn chông.

Đến giờ, tim cô cũng không có dấu hiệu đập chậm đi.

Ngồi đằng sau thì...

Như kiểu có ý để người ta làm tài xế, thật sự rất không lễ phép...

Tiên Bối, mi đang ăn nhờ ở đậu người ta đó!

Người ta nguyện ý chứa chấp mi đã mi đã phải cảm kích lắm rồi, còn dám chọn ba lấy bốn gì nữa...

Tiên Bối giận dữ mắng mỏ mình trong lòng.

Đang khi cô băn khoăn quyết định, người đàn ông đã như đọc được lòng cô, lưu loát đi tới, mở cửa ghế phụ lái cho cô.

Nan đề đã được giải, Tiên Bối sững sờ, chập choạng ngồi vào ghế phụ lái.

Đi vào ngồi còn nói một câu “Cảm ơn” nhẹ như gió, nhưng thấy anh hoàn toàn không nghe được.

Tiên Bối lên xe rồi, người đàn ông vẫn ở cạnh xe, cũng không vội đóng cửa lại, đứng nguyên đó không nhúc nhích.

Nếu như nói Tiên Bối mẫn cảm với ánh mắt của người khác, vậy ánh mắt của Trần Chước tuyệt đối khiến độ mẫn cảm của cô lên mức max.

Chỉ vài giây, cô gái nhỏ đã không biết nên làm gì, bắt đầu sờ trán.

Trần Chước cong môi, đóng cửa lại, không nhẹ cũng không nặng.

Ngoài cửa sổ, bạn trai Viên Viên dặn dò hai câu, Trần Chước khách khí nói tạm biệt với cậu ta, rồi lên xe.

Tiên Bối vẫn là tư thế cũ, làm tộc cúi đầu vạn năm không thay đổi.

Lén lút liếc trộm qua, một đôi tay thon dài có lực đang cầm tay lái.

Đã được một chốc, nhưng xe vẫn chưa được khởi động.

Bỗng, một bàn tay dời qua đến chỗ cô.

Tiên Bối cả kinh, vô thức tránh ra sau, cằm cũng rụt sâu xuống hơn.

Để ý đến động tác của cô, bàn tay kia ngừng lại trên không. Từ trong mũi của chủ nhân bàn tay truyền ra tiếng cười.

Vô cùng khẽ, nhưng Tiên Bối lại nghe được. Tiếng cười ấy như một dòng điện giật, khiến tai cô nóng lên.

Bàn tay không tới gần cô như cô đoán, mà chỉ nâng lên vài phân, gạt tấm che nắng trước mặt cô xuống.

?

Trước mắt hơi tối xuống, Tiên Bối liếc trộm vài lần, có phần khó hiểu.

Ánh nắng chói buổi trưa khiến cô rất không khỏe, nhưng trừ cô ra, cũng không ai biết điều này.

Thật ra cô cũng có rất nhiều chuyện khó hiểu.

Từ khi anh xuất hiện, số vấn đề trong lòng cô đã đủ để soạn nguyên một quyển “Mười vạn câu hỏi vì sao”.

Vì sao anh lại trở thành chủ cho thuê nhà của cô?

Vì sao anh lại không nói cho cô biết trước?

Trước đó, anh có biết cô là người thuê phòng mới của anh không?

Thấy cô lần nữa, trong lòng anh nghĩ gì?

Vì sao tất cả lại trùng hợp như vậy?

Thế nhưng sau một giây, bên người vang lên giọng nam ôn hòa:

“Đừng nghĩ gì cả, ngủ một giấc là về đến nhà rồi.”

Trong lòng Tiên Bối “Vâng” một tiếng, nhưng rất nhanh, con ngươi cô trợn to, sau lưng là hơi lạnh cuồn cuộn.

Trời ạ, đây không phải là...

Nếu không phải nỗi sợ càng lớn hơn, cô gần như đã kinh ngạc nghiêng đầu hỏi ra tiếng.

Như bị cho vào lồng hấp, mặt nóng hay tim nóng, Tiên Bối cũng chẳng rõ.

Rốt cuộc là trùng hợp, hay là... cố ý...?

Trong tác phẩm đầu tay “Tòa thành thất lạc” của cô, nhân vật chính không cẩn thận bị zombie cắn, và triệu chứng bị nhiễm virus kỳ lạ đầu tiên, đó là sợ ánh sáng.

Nhưng anh ta đã được cứu rất nhanh, giáo sư đón anh ta về căn cứ.

Sau khi lên xe, anh ta lo dọc đường mình sẽ đột nhiên mất đi thần chí, tổn thương bạn bè mình.

Giáo sư cũng gạt tấm che nắng xuống trước mặt anh như vậy, ôn hòa nhìn anh ta, nói:

“Đừng nghĩ gì cả, ngủ một giấc là về đến nhà rồi.”