Mục Tiêu Công Lược: Con Trai Nam Chủ - Chương 57

Phương Cửu trừng to mắt, tức khắc một chân đạp lên trên giày y, nhưng Cảnh vương hoàn toàn không có bất luận phản ứng gì, mà là nhẹ giọng nói bên tai cô: "Để hắn đi."

Phương Cửu: "..." Cái này thì cô có thể quyết định sao?

Thời điểm Hiên Viên Diễn tiến vào liền nhìn thấy hai người ôm nhau thật chặt, tóc dài quấn quýt!

Lòng bàn tay căng thẳng, ngọc ban chỉ trên ngón cái tức khắc vỡ thành ngọc phấn, lưu loát rơi đầy trên đất.

"Ngươi... Ngươi lớn mật!" Phương Cửu nhìn thấy hắn, đột nhiên cái khó ló cái khôn, la lớn: "Nhiếp chính vương mau tới cứu ai gia, Cảnh vương hắn... Hắn điên rồi!"

"Cửu nhi!" Cảnh vương gắt gao giữ lấy hai vai cô, lạnh lùng liếc Hiên Viên Diễn một cái, "Nàng cần gì phải sợ loại gian tặc này!"

Phương Cửu: "..."

Điên rồi điên rồi, cả đám đều điên rồi!

Hiên Viên Diễn không nói gì, chỉ là âm trầm từng bước một đi tới trước mặt hai người, giữ chặt cánh tay Phương Cửu, sau đó dùng sức vùng ra.

Bước chân Phương Cửu suýt chút nữa té ngã, còn tốt có cái bàn đỡ lấy, chỉ là nhìn thấy Hiên Viên Diễn, trong lòng cô cảm thấy sắp xảy ra chuyện lớn gì đó.

"Gần đây Cảnh vương tựa hồ rất nhàn?" Hắn lạnh nhạt nhìn người đối diện, trong đôi mắt tăm tối hiện lên một tia sát ý không người dễ hiện, "Nếu thiếu nữ nhân, bổn vương có thể tìm cho ngươi, hoặc là công chúa Lan quốc cũng không tồi, nghe nói vẫn là đệ nhất mỹ nhân Lan quốc, bất quá..."

Ánh mắt hắn lạnh lùng, ngón trỏ gõ nhẹ trên mặt bàn, "Thái Hậu là tẩu tử Cảnh vương, sao ngươi có thể làm ra việc vi phạm luân lý như thế?"

Tuy ngữ khí nhàn nhạt, nhưng khí thế lại rất bức người, Cảnh vương không chút yếu thế vỗ một cái trên bàn, "Cửu nhi vốn chính là của bổn vương, thái hậu? Hoá ra trong lòng nhiếp chính vương còn có thái hậu?"

Chốc lát, không khí toàn bộ ngự thư phòng đều trở nên giương cung bạt kiếm.

Dứt lời, khóe miệng Hiên Viên Diễn lại cong lên, trầm thấp nói, "Bổn vương không giảng đạo lý gì đó cùng Cảnh vương, vậy cho ngươi xem chân tướng sự tình."

Phương Cửu còn ở trong mộng bức, cánh tay đã bị người khác kéo, tức khắc bị kéo đến một cái ôm ấp rộng lớn, đột nhiên bị người ta nâng cằm lên, một thứ ấm áp tức khắc liền ấn lên.

Chỉ là hôn một cái, Hiên Viên Diễn liền rời đi, sau đó châm chọc nhìn về phía Cảnh vương có vẻ mặt không dám tin tưởng ở đối diện, "Thái hậu niên thiếu không hiểu chuyện, nếu làm Cảnh vương hiểu lầm, hiện tại cũng nên nói rõ ràng."

"Ngươi..." Cảnh vương lui ra phía sau hai bước, trên gương mặt tuấn mỹ tràn đầy khiếp sợ, cho dù có đánh chết y cũng không thể tưởng được, một tên tạo phản cùng người giữ giang sơn sẽ có quan hệ!

Trước kia tranh quyền đoạt lợi thì tính cái gì? Làm cho người khác xem sao?

"Không, Cửu nhi, có phải hắn bức nàng hay không? Nàng không thể vì bảo vệ cho giang sơn này liền ủy thân cùng cẩu tặc a!" Cảnh vương tiến lên muốn đi kéo cánh tay cô, lại bị Hiên Viên Diễn giơ tay chắn lại, Cảnh vương tức khắc lui về phía sau vài bước, nắm tay thành quyền, bốn mắt nhìn nhau, tựa như ngay giây sau liền phải đánh nhau?

Hiên Viên diễn ôm vai Phương Cửu, nhàn nhạt nói với cô: "Nói cho hắn, ai mới là nam nhân của người."

Phương Cửu: "..."

Điên rồi điên rồi! Một đám tất cả đều là bệnh tâm thần! Cô là thái hậu a! Quan niệm cấp bậc của những người này đều bị chó ăn rồi sao!

"Ta..." Cô ấp úng, vẻ mặt khó xử, mà khi đối diện với tầm mắt của Hiên Viên Diễn, vẫn phải thỏa hiệp cúi đầu, "Ta... Ta cùng Nhiếp chính vương... Đã..."

"Đủ rồi!"

Nói xong, trên mu bàn tay của Cảnh vương đã nổi đầy gân xanh, nhìn nữ tử mà y không thể nào quên được, hai mắt y đỏ tươi trừng về Hiên Viên Diễn, "Là cẩu tặc ngươi bức nàng đúng hay không!"

Người sau sắc mặt lạnh lùng, sát ý trong mắt rốt cuộc nhịn không được mà phát ra, "Bổn vương nhẫn ngươi một lần hai lần không đại biểu sẽ vẫn luôn nhẫn nhịn với ngươi."

"Đừng..." Phương Cửu kéo ống tay áo của hắn, sau đó tỏ ý xin lỗi nhìn về phía Cảnh vương đối diện, "Ngươi đi đi, ta đã không thích ngươi, trước kia tất cả đều đã qua đi, ngươi vẫn nên tìm một nữ tử thích hợp với mình."

Cái gì cũng không bằng cô chính miệng nói ra những lời đả thương người khác như vậy, Cảnh Vương chăm chú nhìn cô hồi lâu, cuối cùng lại gắt gao trừng mắt nhìn Hiên Viên Diễn một cái, lúc này mới ẩn nhẫn phẫn nộ rời đi.

Thẳng đến khi phòng trong chỉ còn lại có hai người, Phương Cửu nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, nhưng có chút lo lắng, "Ngươi... Sẽ không làm thế nào với hắn chứ?"

Hiên Viên Diễn ngồi ở án thư, một tay đáp ở trên bàn sách, lạnh nhạt, "Người đang lo lắng cho hắn?"

Loại người này không giết, chẳng lẽ còn lưu trữ ăn tết sao?

"Không có, rốt cuộc hắn là thúc thúc của hoàng thượng, ngươi đừng quá đáng." Tâm tình hiện tại của Phương Cửu cũng thực phức tạp, cô cũng không biết hiện tại mình đang ở cái vị trí gì.

"Quá phận? Người là thái hậu, lại cùng một ngoại nam ôm ôm ấp ấp? Là ta quá phận hay là người quá phận?" Khóe mắt hắn thoáng lướt qua, ngữ khí phá lệ âm trầm.

Phương Cửu: "..." Chẳng lẽ chính hắn không phải ngoại nam sao?

Dứt lời, ánh mắt Phương Cửu không khỏi lập loè một chút, sau đó dựa lưng ở trên bàn kéo ống tay áo của hắn, "Đây không phải do ta, hơn nữa tối hôm qua ta cũng nghĩ rồi, nếu ngươi nguyện ý nói, chúng ta có thể ngầm tình, nhưng ngươi không thể thương tổn hoàng thượng."

Cái này là do Phương Cửu suy nghĩ cặn kẽ đã lâu, cô muốn ổn định con trai nam chủ rồi nói, thành thân, cô có thể chết giả rồi đổi cái thân phận để thành thân a, cũng không biết như vậy có tính hoàn thành nhiệm vụ hay không?

"Ngầm tình?" Đuôi lông mày hắn khẽ động, lẳng lặng nhìn chăm chú cô, "Hóa ra người thích kích thích như vậy?"

"Không đúng không đúng." Gương mặt Phương Cửu đỏ bừng, "Ta đây hỏi ngươi, có phải ngươi thật sự thích ta hay không?"

Nói xong, hai bên tai cô đều đỏ lên, Hiên Viên Diễn đứng lên, đôi tay chống ở bên cạnh người cô, vòng cô về phía trước người mình, hơi cúi đầu nói: "Người hôn ta một chút, ta liền nói cho người."

Bốn mắt nhìn nhau, Phương Cửu lại siêu muốn tát cho hắn một cái, không nghĩ tới hắn là cái dạng này!

"Hiện tại ngươi đều đã là nhiếp chính vương, cơ hồ một tay che trời, vì sao nhất định phải làm hoàng đế?" Cô nghiêm túc trừng hắn.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ra vẻ lão thành trwuocs mắt mình, Hiên Viên Diễn chậm rãi cúi đầu, kề bên tai cô mà nhẹ giọng nói: "Danh không chính ngôn không thuận, ai sẽ thích?"

Không làm hoàng đế, làm sao cưới người nha?

"Ngươi..." Hiện tại Phương Cửu xem như đã minh bạch, con trai nam chủ là quyết tâm phải làm hoàng đế, vậy trước mắt cô chỉ có thể hỏi thăm bên cha cô một chút.

"Vì sao vừa nãy người không thừa nhận?" Hắn bỗng nhiên thấp giọng nói.

Phương Cửu trừng lớn mắt, vẻ mặt vô tội, "Thừa nhận cái gì?"

Giam cô ở trước người mình, ánh mắt hắn ám trầm, "Thừa nhận người là nữ nhân của ta."

Phương Cửu: "..." Còn có xấu hổ hay không!

Ánh mắt chợt lóe, cô ngồi xổm xuống, lập tức thoát ra khỏi giam cầm của hắn, "Bên ngoài thì ai gia là nữ nhân của tiên hoàng, nói như vậy, chẳng phải là đang trù ngươi chết sao?"

Thấy cô cách mình rất xa, sắc mặt Hiên Viên Diễn lại trầm xuống, liền như vậy lẳng lặng nhìn cô không nói lời nào.

Phương Cửu rót một ly trà, sau đó tiến lên đưa tới trước mặt hắn, "Ai gia còn chưa từng có rót trà cho ai đâu đấy."

Cô phát hiện, con trai nam chủ thật sự thực dễ dàng sinh khí, cả người âm tình bất định, dường như ngay giây tiếp theo liền hắc hóa.

"Khởi bẩm thái hậu nương nương, Phương đại nhân cầu kiến!"

Nghe thấy tiếng thông báo với chất giọng the thé của thía giám, cả người Phương Cửu đều phải hỏng mất, hôm nay làm sao vậy, tất cả một đám đều chạy tới tìm cô!

Lấy lại tinh thần, thấy Hiên Viên Diễn còn ngồi kia tùy tay lật xem tấu chương, Phương Cửu liền có chút nóng nảy, "Ngươi... Ngươi đi mau!"

Nếu như bị cha cô đụng phải, hai người đó lại là núi lửa đâm núi lửa!

"Ta không đi." Hiên Viên Diễn tiếp tục tựa vào đó xem tấu chương, có vẻ thực nhàn nhã.

"Ngươi... Sao ngươi lại như vậy!" Phương Cửu hận không thể tiến lên đánh hắn một trận!

Ngẩng đầu, hắn đưa ra ánh mắt chế nhạo nhìn cô, "Người hôn ta một chút, ta liền đi."

Phương Cửu: "..." Sao lại có người không biết xấu hổ như vậy!

Khẽ cắn môi, cô vẫn phải tiến lên, vô cùng không tình nguyện ấn ở trên mặt hắn một chút, "Có thể đi rồi đi?"

Dứt lời, người nào đó lại cho cô một cái ánh mắt lạnh nhạt, "Người hôn ta, ta rất không vừa lòng."

Phương Cửu: "..."

Hít sâu một ngụm, cô tức khắc giữ đầu hắn, cúi đầu in trên cánh môi mỏng, học kỹ xảo lần trước của hắn, nhưng không đợi cô phát huy "Kỹ xảo", cái gáy bỗng nhiên bị người ta giữ chặt lại, thân mình tức khắc ấn ở trên đùi người nào đó.

“Ưm..." Dường như cô nhận ra được sự khác thường của hắn, khuôn mặt nhỏ tức khắc đỏ lên một mảnh.

Buống cánh môi đã đỏ bừng, hắn vỗ ở trên mông cô một chút, ám ách nói, "Chờ ta buổi tối tới tìm người."

Phương Cửu thở phì phò, mắt to mông lung hơi nước trừng người này.

Thấy cô còn không đứng dậy, Hiên Viên Diễn lại vỗ cô một cái, nhướng mày, "Như thế nào, không đợi được tới buổi tối?"

"Đồ lưu manh!" Phương Cửu vội vàng từ trên người hắn xuống, sau đó nhanh chóng sửa sang lại hảo y phục nhăn nhúm trên người tóc tóc mai hỗn độn.

Hiên Viên Diễn đứng dậy nhàn nhạt quét qua cô, khóe miệng cong lên, sau đó liền đi ra ngoài.

Cửa vừa mở ra, chỉ thấy Phương khổng có vẻ mặt túc mục đứng ở bên ngoài, Hiên Viên Diễn chậm rãi đi xuống bậc thang, không mặn không nhạt nhìn ông, "Nghe nói Phương đại nhân có chứng đau đầu, bổn vương quen biết với một thần y, thật ra có thể giới thiệu cho Phương đại nhân."

Dứt lời, Phương Khổng lại cung kính cúi đầu, "Chẳng qua hạ quan chỉ là chút bệnh nhỏ, không nhọc vương gia bận tâm."

Nói xong, Hiên Viên Diễn tựa hồ có chút bất đắc dĩ, không nói gì thêm liền mang theo người của hắn đi rồi.

Nhìn bóng dáng hắn rời đi, Phương Khổng không thể hiểu được, không có việc gì thì giới thiệu thần y cho ông làm chi? Chẳng lẽ là muốn độc chết ông trước? Cẩu tặc này thật sự là bụng dạ khó lường!

"Phương đại nhân, thái hậu nương nương truyền ngài đi vào." Thái giám ở một bên nhịn không được nhắc nhở ông một câu.

Phương Khổng lập tức lấy lại tinh thần, khách khí cười cười với thái giám, sau đó đẩy cửa vào ngự thư phòng.

Đóng cửa lại, Phương Cửu còn đang phê duyệt tấu chương, ông cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp tiến lên thấp giọng nói: "Lời vi phụ, con có từng suy xét rõ ràng?"

Phương Cửu ngẩng đầu, nhìn thấy sự gấp gáp không chờ được, tức khắc có chút đau đầu, "Cái này..."

"Con còn đang do dự cái gì!" Phương Khổng tức giân vỗ một cái ở trên bàn, rồi lại sợ bên ngoài có người nghe thấy, chỉ đành hạ giọng nói: "Vừa nãy cẩu tặc kia đã muốn xuống tay với vi phụ, con lại không nghĩ rõ ràng, Phương gia chúng ta sớm hay muộn đều phải chơi xong!"

Phương Cửu: "..."

Không phải đâu? Hẳn Hiên Viên Diễn sẽ không hai mặt như vậy đi? Còn muốn giết cha cô?

"Khụ khụ, cha, Phương gia chúng ta có căn cơ củng cố, các đời lịch đại hoàng đế đều muốn diệt trừ Phương gia chúng ta, nhưng cuối cùng không thành công đấy sao? Con cho rằng kỳ thật Nhiếp chính vương làm hoàng đế cũng không có gì không tốt, rốt cuộc hoàng thượng còn nhỏ, con lại là phận nữ nhi, đại sự trong triều còn phải chờ hắn làm chủ." Phương Cửu tận tình khuyên bảo.

Nghe vậy, trên mặt già của Phương Khổng tức khắc xuất hiện phẫn nộ, "Chẳng lẽ con bị quỷ mê hồn! Thế nhưng sẽ có loại suy nghĩ này, cẩu tặc kia cũng không phải là tiên hoàng, nếu hắn không ưa, thì có cái nào lưu lại trong triều được?!"

Phương Cửu cũng đứng lên, ánh mắt sáng quắc nói: "Chính là hiện giờ trên dưới trong triều đều bị hắn cầm giữ, binh quyền cũng trong tay hắn, liền tính hắn chết, chẳng lẽ thủ hạ của hắn sẽ không tra xét? Vậy triều chính phải làm sao bây giờ?"

Thở dài, Phương Khổng lại giơ tay vỗ vỗ vai cô, "Yên tâm, vi phụ đều có an bài, không phải con thích Cảnh vương sao? Vi phụ đã hợp tác cùng hắn rồi, chờ hắn đăng cơ làm đế, con chính là hoàng hậu, Phương gia chúng ta có thể hiển hách như cũ!"

Phương phụ đắc ý nói xong, lại lấy ra một bao thuốc bột từ ống tay áo, đặt lên bàn, "Vô sắc vô vị, chỉ cần một chút liền có thể làm người ta toàn thân hư thối mà chết, con chỉ cần nhân cơ hội cho cẩu tặc ăn là được!"

Tác giả có lời muốn nói: 

Chương có tên: Mỗi ngày nhạc phụ nhà ta đều muốn giết ta!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor