Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu - Chương 90

Chương 90: Vật nhỏ yếu ớt như vậy

Editor: Quỳnh Nguyễn

"Nghe nói thành tích cô không kém." Bắc Minh Dạ bỗng nhiên nói.

Danh Khả hoàn toàn phản ứng không kịp, cũng cơ hồ theo không kịp lối suy nghĩ anh, bất quá vấn đề của anh cô luôn luôn muốn trả lời: "Chỉ có thể nói như vậy."

"Sẽ rớt lớp sao?" Anh lại hỏi.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, không biết anh vì cái gì bỗng nhiên quan tâm học tập chính mình, nhưng cô lắc lắc đầu, thành thật trả lời: "Hẳn là sẽ không."

"Nếu sẽ không rớt lớp, lại vẫn nhìn cái gì?" Anh bỗng nhiên hướng cô vươn ra bàn tay to, một chút ý cười khóe môi như có như không, vẫn là loại ngoài cười nhưng trong không cười này, người xem trong lòng sợ hãi, hoàn toàn đoán không ra anh suy nghĩ cái gì.

Nhưng anh hướng chính mình đưa tay, Danh Khả không có biện pháp, chỉ có thể đem tay nhỏ khoát lên trên bàn tay to của anh.

Ai biết lòng bàn tay anh bỗng nhiên nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng lôi kéo, trực tiếp kéo cô tới, để cho cô ngã trong lồng ngực mình.

Danh Khả hoảng sợ, theo bản năng nghĩ muốn từ trong ngực anh vùng vẫy ra ngoài, nhưng giống như qua đi, chỉ cần cánh tay dài anh hướng trên eo cô để, cô liền vô luận như thế nào giãy giụa không được.

Dật Thang ngồi ở vị trí lái nghe được động tĩnh, lập tức rút chìa khóa tiếp xuống, đầu cũng không quay lại, chỉ là nhìn về phía trước, nhẹ giọng nói: "Tiên sinh, tôi đi mua chút đồ."

Bắc Minh Dạ không nói lời nào, Dật Thang vội vàng mở cửa xe, xuống xe giữ khóa xe trực tiếp giúp bọn họ đem xe khóa lại ở bên ngoài rồi.

Danh Khả tức thì bị hành động này của Dật Thang sợ tới mức cơ hồ muốn kinh hô ra tiếng, mặc dù anh khóa xe, bọn họ từ bên trong vẫn lại là có thể ra ngoài, nhưng mà người bên ngoài lại hoàn toàn không có biện pháp tiến vào, lúc này anh khóa xe làm cái gì?

Không có để cho cô nghi hoặc lâu lắm, Bắc Minh Dạ trực tiếp cấp cho cô đáp án.

"Tôi muốn cô, hiện tại cởi quần áo."

Đại khái sau nửa giờ, Danh Khả tinh bì lực tẫn ngã vào trong lòng Bắc Minh Dạ, miệng lớn thở hổn hển.

Tại trên việc này, cho tới bây giờ anh đều là cường hãn mà bá đạo, không có quá nhiều trấn an, vừa tới liền tiến vào vào chủ đề, cho nên hơn nửa canh giờ này cô căn bản không có một khắc có thể tạm thời nghỉ một chút.

Người đàn ông này cường hãn, cô cho tới bây giờ đều đã có thể cảm thụ hoàn toàn, lúc xong việc người đã yếu kém ngay cả bò đều đã bò không nổi.

Một hồi chiến đấu kịch liệt, cô quần áo không chỉnh tề ngã vào trong ngực anh, anh lại trên cơ bản lại vẫn ăn mặc ngay ngắn chỉnh tề, trừ địa phương không lộ ra liền chỉ có cúc áo áo sơmi cởi ra mấy khỏa.

Trong ngực khỏe mạnh no đủ hơi hơi lộ rõ, không nghĩ qua là mặt cô liền chôn vào trên ngực của anh, nếu không là chân thật cảm nhận được hô hấp hỗn loạn của anh, nghe được tiếng tim anh đập dồn dập, cô thật muốn hoài nghi một hồi hoan ái vừa rồi kia anh có phải hoàn toàn đặt mình trong này hay không

Nhưng cực kỳ rõ ràng, thanh âm tim anh đập so với của cô còn muốn lớn hơn, hô hấp so với cô cũng trầm trọng hơn.

Cô nhẹ nhàng giật giật thân thể, muốn từ trong lòng anh rời khỏi, nhưng cánh tay dài anh vẫn trên eo cô như cũ, ôm cô quá chặt chẽ, giãy giụa không thoát liền đành phải nhắm mắt lại, để cho hơi thở chính mình từ từ bình phục xuống.

Lại không biết qua bao lâu, anh mới đưa cánh tay dài lấy ra, Danh Khả lập tức mở mắt ra, từ từ từ trên người anh bò xuống đi.

Thời điểm hai người hoàn toàn tách ra, cô không cảm thấy thở dài nhẹ nhõm một hơi, vẫn lại là bỗng nhiên giống như thiếu chút gì, tâm tình lại có vài phần không tư vị không hiểu.

Luống cuống tay chân đem chính mình thu dọn, lại quay đầu nhìn anh, anh đã nghỉ ngơi một chút tựa lưng vào ghế ngồi, cầm điếu thuốc trong tay đang muốn đốt.

Nếu không phải trên sàn thùng xe ném một đống khăn tay dùng qua cô thực sẽ hoài nghi người đàn ông này vừa rồi có phải cùng chính mình thân cận qua hay không, thấy anh đốt khói, cô hoảng sợ, vội nói: "Tiên sinh... Không cần hút thuốc."

Nói cho hết lời, cả chính mình đều bị dọa, chống lại tầm mắt anh, cô vội vã giải thích: "Tôi không muốn để cho người trong nhà biết... Biết việc này, tôi trở về bọn họ sẽ ngửi được mùi khói."

Kỳ thật cô càng muốn nói là, cô có thể đi trở về hay không? Ra ngoài lâu như vậy, không biết ba ba có thể lo lắng hay không.

Nhưng, anh không có mở miệng nói để cho cô đi, cô không có can đảm lập tức nói với anh rời khỏi, huống chi hiện tại hai cái đùi thật sự bủn rủn, bộ dáng này đi ra ngoài nhất định sẽ bị người hoài nghi.

Lại một người, nơi này là chỗ dừng xe tiểu khu, cô bộ dạng này xuống xe, nếu như bị người thấy...

Trong lòng Danh Khả có rất nhiều cố kỵ, chỉ là không nghĩ tới Bắc Minh Dạ cô một lát sau, mà lại thật sự đem thuốc lá trong tay thu trở về, thật sự không hút.

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, trầm mặc khoảng khắc, mới nổi lên dũng khí hỏi: "Tôi có thể hay không..."

"Ngồi một hồi." Anh nhàn nhạt mở miệng, thái độ không tính là tệ, hẳn là, thái độ của anh vẫn đều là lạnh nhạt như thế, nhưng nói ra lại làm cho người ta hoàn toàn không dám phản bác.

Ngồi một hồi vậy cũng chỉ có thể lại bồi anh ngồi một hồi, về phần cái "Một hồi" này là bao lâu cô không biết, toàn bộ, còn phải nghe anh an bài.

Tầm mắt không cẩn thận ngắm đến khăn tay bị vứt, hô hấp cô cứng lại, mặt nhất thời sung huyết đỏ bừng.

Dựa vào thân phận của anh, đợi lát nữa sau khi trở về tự nhiên không tự mình tới thu thập, làm cho người ta thu thập những người đó nhìn một màn hỗn độn như vậy còn có thể nghĩ như thế nào? Hơn nữa cô không xác định thu thập có thể là Dật Thang hay không...

Chần chờ một hồi, cô rốt cục vẫn lại là thật cẩn thận khom xuống, nhận đồ tính toán đợi mang đi ra ngoài.

Tầm mắt Bắc Minh Dạ rơi vào trên người cô, nhìn ra được động tác cô có phần chậm chạp, người còn có chút suy yếu, vừa rồi trong quá trình cô liền vài lần thiếu chút nữa té xỉu trên người anh.

Vật nhỏ yếu ớt như vậy...

"Sẽ có người thu dọn." Anh bỗng nhiên nói.

Đầu ngón tay Danh Khả ngừng một trận, nhưng ngẩn ra qua đi, càng nhanh nhẹn nhận đồ, chất đống ở trong góc, chuẩn bị đợi lát nữa mang đi ra ngoài.

Chuẩn bị cho tốt toàn bộ, cô lại ngồi trở lại đến trên chỗ ngồi, ngẩng đầu nhìn anh một cái.

Anh đã nhắm mắt lại nghỉ ngơi, không để ý tới cô rồi.

Danh Khả thật sự khó xử, nghĩ ra đi lại sợ chọc giận anh, nhưng vạn nhất anh ngủ ở trong này cô phải đợi tới khi nào? Nghe nói người đàn ông xong việc đều phải nghỉ ngơi một hồi, cô thực sợ anh sẽ ngủ chết ở chỗ này.

Chần chờ chốc lát cô mới mở miệng nói chuyện: "Tối hôm qua... Tối hôm qua cám ơn anh."

Mặc dù thời điểm chìm mơ mơ màng màng nhưng còn có thể cảm giác người cứu cô là anh, muốn đại thiếu gia tập đoàn Đế Quốc tự mình xuống biển cứu chính mình, cô có phải nên cảm giác được vinh hạnh hay không? Nhưng cô rất rõ ràng toàn bộ bất quá là vì người đàn ông thích thân thể cô.

Có vài thứ không cần nói được quá rõ ràng, nhưng cô rõ ràng lần đầu tiên thân cận qua đi, Bắc Minh Dạ quả thật mê luyến trên thân thể của cô, loại mê luyến này cực kỳ rõ ràng, mỗi lần anh muốn luôn luôn không hề tiết chế.

Chỉ là không biết mê luyến như vậy sẽ kéo dài bao lâu, đối với cô mà nói, thời gian tự nhiên là càng ngắn càng tốt.

Bắc Minh Dạ không có đáp lại, vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi như cũ.

Danh Khả thật sự rất sợ anh ngủ ở trong này, mười ngón hơi hơi níu chặt, lại giống như không lưu tâm hỏi: "Anh tới nơi này làm cái gì? Có hạng mục sao?"

Kỳ thật căn bản không cầu anh trả lời, cô đối với đáp án của anh cũng không thèm để ý, nhưng cô không nghĩ tới là lần này anh cư nhiên thật sự trả lời vấn đề chính mình: "Đầu tư."

Cô mở to đôi mắt vẫn che một tầng thê lương mỏng nhạt như cũ, ánh mắt rơi vào trên mặt anh.

Đầu tư, một chỗ như vậy có thứ gì đó đáng Bắc Minh tiên sinh anh đầu tư?

....

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor