Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu - Chương 78

Chương 78: Mỗi người đều đã có một cái giá

Editor: Quỳnh Nguyễn

Danh Khả chỉ là không nghĩ tới, cái Mộ Tử Khâm bên cạnh Bắc Minh Dạ vẫn không làm sao thích nói chuyện kia cư nhiên là Nhị thiếu gia Mộ Thị một trong số mười tập lớn đó.

Nghĩ đến cũng là, có thể ngồi cùng một chỗ cùng bọn họ, người nào kẻ đầu đường xó chợ? Cũng cô cùng Tiếu Tương hai người mạc danh kì diệu xông tới.

Liền ngay cả Nam Cung Liệt cũng lên đài đi quyên tiền, nhưng là đại biểu nhà Nam Cung Tây Lăng mà không phải cá nhân anh.

"Chúng ta làm sao bây giờ?" Nhìn một phương náo nhiệt, Tiếu Tương lôi kéo váy Danh Khả nhỏ giọng nói: "Cùng với bọn họ áp lực thật lớn, không bằng... Không bằng chúng ta đi trước đi."

Danh Khả cũng có ý tứ này, nhưng lại sợ chính mình bỗng nhiên đi tới, quay đầu sẽ trêu chọc Bắc Minh Dạ mất hứng.

Nhưng các cô thật sự không thích hợp ngồi cùng một chỗ cùng bọn chúng, căn bản không phải người cùng đường, hơn nữa những người này đều đã bộ dáng bí hiểm, theo như lời Tiếu Tương cùng một chỗ áp lực rất lớn nha.

"Đi thôi." Dù sao nhiệm vụ đêm nay đã làm hỏng, vẫn lại là lão bản lớn phía sau màn Bắc Minh Dạ tự mình làm hỏng, trách nhiệm cũng coi như không tới trên đầu chúng ta đi.

Danh Khả là thật không nghĩ muốn lưu lại, địa phương có Bắc Minh Dạ áp lực luôn luôn đặc biệt lớn.

Cầm ra điện thoại gửi tin nhắn cho dãy số chưa từng lưu, nói cho chính anh mình có việc muốn về trường học trước cô mới đứng lên tính toán cùng Tiếu Tương nhanh chóng rời khỏi.

Mượn tới thiếp mời, mượn tới lễ phục, mượn tới trang sức... Bữa yến hội cũng là mượn tới, căn bản không thích hợp các nàng, thừa dịp mọi người tạm thời rời khỏi chỗ này, lúc này không đi nán lại đến khi nào?

"Đi gấp như vậy, không đợi Bắc Minh Dạ sao?" Thanh âm trong veo mà lạnh lùng vang lên cách đó không xa ở sau người.

Hai người cảm thấy căng thẳng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mộ Tử Khâm nãy giờ không nói gì đang thong thả nện bước đi về phía các nàng.

Anh ta đi rất chậm, cũng không biết có phải bởi vì chân quá dài hay không giống như mới đi vài bước người đã đi tới trước mặt các nàng, khí tức băng lãnh toàn thân nói không nên lời đem bước chân hai người chặn lại.

Ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn Danh Khả, đánh giá thương tổn của cô, thương tổn trên trán cô còn không có khỏi, lúc này dùng băng dán màu da dán xem ra cùng làn da không có gì khác biệt, nếu không phải cẩn thận nhìn đại khái cũng sẽ xem nhẹ vết thương nhỏ này.

Anh ta bỗng nhiên đưa tay muốn hướng trán cô dò xét.

Danh Khả cảm thấy kinh ngạc, thối lui nửa bước rời xa đụng vào của anh, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt không có một chút nhiệt độ của anh, cô nhẹ giọng nói: "Nếu mời không được Nam Cung tiên sinh, chuyện của chúng ta cũng làm xong rồi, chúng ta liền đi, phiền toái anh nói một tiếng cùng bọn họ, sau này có cơ hội lại gặp."

"Về sau? Cô thực cảm thấy được còn có cơ hội sao?" Anh thu hồi bàn tay to, chỉ là an tĩnh nhìn cô.

Một người an tĩnh như vậy, khi anh không nói lời nào ngươi cơ hồ có thể coi hắn như pho tượng vậy, anh không chỉ có không thích nói chuyện, liền ngay cả biểu tình trên mặt cũng không có quá nhiều, không biết có phải kẻ có tiền đều đã thích như vậy hay không?

Anh giống như Nam Cung Liệt, dù cho nội liễm nhưng cũng làm cho người ta cảm giác được hàn khí toàn thân.

Cực kỳ biết rõ ràng người trước mắt này không thích chính mình, Danh Khả dương lên khóe môi, bài trừ một chút ý cười, không hề để ý tới anh, cùng Tiếu Tương vòng qua anh hướng phía trước đi đến.

Thời điểm cô có thể từ bên cạnh anh đi qua, cánh tay dài Mộ Tử Khâm bỗng nhiên rơi vào ngang hông cô, cứ thế đem cô kéo lại: "Tôi nói cho cô đi sao?"

Danh Khả bị hành động vô lễ này của anh sợ tới mức trong lòng kinh ngạc, nhanh chóng dùng lực đẩy anh ra, có phải bọn họ có tiền liền cảm thấy được tất cả nữ nhân đều là đồ chơi bọn họ hay không? Vô lễ như vậy thật sự làm cho cô rất tức giận.

"Anh rốt cuộc muốn thế nào?" Không nghĩ cô còn chưa kịp nói chuyện Tiếu Tương chạy tới trước mặt cô đem cô kéo ra phía sau, ngẩng đầu nhìn Mộ Tử Khâm ngũ quan tuấn mỹ nhưng lại lạnh giống như khối băng, ánh mắt trầm xuống, thanh âm cũng bắt đầu có vài phần rét run: "Bữa yến hội này không phải anh mở, cho dù là anh mở anh cũng không có tư cách quyết định khách nhân đi ở, nếu chuyện chúng ta đã làm xong rồi phải rời khỏi nên là ngại không thấy anh đi?"

Ánh mắt Mộ Tử Khâm lại chưa từng dừng lại trên người cô một giây, vẫn nhìn Danh Khả như cũ, môi mỏng hơi hơi đóng mở thanh âm nhàn nhạt, chỉ là người sáng suốt đều đã nghe được có xa lánh cùng chán ghét: "Tôi có thể giúp cô nói Nam Cung Liệt, để cho anh biểu diễn điện ảnh của ngươi."

Tiếu Tương cùng Danh Khả ngẩn ra, nhưng rất nhanh lại yên tĩnh trở lại, anh ta có lẽ có thể nhưng sau lưng nhất định có điều kiện.

Mộ Tử Khâm hoàn toàn không ngại bị các nàng nhìn thấu tâm tư của bản thân, anh ta cũng chưa bao giờ nghĩ tới muốn giấu diếm, nhìn ánh mắt Danh Khả vẫn băng lãnh như cũ: "Rời khỏi Bắc Minh Dạ, việc cô cần phải làm, tôi ta giúp cô làm được."

Một đôi mắt Danh Khả trợn lên, đón nhận tầm mắt của anh nhất thời ngay cả nửa câu nói đều đã nói không nên lời.

Rời khỏi Bắc Minh Dạ, chẳng lẽ cô không muốn rời khỏi sao? Nhưng vấn đề là cô căn bản không thể tách rời anh.

"Khó khăn?" Mộ Tử Khâm nhíu mày, bước đi đi về phía cô.

Tiếu Tương còn muốn che ở trước mặt Danh Khả, nhưng mà cỗ hàn khí trên người Mộ Tử Khâm kia thật sự là quá nặng theo tiếp sát của anh mạch máu trên thân mình cũng tựa hồ bị ngưng kết, ngay cả máu đều đã không chảy.

Hai người đều đã theo bản năng thối lui hai bước rời xa anh.

Tiếu Tương cắn cắn môi, tức giận nói: "Cái gì rời khỏi không rời? Khả Khả cùng Bắc Minh tiên sinh lại không có gì, hơn nữa cho dù bọn họ có cái gì cùng một chỗ dựa vào cái gì phải nghe theo anh?"

Nhưng mà Mộ Tử Khâm vẫn lại là không có nhìn Tiếu Tương một cái, chỉ nhìn chằm chằm hai mắt Danh Khả, giống như muốn xuyên thấu qua đôi mắt cô thấy rõ sâu trong nội tâm của cô: "Cô đi theo anh không có kết quả gì tốt, cô muốn bao nhiêu nói con số, tôi suy xét muốn thỏa mãn cô một phen hay không."

Tay nhỏ Danh Khả không tự giác nắm thật chặt, đáy mắt nhìn anh đã không có kinh hoảng mà là từ từ hiện lên một chút hàn khí anh anh ta: "Có tiền khá lắm sao?"

Cô nói được thật bình tĩnh giống như không có một chút tức giận, bất quá Tiếu Tương cùng với cô lâu như vậy cô biết lúc này Khả Khả là thật rất tức giận, cô tựa hồ chưa bao giờ thấy một mặt Khả Khả tức giận như vậy.

Danh Khả tức giận chỉ ở trong lòng, cô người này kỳ thật là cực kỳ thu liễm liền trên điểm này chỉ sợ ngay cả những cái người đàn ông này cũng không sánh bằng: "Tôi có phải phải rời khỏi Bắc Minh Dạ hay không, việc này đại khái còn không tới phiên anh quản, nếu anh muốn làm cái gì, không bằng trực tiếp đi tìm anh ấy, anh tìm tôi, tôi bất lực."

Mày Mộ Tử Khâm cau lại tầm mắt khóa tại chỗ sâu đôi mắt cô, muốn nhìn cô giờ khắc này nói nói thật hay là giả dối.

Nửa ngày anh nhợt nhạt cười nhạo một tiếng, bên trong ý cười tràn đầy khinh thường: "Mỗi người đều đã có một cái giá, cô nói đi tôi thành toàn cô lại như thế nào?"

"Anh...." Tiếu Tương tức giận đến muốn lên trước tranh luận cùng anh.

Danh Khả lại kéo kéo tay cô, cười nhẹ nói: "Không có việc gì, quan niệm kẻ có tiền bọn họ cùng chúng ta không giống nhau, đi thôi, cần phải trở về."

Tiếu Tương lại trừng mắt nhìn Mộ Tử Khâm một cái, mới cùng Danh Khả cùng nhau bước đi ra ngoài.

Phía sau lại truyền đến thanh âm Mộ Tử Khâm: "Tôi nói cô đi không được cô liền nhất định đi ra không được, không bằng trở về hảo hảo nói chuyện cùng tôi, cô lại kéo dài dây dưa đợi lát nữa tôi liền không nhất định lại có nhẫn nại tốt như vậy."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor