Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu - Chương 61

Chương 61: Anh cư nhiên đang tức giận

Editor: Quỳnh Nguyễn

"Làm cái gì?" Danh Khả hoảng sợ, vội vàng muốn từ trong lòng Bắc Minh Dạ đứng lên.

Bắc Minh Dạ cũng không để ý tới, cánh tay dài kia lại về tới vị trí chính mình quen thuộc trên người cô.

Mỗi lần chỉ cần cánh tay dài anh hướng trên eo cô để, Danh Khả liền biết cô nhất định vùng vẫy không được, chỉ là hôm nay có cái Thang Phỉ Phỉ ở trong này cô thật sự không muốn trước mặt Thang Phỉ Phỉ cùng anh quá thân cận.

Nếu Thang Phỉ Phỉ trở về đem việc này truyền ra đối với cô mà nói tuyệt đối không là cái chuyện tốt gì.

Cô trái lại không ngại cô nói lung tung, dù sao không có bằng chứng, mọi người lại không có tận mắt thấy, nói như vậy cô liền không thèm để ý, cái đó và Bắc Minh Dạ mở ra xe sang trọng đưa cô trở về trường học, để cho loại quan hệ này ái muội này nghênh ngang xuất hiện ở trước mặt mọi người, hoàn toàn không phải một cái khái niệm.

Bất quá, nếu như cô ta đem chuyện truyền ra, truyền tới Tiếu Tương nơi đó, đến lúc đó cô không biết muốn lấy cái cớ gì giải thích cùng Tiếu Tương.

Cô không thèm để ý những người khác nhưng mà Tiếu Tương là bạn bè tốt nhất của cô, cô là thật cực kỳ để ý.

"Vị tiểu thư này, vị trí của cô ở bên kia." Mạnh Kỳ vẫn lại là thúc giục cô ta, lần này thấy cô không phản ứng, bàn tay to của ông đã rơi vào trên vai cô ta, khí lực xem ra không lớn, sắc mặt ông nhìn cũng ôn hòa nhưng là độ mạnh yếu bàn tay có bao lớn chỉ có Thang Phỉ Phỉ biết.

"Ông như thế nào như vậy?" Cô ta ngẩng đầu nhìn ông, người đã bị ông đẩy nửa cái ghế, ông không có ngừng, cô ta không đứng lên có phải ông thật muốn đem cô ta từ trên ghế đẩy xuống hay không?

Người hạ nhân này quá không có lễ phép, nào có người đối đãi khách nhân như vậy?

Nhưng mà Thang Phỉ Phỉ không có biện pháp, bị ông buộc đứng lên, đành phải cắn môi cúi đầu nhìn Bắc Minh Dạ vẫn an tĩnh ngồi ở chỗ kia tiếp thu Danh Khả hầu hạ như cũ, vẻ mặt ai oán: "Dạ, bọn họ đối với em như vậy."

Bắc Minh Dạ ngay cả nhìn cũng không nhìn cô ta một cái.

Thang Phỉ Phỉ bất đắc dĩ, bị Mạnh Kỳ thúc giục cô ta rời xa, ngồi ở vị trí đối diện Dật Thang.

Xem ra Bắc Minh Dạ cũng không thích để ý những thứ việc vặt này, nhưng mà cái quản gia này lại quyết tâm không cho cô tiếp sát Bắc Minh Dạ, nào có người hạ nhân làm như vậy, cư nhiên dám quản chuyện chủ nhà?

Thang Phỉ Phỉ hung hăng trợn mắt nhìn ông, nhưng Mạnh Kỳ đã lui trở lại vị trí ông nên đứng lại, căn bản không để ý tới cô ta, vẻ mặt bình tĩnh cùng yên ổn kia giống như vừa rồi không phát sinh chuyện gì.

Cô ta vẫn cắn môi như cũ, lại không thể nề hà khóe mắt thường thường hướng phương hướng Danh Khả cùng Bắc Minh Dạ nhìn lại, chỉ thấy Danh Khả vừa mới bắt đầu lại vẫn già mồm cãi láo vùng vẫy hiện tại cũng đã ngoan ngoãn gắp thức ăn cho Bắc Minh Dạ, có đôi khi còn trực tiếp đưa vào trong miệng anh.

Bắc Minh Dạ xem ra cũng là hưởng thụ, hoàn toàn không có truyền lại lời nói những cái kẻ có tiền này thích sạch sẽ, hơn nữa đôi đũa kia liền ngay cả Danh Khả cũng chính mình nếm qua.

Vừa rồi cô ta chỉ là gắp cái đồ ăn cho anh, cái quản gia kia cư nhiên làm cho người ta mang chiếc bát đũa tất cả đều thay đổi mới, hiện tại Danh Khả cùng anh xài chung một đôi đũa, ông cư nhiên việc không đáng lo.

Cô ta không nghĩ muốn thừa nhận chính mình so ra kém Danh Khả, vốn dĩ trước mắt mà nói tựa hồ Danh Khả thật sự càng có thể khiến cho niềm vui của anh, có phải bởi vì Danh Khả ở trong này thời gian có vẻ lâu hay không, cô vừa mới tới cho nên mới như vậy?

Kỳ thật Danh Khả cũng cực kỳ đau đầu, bình thường là thói quen hầu hạ anh ăn cơm, nhưng lần này là trực tiếp ngồi ở trên chân anh cảm giác hoàn toàn không giống nhau.

Hơn nữa bàn tay to anh còn đang tại trên eo mình không ngừng hoạt động, biến thành cô khẩn trương như vậy, nhiều lần đem đồ ăn kẹp lên bị anh giật mình tay vừa động đồ ăn lại rớt trở về.

Rất không dễ dàng thích ứng bàn tay kia, anh lại tựa hồ còn không đã ghiền thường thường hướng lên trên tìm kiếm kích thích.

Cô biết người đàn ông này không để ý tới ánh mắt người ngoài, muốn làm cái gì đều đã dựa theo tâm tính của bản thân, nhưng mà nơi này nhiều người như vậy, cô thật sự rất sợ anh làm cho cô không chịu nổi.

"Tiên sinh." Cô lại gắp tôm đưa đến cạnh môi anh, nhìn anh, cặp mắt kia hơi hơi nháy, đáy mắt tất cả đều là cầu xin: "Tiên sinh, chúng ta ăn cơm tốt sao?"

"Tôi là ăn cơm." Bắc Minh Dạ há mồm đem tôm ngậm xuống, bên trong đôi mắt đào hoa sóng mắt hơi đổi, phong tình vạn chủng nói không nên lời, quả thực là mê chết người không đền mạng.

Nhưng mà đáy mắt kia kéo xuống tà mị người ngoài khó có thể phát hiện lại bị Danh Khả nhìn rõ ràng.

Anh mất hứng, thì ra trong lòng anh cư nhiên đang tức giận.

Cô cắn môi, không biết mình rốt cuộc làm sai cái chuyện gì trêu chọc anh mất hứng, nhưng anh như bây giờ, tuyên bố là trừng phạt cô.

Cô lại gắp một khối tôm, nâng lên bát chính mình vùi đầu bắt đầu ăn.

Bắc Minh Dạ là một người thật sự hoàn toàn không có bất luận cái tính nhẫn nại gì, anh ăn cơm xong chỉ cần người đứng lên rời khỏi phòng ăn cô cũng phải đi theo anh rời khỏi, nếu không lại không biết có thể đắc tội anh hay không.

Cho nên đồng thời đút anh cô nhất định phải chính mình khẩn trương đem cơm ăn xong.

Chỉ nghĩ muốn ở chung ngắn ngủn mấy ngày mà thôi cô cơ hồ đã đem những cái tính nết anh hiểu rõ, chỉ là lại vẫn thấy không rõ anh suy nghĩ cái gì.

Lại gắp một khối đồ ăn nhẹ đưa đến cạnh môi anh, thấy anh chậm chạp không động đũa cô rốt cục vẫn lại là nâng bát của anh lên, bới một ngụm cơm đút cho anh.

Bình thường anh đều đã chính mình ăn cơm, nhiều lắm cô liền gắp thức ăn cho anh, nhưng tối hôm nay anh ngay cả chiếc đũa cũng không động, cô lại cũng không có biện pháp.

Biết rõ Thang Phỉ Phỉ cách đó không xa vẫn lấy một đôi mắt trừng cô, nhưng mà cô tự thân khó bảo toàn chỗ nào lại vẫn quản được những người khác?

Một bữa cơm ăn được có phần lúng ta lúng túng, Thang Phỉ Phỉ cùng Dật Thang một tiếng không hừ, Danh Khả cũng không thích nói chuyện, chỉ là ngẫu nhiên đút Bắc Minh Dạ ăn cơm sẽ nhỏ giọng nói một câu cái gì.

Bắc Minh Dạ cũng bất quá im lặng ăn, tiếp thu hầu hạ của cô, dương dương tự đắc.

Ăn cơm tối xong hạ nhân đưa tới trà nồng đậm súc miệng, Danh Khả hầu hạ anh súc miệng, trong lòng lại nhịn không được oán niệm.

Người đàn ông này sống được thật sự là tôn quý, tựa như đế vương cổ đại, ngay cả loại chuyện súc miệng này đều phải người hầu hạ.

Bất quá, cô không dám nhiều lời, chính mình cũng súc súc miệng, liền tính toán từ trên chân anh bò xuống.

Cơm đều đã ăn xong, cũng nên thả cô?

Ai biết Bắc Minh Dạ bỗng nhiên đứng lên, cũng ôm ấp cô ở trong khuỷu tay bước đi lên lầu.

Danh Khả sợ tới mức cơ hồ tiếng thét chói tai, tay nhỏ nắm vạt áo của anh, bất an nói: "Tiên sinh, mới vừa ăn cơm xong..."

Bắc Minh Dạ cúi đầu nhìn cô một cái, mắt đào hoa lại bắt đầu có điện: "Mới vừa ăn cơm xong, trở về tắm uyên ương đúng lúc."

Thang Phỉ Phỉ phía sau lập tức đứng lên muốn đi theo, nhưng mà Bắc Minh Dạ rõ ràng không để ý tới cô ta.

Từ khi trở về Đế Uyển, thái độ Bắc Minh Dạ đối với cô ta liền bỗng nhiên trở nên lãnh đạm, cô ta không biết chính mình làm sai cái gì, thấy Dật Thang muốn phải rời khỏi nhà ăn, cô ta truy đuổi qua đi, nhỏ giọng hỏi: "Dật Thang đại ca, anh có thể nói cho tôi biết có phải tôi làm sai chỗ nào trêu chọc Dạ tức giận hay không?"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor