Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu - Chương 385

Chương 385: Lần đầu tiên đi vào giấc ngủ như vậy

Editor: Quỳnh Nguyễn

Danh Khả thật cẩn thận bò tới, tại bên người Bắc Minh Dạ ngồi xuống, hai tay vẫn lại là theo bản năng che đậy ở trước người mình, cuộn rút hai chân, chỉ khả năng lớn nhất bảo vệ thân thể của chính mình.

"Cũng không phải không thấy quá, thẹn thùng cái gì?" Bắc Minh Dạ hừ hừ, cư nhiên bỗng nhiên nghiêng tới trước, để cho thân hình chính mình dán lên cô.

"Anh... "Nhiệt độ cơ thể tăng vọt kia làm Danh Khả sợ tới mức thiếu chút nữa kinh hô, muốn né tránh, bàn tay to anh lại giữ đầu vai cô, đem cô kéo trở về.

"Sấy tóc cho em, em trốn cái gì trốn? Đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của anh, đem anh trêu chọc, cẩn thận anh cưỡng bức em." Nói năng thô lỗ, trừ bỏ có vài phần không kiên nhẫn, càng thêm rõ ràng là vì ẩn nhẫn chút gì.

Danh Khả vừa động không dám lại động, ngồi ở chỗ kia cứng còng thân thể, tùy ý anh thổi tóc cho chính mình.

Chẳng qua động tác Bắc Minh Dạ lại thật sự cực kỳ ôn nhu, thổi tóc dài cho cô, một chút một chút thổi qua đi, tính nhẫn nại cũng là tốt cô chưa bao giờ gặp qua.

Không biết thổi bao lâu, anh mới tắt máy sấy tóc để ở một bên, cầm lấy cây lược gỗ cùng nhau lấy tới đây, thật cẩn thận chải một đầu tóc dài cho cô, sau đó tiện tay đem cây lược gỗ vứt, sờ sờ một đầu tóc ngắn chính mình kia, cư nhiên đã tự nhiên hong gió rồi.

"Tới đây." Liếc cô một cái, anh khẽ hừ một tiếng.

Danh Khả nhanh chóng leo đến bên kia giường lớn, cầm lấy chăn muốn hướng trên người bọc, nhưng vẫn lại là thật cẩn thận quay đầu ngắm anh một cái, thấy anh chỉ là ở bên giường ngồi xuống đưa lưng về phía chính mình, tựa hồ đối với hành động của cô không có bất luận cái dị nghị gì, cô mới nhanh chóng đem chăn bọc trên thân mình, nhìn anh nhẹ giọng nói: "Em đi lấy bộ quần áo."

"Ngủ như vậy không phải càng thoải mái sao? Nửa đêm nghĩ muốn mà nói cũng không cần phải thoát nữa, thuận tiện." Anh cũng xoay người ngồi lên, nâng chăn dẫn đầu nằm xuống, vươn ra cánh tay dài, nâng mắt nhìn chằm chằm cô: "Tới đây."

Trái tim nhỏ Danh Khả một trận phát run, rất không dễ dàng rất không dễ dàng áp chế hoảng hốt chính mình, mới thật cẩn thận tiếp cận nằm xuống bên cạnh anh, cái chăn kia vẫn bọc trên người cô như cũ.

Hôm nay đã thừa nhận một lần điên cuồng vọt lên, lúc này lại mệt, cô chỉ muốn đi ngủ, cái gì đều đã không muốn làm rồi.

Bàn tay to Bắc Minh Dạ lại bỗng nhiên giương lên, trực tiếp đem chăn trên người cô mở.

Danh Khả sợ tới mức hô nhỏ một tiếng, hai tay lại theo bản năng để tại trên ngực anh.

Bàn tay to Bắc Minh Dạ lại rơi vào trên bụng cô nhẹ nhàng vuốt ve, nhìn thấy hành động của cô, mâu quang anh trầm trầm, sắc mặt lại bắt đầu khó coi: "Đã ở bên cạnh anh lâu như vậy, vẫn một mực muốn kháng cự sao?"

Ánh mắt rơi vào tay nhỏ ngăn lại chính mình trong ngực, mặt trầm lại trầm.

Danh Khả rốt cục vẫn lại là đem một đôi tay chính mình thu trở về, tối nay Bắc Minh Dạ để cho cô cảm giác rất kỳ quái, khi thì ôn nhu khi thì thô bạo, khi thì nhìn như tâm tình không tệ khi thì như là ăn hỏa dược một dạng.

Cô hoàn toàn nhìn không thấu anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Nhưng bàn tay anh mà lại rơi vào trên bụng cô, còn đang nhẹ nhàng vuốt ve... Nếu không phải từng có trải qua không thoải mái trước đó, cô nhất định sẽ nghĩ anh quý trọng Bảo Bảo bọn họ.

Mà lúc này cô nào dám nghĩ như vậy? Chỉ là trong lòng hoảng thật sự, sợ anh sẽ dùng lực áp đi xuống, kết thúc mạng sống tiểu bảo bảo chưa thành hình trong bụng của cô.

Mặc dù nghĩ như vậy tựa hồ đem anh tưởng tượng quá ác độc chút, nhưng ấn tượng anh cho chính mình giống như cho tới bây giờ đều đã như vậy, dù cho trước một khắc lại vẫn mỉm cười, ngay sau đó liền có thể bỗng nhiên làm ra chuyện kinh khủng để cho mọi người dự kiến không tới.

Cô nhắm lại mắt, hít sâu một hơi, cố gắng nói cho chính mình không thể đem anh tưởng tượng khủng bố như vậy, khủng bố của anh đều là dùng để đối phó địch nhân, sẽ không đối phó cô, anh nhất định sẽ không xuống tay đối phó cô.

"Thân thể cứng ngắc như vậy, rốt cuộc suy nghĩ cái gì?" Bắc Minh Dạ rốt cục chú ý tới không tầm thường của cô, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cô càng ngày càng trắng xanh, bàn tay to cũng từ trên bụng cô rời khỏi, rơi vào trên vai cô kéo cô tới đây để cho cô đối mặt chính mình: "Rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Ở trước mặt anh không cần nói dối, em nên biết anh ghét nhất bị người khác phản bội.

Hai chữ "Phản bội" này để cho tâm Danh Khả càng khẩn trương lên, cô không có phản bội anh, nhưng người nầy không tin cô, vẫn đều đã cho rằng cô phản bội anh, thậm chí lại vẫn hoài nghi cô cùng Mộ Tử Khâm.

Nhìn chằm chằm ánh mắt cô lóe ra bất định, sắc mặt Bắc Minh Dạ càng trầm: "Vấn đề đồng dạng, đừng làm cho anh hỏi lại lần thứ ba."

"Em chỉ là sợ hãi."

"Sợ cái gì?"

"Sợ anh... Sợ anh xuống tay với em. "Anh nói, ở trước mặt anh đừng nghĩ tồn cái gì tiểu tâm tư, cho nên cô không dám giấu diếm, tay nhỏ rơi vào trên cổ tay anh, nhẹ nhàng đem bàn tay to anh từ đầu vai của chính mình kéo ra.

Cô nhẹ giọng nói: "Em sợ anh bỗng nhiên... Bỗng nhiên sẽ đối phó em, nếu anh không thích, em... Em có thể rời khỏi, hiệp nghị em sẽ thực hiện, chỉ cần cho em một chút thời gian."

"Sau đó a?" Bắc Minh Dạ nhíu mày, trầm mắt nhìn cô, trước mắt u ám cô vĩnh viễn nhìn không thấu.

"Sẽ không thật lâu, chỉ cần mấy tháng." Cô ngẩng đầu nhìn anh, mặc dù biết rõ chính mình nói những lời này vô cùng có khả năng để cho anh mất hứng, nhưng mạng này là chính cô, cô chỉ nghĩ muốn đối với chính mình phụ trách: "Anh không thích đứa nhỏ, em sẽ không để cho nó đi tới trên đời này trở ngại mắt của anh, chỉ cần anh cho em một chút thời gian."

Mặt Bắc Minh Dạ càng trầm xuống, nhìn cô một hồi lâu, bỗng nhiên mâu quang trầm xuống, càng đem cánh tay dài chính mình để cho cô gối dưới đầu rút đi về, xoay người đưa lưng về phía cô, không nói một lời, lại cũng không để ý tới cô rồi.

Danh Khả hoàn toàn nghĩ không ra anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì, chẳng lẽ chính mình vừa rồi nói lời lại khiến anh mất hứng rồi hả? Cô đã khúm núm như vậy, anh rốt cuộc còn muốn thế nào?

Hài tử anh không thích, cô nghĩ biện pháp để cho nó rời khỏi, mặc dù không nỡ, nhưng nếu ba nó đều đã không vui ý nhìn đến sinh ra của nó, miễn cưỡng giữ nó tiếp xuống đối với người nào cũng không tốt, đối với nhân sinh nó về sau cũng không có bất luận cái gì ưu đãi.

Tiểu quái thì trách nó đầu thai sai, rơi vào trên người cô...

Tay nhỏ rơi vào trên bụng của mình, trầm mặc rất lâu, cũng rốt cục xoay người đưa lưng về phía anh, nhắm mắt lại bắt buộc chính mình cố gắng an tâm đi ngủ.

Này tựa hồ chính là lần đầu tiên tới nay bọn họ ngủ cùng một chỗ đưa lưng về nhau mà ngủ, trước kia mặc kệ trong lòng hai người có bao nhiêu không hiểu nhau, cũng không quản anh là tức giận hay là cao hứng, anh cho tới bây giờ đều đã để cho cô ngủ ở trong lòng anh, nhưng tối hôm nay...

Ánh mắt rơi xuống trên bụng của mình, tay tại trên này từ từ vuốt ve, anh nhưng vẫn còn không thích cô hoài của anh, đại khái là vì cảm thấy được cô không có tư cách sinh con cho anh đi?

Kỳ thật không sao cả, hài tử chỉ là cái ngoài ý muốn, về sau cô liền biết như thế nào bảo hộ chính mình, tuyệt đối sẽ không để cho loại ngoài ý muốn này lại xuất hiện.

Cô còn có nhân sinh của chính mình muốn, còn có tương lai tươi đẹp, chỉ cần sống qua cửa ải khó khăn bây giờ, về sau đều đã khá hơn.

Chỉ là, nam nhân này đã để cho cô hoàn toàn tuyệt vọng.

Anh có lẽ nguyện ý cùng cô đồng sinh cộng tử, lại không muốn để cho cô danh chính ngôn thuận đi theo bên cạnh mình, cô cuối cùng một cái tồn tại không thể lộ ra ngoài ánh sáng, tương lai người bên cạnh anh cũng tuyệt đối sẽ không là cô, nếu như vậy, còn có cái gì rất nghĩ muốn?

Đã hơn hai tháng, tiếp qua mấy tháng, có lẽ cô rất nhanh là có thể hoàn toàn rời xa nam nhân này...

...

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor