Mị Vương Tướng Môn Thế Gả Phi - Chương 61-3

Mị Vương Tướng Môn Thế Gả Phi
Chương 61-3: Si mê, tướng quân múa kinh thiên động địa (3)
https://gacsach.com

Liễu Lâm Ba mở băng gạc, đổi vũ y của tỷ tỷ, chọn một chiếc quần mỏng nhỏ màu trắng mặc bên trong, bởi vì có động tác xoạc, còn đá chân, ở bên ngoài bộ vũ y, lại khoác lên ba tầng tơ lụa mỏng màu hồng phấn, đem tơ lụa hồng phấn mở dọc bắp đùi giống như sườn xám, múa lên, càng thêm lay động, đường nét cũng càng thêm hiền hoà.

Liễu Lâm Ba nghĩ đi nghĩ lại vẻ ngoài như vậy mới dẫn dụ được tầm mắt của người khác, dù sao đại biểu tỷ là nữ tử mềm mại như nước, bước đi giống như cánh liễu lay động trong gió, nhẹ nhàng dịu dàng, mà nàng trong quân thô kệch, cho dù cẩn thận từng li từng tí một, nhưng bước đi dũng mãnh quen thuộc vẫn là sửa không được.

Người hữu tâm chỉ cần cẩn thận quan sát, liền có thể nhìn ra đầu mối đến, Liễu Lâm Ba chỉ là muốn thay đại biểu tỷ ra mặt, tìm ra hung thủ mưu hại tỷ tỷ, nếu như biết bởi vì như vậy, liền khiến Cửu vương gia luôn theo dõi nhất cử nhất động biết nàng kỳ thực là nữ nhân, phỏng chừng đánh chết nàng, nàng cũng sẽ không mạo hiểm như vậy.

Trâm cài ngọc bích khẽ lay động, mỗi cái nhăn mặt nụ cười đều khiến người ta xúc động, chân mày lá liễu, miệng khẽ mỉm cười lộ ra hàm răng trắng tinh.

Yêu kiều thướt tha, từng bước nở hoa, Liễu Lâm Ba học giống đến bảy, tám phần, ngoại trừ cách bước đi, mặc lại nữ trang, các loại sắc thái, tinh thần so với đại biểu tỷ còn hơn mấy lần, càng thêm óng ánh rực rỡ, khiến người ta nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Vừa ra khỏi cửa sương phòng, tiểu nha hoàn nhìn thấy Liễu Lâm Ba cũng không khỏi thán phục một hồi, nàng vẫn hầu hạ Duẫn quận chúa, chỉ có ngày hôm nay mới xinh đẹp nhất rực rỡ loá mắt nhất.

Liễu Lâm Ba mang theo khăn che mặt mỉm cười, bọn nha hoàn kinh ngạc đến ngây người.

“Đi thôi” Liễu Lâm Ba khẽ mở miệng, đám nha hoàn mới hoàn hồn.

“Nga, đến đây, quận chúa.” mấy cái tiểu nha hoàn nhóm liên tục đuổi tới, đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại không biết kì quái ở nơi nào.

Bởi vì nàng đã quên, Liễu đại tướng quân cùng quận chúa đồng thời vào phòng, nhưng hiện tại lại không cùng đi ra, Duẫn Băng Thanh thay đổi cung trang, che khăn che mặt, trà trộn vào trong đội ngũ nhạc sĩ, theo Liễu Lâm Ba cùng tiến vào điện thính.

“Thần nữ đến muộn, xin hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cùng với các vị nương nương thứ tội.” Liễu Lâm Ba tận lực hạ thấp giọng nói chuyện, tận lực mô phỏng theo thanh âm Duẫn Băng Thanh, nhẹ nhàng phúc thân nói.

Âm thanh rất mềm mại, nhưng lại không có được điểm nhu hòa như thanh âm Duẫn Băng Thanh, ngược lại mang theo tia lanh lảnh.

Tất cả mọi người không nhận ra, Cửu vương gia nhìn chằm chằm bên kia, Duẫn quận chúa này sao lại hoàn toàn khác Duẫn quân chúa lúc nãy? Nhưng cẩn thận nhìn, thì lại phiền muộn, không nhận ra chỗ nào không giống, chính là cảm giác khó chịu, nhưng không nói ra được là lạ ở chỗ nào.

Nhìn lại một chút gương mặt thần tử xung quanh, tất cả đều đều nhìn chăm chú.

Bọn họ cũng đều biết Duẫn quận chúa rất đẹp, không nghĩ tới mặc vào Vũ Y lại đẹp hơn nhiều như vậy, càng thêm sặc sỡ loá mắt a!

“Vậy liền bắt đầu”, hoàng hậu hắng giọng một cái, nói.

Biểu tình của vương gia mọi người đều nhìn thấy, tuy rằng đầu gỗ Cửu vương gia lần đầu tiên nhìn một cô nương như vậy, nhưng là nữ nhân này đã nhất định là của Lục hoàng tử, haiz.

Không thể bởi vì một nữ nhân, để huynh đệ tương tàn a!

Khụ khụ, kỳ thực Hoàng hậu nương nương hoàn toàn hiểu lầm rồi.

“Liễu thiên kim, nhìn kĩ, đỡ phải nói trẫm bất công”, hoàng thượng quay về phía Liễu Mộc Nhiên nói, trong giọng nói lại có một chút tự hào.

Kỳ thực, một khắc Liễu Lâm Ba mặc Vũ Y tiến vào tiền thính, nàng liền biết mình thua, nặng nề không phục trả lời “Tất nhiên.”

“Bắt đầu”, hoàng thượng đã hạ lệnh.

Tấu nhạc vang lên, Liễu Lâm Ba đứng ở trên thảm đỏ cổ tay nhẹ vung, một dải lụa đỏ bay lên mái vòm, theo tiếng nhạc, lại nhẹ nhàng dịu dàng chậm rãi bay xuống.

Sau, Liễu Lâm Ba ngửa cổ, vòng eo hơi cong, tạo dáng như mỹ nữ trông trời, dáng người buông lỏng, bắt đầu múa.

Một hai động tác múa như thế, đã kinh sợ toàn trường, xưa nay chưa từng thấy vũ đạo như vậy, khiến người ta lập tức cảm nhận được một loại đoan trang, hoạt bát, uyển chuyển mà không mất đi đại khí, khác với vũ đạo cung đình nặng nề, khác với vũ đạo khiêu khích gợi cảm của Liễu Mộc Nhiên, hưởng thụ cảm giác từng chút từng chút thanh thản, mọi người tựa hồ như thăng tiên, thần trí cũng theo đó càng ngày càng thoải mái, càng ngày càng sung sướng, không phải loại cảm giác muốn trầm luân kia, mà rõ ràng cảm giác được vũ đạo đoan trang cùng tươi sáng.

“Ta muốn giục ngựa chạy phi nhanh, hướng về ngươi trong lòng, mở ra nhung nhớ, ngàn năm mộng. Xuyên qua mênh mông biển mây, trời vẫn xanh như thế. Mã cầm vang lên, tâm sự trong nháy mắt tan rã. Ta muốn giục ngựa phi nhanh, đến vô tận bầu trời, cuốn lên một đường mưa gió, dựng lên cầu vồng. Phiêu bạt trong trái tim người, hạnh phúc như xưa.”

Tiếng ca lanh lảnh lại quen thuộc vang lên giữa đại sảnh, Lương Kiêu không khỏi đứng lên, chén rượu trong tay cũng rơi trên mặt đất.

Đây là, đây là, nàng?

Các tướng sĩ ngạc nhiên, quan chức từng tới Lệ Đô thành đều biết, tiếng ca này, tiếng ca lanh lảnh lại mang theo từng tia từng tia vui tươi chính là tiếng ca đồn đại đã lâu trên núi Lệ Đô thành, tiếng ca này, lại là Duẫn quận chúa xướng?

Nga! Trời ạ! Lại đem mỹ nhân đẹp như vậy xem là yêu quái!

Tuy nhiên không đúng, quan chức chỉ lo nghe ca, quên điểm này, kinh thành đến Lệ Đô ngàn dặm xa xôi, làm sao có khả năng là Duẫn quận chúa chưa từng bước chân ra khỏi cửa xướng đây?

Nhạc sĩ, theo tiếng ca hợp phách, lúc nhanh lúc chậm, lúc Liễu Lâm Ba dừng lại ngâm xướng, một trận thanh âm leng keng giống như chuông đồng xẹt qua, đi kèm vài tiếng nhạc khí do nhạc sĩ đánh phảng phất như tiếng chim nhỏ, khiến người ta cảm giác đang ở trên cánh đồng hoa dại giữa thiên địa núi rừng, thơm ngát cực kỳ.

Hạ eo, xoạc thẳng chân, đồng thời vung dải lụa đỏ, xa hoa, khiến người ta không kịp nhìn, thán phục không ngớt.

Tư thái mềm mại này, trời ạ! Làm người ta khó mà tin nổi!

Nhiều lần bọn họ đều cho rằng sắp kết thúc, không nghĩ tới một lát lại thay đổi tư thế khác, mọi người xem như mê như say, cho đến khi hát xong nhảy xong, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

Liễu Lâm Ba nhẹ nhàng khom người, lặng yên phúc thân, chậm rãi lui ra khỏi sân khấu.

Mọi người hoàn hồn, tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.

“Chậm đã!” Đột nhiên một tiếng giọng nữ vang lên, hướng về phía Liễu Lâm Ba nói, “Nàng không phải Duẫn quận chúa!”

Liễu Lâm Ba ngẩn ra, Duẫn đại biểu tỷ dẫn đầu đoàn nhạc sĩ cũng run lên, hai người cùng nhau quét về phía âm thanh xuất hiện.

Người kia, lại là Liễu gia nhị thiên kim!

Từng ở rừng đào, cùng nhóm ái thiếp của thái tử đem Duẫn quận chúa đẩy vào huyên náo chính là nàng!

“Hồ đồ! Nàng không phải Duẫn quận chúa thì là ai!”, Hoàng hậu nương nương quát lớn, ánh mắt vô tình hay cố ý liếc Thục phi ngồi một bên.

Vốn tưởng rằng ngày hôm nay Bàng Mị Nhi bị giam ở trong nhà không thể đi ra, thiên hạ liền thái bình, không nghĩ tới bỗng dưng xuất hiện một nha đầu gây rối.

Đó là ý nói, ngươi đừng hòng giựt giây nàng đến đấu với Bổn cung, ngươi còn quá non.

Chúng quan chức nghe nói như thế, đều cảm thấy lời này sao có thể hoang đường như thế.

Chỉ có Lương Kiêu, chỉ có hắn tin, bởi vì thân ảnh này nhìn rất quen thuộc.

Cho đến lúc này, mọi người mới phát hiện, không biết lúc nào, Cửu vương gia đã đứng lên, đi thẳng về hướng Duẫn quận chúa. Liễu Lâm Ba cười thầm, đuôi cáo rốt cục lộ ra, không nghĩ lại là nàng.

Ánh mắt của nàng, lạnh lùng nhìn kỹ Liễu Mộc Nhiên, không chú ý tới Cửu vương gia đi về phía nàng với gương mặt âm trầm hù chết người, mọi người không dám lên tiếng, đến ngay cả hoàng thượng hoàng hậu ngồi trên cao cũng kinh ngạc khi thấy tình cảnh này.

Rõ ràng, Duẫn quận chúa hát rất tốt, nhảy cũng phi thường đẹp, vì sao? Cửu vương gia tựa hồ xem có chút không cao hứng.

Liễu Lâm Ba trái lại đẩy Cửu vương gia đang đi về phía nàng ra, thẳng tắp đi về phía Liễu Mộc Nhiên.

Cũng thèm để ý cái gì mà đi đứng nhẹ nhàng, dũng mãnh kéo váy, ném xuống dải lụa đỏ vướng víu trong tay.

Vọt thẳng đến bên bàn kề sát bàn thái tử mà Liễu Mộc Nhiên ngồi, hừ, nàng một thiên kim chưa gả lại dính đến nơi này, không biết liêm sỉ.

Một cái liền đem Liễu Mộc Nhiên từ bên trong kéo ra, “Ngươi vì sao biết Bổn tướng quân không phải Duẫn quận chúa, hả? Nhị tỷ?”

Lương Kiêu bị đẩy cái mạc danh kỳ diệu, rõ ràng người tức giận phải là hắn chứ? Vừa mới, ngay thời điểm đi về phía hắn, Lương Kiêu đã nhận ra hắn là ai.

Vừa nghe lời này của Liễu Lâm Ba, tựa hồ tình hình thay đổi, lẳng lặng xem, một câu Bổn tướng quân vừa ra, các tướng lĩnh cùng với quan chức thật giống như bị sét đánh, đầu óc oanh một cái, nổ ong ong.

Vừa nãy, cái kia, nữ tử khiêu vũ mềm mại như tơ lụa, hát xướng như Tinh Linh lại là Liễu tướng quân? Là Đại tướng quân đóng giả? Trời ạ! Mọi người vừa vặn nhớ ra Liễu tướng quân là xin ý chỉ theo Duẫn quận chúa đi ra ngoài, nhưng lại không thấy trở về.

Như vậy, nếu Duẫn quận chúa là Liễu tướng quân đóng giả, như vậy, Duẫn quận chúa thật sự đâu? Nàng ở nơi nào?

“Bởi vì, bởi vì, bởi vì”, Liễu Mộc Nhiên kinh ngạc, xưa nay nhát gan, từ khi Liễu Lâm Ba tòng quân trở về liền thấy nàng lá gan càng lúc càng lớn, không phải là ỷ vào thái tử sao? Liễu Mộc Nhiên giờ khắc này ấp úng không nói ra được nguyên cớ.

“Bởi vì?” Liễu Lâm Ba cười gằn, “Nguyên nhân tại sao, không nói ra được đi, Bổn tướng quân thay ngươi nói, bởi vì ngươi phái người đưa nước trà cho biểu tỷ Bổn tướng quân, hạ độc khiến tỷ tỷ mất giọng, còn sai người đẩy ngã tỷ tỷ, làm cho chân nàng bị thương.”

“Không không không, không phải ta, không phải ta a đệ đệ, ngươi và ta là người một nhà, ngươi sao có thể ở trước mặt mọi người làm hại tỷ tỷ của ngươi.”

Liễu Mộc Nhiên tuyệt đối không ngờ rằng nhanh như vậy bị tóm gọn, hiện tại mới nhớ tới gọi đệ đệ.

“Bổn tướng quân nghe lý không nghe tình, giờ khắc này, cũng chỉ có thể dùng sự thực để nói chuyện, chỉ có người hạ độc tỷ tỷ mới biết người hát chính là Bổn tướng quân, mà không phải tỷ tỷ! Cũng chỉ có kẻ đẩy biểu tỷ biết, nhảy là Bổn tướng quân mà không phải biểu tỷ.”

Liễu Mộc Nhiên tóm chặt ống tay Liễu Lâm Ba, tội nghiệp nhìn nàng, Liễu Lâm Ba mặc kệ nàng.

“Cái gì? Nguyên lai là như vậy, Băng Thanh đâu? Băng Thanh ở đâu a ”

Lục hoàng tử vừa nghe lời này trực tiếp nhảy ra ngoài, từ lúc ra tiền thính đến giờ cũng không thấy nàng, nếu múa là Liễu tướng quân đóng giả, như vậy, Duẫn quận chúa đâu? An toàn không?

Duẫn Băng Thanh lúc này từ trong đội nhạc sĩ từ từ đi ra, mở khăn che mặt, hai con mắt rưng rưng, không nói dùng tay biểu thị bảo hắn không cần lo lắng, tất cả có biểu đệ bảo vệ, hoàng thượng sẽ làm chủ.

Mọi người vừa nhìn, kinh hãi!

Lương Mặc trực tiếp vọt tới gắt gao ôm Duẫn quận chúa, nói như thề, “Bản hoàng tử nhất định phải vì ngươi lấy lại công đạo!”

Hoàng hậu cùng hoàng thượng càng là kinh nộ, “Rõ ràng lúc trước ở Ngự hoa viên vẫn là hài tử khỏe mạnh, đột nhiên liền biến thành như vậy, nha đầu ác độc này, Băng Thanh đắc tội ngươi lúc nào, ngươi lại muốn hại nàng như vậy!”

Hoàng hậu tức giận chỉ về Liễu Mộc Nhiên nói.

“Thỉnh nương nương tha mạng, tha mạng!”

“Liễu tướng quân, việc này ngươi thấy thế nào?” Hoàng hậu nương nương quay đầu nhìn về phía Liễu Lâm Ba bên này, dù sao cũng là người nhà họ Liễu, mặc kệ Liễu Lâm Ba lúc trước thái độ thế nào, nàng vẫn muốn hỏi một chút, người thông minh làm việc đều là không lọt cả giọt nước.

“Gia tỷ phạm lỗi, kính xin nương nương toàn quyền xử trí, vi thần ở đây thay mặt cha già ở quân doanh hướng về ngài thỉnh tội, là Liễu gia giáo nữ vô phương!”

“Liễu tướng quân mau mau xin đứng lên, người đến, đem nàng áp giải tới cung điện của bổn cung, Bổn cung muốn suốt đêm thẩm vấn, điều tra rõ, nhất định phạt không buông tha, nhất định cho tướng phủ một kết quả thỏa mãn.”

“Tạ Hoàng hậu nương nương!”

Chúng quan đầu tiên là bị Liễu Lâm Ba giả nữ, lại nhảy lại hát làm cho cả kinh, trước mắt lại tìm ra hung thủ độc hại Duẫn quận chúa thuần khiết trong lòng bọn họ, mỗi người căm phẫn sục sôi, la hét phải đem Liễu Mộc Nhiên phạt nặng.

“Giải dược đâu? Đưa giải dược ra đây!” Liễu Lâm Ba ngồi xổm trước mặt Liễu Mộc Nhiên đã run cầm cập thành một đống, Liễu Mộc Nhiên kinh hãi từ trong lòng móc giải dược đưa cho nàng.

Nàng cũng không muốn hại tính mạng người a, nàng cũng chỉ là đơn thuần muốn báo thù Liễu Lâm Ba còn có Duẫn quận chúa ngày đó ở rừng đào đánh mình, nàng chỉ là muốn để Duẫn quận chúa ngày hôm nay ở trong hoàn cảnh lớn như vậy thành trò hề mà thôi, nàng càng muốn làm ra hành động này để nhóm nữ nhân ở thái tử phủ tất cả đều kính phục nàng, để thái tử gia cho rằng nàng hao tổn tâm cơ chỉ là vì giúp hắn đoạt lại mặt mũi mà thôi, cứ như vậy, sau này tháng ngày ở phủ thái tử sẽ càng thêm dễ chịu.

Vì sao mọi người tất cả đều một bộ muốn đưa nàng vào chỗ chết?

Liễu tướng quân thế lực ngập trời lúc này mọi người đều có thể nhìn ở trong mắt, đến ngay cả Cửu vương gia dưới một người trên vạn người cũng không để vào mắt, mọi người nhìn thấy, vừa nãy Cửu vương gia thật giống như bị Liễu tướng quân một cái tát đẩy sang một bên, không nói một tiếng đứng đến giờ.

“Người này thật là xấu, lại dám thương tổn biểu tỷ Liễu tướng quân!” Lương Thi công chúa khinh thường nói, mọi người lại bắt đầu mồm năm miệng mười.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor