Lòng Em Như Cát Bụi - Chương 53

"Thiệu Thanh Hòa, tôi thu hồi lại lời nói vừa nãy, không ngờ được con của cô còn có thể kêu cô là mẹ rồi, cô nói xem, tôi một lần nữa khiến nó trở thành một thằng đần nói không ra lời lần nữa thì thế nào."

"Cô chết không được yên lành."

Thiệu Thanh Duyệt đem Cố Hi quăng xuống đất, kéo tóc của cô ấy hung hãn mà hướng về cây cột ở sau lưng cô đâm vào, một lần tiếp lấy một lần, "Thiệu Thanh Hòa, tôi chỉ biết là cô nhất định sẽ phải chết ở trước mặt của tôi."

Thiệu Thanh Hòa chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng choáng váng, tầm nhìn càng ngày càng mơ nhạt, miệng của Thiệu Thanh Duyệt ở bên tai của cô khẽ mở khẽ đóng, "Yên tâm, tôi và mẹ của tôi vì các ngươi chuẩn bị một kiểu chết đau khổ, vô cùng vô cùng thú vị."

Lúc Thiệu Thanh Hòa bị cô ấy cột vào đuôi xe, cô mới phản ứng lại, các người ấy là muốn sống sống đem cô lôi chết, cô có thể sử dụng cái mạng này nhìn thấy Hi Hi của cô, nhìn thấy mẹ, cô đã rất cảm tạ rồi.

Cô nhìn thoáng qua Hi Hi bị các người ấy quăng ở một bên, nó vẫn luôn đang khóc, các người ấy đều muốn cho Hi Hi tận mắt nhìn thấy quá trình chết đi của cô.

"Hi Hi, đừng nhìn! Mẹ yêu con, con chịu đựng lấy, cha của con nhất định sẽ tới cứu con!" Thiệu Thanh Hòa khàn giọng hét to với nó, sau đó nhắm mắt lại, bên tai truyền đến tiếng khởi động của động cơ.

Tạm biệt!

"Thanh Hòa! Em không sao chứ! Anh cầu xin em mở mắt lên." Nước mắt lành lạnh rơi vào trên mặt của Thiệu Thanh Hòa, cô mơ mơ hồ hồ nhìn Cố Cảnh Thiên đang chảy nước mắt.

Hắn cũng biết rơi lệ sao? Còn là vì cô.

"Thanh Hòa, xin lỗi, anh đã tới trễ, là lỗi của anh!"

Thiệu Thanh Hòa đưa tay sờ lên gương mặt của hắn, giọng nói yếu ớt, "Hi Hi đâu?"

"Nó không sao!"

Vừa nãy trong lúc chi mành treo chuông, Cố Cảnh Thiên dẫn người đi tới, cho người lái xe từ bốn phương tám hướng đem xe của Thiệu Thanh Duyệt ngăn chặn lại, cứu lấy Thanh Hòa.

Cố Cảnh Thiên bị hù dọa đến mức trái tim sắp muốn đột nhiên ngừng rồi, trong đầu của hắn điên cuồng mà hiện lên cái tay mà năm đó hắn nắm hụt, may là cô ấy không có chuyện.

Cố Cảnh Thiên cho bảo vệ của hắn ở chỗ này xử lý, hắn mang Thanh Hòa và Hi Hi đến bệnh viện trước.

Lúc này tất cả mọi người cũng không có đoán trước được, chiếc xe từ bên cạnh chạy nhanh ra, Cố Cảnh Thiên lập tức nhanh chóng đem Thanh Hòa và Hi Hi đẩy ra.

Thiệu Thanh Hòa bị biến cố bất thình lình này, mãi lâu chưa có lấy lại được tinh thần, khi bãi máu kia kích khuấy động mắt của cô, cô vọt đến, đưa tay ra, lại không dám chạm vào hắn, "Cảnh Thiên, anh đừng làm em sợ! Em van xin anh đấy."

Khóe miệng của Cố Cảnh Thiên khẽ ngoác lên, "Em nói sau khi anh chết rồi, em liền sẽ suy nghĩ yêu anh, nhưng anh đã hối hận rồi, sau khi anh chết rồi em có thể giải thoát rồi, không cần yêu anh nữa rồi."

Thiệu Thanh Hòa đã khóc không thành tiếng, "Cố Cảnh Thiên, anh nếu như dám chết, em liền cả đời cũng sẽ không tha thứ cho anh, em sẽ hận anh cả đời, em sẽ mang theo Hi Hi tái hôn, em không bao giờ đến gặp anh nữa, anh không được chết."

"Em hạnh phúc là được rồi!"

Câu nói cuối cùng mà Cố Cảnh Thiên nói với cô, chính là cô hạnh phúc là được rồi.

Trong lòng của Thiệu Thanh Hòa vô cùng sợ hãi, cô cảm thấy cô trong giờ phút này là đứng ở bên bờ vực, một bước không lưu ý liền sẽ té xuống.

Cô không biết cô làm sao đến được trước cửa của phòng phẫu thuật, đã qua đi mười tiếng rồi, vẫn chưa có kết thúc, cô cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, "Tại sao phải lâu như vậy! Chỉ là một ca phẫu thuật nho nhỏ."

Đặc trợ Lý đứng ở một bên, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mấy chữ 'Đang phẫu thuật' này.

"Phu nhân, cô có biết không, tôi và tổng giám đốc quen biết nhiều năm như thế, tôi chưa từng nhìn thấy ngài ấy sụp đổ qua như thế.

Vào ngày cô chết, ngài ấy mỗi ngày ôm hộp tro cốt của cô mà nói chuyện với cô, nếu không phải trên cái thế giới này còn có một Hi Hi, ngài ấy đã sớm cùng đi với cô rồi, cô có biết ngài ấy vì cô làm biết bao nhiêu chuyện điên rồ không, ngài ấy hận tay của mình không có nắm được cô, phế đi tay của mình, đã khắc tên của cô ở trên tay, ở trên ngực cũng đã khắc tên của cô, ngài ấy vì cô thỉnh cầu sự tha thứ của mẹ cô, đem mình đánh tới gãy xương."