Long Đồ Án Tuyển Tập (Vụ Án Thứ III) - Chương 26 - Phần 2 (Hết)

Gần nửa tháng sau, thành Khai Phong cuối cùng cũng đã khôi phục yên bình như xưa.

Cuối cùng Triệu Trinh cũng không có giết Triệu Nguyên Tá, dù sao thì hắn cũng là vị Hoàng đế nhân từ, giết Hoàng thúc của mình cũng thật khó ăn nói, hơn nữa muốn giết hắn cũng phải mang tội danh của hắn chiếu cáo thiên hạ. Như vậy, dân chúng cũng liền biết, Triệu Nguyên Tá là một Hoàng tộc lại vì ngôi vị Hoàng đế mà không tiếc hi sinh dân chúng Tống triều, chuyện này nếu như phổ biến rộng rãi, Triệu thị hắn làm sao có thể đắc phục nhân tâm? Đạo lý này, mọi người tự nhiên hiểu rõ!

Triệu Trinh miễn chức quan của hắn và nhi tử, đem hai người cắt chức lưu đầy về Tây Bắc, để cho bọn họ không cách nào gây sóng gió được nữa, lại để cho họ tự mình tỉnh lại một chút.

Ngay cả Đào Hoa Nương Nương, đại khái là trăm phương ngàn kế tính toán mà không thành, không cần đợi Triệu Trinh thẩm án, nàng đã tự vẫn trong ngục.

Triệu Trinh cũng rất bất đắc dĩ, đem nàng táng trong khu mộ của Hoàng tộc Nam Đường. Không lâu sau, Mục Chiếu Quốc cũng biến mất, các cô nương mất tích cũng được tìm về, độc tố cũng được giải, coi như là đã hoàn toàn trở lại bình thường.

...

Sáng sớm ngày hôm đó, Tiểu Tứ Tử dậy thật sớm, ngồi duỗi thẳng người, lại phát hiện Công Tôn còn chưa có tỉnh.

Mấy ngày nay Công Tôn còn bận xem bệnh, đã mất ngủ mấy đêm, đến hôm nay trời sáng rốt cuộc mới nằm xuống ngủ được.

Tiểu Tứ Tử rón rén vén chăn lên, mặc y phục tử tế, sau đó lại giúp Công Tôn đắp kín chăn, mang chiếc bồn nhỏ bé ra giếng rửa mặt.

Tiểu Tứ Tử vừa đi đến trong sân, liền thấy Thiên Tôn đang ở trong viện đánh Thái Cực Quyền.

“Tôn Tôn sớm a!” Tiểu Tứ Tử chạy đến.

“Sớm.” Thiên Tôn lại tiếp tục đẩy một chưởng lưu loát nước chảy mây trôi.

Tiểu Tứ Tử âm thầm mà chậc chậc hai tiếng, bưng chậu rửa mặt đến bên giếng nước.

Triển Chiêu đi tới, dường như cũng vừa mới tỉnh dậy, liền giúp Tiểu Tứ Tử múc nước, sau đó nhìn về phía phòng Ân Hậu, ông ngoại hắn còn chưa có dậy sao?

“Ông ngoại ngươi cùng Hồng di tối qua đã đi rồi.”

Thiên Tôn một câu nói ra, khiến cho Triển Chiêu cả kinh đến độ thùng nước cũng rơi luôn xuống giếng.

Hắn vội vàng chạy đến cửa nhìn, quả nhiên! Căn phòng trống không, được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Mặc dù từ trước đến giờ Triển Chiêu luôn đuổi Ân Hậu mau trở về Ma Cung đi, thế nhưng hai người này sao lại đi mà không nó tiếng nào chứ... Triển Chiêu không khỏi cảm thấy mất mát.

“Đi đâu vậy chứ?” Triển Chiêu bất mãn: “Cũng không nói tiếng nào.”

“Hình như có chuyện gấp gì đó.”

Bao Chửng đi từ ngoài viện vào, xem ra đã bãi triều: “Sáng nay lúc ta vào triều có gặp hai người họ, Ân Hậu nói ngươi còn đang ngủ say nên không có đánh thức ngươi. Hắn còn có một số việc muốn làm cho nên cùng Hồng di của ngươi đi trước, còn bảo ngươi rảnh rỗi nhớ về thăm nhà.”

Triển Chiêu gật đầu một cái, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt... Chuyện gì mà gấp gáp như vậy? Chắc không phải là Ma Cung xảy ra chuyện gì đấy chứ.

“Chúng ta cũng dọn dẹp một chút đi, buổi chiều cũng lên đường.” Bao đại nhân vừa nói vừa bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Tất cả mọi người kinh ngạc: “Lên đường, đến chỗ nào ạ?”

Không hỏi còn may, vừa hỏi liền khiến cho Bao Chửng tức giận đầy bụng: “Đều do cái tên mập mạp chết tiệt kia!”

Mọi người nhìn nhau - Bàng Thái Sư sao? Chuyện thế nào?

Thì ra là, vừa rồi lúc mới vào tảo triều, có người khởi tấu ở phương Bắc bắt đầu có tuyết rơi, năm nay lạnh vô cùng, cần phải đưa chút lương thực cùng y phục đến giúp nạn thiên tai, để tránh cho tuyết rơi quá lạnh sẽ chết càng nhiều người hơn.

Triệu Trinh cảm thấy đây chính là đại sự, liền hỏi ai nguyện ý làm quan áp tải cứu tế thiên tai.

Triệu Phổ nói để hắn đi cho, dù sao thì hắn cũng đang nhàn rỗi, hơn nữa, nhân mã của đám người Trâu Lương vừa hay lại ở chỗ này, để cho nhân mã của bọn họ đi nhanh một chút, nếu chậm trễ có thể chết nhiều người hơn,

Triệu Trinh vốn định gật đầu, ai ngờ Bàng Thái Sư lại nói: “Một mình Cửu Vương gia đi quá nguy hiểm, hơn nữa hắn là một Binh mã Đại nguyên soái, làm gì có chuyện để cho Đại nguyên soái đi áp tải lương thực cứu tế thiên tai? Phiền toái Tả tướng quân cũng coi như tạm được, nhưng mà quan áp tải thì nhất định phải là một văn quan, cũng thuận tiện trên đường đi điều tra một chút xem quan viên địa phương có tham nhũng hay không, lại còn phải giám sát việc cứu nạn thiên tai xem có công bằng hay không, chức trách quan trọng thế này nếu không phải là Bao đại nhân thì không ai đảm trách được.”

Mọi người nghe Thái Sư nói một đống chuyện đều hiểu, Thái Sư là muốn đuổi Bao đại nhân đến phương Bắc giúp nạn thiên tai để mình được tiêu dao tự tại mấy ngày, không cần lúc nào cũng bị hắn nhìn chằm chằm.

Bao đại nhân cũng nào phải là đèn cạn dầu, nói với Triệu Trinh là Thái Sư đi càng thích hợp hơn.

Vì vậy hai người trên Kim Loan điện làm rùm beng một trận.

Cuối cùng, Triệu Trinh ngoáy tai nói: “Dù sao thì gần đây Khai Phong phủ cũng không có chuyện gì, dứt khoát để hai người đi tuần cùng với Hoàng Thúc đi đi.”

Nói xong, Triệu Trinh bỏ lại hai người Bao Chửng và Bàng Cát mà vui vẻ trở về cung, hai ‘bà mẹ già’ lắm chuyện này không có ở đây, mình cũng được thoải mái mấy ngày, tránh cho ngày nào cũng phải nghe hai người gây gổ cãi nhau đến đau cả tai.

Bao đại nhân bất đắc dĩ, cho người sửa sang lại một chút cuốn Long Đồ Án những mục có liên quan đến phương Bắc, xem có thể thuận tiện giải quyết vụ án nào hay không.

Có điều, ngược lại hắn cũng cảm thấy nên đi đến phương Bắc một chuyến, tuyết tai hạ xuống, nếu không nhanh chóng đến cứu nạn ở phía Bắc này, đến lúc đó sợ rằng sẽ chết rất nhiều người.

“Đi phương Bắc à.” Thiên Tôn cũng cười híp mắt đi thu dọn đồ đạc.

Triển Chiêu tò mò: “Thiên Tôn, người cũng theo chúng con sao?”

Thiên Tôn gật đầu a gật đầu: “Ừ, tuyết rơi, ta thích!”

Mọi người lúc này mới nhớ ra - Nội kình của Thiên Tôn là lạnh vô cùng, băng thiên tuyết địa quả nhiên là thích hợp với hắn.

Vì vậy Bao Chửng liền sai người chuẩn bị một số lượng lớn y phục mùa đông, mà lúc này ngoài cửa thành Khai Phong, khoảng mười vạn binh mã cũng bắt đầu tập hợp, tập trung thành một đoàn lớn. Dân chúng nghe thấy mọi người muốn đến phương Bắc giúp nạn thiên tai, cũng rối rít quyên góp lương thực cùng y phục, nhờ Triệu Phổ giúp một tay mang đi.

Triển Chiêu vừa dọn dẹp y phục vừa quay trước quay sau một vòng, hỏi Tiểu Tứ Tử: “Có nhìn thấy Bạch Ngọc Đường không?”

Tiểu Tứ Tử gật đầu một cái: “Vừa nãy thúc ấy ra ngoài một chuyến rồi, vừa nghe mọi người muốn đến phương Bắc, thúc ấy liền đi luôn.”

Triển Chiêu thử thăm dò hỏi: “Hắn có nói đi đâu không?’

Tiểu Tứ Tử lắc đầu.

Triển Chiêu liền nghĩ - có thể là Bạch Ngọc Đường không thu xếp được thời gian a, cho nên không có đi cùng? Hắn không đi cũng không sao, dù sao thì cũng không phải là người của Khai Phong phủ mà.

Triển Chiêu lại nhìn Thiên Tôn đang uống trà trong sân một chút - Không có lý nào lại bỏ Thiên Tôn đi một mình a? Bồi Thiên Tôn đi cũng là một lý do mà….

Đang suy nghĩ lại thấy bên ngoài một trận ồn ào huyên náo.

Triển Chiêu cùng Tiểu Tứ Tử cũng nhìn ra bên ngoài.

Chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đi vào, sau lưng là Bạch Phúc mang theo mấy gã gia đinh xách theo mấy bọc y phục.

“Là thứ gì vậy?” Công Tôn vừa mới rời giường đang gặm bánh bao tò mò hỏi.

“Phương Bắc lạnh vô cùng, các ngươi hẳn là chưa từng đến đi?”

Đám người Công Tôn gật đầu, Bao Chửng cũng đi ra.

“Quá lạnh đối với người có nội lực còn đỡ, người không có nội lực không thể nào chịu đựng được đâu, những áo bông len mà người phương Nam thường xuyên mặc căn bản đều không cách nào dùng được.” Bạch Ngọc Đường nói, Bạch Phúc ở sau lưng liền mở bọc y phục ra: “Đại nhân, lần trước cả phủ chúng ta có đến phương Bắc một lần, có không ít y phục chống lạnh.”

Bao Chửng tiến tới vừa nhìn qua, khóe miệng rúm ró - Mỗi món y phục này đều là áo da a, kia đều là áo choàng lông cừu a … chỗ kia từng món lại là da hổ, da chồn, da gấu, lông chim điêu... cùng các loại da các loại lông a, lại còn có cả thảm lông dê mềm mại nữa.

Bao đại nhân nhờ mặt đen nên người ta không thấy được mí mắt của ngài giật giật - Thật là có tiền!

Bạch Ngọc Đường đưa tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử: “Xe ngựa Khai Phong phủ thuê không có bền chắc, sơn đạo phương Bắc khó đi, ta đổi mấy chiếc xe lớn cho mọi người.”

Khóe miệng của mọi người lúc này cùng giật giật - Nói hàm súc chính là Khai Phong phủ của các ngươi quá nghèo, mấy cái xe rách ấy mà cũng muốn đến phương Bắc sao?!

Bao đại nhân đột nhiên cảm thấy dạ dày có chút đau...

Bạch Ngọc Đường ôm Tiểu Tứ Tử đi ra ngoài, mọi người cũng tò mò đi ra ngoài, vừa mới ra đến cửa phủ đã liền há to miệng...

Chỉ thấy ngoài cửa dừng mười mấy chiếc xe ngựa thật lớn! Lớn ngoại hạng cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là, xe ngựa này còn dùng cả lạc đà, ngựa lớn và cả một bầy đại khuyển kéo.

Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường: “Ngươi chuẩn bị ở đâu ra lắm xe ngựa như vậy?”

Bạch Ngọc Đường xua tay một cái: “Đây chính là mã đội của Hãm Không Đảo, chúng ta thường phải đến phương Bắc giao hàng, đối với đối với trời lạnh những mã đinh này biết xử lý thế nào, bọn nha dịch căn bản là không biết làm mấy việc này, đến lúc đó, bão tuyết phong thành, dù có nhiều người hơn nữa cũng vô dụng.”

Bao Chửng càng khó nghĩ, Bạch Ngọc Đường cũng là có hảo ý giúp đỡ, vẫn là nên thu nhận hay không nên thu nhận đây?

Lúc này, vừa đúng lúc Triệu Phổ mang người trở lại, vừa nhìn thấy xe ngựa đã vui vẻ: “Thứ tốt! Cứ vậy đi thôi, đến phương Bắc phải thứ này mới chịu nổi!”

Vừa nói, vừa sai đám gia đinh tiểu nhị của Khai Phong phủ: “Khuân đồ lên xe, chuẩn bị lên đường.”

Bao Chửng cũng mừng rỡ đáp ứng, dù sao cũng là do Vương gia thu đồ, về phần nhân tình của Bạch Ngọc Đường sao... Bao đại nhân cuối cùng nhìn Triển Chiêu một chút - Không có tiền bồi thì lấy thịt bồi đi!

Triển Chiêu liền hắt xì ba tiếng, lỗ mũi thật ngứa, lỗ tai trái cũng thật nóng đi.

Vì vậy, trước cửa Khai Phong phủ liền vô cùng náo nhiệt, mọi người đều chuẩn bị lên đường đi xa.

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường bên cạnh một chút, Bạch Ngọc Đường đang cho Tiểu Tứ Tử một bọc bột cao, là Thần Tinh Nhi bảo hắn mang đến.

Triển Chiêu gãi gãi đầu hỏi: “Ngươi cũng đi?”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu: “Ngươi không muốn ta đi sao?”

“Muốn.” Triển Chiêu không cần nghĩ ngợi liền mở miệng, sau lại cảm thấy không ổn, liền bổ sung một câu: “Thiên Tôn cũng muốn đi nữa.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái: “Đúng vậy.”

“Ừ.” Triển Chiêu cũng gật đầu.

Tiểu Tứ Tử nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút, nhỏ giọng nói với Bạch Ngọc Đường: “Ban nãy Miêu Miêu tìm thúc khắp nơi, còn tưởng là thúc không đi nữa.”

Triển Chiêu liền dùng đầu ngón tay véo Tiểu Tứ Tử một cái, lại chọc chọc cái mông mập đầy thịt của bé.

Tiểu Tứ Tử vuốt cái mông nhìn Triển Chiêu - Sự thật chính là vậy mà.

Triển Chiêu lúng túng, giọng nói Bạch Ngọc Đường hiếm khi không lạnh như băng mà lại hết sức nhu hoà: “Dù sao thì ta cũng rảnh, cùng đi cũng thú vị.”

“Thú vị chỗ nào?” Triển Chiêu khoanh cười hỏi Hắn.

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, cũng tặng cho y một nụ cười: “Chỗ nào cũng thú vị.”

“Vậy à.” Triển Chiêu trong lòng cũng đã hiểu, những lời này của Bạch Ngọc Đường chứng tỏ là dù đi tuần đến đâu, vô luận là trạm nào, hắn cũng sẽ cùng đi sao? Tốt đến vậy!

Chạng vạng tối, đội ngũ đi tuần giúp nạn thiên tai hùng tráng dưới sự tự mình tiễn chân của Triệu Trinh cuối cùng cũng lên đường rời khỏi Khai Phong phủ đến phương Bắc.

Trong xe ngựa, Công Tôn ôm Tiểu Tứ Tử vào ngực mình, tay lật xem Long Đồ Án.

Xe ngựa này quả thật khá lớn, Tiểu Tứ Tử cũng có thể lăn qua lăn lại từ đầu này sang đầu kia được.

Triển Chiêu cưỡi ngựa, tiến đến gần cửa bên xe ngựa hỏi Công Tôn: “Tiên sinh, trạm thứ nhất là nơi nào vậy?”

Âu Dương Thiếu Chinh bên cạnh cầm tấm bản đồ da dê nói: “Trạm đầu tiên chính là Tuyết Thành.”

“Tuyết Thành sao?” Triển Chiêu lần đầu nghe thấy cái tên này.

“Thật ra được gọi là Tuyết Châu Thành mới đúng, bởi vì thường xuyên có tuyết rơi trong trời giá rét, cho nên mới đặc biệt được gọi là Tuyết Thành.” Âu Dương quả nhiên không hổ là Địa lý thông.

Triệu Phổ cũng ở cửa sổ xe ngựa bên kia, hỏi Công Tôn đang gấp lật sách thoăn thoắt: “Ở đó có vụ án nào không?”

“Ta hình như mới thấy một cái.” Công Tôn tìm tìm một lúc, tìm ra được một phần, lấy ra nói: “Có một, một cuốn thật dày!”

“Vụ án gì vậy?” Triển Chiêu tò mò hỏi.

“Ừm… liên quan đến Thiên Mẫu ăn thịt người.”

“Thiên Mẫu là cái gì?” Bạch Ngọc Đường lần đầu nghe thấy được.

“Thiên Mẫu sao?”

Bên cạnh, Thiên Tôn đang ngồi xếp bằng trên lưng một con lạc đà, đặc biệt thần, đặc biệt phiêu dật mà đi qua mọi người.

“Tôn Tôn nghe nói qua Thiên Mẫu sao?” Tiểu Tứ Tử hỏi.

“Thiên Mẫu là thiên yêu trong truyền thuyết.” Thiên Tôn nói: “Thừa lúc tuyết rơi mà hạ phàm ăn thịt người.”

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Tiểu Tứ Tử phồng mặt - Dọa chết người a!

Công Tôn liếc nhìn cuốn trục một cái: “Đúng là dọa chết người, trong vòng một năm trước, Tuyết thành đã bị Thiên Mẫu ăn mất mấy chục người rồi.”

Triển Chiêu trợn to hai mắt: “Một năm tuyết rơi có mấy ngày? Thiên Mẫu này khẩu vị có vẻ quá tốt đi?”

“Tuyết Thành...” Bạch Ngọc Đường tựa hồ là nghĩ đến điều gì đó, khẽ cau mày: “Bạch Quỷ sơn trang có phải ở Tuyết thành hay không?”

Triển Chiêu vừa nghe, cau mày nói: “Đúng vậy.”

“Bạch Quỷ sơn trang là cái gì?” Tiểu Tứ Tử tiếp tục phồng mặt - Chỗ này tại sao lại vừa có yêu quái lại vừa có quỷ chứ, thật đáng sợ quá!

“Bạch Quỷ sơn trang là một đại môn phái giang hồ.” Âu Dương mặc dù không phải là người giang hồ nhưng cũng đã nghe nói qua: “Trang chủ là Tiết Bạch Quỷ, nghe nói là một người tính tình cổ quái, rất dễ trở mặt, khó ở chung.”

Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường tựa hồ có tâm sự, liền hỏi: “Ngươi biết hắn?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu một cái: “Tiết Bạch Quỷ thì ta không quen, thế nhưng Nhị trang chủ của Bạch Quỷ sơn trang Tần Lê Thanh thì ta có biết.”

“Tần Lê Thanh sao?” Triển Chiêu ngược lại nghe xong lại có vài phần hứng thú: “Chính là người tuy không nhìn thấy nhưng thính lực cực tốt, Manh Hiệp Tần Lê Thanh sao?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu.

“Danh tiếng của hắn so với Bạch Quỷ sơn trang còn lớn hơn a, thì ra hắn lại là Nhị trang chủ của Bạch Quỷ sơn trang.” Triển Chiêu cảm thấy có chút bất ngờ.

“Tần Lê Thanh từng nói với ta một chuyện.” Bạch Ngọc Đường dùng một loại ngữ điệu không nhanh không chậm cũng không có chút độ ấm nói: “Hắn nói Tiết Bạch Quỷ có gì đó không ổn lắm, Bạch Quỷ sơn trang sớm muộn gì cũng có thể xảy ra đại loạn.”

“Có ý gì chứ?” Triển Chiêu không hiểu.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu một cái: “Lúc hắn nói chuyện rất nghiêm túc, không giống như nói đùa, cụ thể thế nào ta cũng không rõ lắm.”

Đang lúc nói chuyện, Công Tôn đột nhiên lại thò đầu ra, thuận tiện đem Tiểu Tứ Tử đang nhoài ra trên thành cửa xe kéo lại xe ngựa: “Tần Lê Thanh đó, hắn chính là người đến quan phủ báo án.”

“Cái gì?” Mọi người cảm thấy ngạc nhiên - Người giang hồ mà lại chạy đi báo án? Điều kỳ quái nhất chính là, lại còn đi báo án Thiên Mẫu thực nhân?

“Ở đây có viết.” Công Tôn chỉ chỉ cuốn trục: “Một năm trước, người báo án chính là Tần Lê Thanh!”

Hoàn vụ án thứ 3

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Du Ca – Tiểu Bảo Bình
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này