Long Đồ Án Tuyển Tập (Vụ Án Thứ III) - Chương 18

62. [Hoa Đoạt Mệnh]

Có tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ, Bạch Ngọc Đường không chỉ có tiền, mà còn là rất rất có tiền, vì vậy hắn thật sự sảng khoái mua cho Thiên Tôn cái nghiên mực mà Đường Thái Tông đã dùng qua.

Thiên Tôn nhận nghiên mực, lập tức quên luôn mình giận Bạch Ngọc Đường cái gì.

Triển Chiêu tổng kết một chút - Thiên Tôn quả thật rất dễ dụ.

Lúc trở lại Khai Phong phủ, mặt trời cũng đã lặn, bọn hạ nhân trong phủ cũng bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.

Mọi người trước tiên ngồi thương lượng đối sách, vẫn là chia nhau mà hành động, Triệu Phổ mang theo người đi điều tra chuyện Triệu Nguyên Tá, Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường ở nhà chờ Diêu Tố Tố đến cung cấp manh mối, điều tra manh mối về Trương mỹ nhân năm đó.

Vị Hoàng thúc Triệu Nguyên Tá trước đây này vẫn rất khiêm tốn, không hề lộ diện, luôn ở tại Vân Huyền biệt viện phụ cận Khai Phong dưỡng lão, nghe nói con trai hắn quả thực rất tài năng nhưng lại không giữ trọng trách gì, hai người họ chỉ nhận sự an nhàn thanh phúc mà Hoàng gia ban cho thôi.

“Triệu Duẫn Sinh này, dù sao cũng là Hoàng thân quốc thích, nếu thật như lời đồn là văn võ toàn tài, sao lại không thấy hắn đến Khai Phong cầu một chức quan nhỉ.” Triệu Phổ cảm thấy có chút buồn bực.

“Có thể là không muốn làm làm quan?” Công Tôn híp mắt: “Nếu không thì chỉ là dã thú đang cố giấu nanh sắc đi, lòng lang dạ thú, phải làm vậy để tránh bị người phát hiện!”

Triệu Phổ nhìn Công Tôn: “Thư Ngốc, gan thật đó!”

Công Tôn trừng mắt liếc Triệu Phổ một cái, ôm lấy Tiểu Tứ Tử đến một bên đút táo cho bé.

Thiên Tôn cùng bé song song ngồi một chỗ, chân tựa vào ghế, còn đang chuyên tâm nghiên cứu nghiên mực trong tay.

Thiên Tôn bưng nghiên mực, đánh giá một lượt, thỉnh thoảng còn “chậc chậc” hai tiếng.

Tiểu Tứ Tử cũng tiến đến nhìn: “Tôn Tôn, nghiên mực thật đẹp nha.”

“Thật tinh mắt!” Thiên Tôn đem nghiên mực đặt vào tay Tiểu Tứ Tử cho bé nhìn: “Đường Thái Tông từng dùng qua đó!”

Tiểu Tứ Tử há hốc miệng: “Tôn Tôn, lát nữa người viết cho con chữ nhé!”

Thiên Tôn vỗ ngực, ý nói - Cứ giao cho ta!

Cất nghiên mực đi, Thiên Tôn liền nhìn Ân Hậu vẫn đang nghiêng đầu nhìn một mảnh trời đen tối mịt bên ngoài cửa sổ, vuốt đám râu ngắn ngủn trên cằm suy nghĩ.

Triển Chiêu bưng cái chén trà đến sau lưng Ân Hậu, cũng ngẩng mặt nhìn cùng hắn: “Ông ngoại, nhìn cái gì vậy?”

Ân Hậu quay lại nhìn Triển Chiêu, “Ừm…”

“Ừm?” Triển Chiêu tò mò nhìn hắn: “Ý gì ạ?”

“Ừm…” Ân Hậu lại ừm một tiếng, Thiên Tôn bĩu mô: “Muốn thải thì đi nhà xí đi!”

Ân Hậu trắng mắt liếc hắn một cái: “Ngươi không thấy bẩn à!”

Thiên Tôn híp mắt: “Có bản lĩnh thì đừng có ị!”

Tiểu Tứ Tử túm túm tay áo Thiên Tôn, người này bộ dáng nhã nhặn như vậy, giống như thần tiên, sao lại nói chuyện thô lỗ như thế, giống hệt như lưu manh vậy.

Ân Hậu hình như có chút tâm sự, cau mày lầm bầm, lầu bầu: “Không đến mức đó chứ?”

“Này.” Bắt lấy cánh tay Ân Hậu mà lắc mấy cái, Triển Chiêu nhìn chằm chằm hắn, ý như là nói - Có manh mối gì nói ra đi ạ.

“Không xác định lắm.” Ân Hậu vuốt cằm do dự, nghĩ đến đây lại lắc đầu, hung tợn mà trừng mắt nhìn Thiên Tôn đang chơi oẳn tù tì với Tiểu Tứ Tử, thầm nói - Đều tại tên này, tự mình muốn quên lại đem đống phiền não đẩy cho hắn, hắn là muốn quên cũng quên không được, lại càng nghĩ càng nhiều... Vì thế lại ôm càng nhiều phiền não, chuyện này có thể lớn, có thể nhỏ nữa.

Triển Chiêu cảm thấy ông ngoại nhà mình thật khó dụ, không như Thiên Tôn, rất dễ dỗ dành, Thiên Tôn thì chỉ cần lấy cái gì mà hắn thích đem đến là có thể thỏa thuận được, ông ngoại hắn thì ngược lại, mềm rắn gì cũng không ăn thua.

Nhưng mà, thật ra Ân Hậu cũng có một nhược điểm trí mạng, đương nhiên, nhược điểm này cũng chỉ có Triển Chiêu biết!

Ân Hậu vẫn còn đang suy nghĩ, chỉ thấy Triển Chiêu bỏ sang một bên.

Ân Hậu quay đầu lại liếc mắt nhìn một cái, thấy Triển Chiêu còn đi thật là xa, lại đang bưng chén trà nhìn hắn một cái - Ánh mắt kia, giống như vừa mới tức giận vậy. Triển Chiêu từ trước đến nay luôn vui tươi hớn hở, không dễ tức giận, nhưng một khi y tức giận, toàn thể Ma Cung trên dưới mấy trăm người, đều phải gấp gáp, đương nhiên, gấp gáp nhất vẫn chính là Ân Hậu.

“Khụ khụ.” Ân Hậu ho khan một tiếng, vội vàng chạy đến bên cạnh Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhăn mặt, tránh xa một chút.

Bạch Ngọc Đường thấy được một màn này, có chút ngạc nhiên - Tiểu bằng hữu đang giận nhau sao?

Ân Hậu cuối cùng cũng là bại trận, đến xin khoan dung: “Được rồi, cùng lắm là nói cho ngươi là được.”

Triển Chiêu lập tức ngẩng đầu cười khanh khách.

“Là có chuyện như vậy, ta mới rồi trên đường trở về, thấy được một con chuẩn màu đen.” Ân Hậu nói.

Triển Chiêu ngẩn người, những người khác cũng nghe hắn nói - Con chuẩn màu đen làm sao vậy? Chuẩn không phải đen thì là trắng mà, tuy rằng chuẩn đen cũng ít gặp nhưng cũng không phải hiếm lạ gì, sao lại có liên quan đến vụ án chứ?

Duy chỉ có Thiên Tôn đang uống trà liên buông cái chén, nghĩ nghĩ: “Chuẩn? Chính là con chuẩn kia sao?”

“Con chuẩn kia?” Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày: “Chuẩn mà hai người cũng quen biết ạ?”

Mọi người tiếp tục nhìn Ân Hậu, Ân Hậu gật đầu: “Chính là con chuẩn đó.”

Thiên Tôn hơi hơi há to miệng, nghĩ nghĩ, sau đó lắc lắc cái đầu: “Quên đi, ta cũng đã quên rồi, đỡ phải lo một việc.” Nói xong liền ôm lấy Tiểu Tứ Tử: “Đói chết, chúng ta đi ăn cơm được không?”

“Tuyệt a!” Tiểu Tứ Tử vừa rồi đói bụng, Công Tôn có cho bé ăn táo, càng ăn càng đói, liền ôm lấy Thiên Tôn: “Tôn Tôn, chúng ta đến khách điếm đối diện ăn đi!”

“Được!” Thiên Tôn ôm lấy Tiểu Tứ Tử bỏ chạy, bỏ lại Ân Hậu đang cảm thấy tốn hơi thừa lời với hắn phía sau.

Triển Chiêu kéo kéo Ân Hậu, ý kia - Tiếp tục nha!

Ân Hậu thở dài nói: “Con chuẩn kia không phải là chuẩn bình thường, Tôn Vượng, các ngươi đã nghe qua tên này chưa?”

Triển Chiêu ngẩng mặt lên nghĩ nghĩ.

Bạch Ngọc Đường nhíu mày: “Chuẩn vương Tôn Vượng sao?”

Triển Chiêu buồn bực, tuy chuyện giang hồ rất nhiều, nhưng từ trước đến nay y nghe được cũng không có ít, không có lý do nào lần này Bạch Ngọc Đường có biết mà mình lại chưa từng nghe qua chứ…. Cái gì mà Duẩn vương chứ? Chẳng lẽ lại là người bán măng sao? (Duẩn có nghĩa là cây măng)

Bạch Ngọc Đường thở dài mà nhìn Triển Chiêu - Là Chuẩn vương không phải Duẩn vương.

Triển Chiêu xoa xoa cằm - Hình như đến giờ cơm rồi.

Ân Hậu thật ra cũng thật buồn bực, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Lão quỷ kia đã từng nói cho ngươi nghe sao?”

Bạch Ngọc Đường lắc lắc đầu: “Con nghe đại tẩu nói qua.”

Triển Chiêu cũng cảm thấy kỳ quái, đại tẩu của Bạch Ngọc Đường là con gái của Dược Vương, thần y Mẫn Tú Tú, cũng có liên quan đến chuyện này sao?

“Chuyện là thế này.” Bạch Ngọc Đường nói: “Trước ta đã từng nói qua, đại ca từng bị bệnh nặng.”

Mọi người đều nhìn Công Tôn - Đúng vậy, Bạch Ngọc Đường quen biết Công Tôn chính là bởi vì hắn đã từng cứu sống Lô Phương.

“Lúc đại ca bệnh nặng tưởng không qua khỏi, đại tẩu có đi cầu một vị thuật sĩ, vị này có vẻ rất thần bí, là do cha nàng Dược vương nói với nàng, chỉ cần tìm thuật sĩ này hỏi một câu, nếu như hắn nói là sẽ chết vậy thì có cố cứu cũng vô dụng, còn nếu như hắn nói là còn có thể cứu, vậy thì chắc chắn sẽ sống.” Bạch Ngọc Đường thản nhiên nói: “Người đó ở đâu không một ai biết, nhưng mà hắn luôn mang theo bên mình một con chuẩn lớn màu đen. Con chuẩn này so với con chuẩn bình thường thì lớn hơn nhiều, trên bụng còn có một vệt màu trắng, người ta gọi là Chuẩn Vương. Mà chủ nhân của nó gọi là Tôn Vượng, là một vị thần tiên sống, có thể nhìn thấu thiên cơ.”

“Nha...” Tất cả mọi người đều gật đầu, xem như đều hiểu được, xem ra vị Tôn Vượng này chính là một thầy toán a.

“Thế sau đó có tìm được không?” Triển Chiêu truy vấn.

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Hắn nói đại ca ta là có thể cứu chữa, cuối cùng quả nhiên không chết.”

“Khó như vậy mà cũng có thể tìm được à?” Triển Chiêu kinh ngạc.

Bạch Ngọc Đường cũng cười đến bất lực: “Có thể nói là mà xui quỷ khiến.”

“Thầy tướng này chính là thầy tướng năm đó đoán trước tiên hoàng có thể đăng cơ sao?” Triệu Phổ hỏi Ân Hậu.

Ân Hậu gật đầu: “Kỳ thật tên của hắn cũng không phải là Tôn Vượng.”

Mọi người đều kiên nhẫn lắng nghe.

“Hắn họ Sài.” Ân Hậu mở miệng: “Tên gọi Sài Vọng.”

“Họ Sài?” Công Tôn nhíu mày: “Vương thất tiền triều họ Sài, sau khi Thái tổ lên ngôi, không ít các hoàng tử hoàng tôn đều thay tên đổi họ, chắc sẽ không...”

Triệu Phổ nhìn Ân Hậu - Có chuyện như vậy ạ?

“Đúng là có chuyện như vậy?” Ân Hậu nói: “Tiểu bằng hữu kia thiên phú dị bẩm, tính toán chuyện gì cũng cực chuẩn, không đúng... phải nói là hắn tính toán hung cát vô cùng chuẩn xác, chết hay không chết chỉ cần hắn nói một lời là đã định rồi!”

“Người họ Sài hẳn là rất hận Triệu thị mới đúng.” Triển Chiêu nhíu mày: “Chẳng lẽ năm đó hắn cố ý nói cho Thái Tông, nói Triệu Nguyên Hưu thích hợp làm Hoàng đế sao?”

Ân Hậu khóe miệng hơi nhếch lên: “Năm đó nhiều hoàng tử hoàng tôn như vậy, người vô dụng, yếu đuối lại sợ phiền phức nhất chính là Triệu Nguyên Hưu!”

Mọi người bật cười - May mắn là Triệu Trinh không có ở đây, nếu không nói lão cha hắn như vậy, không chừng hắn trở mặt.

“Sài Vọng hi vọng Đại Tống sẽ bị chôn vùi trong tay Triệu Nguyên Hưu cho nên nói dối Thái Tông, để cho hắn được kế thừa ngôi vị Hoàng đế sao? Nếu nói như vậy, năm đó việc hại chết Triệu Nguyên Hỉ, bức điên Triệu Nguyên Tá hắn cũng có phần à?” Triệu Phổ nhíu mày: “Nhưng mà xem ra lần này hắn tính toán không có chuẩn a, Đại Tống còn thật thịnh vượng, thiên hạ dưới sự trị vì của Hoàng thúc ta còn thật thái bình nữa.”

“Hắn không tính đến chuyện nhảy ra một Khấu thừa tướng a, hơn nữa cũng không có tính đến việc, con người dù có thiên mệnh nhưng mà người cũng có thể phá trận, giải phong thủy, cho nên vận mệnh là cũng có thể thay đổi được.”

“Ông ngoại, người từ trước đến nay đều không tin chuyện này mà.” Triển Chiêu hỏi Ân Hậu.

Ân Hậu cười cười: “Người có thể sửa đổi thiên mệnh cũng không phải là kẻ lừa gạt, mà là một cao nhân độc nhất vô nhị.”

“Rất cao sao?” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trăm miệng một lời, có thể khiến cho Ân Hậu gọi một tiếng cao nhân, chẳng phải thật là rất cao? Lại còn là duy nhất không có người thứ hai nữa!

“Sư phụ của Thiên Tôn đó.” Ân Hậu nói một câu dọa cho mọi người nhảy dựng.

Bạch Ngọc Đường lầm bầm: “Thì ra hắn thật sự có sư phụ.”

Ân Hậu giật khóe miệng: “Không có sư phụ thì võ công chẳng lẽ là trời sinh sao?”

Vừa mới nói hết câu, mọi người đã đồng thanh hỏi: “Chẳng lẽ không phải trời sinh ạ?”

Ân Hậu có vẻ thật rất bất đắc dĩ, đám tiểu tử này cả ngày đều là suy nghĩ kỳ lạ, lạ chẳng khác gì Thiên Tôn này, già mà không lớn nổi.

“Nói thật, đừng nói gì người bình thường, ngay cả người có thiên phú dị bẩm cũng rất khó có thể luyện đến được cảnh giới của hai người mà.” Triển Chiêu không khỏi cảm khái: “Quả nhiên võ lâm trước kia so với bây giờ oanh liệt hơn nhiều, võ lâm bây giờ thật là càng ngày càng kém.”

“Chúng ta khi đó tranh đấu khắp nơi, hơn nữa trời đất lay chuyển, anh hùng đều là sinh ra trong thời loạn là gì.”

Ân Hậu cười: “Hiện giờ, thái bình thịnh trị, mấy cái anh hùng đều còn mải ôm vợ con ngồi sưởi ấm, ai còn muốn tranh đấu, muốn oai phong nữa.”

Mọi người đột nhiên lại cảm thấy hứng thú với cái thời trẻ tuổi nổi danh kia của Ân Hậu, Thiên Tôn. Bởi vậy những lời này thực sự cũng chọc cười mọi người rồi.

“Sài Vọng đột nhiên lại xuất hiện ở Khai Phong, chẳng lẽ là sau nhiều năm im hơi lặng tiếng như vậy, nay lại là sóng gió nổi lên sao?”

Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ta lại cảm thấy không thể nào, hắn là có nguyên nhân nào khác.” Ân Hậu tựa hồ không đồng ý: “Kỳ thật năm đó, Sài Vọng vốn đã biết vận số của Sài gia đã hết, có một số việc không thể nào thay đổi được, nếu như phải để cho sinh linh đồ thán, chi bằng quy y phật gia, cho nên hắn mới đổi tên thành Tôn Vượng, trở thành một hòa thượng nhàn tản vân du, chuyên làm việc thiện. Ta mấy năm trước có gặp qua hắn một lần, cùng uống chút rượu, tán gẫu một chút cũng rất vui vẻ. Hắn có vẻ là từ nhỏ đã nuôi chuẩn, lại dùng tên giả Tôn Vượng, cho nên nhiều người mới gọi hắn là Chuẩn Vương... Người biết hắn không nhiều lắm! Sau đó hắn cũng cứu không ít người, có một lần một thôn xóm phát hiện ôn dịch, hắn còn chạy cả một chặng đường dài, chộp Dược vương tới xem bệnh cứu người, cho nên hai nên mới trở thành bằng hữu.”

“Có chuyện như vậy sao?” Tất cả mọi người gật đầu, nay hắn đột nhiên đến Khai Phong không biết vì mục đích.

Mọi người còn đang trò chuyện, chợt thấy Hồng Cửu Nương đen mặt xông vào.

“Hồng di, ai chọc người tức giận vậy?” Thần Tinh Nhi vốn đến mời mọi người đi ăn cơm, ở của gặp được Hồng di, liền nhanh chóng hỏi thăm.

Cửu Nương thở dài, vỗ vỗ vai nàng: “Tiểu cô nương, Bạch phủ các người có nhiều người hay không?”

“Nhiều a!” Thần Tinh Nhi gật đầu, không quên bổ sung: “Không nhiều lắm nhưng cũng không ít! Ngài nói phải cần bao nhiêu người đi.”

“Xả ra chuyện gì?” Ân Hậu ghé vào bên cửa sổ hỏi.

Hồng Cửu Nương đi đến trước mặt Ân Hậu, mở tay, trong bàn tay có cầm một vật, đưa cho Ân Hậu xem.

Chỉ thấy trong tay nàng là một con bọ cánh cứng, màu vàng, trên lưng còn có một điểm đỏ.

Ân Hậu nhíu mày.

“Làm sao vậy?” Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng qua, hỏi Triển Chiêu cũng đang nhíu mày.

“Thanh di đã xảy ra chuyện, bọ cánh cứng mang theo máu là cách mà Ma Cung dùng để cầu cứu!” Triển Chiêu nói: “Không xong rồi, có thể là đã bị phát hiện thân phận hay không?”

“Ta vừa mới đến kim đình dịch quán, không thấy bóng người Xa Quốc nào.” Hồng di gấp đến độ đứng ngồi không yên: “Có chuyện gì với nàng vậy, khó khăn lắm mới đại nạn không chết, nếu như là không thể gặp mặt được, ta chắc điên mất!”

Ân Hậu xua tay, bảo nàng chớ có kích động, Triệu Phổ phân phó Âu Dương Thiếu Chinh mang theo hoàng thành quân đi tìm người, Bạch Ngọc Đường cũng phái Thần Tinh Nhi cùng Nguyệt Nha Nhi cũng đi tìm.

“Không bằng chúng ta cũng đi tìm xem.” Triển Chiêu đề nghị.

Công Tôn phất tay: “Các ngươi đi đi, ta cần nghiên cứu hoa Túy Tâm, ở nhà chờ giúp các ngươi, nếu như là người đến đây, ta sẽ phái người đi thông báo.”

Trời lúc này đã tối đen, mọi người đều xuất môn, chia ra các hướng mà đi tìm kiếm Diêu Tố Tố, cũng chính là Thanh di kia.

Trong khách điếm đối diện, Tiểu Tứ Tử ăn xong rồi đang ghé vào cửa gặm cánh gà, nhìn thấy một đoàn người từ cửa Khai Phong phủ chạy ra, sau đó phân thành bốn phương tám hướng mà đi, quay đầu lại hỏi Thiên Tôn: “Tôn Tôn a, Cửu Cửu bọn họ đều ra ngoài nha!”

Thiên Tôn đi tới nhìn thoáng qua, hắn cũng không có lưu ý đến đám người chạy phía dưới mà là chủ ý đến... chỗ xa xa, trên một nóc nhà, có một người ngồi xổm.

Hơn nửa đêm, người nọ một thân hắc y bay trong gió đêm, nếu không phải nhãn lực Thiên Tôn tốt, căn bản là không có nhìn thấy.

Người nọ đứng ở chỗ rất cao, nhìn xuống toàn bộ Khai Phong, cuối cùng, chỉ thấy bóng đen “vút” một tiếng, đuổi theo Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, thân pháp cực nhanh, nội lực cũng rất cao, khiến cho Thiên Tôn nhíu mày thật sâu - Không xong, chuyện xấu!

Tiểu Tứ Tử còn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra, đột nhiên cảm giác chính mình cũng “vút” một tiếng, bị Thiên Tôn xách lên theo cửa sổ khách điếm mà bay ra ngoài.

Chờ hắn hiểu được tình hình, bé đã ngồi trong lòng của Công Tôn.

Công Tôn còn đang mở sách, đột nhiên cửa bị một trận “gió” thổi ra, chờ hắn buông sách đã thấy Tiểu Tứ Tử ngồi trên chân mình, giống như là bị gió thổi đến vậy.

Công Tôn nháy mắt mấy cái, véo véo mặt Tiểu Tứ Tử, lại rút khăn lau miệng cho bé, cánh gà cũng chưa có gặm hết: “Con làm sao mà về được a?”

Tiểu Tứ Tử nghĩ nghĩ: “Ai nha, Tôn Tôn hình như còn chưa có trả tiền cơm a...”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng không biết làm sao để tìm được Diêu Tố Tố, nhưng Triển Chiêu rất quen thuộc với người Khai Phong phủ, tìm đến mấy người hỏi, có người nói lúc chạng vạng xác thực nhìn thấy mấy vị cô nương ngoại tộc đi ra khỏi Kim đình dịch quán, hình như đi về hướng đông.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhíu mày - Đông sơn? Không khỏi khiến cho người ta liên tưởng đến rừng đào.

Hai người thay đổi lộ tuyến đến thẳng rừng đào, muốn xem rốt cuộc là có chuyện gì, bóng đêm càng ngày càng tối, đêm nay cũng không biết tại sao, đặc biệt lạnh.

Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn sắc trời, khẽ nhíu mày - Có mây, trăng đã bị che mất.

Hai người đi rất nhanh, nhưng mà không hiểu sao, suốt cả đường đi đều cảm thấy được có tiếng bước chân sau lưng.

Triển Chiêu theo bản năng mà nhìn Bạch Ngọc Đường một cái.

Bạch Ngọc Đường cũng nhìn y một cái - Nếu như chỉ một người nghe thấy thì có thể là nghe nhầm hay là ảo giác, hai người đều nghe được thì không thể là ảo giác nữa rồi… Nhưng mà lúc này cả hai người bọn họ đều hoàn toàn không có cảm thấy được khí tức ở sau người bọn họ, nguyên nhân chỉ có hai: Thứ nhất người theo phía sau bọn họ kia, nội lực so với bọn họ còn cao hơn rất nhiều, cao đến độ bọn họ cũng không thể nghe được khí tức, chỉ là vì sao lại có thể nghe được tiếng bước chân? Thứ hai, người đi theo phía sau họ, không có hơi thở, thể nhưng trên đời này, ngoại trừ người chết thì làm gì có người sống mà lại không thở.

Hai người quay đầu lại nhìn thoáng qua, hai bên đường nhỏ tối đen đều là cây bụi, có thể nhìn ra rất xa phía sau, ngoài khoảng không quang đãng trơ trụi thì hoàn toàn không có người.

Hai người theo bản năng mà nhìn các lùm cây xung quanh - Chẳng lẽ lại ở trong rừng?

Đang muốn tiếp tục đi về phía trước, bỗng nhiên - Trong rừng có động tĩnh.

Hai người dưới chân cũng dừng lại, còn có mấy con dơi đêm cũng bị cả kinh, từ trong rừng bay ra, bay vào rừng rậm bên kia.

Khi dơi bay đi, mấy tiếng “lạch cạch” vang lên, có cái gì đó dừng lại ở trước mặt Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường.

Triển Chiêu cúi đầu nhìn, liền nhíu mày, là một tờ giấy màu vàng, bên trên còn có hoàng chỉ, có vẽ một hình một đạo bùa phù chú quỷ dị.

Mà hoàng chỉ rơi xuống đất lại nghe thấy tiếng lạch cạch, thì ra đạo phù chỉ đã bị người ta vo thành phi tiêu phóng tới, phía trên hoàng chỉ hình như còn cắm một đồ vật gì đó, dưới ánh trăng trong đêm mờ ảo, hai người thấy rõ ràng, đó là một đóa hoa màu đỏ... Hình dáng có phần quen mắt.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu liếc mắt nhìn nhau một cái, hơi hơi nhướng mi, Triển Chiêu gật đầu - Hoa Túy Tâm!

“Cái bùa gì?” Bạch Ngọc Đường thấp giọng hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn chằm chằm bùa chú kia thật lâu, trước kia ở Ma Cung có một lão nhân thích nhất nghiên cứu bùa chú, trước kia y còn bị bị lão nhân đó ôm để trên đùi, ép ghi nhớ một ít bùa chú, trong số đó, lão gia tử còn bảo hắn nhớ kĩ, đây là một trrong những đạo bùa “hung” nhất, gọi là Bùa Đoạt Mệnh.

“Xem ra.” Triển Chiêu nói nhỏ với Bạch Ngọc Đường: “Có người muốn mạng của chúng ta.”

Bạch Ngọc Đường thật ra cũng rất bình tĩnh, nghĩ: “Có người muốn mạng của ngươi thì cũng không lạ, nhưng mà vì sao lại muốn cả mạng của ta?”

Triển Chiêu ngầm hiểu, cười: “Nói cách khác hai ta đã phát hiện ra cái gì đó, chỉ là hai ta cũng chưa có nghĩ đến mà thôi.”

“Nhưng đã được người ta nhắc nhở như vậy, ta cũng đã nghĩ ra rồi.” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu: “Ngươi cũng nghĩ ra rồi chứ?”

Triển Chiêu “A” một tiếng: “Chắc không phải là.”

Lúc này, trong rừng chợt có một giọng nói âm trầm truyền ra: “Người thông minh đều có chung một khuyết điểm.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường rốt cuộc đã tìm được phương hướng phát ra thanh âm, vừa nhìn về phía cánh rừng, thanh âm kia lại đột nhiên xuất hiện ở phía sau lưng họ, nói tiếp: “Mệnh đoản!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này