Long Đồ Án Tuyển Tập (Vụ án thứ I) - Chương 18

18. [Sấm ngộ cái gì lâu...]

Từ trước đến nay thanh lâu luôn là một địa danh rất thần kỳ, tập quán thanh lâu của mỗi nơi cũng khác nhau, các diêu tỷ cũng vì vậy mà khác biệt, có người thì nhiệt tình, có người lại lạnh lùng, có điều, xét đến cùng thì vẫn là nơi các nam nhân đến tìm hoan mua vui, đương nhiên... cũng có những nam nhân từ trước đến giờ chưa từng đi qua thanh lâu, chẳng hạn như bốn vị này đây chẳng hạn.

Triệu Phổ chưa từng đi thanh lâu, điểm này thực ra cũng chẳng có gì kỳ quái, tuy rằng thoạt nhìn Triệu Phổ có điểm lưu manh, thế nhưng dù sao hắn cũng là Vương gia, lại là Nguyên soái, không sợ nghịch thiên mà nói một câu, thoạt nhìn Triệu Phổ còn có tướng đế vương hơn Triệu Trinh. Theo cách nói của mấy vị lão thần, một thân khí phách này của hắn, chẳng khác nào Thái tổ năm đó, đương nhiên... Những lời thế này nói ra miệng thường phải tự gánh hậu quả lớn.

Nhưng là, lưu manh thì cũng có cái tiêu chuẩn của lưu manh, liếc mắt nhìn cũng biết Triệu Phổ là loại lưu manh có tiêu chuẩn, một tên lưu manh yêu cầu rất cao, cộng thêm một chút giáo giục Hoàng gia của hắn, chưa từng đi qua thanh lâu cũng không kỳ lạ.

Âu Dương Thiếu Chinh thoạt nhìn qua rất giống dạng người thường xuyên đến thanh lâu tìm hoan mua vui, mặt búp bê cộng thêm tính tình cợt nhả chả có chút đứng đắn nào, có điều, quả thực hắn cũng chưa từng đến thanh lâu, lý do còn đơn giản hơn cả Triệu Phổ nữa. Khi nhỏ gia đình quản giáo nghiêm khắc, không cho hắn đi, sau đó lại tới biên quan, mà ở đó làm quái có kĩ viện nào... Thế nhưng, con người Âu Dương Thiếu Chinh từ trước đến nay đều có nguyên tắc lớn cùng nguyên tắc bé. Nguyên tắc lớn chính là theo Triệu Phổ hỗn chiến sa trường, nguyên tắc bé căn bản là chẳng cần có nguyên tắc gì hết, vì thế, nếu như đã có cơ hội thì hắn ngại gì mà không thử một lần, đến kĩ viện nhìn các tỷ tỷ xinh đẹp cũng là chuyện thú vị, nhìn lại không có phải trả tiền!

Mà Bạch Ngọc Đường... Không biết phải nói thế nào, hắn cũng không thuộc dạng sẽ đến thanh lâu.

Trên giang hồ đều truyền tụng Bạch Ngọc Đường rất có duyên với nữ nhân, mấy danh nữ nổi tiếng giang hồ đều tự xưng là bằng hữu của hắn, còn việc làm sao mà biết hắn thì cũng chẳng ai hay, mà cả mấy hoa khôi nổi danh trong các hoa lâu, cũng nhận là bằng hữu của hắn, có điều lại chưa hề có ai bắt gặp Bạch Ngọc Đường chân chính đi thanh lâu hoặc xuất hiện ở kĩ viện nào, bởi vậy cũng chẳng ai biết đó có phải là sự thật hay không.

Mặt khác, nhìn khuôn mặt của Bạch Ngọc Đường càng không nghĩ đến hắn là người cần đến thanh lâu, bởi vì với cái bộ dáng này của hắn nếu đến đó có khi sẽ gây ra không ít hỗn loạn, hơn nữa cũng không biết nên nói đến đó để chiếm tiện nghi của người ta hay là để bị người ta chiếm tiện nghi nữa.

Cuối cùng là Triển Chiêu, Triển Chiêu thường xuyên đến thanh lâu... Đương nhiên, y đến thanh lâu chẳng phải để tìm hoan mua vui mà là để tra án, cho nên y cũng chưa từng chân chính đến thanh lâu.

Kĩ nữ là một nghề rất nguy hiểm, trừ việc bản thân có nguy hiểm, mà trong số đủ loại khách nhân kia nói không chừng còn có tội phạm truy nã của Triều đình, còn có cả giang dương đại đạo nữa...

Lúc Triển Chiêu mới vào giang hồ, y căn bản cũng không có cảm thấy sợ hãi gì với thanh lâu, tại sao ư, cả lầu đó đều là nữ nhân, y chỉ cần đi vòng qua chỗ khác là được rồi chứ sao? Thế nhưng, từ khi đến Khai Phong Phủ cùng Bao Đại nhân, y thường xuyên phải đến thanh lâu để tra mấy án kiện đặc biệt.

Những lần đến thanh lâu này Y mới biết được thế nào là nữ nhân mạnh như hổ, Y cũng hiểu rõ ràng nhất, công việc bộ khoái này, nhân tố quan trọng nhất không phải là năng lực phân tích hay sức khỏe, mà là da mặt phải thật dày mới được.

Thế nhưng, thật chẳng may chút nào, y lại là một con mèo da mặt mỏng đến gần như trong suốt, mới nghe người ta nói mấy câu đã đỏ mặt, các cô nương vừa cùng nhau hét: “Thật đẹp trai quá a!”, Triển Đại nhân đương nhiên là không thể không biết xấu hổ mà nhận rồi, y sẽ cúi đầu nói tiếng: “Cám ơn, quá khen rồi…”

Vì thế các cô nương lại cùng nhau khen y đáng yêu... Y lại vội vàng nói lời cảm tạ, còn không quên khuyến mãi cái xua tay: “Không dám nhận, không dám nhận...”

Kết quả là, các cô nương thường cảm thấy cứ trực tiếp biểu lộ là tốt nhất, lúc đó y chỉ còn có thể vận khinh công phi lên trời mà đào tẩu, đến lúc này cũng chính là lúc mà tinh thần đồng đội được phát huy triệt để nhất, Vương Triều Mã Hán Trương Long Triệu Hổ cùng tiến lên làm tấm chắn thịt cho y, thế nhưng cũng không cách nào có thể ngăn lại những cô nương đã phát ra tình yêu thương của mẹ kia.

Từ đó về sau, thanh lâu đã trở thành bóng ma trong tâm Triển Đại nhân, tuy rằng y cảm thấy lần này nhất định sẽ được đảm bảo chút, dù sao thì Bạch Ngọc Đường cũng đi nữa mà.

Bốn người cùng nhau đi thế nhưng biểu tình lại khác nhau.

Triệu Phổ vẫn nhất quán cái điệu bộ vô tâm vô phế, Âu Dương Thiếu Chinh thì hưng trí bừng bừng muốn đi giải khai nhãn giới, Bạch Ngọc Đường bình tĩnh vô ba, mà Triển Chiêu thì lại có chút lo lắng.

Bạch Ngọc Đường thường trộm liếc y, cảm thấy rất thú vị, hắn lại vô tình mà chờ mong biểu hiện của Triển Chiêu lát nữa.

Tới cửa Vạn Hoa Lâu.

Nói thật, Trấn Đao Phủ chỉ là một địa phương nhỏ, lấy cái tên Vạn Hoa Lâu cũng không phải loại hoa lâu đặc biệt sa hoa có sự chống lưng của quan lớn như ở Khai Phong Phủ, hoặc là thanh lâu của một môn phái tiếng tăm lừng lẫy giang hồ gì.

Có điều cũng may là còn có chút phẩm vị.

Lại nói tiếp, mấy ngày nay thanh lâu cũng chẳng làm ăn được gì, trước kia việc làm ăn tương đối thuận lợi, khách ghé thăm phần lớn đều là chút đạt quan quý nhân. Có điều gần đây trong thành xảy ra nhiều chuyện, tất cả mọi người đều biết Bao Đại nhân đã đến Trấn Đao Phủ rồi, vì thế những khách quen ngày xưa liền rút vào thời kỳ ngủ đông để tránh gây họa rồi lại được thưởng trát đao cũng nên.

Cho nên trong thanh lâu lại ảm đạm vô cùng, chỉ có mấy lao công, cũng có các cô nương túm năm tụm ba một chỗ, có người bài bạc, có nói chuyện phiếm, nói chung là nhàm chán vô cùng.

Chính lúc này, một tiểu nhị hớt ha hớt hải chạy từ cửa vào: “Có... Có khách tới...”

Một cô nương ngồi ngoài cửa mừng rỡ đến nhảy hoảng: “Ta đã nói, lâu lắm mới có khách đến đúng không a, sao ngươi lại còn nói lắp nữ… a...”

Các cô nương khác nghe được đều cảm thấy thú vị, gần đây đến nói lắp cũng lây nha?

Mà cô nương ngồi ngoài cửa kia lại nhanh chóng chỉ ra ngoài, bảo mọi người mau nhìn đi.

Lúc này, tú bà đang ở lầu hai cũng vui mừng mà vọt xuống, dáng người to mọng núc ních lại cố uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng động tác thì cứ như sài lang mãnh hổ: “Ai u! Bốn vị mời vào bên trong!”

Đa số các cô nương đều kinh ngạc, có đến bốn người sao? Cho nên mới cùng nhau quay lại xem là ai không sợ chết mà lúc này còn dám đến thanh lâu, vừa thấy xong tất cả đều há miệng tập thể.

Người dẫn đầu chính là Triệu Phổ, dù sao thì hắn cũng có thói quen luôn dẫn đầu, cứ thế nghênh ngang mà tiến vào, trông cái khí phách này a.

Triệu Phổ lại còn nhìn ngó khắp nơi, tâm nói, đây là kĩ viện a? Thật nhiều nữ nhân, có điều đám Tư Đồ Lục ở đây mà không thấy phiền sao? Ở đây nhiều người lại hỗn tạp, hình dáng Tư Đồ Lục còn quái dị, trong thành còn có nhiều cáo thị như vậy không sợ bị phát hiện sao?

“U, vị Đại nhân này!” Tú bà cũng có chút nhãn lực, liếc mắt đã biết Triệu Phổ xem ra có chút địa vị liền nhanh chóng đến tiếp đón, chỉ là vừa mới ngửa mặt nhìn thấy hắn xong liền cả kinh mà lui về sau từng bước.

Triệu Phổ đang quan sát thì thấy một đại thẩm béo ú tiến lên, liền cúi đầu nhìn nàng một cái, đánh giá một lượt, hỏi: “Ngươi chính là lão bản?”

Tú bà gật đầu, tâm nói vị này là ai a? Khí phách như vậy…

Mấy cô nương phía sau đều đã tụ tập lại - Đều đang đánh giá Triệu Phổ! Thật là có hương vị nam nhân đi!

Âu Dương Thiếu Chinh thấy Triệu Phổ thiếu chút là dọa tú bà chết khiếp, liền vỗ bả vai hắn, cười tươi rói nhỏ giọng nhắc: “Ngươi làm gì đó? Đi kĩ viện phải ôn nhu chút!”

Triệu Phổ nhíu mày, tâm nói ông đây đã rất hòa khí rồi còn muốn sao nữa?!

Nhóm kĩ nữ kia vừa nhìn thấy Âu Dương Thiếu Chinh liền lại ngắm tiếp - Người này cũng thực đẹp trai! Tóc đỏ a!

Âu Dương nhìn quét qua một lượt - Béo gầy đều đủ a, thật náo nhiệt!

Có điều, phần lớn các cô nương vẫn chưa hề nhúc nhích, cùng nhau tụ tập một bên, nhìn hai người phía sau bọn Triệu Phổ.

Bạch Ngọc Đường vẫn mặc một thân trắng như bình thường, phong lưu phóng khoáng mà đi vào, cái quý khí công tử kia khiến cho một đám diêu tỷ vừa thấy đã há miệng, lại nhìn ngoại hình hắn... Lúc này mọi người chỉ có một ý niệm - Vị công tử này có phải đi nhầm chỗ rồi không? Tuyệt đối không phải đến kĩ viện đâu? Đến đây để giết bao con tim sao.

Bạch Ngọc Đường vừa đi vào, thoáng đánh giá qua một chút, thấy mọi người đều đứng ở đó liền có chút buồn bực, hỏi: “Có nhã gian không?”

“Có có...” Tú bà xoa mắt, tâm nói đây là thần tiên hạ phàm sao, liền nhanh chóng mời lên lầu.

Có điều, vẫn còn một nửa các cô nương vẫn không hề nhúc nhích, đều nhìn chằm chằm ra cửa.

Triển Chiêu là người đi vào cuối cùng, vì muốn khiêm tốn chút, y chỉ mặc một bộ vải bố màu lam, chắp tay sau lưng, tận lực cố bình tĩnh.

***

Khí thế của bốn người này đều có những nét riêng, có điều có một điểm khác biệt chính là, ba người trước đều tỏa ra khí tràng cực mạnh, có vẻ không dễ tiếp cận lắm, có điều Triển Chiêu thì...

Rất lễ phép, thoạt nhìn rất dễ thân cận.

Lúc này, toàn bộ mấy chục cô nương thanh lâu đều đã tụ tập một chỗ, cùng nhau nhìn tú bà, ý như muốn hỏi - Chắc chắn là khách nhân sao?

Tú bà lau mồ hôi, hỏi lại một lần: “Bốn vị khách quan, có biết nơi này là đâu không?”

Triệu Phổ ngẩn người, nhìn Âu Dương, Âu Dương Thiếu Chinh cảm thấy có chút kỳ quái, hỏi lại: “Không phải thanh lâu sao?”

“Phải!” Một đám diêu tỷ cùng nhau trả lời.

“Vậy thì tốt.” Âu Dương cười xấu xa: “Chúng ta là khách nhân a!”

“Nha a!”

Âu Dương Thiếu Chinh vừa mới dứt lời liền có ngay một trận thét chói tai ập đến.

Triển Chiêu hơi sửng sốt, Bạch Ngọc Đường ở trước mặt y lại nhoáng lên một cái, còn chưa kịp đợi y hiểu hết tình hình trước mắt thì Bạch Ngọc Đường đã lướt qua tú bà mà lên lầu hai rồi, động tác thật nhanh a.

Một đám diêu tỷ ôm phải khoảng không, lại vừa lúc đến trước mặt Triển Chiêu.

Triệu Phổ cũng cả kinh, tâm nói đây là tình huống gì.

Âu Dương kéo tay hắn nhanh chóng lên lầu hai, có điều lúc này có một nửa cô nương đang đuổi theo Bạch Ngọc Đường, thấy Triệu Phổ và Âu Dương bị vây ở giữa, Bạch Ngọc Đường kinh nghiệm thật phong phú, hai ba bước đã nhảy lên lầu hai rồi.

Dưới lầu, Âu Dương đứng sau Triệu Phổ, đột nhiên nhảy dựng lên một cái: “Ai nha, có người sờ ta!”

Triệu Phổ hiếu kỳ: “Sờ chỗ nào?”

Âu Dương xấu hổ, xua xua tay với các cô nương phía sau: “Không nên quá chủ động a, nam nữ thụ thụ bất thân đó.”

Các cô nương trầm mặc trong chốc lát, sau đó lại đột nhiên “Nha” một tiếng: “Tới thanh lâu còn nói là nam nữ thụ thụ bất thân oa!”

Triệu Phổ lắc đầu, cảm thấy Âu Dương Thiếu Chinh lúc này hẳn là não tàn mất rồi. Lúc này Âu Dương lại nhanh như chớp theo sát bên cạnh Triệu Phổ, lấy Triệu Phổ làm tấm chắn thịt. Triệu Phổ tiếp tục đi lên lầu trên, lúc này hắn lại đột nhiên cảm thấy có người vỗ phía sau hắn, hắn quay đầu lại, trầm giọng hỏi: “Chuyện gì?”

Một đám cô nương thiếu chút là lăn xuống lầu, tất cả đều che miệng - Người này thật đẹp trai a, có điều thật quá đáng sợ a!

Triệu Phổ còn đang buồn bực, rõ ràng ban nãy có người vỗ mình mà, liền hỏi lại một tiếng: “Vừa rồi là ai vỗ ta?”

Đám kĩ nữ kia liều mạng lắc đầu, nhìn tư thế kia của Triệu Phổ cứ như đang nói, ai sờ vào ông là ông chém tay cho biết.

Lúc này, Bạch Ngọc Đường ở trên lầu hai đột nhiên lại ghé vào lan can mà cười một tiếng.

Đám diêu tỷ ngẩng, đều cảm thấy ngực đập bùm bụp - Cười a! Cười đẹp đến chói cả mắt.

Triệu Phổ cùng Âu Dương nhìn tầm mắt Bạch Ngọc Đường, hình như không phải đang cười bọn họ thì phải, vì thế cũng theo tầm mắt của Hắn mà nhìn sang...

Chỉ thấy ở phía sau đang loạn thành một đoàn.

Triển Chiêu không đủ kinh nghiệm, hoặc là nên nói là bị Bạch Ngọc Đường bỏ rơi để một mình đối mặt với “địch nhân” mà lúc này nhìn rất thảm.

Có đến hai mươi mấy diêu tỷ vây kín đường chạy của y, Triển Chiêu cố phá vòng vây nhưng thất bại, khuôn mặt đỏ bừng lên. Các cô nương này cũng không sợ y tức giận, đưa tay ra cố vuốt tai y, cái miệng lại liên thanh không ngừng: “Ai da, xấu hổ nha!”

Triển Chiêu cả kinh mà “vèo” một tiếng, ngay cả khinh công cũng phải đem ra dùng, trực tiếp mà nhảy ngay lên nóc nhà, thiếu chút nữa đã đụng phải xà ngang, chân loạng choạng mấy bước liền vội vàng dừng ngay trên lan can bên cạnh Bạch Ngọc Đường.

Ngồi xổm trên lan can rồi mà y vẫn còn chưa hết sợ, cái mặt trắng bệch cùng hai tai đỏ bừng, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm các cô nương dưới lầu. Nhìn thần sắc này của y, ngay lập tức Bạch Ngọc Đường nghĩ đến trước đó không lâu, đám nha hoàn ở Hãm Không Đảo có bắt được một con tiểu hắc miêu về nhà nuôi. Tiểu miêu kia vô cùng xinh đẹp, cả người bao phủ bởi lông đen mịn màng, đôi mắt còn to hơn cả mặt, cả thân đen nhánh chỉ có bốn chân là trắng muốt, thân nhẹ như chim én lượn cạnh tường cao vậy.

Hôm đó, không biết tại sao nó lại trêu chọc phải một đám cún con mới cai sữa chưa lâu ở trù phòng, bị đám cún đuổi theo chạy khắp cả phòng, sau đó hoảng loạn mà chạy đến thư phòng của hắn, ngồi xổm trên thư án mà mở to mắt nhìn đám cẩu đang sủa gâu gâu bên dưới, thần sắc đó... Cũng là mở to đôi mắt tròn xoe mà nhìn, hiển nhiên là bị dọa sợ.

Triển Chiêu ngồi một lúc lâu mới hòa hoãn lại, liền nhìn thấy Bạch Ngọc Đường hai tay ôm bụng, cười đến gập người và vẫn chưa ngừng được a.

Triển Chiêu xấu hổ mà sờ tai - Làm gì mà cười vậy chứ! Có điều cũng không sao, Bạch Ngọc Đường có thể cười đến vậy đúng là thật khiến người ta bất ngờ.

Đường lên lầu hai có Triệu Phổ trấn trụ, các cô nương này muốn lên lầu đuổi theo Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, thuận tiện cò sờ cái đầu đỏ trụi lủi của Âu Dương Thiếu Chinh kia một chút, có điều không dám a... Triệu Phổ thật đáng sợ!

Triệu Phổ “sách” một tiếng, nói: “Sao lại loạn thế a, xếp hàng!”

Các cô nương hai mặt nhìn nhau.

Triệu Phổ chỉ bên phía Tây một cái: “Màu nhạt đứng bên này.” Lại chỉ một chút sang phía Đông: “Màu đậm đứng bên đây.”

Các cô nương đều sắp thành hai hàng, có chút chút hỗn loạn, sau rồi ngay cả màu nhạt màu đậm cũng không phân biệt rõ, Triệu Phổ liền nhếch mép: “Ngay cả màu sắc còn không biết phân biệt thì làm sao dụng binh được a, đếm tới ba mà không xếp xong, con mẹ nó đem chém hết...”

Một câu này nói ra, nhóm diêu tỷ cả kinh mà xếp thành hai hàng thẳng tắp.

Âu Dương Thiếu Chinh ở đằng sau túm túm Triệu Phổ: “Ngươi thu liễm chút….”

Triệu Phổ hơi nhướng mi, chỉ đám diêu tỷ kia: “Phải chú ý đến sách lược, lầu này có tổng cộng hai đầu cầu thang, một nửa y phục nhạt chắn ở đầu bên kia.

Nhóm diêu tỷ mặc y phục nhạt liền phân một nửa chạy sang đầu cầu thang bên kia.

“Một nửa còn lại canh bên dưới tránh cho họ nhảy lầu.” Triệu Phổ tiếp tục chỉ huy.

Các cô nương đều tản ra.

“Còn lại những người mặc y phục đậm, một nửa đuổi theo người áo lam kia, nửa còn lại đuổi theo người áo trắng.” Triệu Phổ nói xong, liền chỉ lên lầu hai: “Lên đi! Xuất khí thế ra!”

Được Triệu Phổ giúp “bài binh bố trận”, sức chiến đấu của các cô nương càng tăng gấp bội.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều cả kinh, vừa mới hiểu ra bị gài bẫy thì đã không còn đường mà thoát nữa rồi... Vì vậy, hai người liền chạy vọt vào một nhã gian lầu hai, đóng cửa lại.

Sau khi chặn các cô nương bên ngoài cửa rồi, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau một cái - Triệu Phổ này thật quá không phải người!

Triệu Phổ nghênh ngang mà đi lên lầu, Âu Dương lắc lắc đầu theo sát phía sau, lát nữa về rồi phải bảo Công Tôn xem mạch cho Triệu Phổ mới được, về phương diện nào đó có khi hắn cũng bị bệnh mất rồi.

Tú bà thấy náo nhiệt như vậy liền đưa Triệu Phổ lên trên: “Khách quan hẳn không phải là người địa phương đi? Thật là khí phái a.”

Triệu Phổ nhìn nàng một cái, đi lên lầu hai, thấy các cô nương kia nháo cũng đủ rồi cho nên nói: “Lát nữa bảo các nàng quy củ chút, ngươi theo ta vào nhã gian, ta có chuyện cần hỏi.”

Phàm là những người mở thanh lâu đều tự nhiên sẽ hiểu, khách nhân đến thanh lâu cũng không nhất thiết là tầm hoan mua vui, có đến phân nửa là đến thăm dò tin tức, hơn nữa phần lớn đều là tìm người. Vừa mới thấy khí thế của bốn người này, cũng biết không thể chậm trễ rồi, tú bà nhanh chóng bảo các cô nương mau tản ra, đi theo Triệu Phổ vào phòng.

Trong phòng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường xấu hổ ngồi đó, cửa sổ cũng được mở ra.

Cái này... Ý là, lúc nào ta cũng có thể chạy.

Triệu Phổ lắc đầu - Cũng có chuyện khiến hai vị Đại hiệp này sợ a...

Nha hoàn dâng trà lên, tú bà chống tay đứng cạnh bàn, hỏi bốn người: “Bốn vị Đại nhân, có gì sai bảo sao?”

Âu Dương đưa bức họa của Tư Đồ Lục ra, hỏi tú bà: “Thấy qua không?”

Tú bà đã nhìn thấy bức họa này bên ngoài sáng nay, lắc đầu một cái: “Không biết a.”

Mọi người nhìn nhau một cái - Tiểu Tứ Tử nói rõ ràng là thấy hắn, sao tú bà này lại trả lời chắc chắn như vậy, hay là có quan hệ gì với Tư Đồ Lục?

Triệu Phổ hơi nhíu mày lại: “Nhìn cho kĩ.”

Tú bà sợ phát run, cầm lấy bức họa kia nhìn kĩ: “Thật sự không biết a Đại nhân, người này kỳ quái như vậy nếu như thực sự có vào đây nhất định ta sẽ nhận ra! Hơn nữa trong lâu của ta mấy ngày này đều không có làm ăn, không có ai tới mà.”

Triệu Phổ nhíu mày.

Âu Dương hỏi: “Hay là ngươi hỏi mấy cô nương kia một chút xem có nhìn thấy không?”

Triệu Phổ nhìn thoáng qua tú bà, tú bà liền chạy ra ngoài gọi mười mấy cô nương vào, có lẽ là trước khi vào cửa đã dặn qua, bảo các nàng đừng có làm hoa si nữa, ngoan ngoãn trả lời.

Âu Dương cầm bức họa cho các nàng xem qua một cái, người nào cũng lắc đầu, lúc này mọi người lại đều hiện lên một ý nghĩ - Có phải sai chỗ nào rồi không?

Mà đúng lúc này, lại nghe thấy từ dưới lầu có tiếng thét chói tai truyền đến.

Mọi người đều khó hiểu, vừa mới ra cửa xem thì thấy một đám cô nương ở dưới lầu đang vây quanh cái gì đó, chỉ nghe thấy trong đám đó có người kêu: “Ai nha, ta đến tìm người, nhưng không tìm nữ nhân mà tìm nam nhân!”

Triệu Phổ vừa nghe cũng cảm thấy mới lạ: “Ai, vị này khẩu vị thật nặng.”

Bạch Ngọc Đường thì khẽ cau mày: “Sao nghe tiếng quen tai vậy?”

Lúc này, chỉ thấy từ trong đám người có một thân ảnh nho nhỏ chui ra, vỗ ngực thở dốc: “Oa... thật là nhiều người.”

Ba người cùng sửng sốt - Cây nấm tròn xoe này không phải Tiểu Tứ Tử sao? Vậy người bị vây hẳn là... Mọi người lại nhìn về đám người kia.

Lúc này Tiểu Tứ Tử cũng đã nhìn thấy ba người trên lầu, liền nhanh chóng vẫy tay gọi: “Cửu Cửu nha, mau tới cứu phụ thân a, phụ thân bị ăn đậu hũ rồi!”

Khóe miệng Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường co giật - Cái này ai dạy nó vậy?

Mà lúc này, cũng không biết tại sao Triệu Phổ lại chạy như bay ra, “phấn đấu quên mình” mà lao xuống, hét lên với đám người kia: “Mụ nội nó, thả cây măng kia ra!”

Một tiếng sư tử hống vang lên, các cô nương đều sợ hãi lui lại.

Công Tôn vốn bị vây ở giữa cũng nhanh chóng chạy tới, còn không quên đạp Triệu Phổ một cái: “Cây măng nào?”

Triệu Phổ nhìn trên dưới hắn một lát, thấy vẫn nguyên vẹn không tổn thất gì, liền hòa hoãn lại mà cười làm lành: “Cái gì tôn a, Công Tôn sao, Công Tôn.”

Công Tôn trừng hắn một cái, chỉnh trang lại y phục.

Triệu Phổ hí mắt thiêu mi, chẳng lẽ thực sự bị ăn đậu hũ sao.

“Công Tôn, sao ngươi lại tới đây? Lại còn mang cả Tiểu Tứ Tử tới nữa.” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng xuống.

Âu Dương bế Tiểu Tứ Tử lên, đột nhiên lại nghe Tiểu Tứ Tử nói: “Sáng nay các thúc nghĩ sai rồi, không phải là Vạn Hoa Lâu mà là Giáng Hoa Lâu.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều sửng sốt, nhìn nhau một cái - Giáng Hoa Lâu?!

Triệu Phổ nhụt chí, mất nữa ngày thì ra lại nhầm chỗ.

Kỳ thật, lúc Công Tôn biết Tiểu Tứ Tử nói sai rồi liền nhanh chóng chạy đến báo tin, lại không nghĩ đến vừa mới vào đến nơi đã bị các cô nương này vây kín.

Triệu Phổ có chút mất hứng: “Làm cả nửa ngày, thì ra lại nhầm chỗ rồi. Đi thôi.”

Mọi người phải rời đi, Bạch Ngọc Đường cho tú bà một đĩnh nguyên bảo: “Quấy rầy rồi!”

***

Tú bà cầm nguyên bảo mà há to miệng, một lúc lâu sau cũng không nói ra lời, có điều thấy mọi người phải đi, lúc này hình như nàng lại nhớ ra gì đó, liền đuổi theo mấy bước: “Mấy vị gia, xin dừng bước.”

Mọi người dừng lại, quay đầu nhìn nàng.

Chỉ thấy một đám cô nương vừa rồi còn thực hưng phấn đột nhiên cũng yên tĩnh hẳn, nhìn nhau mấy cái, hình như đang trao đổi gì đó.

Triển Chiêu nhận ra có điều gì cổ quái. Y tuy rất sợ thanh lâu, thế nhưng cũng từng xử lý qua mấy vụ án có liên quan đến thanh lâu ở Khai Phong Phủ, thông thường các diêu tỷ này đều rất cẩn thận, các nàng phần lớn đều là tứ cố vô thân, không có chỗ dựa vững chắc, mạng sống lại như cái lục bình, nếu không cẩn thận có ngày mất mạng như chơi.

“Có phải các ngươi có chuyện gì không?” Triển Chiêu hỏi tú bà: “Nếu không ngại xin cứ nói ra.”

Tú bà liền cẩn thận hỏi: “Các ngài... Có phải là người của quan khâm sai Bao Đại nhân không?”

Triển Chiêu gật đầu.

Tú bà hình như còn chưa có tin, Triển Chiêu liền xuất ra lệnh bài Khai Phong Phủ cho nàng xem.

Tú bà chau mày, phân phó một cô nương đi đóng cửa lại.

Cửa vừa mới đóng xong, tú bà liền hạ giọng nói: “Mấy vị Đại nhân, cứu mạng a!”

Mọi người đều khó hiểu.

Công Tôn nghi hoặc: “Cứu mệnh cái gì? Có người bị bệnh sao?”

Tú bà giậm chân: “Không phải... Là người đã chết, hơn nữa cái người chết kia còn không chịu đi a!”

Các cô nương đều túm năm tụm ba đến bên người tú bà, cùng gật đầu, vẻ mặt đều tái mét.

Bọn Triệu Phổ nghe thật mới mẻ.

Triển Chiêu ngoáy cái lỗ tai, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Người chết rồi đi thế nào?”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này