Lấy Nhầm Tổng Tài - Chương 77

Thẩm Thất ấp úng nói: “Không, không có gì... tôi, tôi chợt muốn ra ngoài mua đồ thôi...”

Sao mình có thể mở miệng nói trước mặt nhiều người như vậy để lấy miếng băng vệ sinh cơ chứ!

Hạ Nhật Ninh nhíu mày lên: “Mua đồ ư? Bây giờ sao?”

Thẩm Thất thê thảm gật đầu, hai tay để đằng sau, mở miệng nói: “Tôi có thể mượn xe của anh một lát không?”

Tầm nhìn của Hạ Nhật Ninh nhanh chóng lướt về phía tay của Thẩm Thất.

Cô ấy đang định làm cái quái gì thế này?

Trong lúc này, lại có thêm một chất dịch nóng bỏng đột nhiên chảy xuống.

Sắc mặt của Thẩm Thất bây giờ đã không thể dùng từ ngại ngùng để diễn tả hết được nữa rồi

Thẩm Thất mặc kệ hết tất cả, xoay người chạy nhanh như gió về phía phòng ngủ.

Hạ Nhật Ninh không hiểu mô tê gì cả.

Dường như đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động chạy về phòng như vậy...

Hừ, không bình thường chút nào!

Hạ Nhật Ninh lập tức quyết định đi theo cô về phòng xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thẩm Thất xông vào phòng tắm mở ra xem, quả nhiên, đèn đỏ của cô đã tới rồi.

Xem ra do bị bỏ thuốc mê nên mới tới sớm hơn dự định.

Làm sao đây? Nên làm sao đây?

Hạ Nhật Ninh ngay đến trang phục của phụ nữ còn không có, nên nhất định băng vệ sinh cũng sẽ không tồn tại ở đây được.

Át xì...

Đúng lúc này, Hạ Nhật Ninh đứng bên ngoài gõ cửa nói: “Cô không sao chứ?”

“Không sao!” Thẩm Thất thốt miệng nói, sau đó lại cảm thấy bất ổn: “A, Có có có!”

Giọng nói thấp trầm của Hạ Nhật Ninh vang vào bên trong: “Nè, rốt cuộc cô bị gì vậy?”

“Tôi... tôi...” Thẩm Thất cắn chặt răng, vô cùng khó xử nói: “Anh có thể kêu một cô người hầu tới đây một lát không?”

Tại sao lại phải bắt họ qua đây?” Hạ Nhật Ninh chưa làm rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thì hắn tuyệt đối sẽ không chịu đầu hàng.

Thẩm Thất rối đến nổi sắp bứt trụi hết mái tóc của mình rồi, những việc như vậy, làm sao cô có thể nói với một người đàn ông chứ?

Vả lại người đàn ông này lại là em trai của chồng cô nữa!

Thôi được rồi, quan hệ của cô và hắn, dường như đã phát triển theo phương hướng càng ngày càng quái dị rồi.

Tuy vậy, nhưng vẫn chưa đủ để cô phải mở miệng nói với hắn chuyện này được!

“Nếu cô không nói, thì tôi sẽ không kêu người qua.” Hạ Nhật Ninh càng ngày càng thích uy hiếp cô.

Thẩm Thất quả thật căm hận hắn vô cùng.

“Được rồi, tôi nói!” Thẩm Thất cắn chặt răng đến nỗi chảy hết cả máu răng: “Tôi muốn hỏi cô ấy, có mang theo băng vệ sinh trên người không! Như vậy thì anh vừa lòng rồi chứ gì?”

Phía ngoài cửa chợt im lặng một hồi lâu.

Đúng lúc Thẩm Thất tưởng Hạ Nhật Ninh ngại ngùng đi khỏi rồi, thì chợt có một giọng cười đáng ghét của hắn truyền đến: “Hahahaha... Thì ra cô... Hahahaha, cười chết đi được... Hahahaha...”

Nè, anh cười cái con khỉ gì chứ!

Anh mau kêu người tới đây nhanh đi!

Tôi vẫn còn đang ngồi trên bồn cầu đây nè!

Hạ Nhật Ninh cười một hồi lâu, mới nói: “Tôi nói đùa thôi, sao tôi lại có thể mở miệng hỏi người hầu những chuyện này chứ? Tôi đường đường là nhị thiếu gia của Hạ Gia, tổng tài của tập đoàn Hạ Thị!”

Nè, tôi đâu nói là bắt anh phải đi hỏi chứ?

Tôi chỉ muốn anh kêu cô ấy qua đây, để tôi hỏi mà!

Hạ tổng anh đừng có tự suy diễn như vậy chứ!

“Nhưng mà, tôi có thể lái xe dẫn cô đi mua.” Sau khi Hạ Nhật Ninh cười xong, bèn nghiêm túc nói.

Thẩm Thất thở dài một tiếng.

Được thôi, so với cô tự ra ngoài mua thì cũng như nhau thôi.

Thẩm Thất bèn buồn rầu nói: “Vậy anh ở ngoài đợi tôi... tôi sẽ xong ngay.”

Hạ Nhật Ninh quả nhiên đã xoay người rời đi.

Thẩm Thất ủ rũ giơ tay sờ vào mặt.

Tất cả những chuyện mất mặt trong hai mươi ba năm nay, cô đều đã làm hết trước mặt Hạ Nhật Ninh trong mấy ngày nay cả rồi.

Quả nhiên hắn chính là khắc tinh của cô mà!

A di đà phật, cầu xin ông trời hãy cho những điều tốt lành hãy đến với con!

Mong phật tổ phù hộ, nhất định phải cho con bình yên qua hết năm nay.

Đến khi lấy được đủ tiền, thì con sẽ cao chạy xa bay!

Sẽ không bao giờ trở về nữa!

Thẩm Thất vừa từ trong toilet đi ra, đã nhìn thấy Hạ Nhật Ninh đã thay đồ xong, hắn đứng nghiêng về phía cửa, cười như không cười nhìn chằm chằm vào cô.

Thẩm Thất ủ rủ: “Muốn cười thì cười đi, dù sao thì những chuyện tức cười của tôi, anh là người chứng kiến nhiều nhất mà.”

Hạ Nhật Ninh quả nhiên không hề nể mặt cô cười ha hả: “Thì ra cô cũng biết à?”

Hứ, còn phải nói sao!

Nếu không phải bởi vì anh, thì tôi cũng đâu có mất mặt như vậy?

Thẩm Thất tức giận nghĩ như vậy trong lòng, nhưng lại không dám thốt ra bằng miệng.

“Đi thôi.” Hạ Nhật Ninh nhìn Thẩm Thất một cái, xoay người đi xuống lầu.

Thẩm Thất ôm lấy bụng, sau đó mới từ từ đi theo hắn xuống lầu.

Vừa bước ra cửa chính thì đã có một chiếc Lamborghini màu xanh ngọc đang đậu ở đó.

Thẩm Thất từ từ ngồi vào trong xe, nhìn Hạ Nhật Ninh lái xe rời khỏi.

Lúc này đã là rất khuya rồi, tất cả trung tâm thương mại hay siêu thị cũng đã đóng cửa hết rồi, nên chỉ có thể đến cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24 để mua mà thôi.

Lần đầu tiên Thẩm Thất cảm kích trong thành phố này còn có một loại cửa hàng tiện lợi mở cửa thâu đêm suốt sáng như vậy.

Nếu không thì, cô cũng không biết tối nay phải làm sao nữa.

Chiếc xe dừng ngay trước cửa của cửa hàng, Thẩm Thất vừa mới xuống xe thì sắc mặt chợt tái xanh lại!

A, chết rồi!

Chết rồi, chết rồi, chết thật rồi!

Quần áo của cô, chắc chắn đã dính vào hết rồi...

Biểu hiện của Thẩm Thất khiến Hạ Nhật Ninh nhíu mày lên: “Nè, cô lại bị sao vậy?”

Thẩm Thất rất muốn khóc to: “Tấm nệm xe của anh, giá bao nhiêu tiền vậy?”

Ánh mắt của Hạ Nhật Ninh lướt qua chỗ Thẩm Thất ngồi, sau đó liếc cô một cái: “Một bộ ba trăm ngàn. Làm hư một cái, thì phải thay hết nguyên bộ.”

“Hả? Ba trăm ngàn ư...” Thẩm Thất cảm thấy cuộc đời của mình ảm đạm vô cùng.

Cô lại tự dưng tăng thêm món nợ ba trăm ngàn nữa rồi!

Được thôi, dù gì thì cũng đã nợ quá nhiều rồi!

Ba trăm ngàn thì ba trăm ngàn!

Bây giờ điều quan trọng nhất, là cô làm sao đi mua băng vệ sinh đây!

Thẩm Thất nhìn Hạ Nhật Ninh với ánh mắt van xin.

Hạ Nhật Ninh lập tức hiểu ra: “Không lẽ cô dự định kêu tôi đi mua sao?”

Thẩm Thất nhìn hắn với ánh mắt vô tôi, khẽ gật đầu xuống.

“Đùa à!” Hạ Nhật Ninh trả lời: “Tôi mà đi mua, truyền ra ngoài thì...”

Thẩm Thất lập tức dùng ánh mắt van xin nhìn vào hắn, không ngừng chắp tay lại y hệt như một con thỏ con nài nỉ hắn: “Cầu xin anh mà... có được không?”

Lời từ chối của Hạ Nhật Ninh chợt bị chặn đứng lại ngay trong cổ họng hắn.

Hắn có thể nói rằng, Thẩm Thất bây giờ rất dễ thương, hắn rất muốn thò tay ra để vò đầu cô ấy được không?

“Hạ tổng, à không, Hạ Nhật Ninh... à không... anh Ninh... cầu xin anh mà, có được không?” Để có thể thuyết phục Hạ Nhật Ninh mua băng vệ sinh giùm cô, Thẩm Thất thật sự đã không còn kiêng nể gì nữa rồi, ngay đến việc kêu hắn là anh Ninh cũng có thể thốt ra được nữa.

Phải biết rằng, trong lúc bình thường, đây là câu mà có đánh chết cô ấy cũng sẽ không kêu ra được!

Còn bây giờ, không cần đánh chết nữa, cô ấy cũng đã quyết định phải bán đứng tiết tháo của cô ấy rồi!

Một tiếng “anh Ninh” của Thẩm Thất, cũng có thể chọc thủng được nơi mềm mại nhất trong lòng của Hạ Nhật Ninh

Đôi mắt hắn dịu dàng trở lại, nhìn vào cửa hàng, sau đó lại nhìn nét mặt van xin của Thẩm Thất, chợt cảm thấy mềm lòng hẳn đi.

Sự mềm lòng này là một căn bệnh, nhất định phải chữa!

Hạ Nhật Ninh giận dữ liếc Thẩm Thất một cái: “Không có lần sau nữa!”

Vừa dứt lời, Hạ Nhật Ninh đã mở cửa xe ra ngay, rải những bước chân dài về phía cửa hàng tiện lợi.

Nhìn thấy Hạ Nhật Ninh bước đi với khí thế oai phong lẫm liệt và mạnh mẽ như vậy, cô chợt cảm thấy Hạ Nhật Ninh thật dễ thương.

Bình luận

Ảnh của SusanGum
SusanGum

Sao lúc nào mình đọc cũng bị lỗi hết. Có cách nào khắc phục không ah