Lấy Nhầm Tổng Tài - Chương 1480

Vy Vy đỏ mặt lên, nói ra: "Lại nói bậy cái gì đó!" Văn Gian Thanh đắc ý ha ha mà phá cười lên, kéo lấy tay của Vy Vy, nói: "Em tuy rằng luôn là ở trên miệng cự tuyệt anh, thật ra trong lòng của em cũng đã thừa nhận anh rồi đấy, không phải sao?" Vy Vy không có trả lời. Tuy rằng cô không có trả lời, nhưng mà đây cũng là một kiểu chấp nhận rồi. Nếu như không phải đã thừa nhận anh ấy, làm sao lại luôn ở cùng với anh ấy chứ? Đều nói, tình yêu tốt đẹp nhất đó chính là sự làm bạn. Không liên quan tới giàu nghèo gì, cũng không liên quan tới tuổi tác, hơn nữa cũng không liên quan tới chủng tộc. Nếu như ngay cả làm bạn cũng không nỡ cho, vậy đó cũng không phải là tình yêu. Vy Vy chỉ là cười rồi cười, cũng không nói gì. Mà Thẩm Viễn Thẩm Mạch vừa lên xe... Thẩm Mạch hướng trên chỗ ngồi nằm xuống, kéo qua tấm thảm đắp lên người, đối với Thẩm Viễn quơ quơ tay: "Anh, em buồn ngủ rồi." "Buồn ngủ thì đi ngủ đi." Thẩm Viễn cưng chiều mà trả lời, thuận tiện đem ánh sáng ở trên xe điều chỉnh tối lại. Thẩm Mạch nằm được một hồi thì ngủ thiếp đi rồi. Thẩm Viễn lấy điện thoại ra, một mình lướt lấy điện thoại. Anh mỗi ngày đều phải cùng hai vị thái thượng hoàng ở trong nhà báo cáo, tuy rằng Thẩm Lục cùng Sùng Minh bây giờ lại chạy tới bờ biển Tây thể nghiệm cuộc sống của ngư dân, nhưng mà hằng ngày vẫn phải làm báo cáo đấy. Xem xong báo cáo của Thẩm Viễn, tin nhắn của Sùng Minh rất nhanh thì đã gửi qua: "Chỉ cần bảo đảm an toàn, mọi thứ đều chơi tha hồ!" Nhìn xem, người làm cha này đấy! Chỉ có yêu cầu đơn giản như thế thôi! Thẩm Viễn cười rồi cười, ngay lập tức trả lời tin nhắn: "Không có vấn đề!" Thẩm Viễn nhìn lấy Thẩm Mạch đã ngủ thiếp di rồi, sau đó lén lút chụp lấy bộ dạng đang ngủ của Thẩm Mạch, gửi tới cho Sùng Minh. Thẩm Mạch đang ngủ say, nào có biết mình đã bị chụp lén rồi? Một cái trở mình rồi tiếp tục ngủ... Nhưng mà, Thẩm Mạch quên mất đây không phải ở trên giường công chúa của cô, một cái trở mình, thì rớt xuống rồi. Thẩm Viễn quăng đi điện thoại, cả người đều vọt tới, hai tay vừa nâng, vững vàng tiếp lấy Thẩm Mạch, đem cô ấy một lần nữa bế lên, cho cô ấy đắp kín mền. Thẩm Viễn hôm nay cũng sắp trở thành Sis-con rồi. Chiếc xe ở đằng sau, hai người Phạm Đậu Đậu Phạm Đinh Đinh thì có tinh thần vô cùng tốt, sáp với nhau cùng đang bận chơi game. Phạm Đậu Đậu vừa giết lấy quái vật, vừa mở miệng nói: "Đinh Đinh, anh có một loại dự cảm, lần này đi xa thi sẽ rất náo nhiệt." "Em cũng có loại dự cảm này a!" Phạm Đinh Đinh đáp lại: "Hơn nữa, còn có thể rất rối rắm nữa. Chúng ta vẫn là theo quy củ xưa, xem vui là được rồi!" Ánh mắt của Phạm Đậu Đậu ngẩn ngơ một cái, nói: "Đúng vậy a. Xem vui đi!" Phạm Đinh Đinh bỗng nhiên để điện thoại xuống, không tiếp tục chơi nữa. Phạm Đậu Đậu nhìn thoáng qua Phạm Đinh Đinh, cũng cùng theo để điện thoại xuống: "Làm sao vậy?" "Đậu Đậu... qua nửa năm nữa, chúng ta sẽ phải qua sinh nhật mười sáu tuổi rồi." Phạm Đinh Đinh nhẹ nhàng mở miệng nói. "Ừ." Phạm Đậu Đậu gật gật đầu. "Em..." Phạm Đinh Đinh do dự một hồi, nói: "Em muốn đi tìm bà ấy." Sắc mặt của Phạm Đậu Đậu bỗng nhiên biến đổi: "Đinh Đinh, em điên rồi sao." Phạm Đinh Đinh tiếp tục nói: "Em đã nghe ngóng rồi, bà ấy chưa có chết, bà ấy vẫn còn sống. Dù sao, bà ấy là mẹ đẻ của em. Sinh nhật mười sáu tuổi của em, nếu như bà ấy cũng không thể xuất hiện..." Phạm Đậu Đậu một phát tóm lấy Phạm Đinh Đinh, rất nghiêm túc mà nói: "Đinh Đinh, em hãy nghe anh nói. Ý nghĩ của em, anh có thể hiểu được, thế nhưng là em phải biết rằng, năm đó đã xảy ra rất nhiều rất nhiều chuyện. Bà ấy, cho dù vẫn còn sống ở trên thế giới này, bà ấy cũng không có thể xuất hiện ở trước mặt của em, em có biết không? Mẹ của em gọi là Phan Nhuận, là ảnh hậu quốc tế!" Phạm Đinh Đinh cúi đầu xuống, không nói lời nào: "Thế nhưng là..." "Không có thế nhưng là gì cả!" Phạm Đậu Đậu nói: "Đinh Đinh, em cũng biết, thân phận của hai chúng ta, thật ra ít nhiều gì cũng có chút khó xử đấy. Mẹ của anh còn tốt một chút, tuy rằng cùng ba của anh không có thủ tục chính thức gì, nhưng sự hiện hữu của bà ấy là bị người ở trong nhà công nhận đấy. Anh coi như là có thể miễn cưỡng nói mình cùng người khác như nhau đấy. Mà em thì khác, chuyện vào năm đó, anh nghe nói, bà ấy đã tính kế chú, cho nên mới có Phan Nhuận. Mà giờ đây, lẽ lối của nhà các người đã định trước rồi, em không thể hành động thiếu suy nghĩ. Tuy rằng mẹ đẻ của em là một người hoàn toàn khác, thế nhưng là chú luôn coi em là người thừa kế mà đào tạo đấy. Nếu như em tự tiện đi tìm bà ấy, sẽ chỉ làm cho chú chán ghét em thôi. Em đừng có quên, em còn có một em gái đấy!" Phạm Đinh Đinh bực bội mà tựa lưng vào ghế ngồi, không nói gì. Phạm Đậu Đậu tiếp tục nói: "Còn có một điểm. Em nói, nếu như cho ba của anh cùng ba của em biết được, em lén lút đi tìm bà ấy, em nói xem, bà ấy còn có mạng sống sao?" Phạm Đinh Đinh lập tức ngồi ngay ngắn người lại, nhẹ nhàng nói: "Vậy em thì giả vờ cái gì cũng không biết, cứ như vậy tiếp tục trải qua sao?" Phạm Đậu Đậu thở dài một tiếng, nói: "Dù sao, bà ấy năm đó thật sự là đã làm sai! Đinh Đinh, anh có thể hiểu được tâm trạng của em, nhưng lại không thể nhìn lấy em đi nhầm đường. Năm đó... có lẽ chúng ta cũng không nên xuất hiện trên thế giới này chăng? Thế nhưng là, chúng ta nếu như đã đến rồi, vậy cũng chỉ có thể tuân theo cái này phép tắc này mà tiếp tục sống thôi. Anh biết em sẽ muốn gặp bà ấy một mặt, thế nhưng là sau khi em đã gặp rồi thì lại có thể như thế nào đấy? Nhìn xem mọi thứ của bà ấy, trong lòng của em sẽ dễ chịu sao? Nếu như cái gì cũng không thể thay đổi, vậy cũng đừng thay đổi lẽ lối này nữa. Bất kỳ thay đổi nào, chỉ có thể dẫn đến thất bại." Phạm Đinh Đinh buồn rầu mà nói: "Em biết anh nói rất có lý. Em chỉ là... được rồi, cứ như vậy đi! Anh nói rất đúng, mẹ của em là Phan Nhuận, là một ảnh hậu quốc tế đại danh đỉnh đỉnh. Qua nhiều năm như vậy, bà ấy đối với em cũng tính là xem như của mình, em là không nên nghĩ quá nhiều đấy. Mười sáu năm rồi, em chưa từng có chút tin tức gì của bà ấy. Có lẽ, không có tin tức chính là tin tức tốt chăng!" Phạm Đậu Đậu đưa tay vỗ vỗ bờ vai của Phạm Đinh Đinh, nhẹ giọng nói: "Nếu như em muốn đi tìm, vậy cũng phải đợi chúng ta sau khi hoàn toàn trưởng thành rồi thì hãy nói sau! Đến lúc đó, em lại quyết định bất kỳ chuyện gì, cũng không muộn đấy." Phạm Đinh Đinh lặng im mà gật đầu. Đoàn xe ở trên đường chậm rãi hành sử. Khoảng chừng sau ba tiếng đồng hồ, bọn họ cuối cùng cũng đã tới nơi mục đích cuối cùng nhất, thành phố K. Vừa đi vào thành phố K, liền nhìn thấy vô số biển số xe của nơi khác xuất hiện ở trên phố. Không cần hỏi, những người này đều là tới tham gia buổi lễ đính hôn của Chiêm Nhất Thông cùng Châu Huệ đấy. Cho dù là Châu Huệ không có tiếng tăm gì, tiếng tăm của Chiêm Nhất Thông ở bổn tỉnh vẫn còn rất cao đấy. Vì vậy, mọi người xem ở trên phần Chiêm Nhất Thông cùng Chiêm gia, cũng đều sẽ đến ủng hộ đấy. Chiêm Gia, là danh môn tương đối nổi tiếng ở thành phố K. Đương nhiên không phải là danh môn quý tộc, cũng là không có tư cách gì đến học viện quý tộc Duệ Hà học tập đấy. Chiêm Nhất Thông là con trai thứ hai đính hệ nhất mạch của Chiêm gia, trên anh còn có một người anh, đang ở nước ngoài du học. Anh ấy thân là con trai thứ hai của gia tộc, tuy rằng áp lực trên bờ vai chẳng lớn lắm, nhưng mà thân là một phần tử ở trong gia tộc, là chạy không khỏi vận mệnh chính trị quan hệ thông gia rồi. Cũng không phải là tất cả mọi người đều có thể cùng Hạ Thẩm Châu cùng Văn Gian Thanh như thế mà tránh được vận mệnh của chính trị quan hệ thông gia. Đối với phần lớn gia tộc mà nói, quan hệ thông gia vẫn là con đường và thủ đoạn tốt nhất hữu hiệu nhất cường đại nhất đấy. Vì vậy, Chiêm Nhất Thông cùng Châu Huệ, đương nhiên cũng là kết quả của chính trị quan hệ thông gia. Trên thực tế, hai người thật ra cũng không tính là quá quen thuộc, nhưng mà hôn sự cứ như vậy mà quyết định rồi. Không cho phép cãi lại.