Lấy Nhầm Tổng Tài - Chương 1434

"Muốn cùng tôi đàng hoàng tâm sự?" Hạ Thẩm Châu lập tức liền nở nụ cười.

Nụ cười này a, cả đám học sinh trong lớp học đều bị anh mê muội cả mắt rồi.

Lúc Hạ Thẩm Châu không cười, cũng đã rất đẹp trai rồi.

Nụ cười này, nghiêng nước nghiêng thành.

Cho dù là Trịnh Khắc Kỳ cũng bị nụ cười của Hạ Thẩm Châu làm lung lay cả mắt.

Nhưng mà, Trịnh Khắc Kỳ cuối cùng vẫn còn nhớ rõ mục đích mà anh đến đây là gì, vươn cao cổ lên mà trả lời: "Không sai! Đi thôi? Tìm một chỗ cùng nhau tâm sự thật kỹ!"

Cái gọi là tâm sự, thật ra chính là đánh nhau!

Là phương thức của đám con trai vào tuổi dậy thì thích giải quyết vấn đề nhất.

"Được." Hạ Thẩm Châu đứng lên, thong dong đi ra ngoài.

Ngu Vũ Mặc lập tức kéo lấy Hạ Thẩm Châu, nói: "Cậu đừng đi, cậu ấy nhất định là đã tìm một đám người. Cậu chịu thiệt thòi đấy! Dù sao, người nói một đằng làm một nẻo là tớ, muốn lý luận thì để cho tớ tới lý luận đi."

Hạ Thẩm Châu trở tay đè lấy Ngu Vũ Mặc, nhẹ nhàng nói: "Cậu ở nơi này thật tốt. Phụ nữ, là thích hợp ở sau lưng đấy. Yên tâm, tớ cũng không dễ dàng bị xua đuổi như thế."

Hạ Thẩm Châu vừa nói vừa đi ra ngoài.

Ngu Vũ Mặc lập tức bức thiết xoay người đối với Thẩm Viễn nói: "Các cậu không qua đó sao?"

Hai chân của Thẩm Viễn đặt ở trên mặt bàn, chậm rãi nói: "Nếu như anh ấy ngay cả mấy người như vậy cũng đánh không lại, cha của tớ thì đã uổng huấn luyện cho anh ấy rồi! Yên tâm đi!"

Không chỉ có Thẩm Viễn không đi qua đó, ngay cả Văn Gian Thanh cùng Hạ Thẩm Châu như là anh em ruột thịt cũng không động đậy gì, cứ như vậy thản nhiên tự đắc ôm máy tính bảng mà coi anime.

Phạm Đậu Đậu Phạm Đinh Đinh thì đang chơi cờ, hình như cái gì cũng không có xảy ra vậy.

Thẩm Tùng Tý cùng Farina ở phía sau khẽ giọng đang nói gì đó, biểu cảm rất dễ chịu.

Ngay Thẩm Mạch moe cũng là một vẻ mặt bình tĩnh.

Bạn cùng bàn của Thẩm Mạch nhịn không được hỏi: "Cậu thật sự là không lo lắng cho anh trai của cậu sao? Đó là anh trai của cậu a!"

"Tại sao phải lo lắng? A, là phải lo lắng đấy!" Thẩm Mạch một vẻ mặt sầu lo mà nói: "Một lát anh trai tuyệt đối đừng ra tay quá nặng, nếu không, anh cả với chị cả mà biết được, sẽ tức giận đấy!"

Bạn học cùng bàn của Thẩm Mạch có chút há hốc mồm.

Đầu óc của bạn học cùng bàn của mình có phải bị hư rồi không?

Anh trai của cậu chỉ có một người a!

Trịnh Khắc Kỳ nhất định sẽ dẫn theo một đám người a!

Lại còn lo lắng anh trai của mình sẽ ra tay quá nặng?

Đây là phát sốt rồi sao?

Sốt đến hồ đồ rồi sao?

Thẩm Mạch nhưng lại lắc lắc đầu, cái gì cũng không gấp gáp, lấy ra điện thoại lầm bầm lầu bầu mà nói: "Ừ, tớ phải cho anh trai chuyển một khoản tiền. Như vậy lúc bồi thường tiền thuốc men, không thể để cho anh cả và chị cả biết được..."

Hạ Thẩm Châu cứ như vậy nhẹ nhẹ nhõm nhõm cùng theo Trịnh Khắc Kỳ đi tới sân bóng rổ trong phòng của trường học.

Lúc này, sân bóng rỗ trống rỗng.

Dưới khung giỏ bóng rổ đang đứng đấy mấy thằng con trai có thân hình cao lớn, một vẻ mặt khiêu khích mà nhìn lấy Hạ Thẩm Châu.

Hạ Thẩm Châu hướng về bên kia đứng, thoải mái mà cười cười, nói: "Cậu thì chỉ dẫn theo mấy người này?"

"Như thế nào, sợ rồi sao? Nếu như sợ rồi, vậy thì quỳ xuống kêu ông đi!" Mấy thằng con trai kia lập tức kêu gào lên, mấy người bọn họ thường ngày không ít ỷ vào vóc dáng cao để ăn hiếp người, tuy rằng vóc dáng của Hạ Thẩm Châu cũng không lùn, thế nhưng là dáng người hơi gầy nhìn qua thì nghĩ là người không có tý năng lượng gì.

Hơn nữa, bọn họ nhiều người như vậy, mà Hạ Thẩm Châu cũng chỉ có một mình bản thân anh.

Vì vậy, mấy người kia lúc này quả thực là kiêu ngạo đến lên trời rồi.

Trịnh Khắc Kỳ âm trầm mà nói: "Trường học nhiều nữ sinh như vậy, mày vì sao phải cùng tao giành Ngu Vũ Mặc?"

"Không không không, cậu nói sai rồi, đây không phải giành. Đây là bản thân Ngu Vũ Mặc tự đưa ra lựa chọn đấy." Hạ Thẩm Châu quơ quơ ngón tay nói: "Thiệt là! Vốn là muốn làm tốt cái lễ hội trường học này đấy, sau đó mới công khai mối quan hệ, nếu như đã bị cậu dồn ép công khai sớm rồi. Được rồi, nếu như đã như vậy, vậy thì tới đi."

Nhìn thấy Hạ Thẩm Châu kiêu ngạo như vậy, Trịnh Khắc Kỳ lập tức nhịn không nổi nữa, vươn cao cổ lên mà gào thét lấy: "Các anh em, cho tao lên! Giáo huấn thằng nghèo không ra gì này thật tốt một chút! Một lát, anh sẽ mời các mày ăn một bữa!"

Mấy người kia quả nhiên liền hướng về phía Hạ Thẩm Châu gào thét liền đi lên rồi.

Hạ Thẩm Châu nhìn thấy mấy động tác không cân đối của mấy người kia, lập tức lắc đầu, cơ thể vừa nghiêng vừa lui, đẩy kéo một phát, mấy người kia thì không có một ai có thể chạm vào một cạnh góc áo của Hạ Thẩm Châu.

Hạ Thẩm Châu một cái nhanh chóng hồi thần, nhấc chân thì đạp.

Bốp bốp bốp bốp bốp, trong nháy mắt thì đem năm người bọn họ đạp ra ngoài.

Lại thêm một cái đá giò lái, một cước đạp trúng cằm của một bạn học trai, cả người đều bị đạp bay ra tới mười mét, đùng một tiếng té xuống đất, nhúc nhích không được nữa rồi!

Trịnh Khắc Kỳ bỗng nhiên liền khôn lên đột xuất, lập tức nhớ tới cảnh tưởng vào ngày ở cửa hàng bị quăng ngã đến miệng gặm bùn kia.

Trịnh Khắc Kỳ theo bản năng run run một cái, nói: "Mọi người cùng nhau xông lên! Đừng cho hắn có thời gian phản ứng! Hèn chi hắn tự tin như vậy, thì ra là ở nông thôn tập võ qua a! Quả nhiên là vùng khỉ ho cò gáy sinh ra người xảo huyệt! Cùng xông lên!"

Mấy người kia từ trên mặt đất bò lên, đồng thời hướng về phía Hạ Thẩm Châu cùng nhau xông tới.

Hạ Thẩm Châu lần này không lùi mà tiến tới, một người một đấm, bốp bốp bốp bốp bốp, lần nữa đem bọn họ đánh cho một vòng tròn.

Bao gồm Trịnh Khắc Kỳ ở bên trong, tất cả mọi người đều bị anh trong nháy mắt quật ngã xuống đất.

Trịnh Khắc Kỳ ôm lấy bụng ở trên mặt đất lăn qua lăn lại, một đấm vừa rồi kia, vừa vặn đánh vào dạ dày của anh, đánh đến bụng anh cồn cào một hồi, vừa xoay người lại, thì quỳ trên mặt đất liền ao ao mà ói ra.

Những người khác cũng không khá hơn chút nào.

Còn chưa có bắt đầu, đã bị một mình Hạ Thẩm Châu đều đánh gục rồi!

Đó gọi là một cái thảm hại, mùi ở trong không khí đó gọi là chua toan.

"Còn muốn đánh không?" Hạ Thẩm Châu liền hướng về bên kia nhẹ nhõm như thế mà đứng đó, nói: "Cho tôi làm bồi luyện, các người cũng không đủ tư cách. Tôi mặc dù không có trải qua hình thức huấn luyện như ma quỷ địa ngục của anh cả tôi, nhưng dầu gì cũng là dưới sự chỉ bảo của mợ tôi mà trải qua đấy. Chỉ có các người? Còn muốn kéo bè kéo lũ đánh nhau?"

Hạ Thẩm Châu một vẻ mặt tiếc nuối mà quơ quơ ngón tay: "Các người ngay cả tư cách làm tên côn đồ cũng không có!"

"Hạ Thẩm Châu! Mày đến cùng là người nào!" Trịnh Khắc Kỳ đau đến nước mắt cũng ra rồi, ôm lấy bụng nằm rạp trên mặt đất, một vẻ mặt khó có thể tin mà nhìn lấy anh, lớn tiếng kêu lên: "Mày tuyệt đối không phải là thằng nghèo từ nông thôn đến! Mày làm sao có thể có được sức chiến đấu đáng sợ như vậy?"

"Muốn biết tôi là ai?" Hạ Thẩm Châu cười một cách xấu xa: "Tôi chính là khăng khăng không nói cho cậu biết! Nếu như không có chuyện gì khác, thì tôi cần phải trở về rồi! Thời điểm này, là nên lên lớp rồi!"

Nói xong câu nói đó, Hạ Thẩm Châu xoay người thì chuẩn bị đi.

Hoàn toàn mặc kệ mấy tên đáng thương bị anh đánh gục ở sau lưng, ở sau lưng điên cuồng mà kêu gào: "Hạ Thẩm Châu, chuyện này chưa có xong đâu! Mày đợi đấy!"

Hạ Thẩm Châu bó tay mà lắc đầu, đi ra khỏi sân bóng rỗ.

Lúc trở lại phòng học, Phạm Đinh Đinh vỗ tay cười lớn nói: "Tớ thắng rồi tớ thắng rồi, tớ đã nói trong vòng mười phút thì nhất định có thể trở về!"

Phạm Đậu Đậu hung hăng trừng lấy Hạ Thẩm Châu một cái, nói: "Cậu không thể đi chậm một chút sao? Tớ đánh cược là mười lăm phút là có thể trở về đấy!"

Thẩm Viễn đổi một tư thế khác, chậm rì rì mà nói: "Thời gian qua lại từ nơi này đến sân bóng rổ cũng cỡ lắm là sáu phút, đoán chừng còn có thể nói chuyện nhảm hai phút, như vậy còn dư lại thời gian chiến đấu nếu như vượt qua hai phút, anh ấy trở về nhà nhất định là sẽ bị cha của tớ cường huấn đấy."