Không Thể Không Là Em - Chương 41

Không Thể Không Là Em
Chương 41: Mẹ
gacsach.com

Từ lúc Giang Phỉ về nhà vẫn giam mình trong phòng, ngay cả cơm tối cũng không ra ăn, Giang Đại Đạo thở vắn than dài, cuối cùng không thể không khuất phục con gái.

“Không phải bố có thành kiến với Quý Vân Khai, cũng không phải vì cậu ta có quan hệ với Ngôn Bá Ước mà không thích cậu ta. Nhưng lúc trước, do tên họ Ngôn đó làm hại con gái bảo bối của bố tự sát! Cơn tức này bố không nhịn được, sau này thành thân thích với người nhà họ Ngôn, bố thật sự... thấy bực bội thay con!”

Giang Phỉ từ trong suy nghĩ ngẩng lên, cười miễn cưỡng, nói: “Bố, bố không cần lo, con và Quý Vân Khai chưa đến bước đó đâu!”

Giang Đại Đạo ý bảo cô không cần giải thích, thở dài: “Đừng xem bố già rồi hồ đồ, bố nhìn ra được, con vẫn thích thằng nhóc đó! Mấy ngày cậu ta ở lại chỗ chúng ta, không thích thì con đã lẩn mất rồi, nhưng lần này thời gian con ở nhà còn nhiều hơn một năm trước, rõ ràng... Được, chuyện tình yêu nam nữ bố không can thiệp vào, nhưng sau này nếu con thật sự phải đối mặt với người nhà họ Ngôn, con nên xử lý thế nào?”

Giang Phỉ suy nghĩ một chút, nói: “Nên xử lý như thế nào thì cứ xử lý như thế, người làm sai không phải con, đáng phải chột dạ là bọn họ. Cho dù có phải tránh né, cũng không phải con.”

Giang Đại Đạo nghĩ cũng đúng! Ban đầu là người nhà họ Ngôn có lỗi với bọn họ, dù gặp mặt cũng nên ngẩng đầu ưỡn ngực, phải sợ là người nhà họ Ngôn! Thế nhưng...

“Người nhà họ Quý có thái độ thế nào với con? Họ có hòa nhã với con không...”

“Mọi người ở nhà họ Quý rất tốt, chú Quý còn nói rất thưởng thức bố đó!” Giang Phỉ an ủi bố, cô biết bố lo cho mình, sợ người nhà đối phương xem thường xuất thân nhà họ Giang, càng sợ Quý Vân Khai quay về sẽ chịu ảnh hưởng của người nhà, giống như Ngôn Bá Ước lúc trước, vì chút lợi ích mà bán đứng cô.

Giang Đại Đạo nghe con gái nói như vậy thì yên lòng, gật đầu thở dài: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Ông còn nói: “Bố bảo cô giúp việc làm thêm một vài món, dù thế nào thì khong thể bỏ bữa tối được!”

Giang Phỉ thật sự không ăn nổi, không phải vì Quý Vân Khai, mà vì... Nhưng cô phải nói với bố thế nào, hôm nay cô đã gặp người đó?

Vì không muốn bố lo, cô đành gật đầu, Giang Đại Đạo vội cho người làm thức ăn. Giang Phỉ nhìn ông ra ngoài, vén chăn lên, ôm con búp bê vải cũ nát vừa giấu đi, lấy từ trong áo con búp bê một bức ảnh ố vàng. Trong hình là một người phụ nữ trẻ tuổi, tuy năm tháng đã qua lâu nhưng vẫn không che giấu được vẻ xinh đẹp của người phụ nữ. Giang Phỉ ngơ ngẩn nhìn bức ảnh, đến khi Giang Đại Đạo gọi cô, cô mới lại giấu bức ảnh vào trong áo con búp bê.

Quý Vân Khai vừa thấy người phụ nữ trước mặt thì ngây ra, chẳng trách nhiều năm rồi bà vẫn có thể gọi được tên Giang Phỉ, mà Giang Phỉ khi gặp bà lại có sắc mặt đó. Lúc trước bà đeo kính râm nên không nhìn rõ, giờ lộ ra gương mặt, lông mi, con mắt, cái mũi gần như giống hệt với Giang Phỉ!

“Dì... dì ạ, con chào dì!” Vì quá kinh ngạc nên Quý Vân Khai lúng ta lúng túng.

Nữu Thúy Ti mỉm cười, gật đầu nói: “Đã nhìn ra rồi à? Đúng vậy, tôi là mẹ của Giang Phỉ.”

Quý Vân Khai cười cười gượng gạo: “Hai người rất giống nhau.” Anh chỉ biết mẹ Giang Phỉ bỏ đi năm cô bảy tuổi, nhiều năm rồi không có tin tức, bây giờ đột nhiên xuất hiện, không biết là xuất phát từ mục đích gì.

Nữu Thúy Ti ngồi đối diện Quý Vân Khai, giống như mẹ vợ đang đánh giá con rể, Quý Vân Khai ho nhẹ một tiếng, ngồi ngay ngắn chấp nhận sự đánh giá của bà.

Sau một lúc lâu, Nữu Thúy Ti hơi gật đầu, cười nói: “Mạo muội gọi điện cho cậu, mong cậu Quý bỏ qua.”

Quý Vân Khai vội nói: “Dì cứ gọi con là A Khai.”

Nữu Thúy Ti liền nói: “Được, A Khai, con là bạn trai của Phỉ Nhi hả? Hai đứa quen biết nhau từ lúc nào?”

“Bọn con quen nhau đã tám tháng, hẹn hò cũng hơn nửa năm”, quả nhiên là hình thức mẹ vợ!

Nữu Thúy Ti nhíu mày, thấp giọng nói: “Mới nửa năm? Vậy xem ra con cũng không phải rất hiểu nó!”

Quý Vân Khai vội nói: “Con rất hiểu Giang Phỉ, dì có điều gì muốn hỏi cứ hỏi, kể cả chuyện khi cô ấy còn bé!” Tất nhiên, lúc trước khi điều tra người ta anh đã tra hết cả gốc gác mà! Trước kia không biết hai năm trước Giang Phỉ đi đâu làm gì, sau này vẫn là Cố Trì nói cho anh biết, bây giờ anh tuyệt đối còn biết nhiều hơn cả bố ruột của Giang Phỉ!

Nữu Thúy Ti cười một tiếng, nhã nhặn nói: “Xem ra tình cảm của con và Phỉ Nhi nhất định rất tốt, ngay cả chuyện hồi nhỏ của nó cũng biết.”

Quý Vân Khai đầu tiên là ngẩn người, nhưng nhanh chóng nghiêm mặt, nghiêm chỉnh gật đầu nói: “Vâng! Tình cảm của bọn con rất tốt, mấy ngày trước chỉ vì một số chuyện hiểu lầm nên xảy ra xung đột. Chẳng qua giờ không sao hết, đây cũng chỉ là một sự thú vị trong cuộc sống.”

Nữu Thúy Ti gật đầu hiểu rõ: “Dì biết, thanh niên mà!”

Quý Vân Khai thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu để mẹ vợ tương lai biết mình còn chưa trở về cương vị, ấn tượng sẽ bị giảm đi nhiều! Anh nhanh chóng đổi khách thành chủ, tò mò hỏi: “Mấy năm nay dì đã đi đâu vậy ạ? Vì sao không trở về gặp Giang Phỉ?”

Cả người Nữu Thúy Ti cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, thấp giọng nói: “Dì cũng vì... bất đắc dĩ, lần này trở về, chính là muốn bù đắp cho bố con nó.”

Quý Vân Khai lập tức làm ra bộ dạng rửa tai lắng nghe, Nữu Thúy Ti nhấp một ngụm trà, mắt nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

“Em nói là... mẹ đã về?” Giang Vũ Thần hiển nhiên cũng bị tin tức này làm choáng váng.

Giang Phỉ còn đi tới đi lui trước mặt anh, nói năng lộn xộn: “Đúng, em đã gặp bà ấy! Em khẳng định là bà ấy, tuy đã nhiều năm không gặp, nhưng em biết đó chính là bà ấy! Ở con đường lớn phía ngoài nhà chúng ta, đó là con đường phải đi qua để về nhà, anh, anh nói xem bà ấy quay về làm gì? Là tới gặp chúng ta ư? Bà ấy rốt cuộc muốn làm gì!”

Giang Vũ Thần giữ chặt hai tay cô, bảo cô đừng hoảng loạn, xoa lên đầu cô trấn an: “Đừng vội, nếu thật sự là mẹ, bà ấy nhiều năm không về, lần này về để thăm chúng ta cũng dễ hiểu.”

Giang Phỉ lại nắm chặt hai tay lại, hốc mắt hơi cay, lớn tiếng: “Ban đầu bà ấy bỏ đi thế nào, vừa đi là hơn mười năm không có tin tức, bây giờ đột nhiên trở về, để thăm chúng ta? Chúng ta có gì mà thăm, em không cần bà ấy về, không cần bà ấy về thăm em!”

Giang Vũ Thần nhíu mày, mím chặt môi, sau này anh mới được bố nhận nuôi, ký ức về mẹ chỉ dừng lại ở cái đêm tranh cãi đó. Giang Phỉ thì khác, cô dù sao cũng là con ruột, đã từng chung sống với mẹ bảy năm. Nữu Thúy Ti quay về, với anh cũng chỉ là một người xa lạ về thăm hỏi, còn đối với Giang Phỉ là vạch trần vết thương không có tình thương của mẹ hơn mười năm.

Giang Phỉ che mắt, tựa lên vai anh trai, cơ thể run lên, nức nở: “Em không dám nói với bố, nếu bố biết, nhất định sẽ không dễ chịu.”

Giang Vũ Thần không nói gì vỗ lưng cô, những năm này, thật sự chỉ có ba người họ sống nương tựa vào nhau. Đột nhiên, người mẹ (người vợ) đã bỏ nhà nhiều năm quay về, dù là ai cũng không tiếp nhận được. Một lúc sau, anh mới lên tiếng: “Vậy thì tạm thời đừng nói với bố, anh cho người đi điều tra xem bà ấy về từ khi nào, trở về có mục đích gì. Em không cần quá lo lắng, không sao đâu.”

Giang Phỉ gật đầu, quan trọng nhất là không để lộ ra trước mặt bố, lại không nhịn được ngờ vực vô căn cứ: Người phụ nữ ấy, lần này quay về rốt cuộc muốn làm gì?

Quý Vân Khai tiễn Nữu Thúy Ti về khách sạn, trước khi xuống xe, Nữu Thúy Ti nói: “Thời gian còn lại của dì không nhiều, nhưng Phỉ Nhi không chịu tha thứ cho dì, hy vọng con có thể hòa giải giúp mẹ con dì.”

“Con không thể quyết định thay Giang Phỉ, con sẽ cố gắng hết sức.” Tâm tình Quý Vân Khai cũng rất trầm trọng, tính tình Giang Phỉ, yêu và ghét rất mãnh liệt, bây giờ anh còn đang trong thời kì quan sát, nếu lèm nhèm làm thuyết khách, không chỉ phản tác dụng mà mình còn bị đá ra.

Nữu Thúy Ti cười nói: “Cảm ơn con.”

Cách một ngày, Giang Phỉ nhận được điện thoại của Quý Vân Khai: “Hôm nay anh phải đến bệnh viện kiểm tra lại, em đi với anh có được không?” Giọng điệu đáng thương, cứ như Giang Phỉ không đi với anh là không hợp tình người.

Khi ở một mình Giang Phỉ luôn nghĩ ngợi lung tung, có lẽ ở với tên dở hơi này cũng có thể không còn rối nữa, vì vậy thở dài nói: “Được, anh chờ em đến đón.”

Quý Vân Khai mừng khấp khởi: “Không cần không cần, anh đi đón em, anh đã trên đường rồi.”

Giang Phỉ hừ lạnh, hóa ra anh đã tính kế tốt rồi chỉ chờ mình đồng ý.

Chiếc Maybach đã được sửa sang lại, đến bệnh viện, xác định vết thương ở chân đã không còn đáng ngại, Quý Vân Khai vì “cảm ơn” Giang Phỉ nên muốn mời cô ăn cơm trưa.

Đến khách sạn thì không xem là thành ý, Quý Vân Khai đã sớm chuẩn bị nguyên liệu để ở căn hộ, làm một bữa cơm Pháp thịnh soạn cho Giang Phỉ.

Sườn heo bên ngoài giòn bên trong mềm, ngao hấp kiểu Pháp, gan ngỗng mập mà không ngấy, táo nướng giòn thơm ngon, bánh flan là món Giang Phỉ thích nhất, tuyệt đối không lo nắng, ăn hết sạch sành sanh.

Giang Phỉ lắc lắc ly sâm banh, ngà ngà say, cười hỏi: “Không phải anh du học ở Mỹ à? Sao đến cơm Pháp mà cũng làm ngon như vậy?”

Quý Vân Khai cũng uống không ít, ánh mắt sáng quắc chằm chằm cô: “Vì em nên đã cố ý học.” Cố Trì nói cho anh biết, sau khi Giang Phỉ nhảy xuống biển từng ở trang viên nào đó tại Pháp tu dưỡng một khoảng thời gian, nước Pháp có thể coi là nơi cô sống lại. Vậy nên, làm một bữa cơm Pháp cho cô, có lẽ sẽ gợi lại những ký ức dịu dàng!

Giang Phỉ mỉm cười, ngẩng đầu uống cạn ly rượu, thỏa mãn thở ra. Quý Vân Khai vội nói: “Vào phòng ngủ nghỉ trước đi, anh dọn xong sẽ vào với em.” Giang Phỉ nhìn anh một cái, thản nhiên đi vào phòng ngủ.

Căn phòng này Giang Phỉ đã ở mấy tháng, quay trở về đây có cảm giác như cách mấy đời. Ga giường và chăn mền vẫn như cũ, bài trí trong phòng không khác gì lúc cô đi. Chỉ trừ... mô hình trên tủ đầu giường - là mô hình máy bay lượn Quý Vân Khai lấy ở chỗ Giang Phỉ.

Trên lưng chợt ấm áp, có hơi nóng phả bên tai, ánh mắt cô vẫn nhìn mô hình, hỏi: “Anh lắp xong rồi à?”

“Ừ”, ánh mắt Quý Vân Khai cũng nhìn theo, như cảm thán lại như buồn vô cớ. Bàn tay đặt bên eo cô siết lại, sợ cô sẽ đi nữa, thì thầm bên tai cô: “Gần như dùng hết thời gian cả đời anh.”