Không Thể Không Là Em - Chương 33

Không Thể Không Là Em
Chương 33: Chân tình
gacsach.com

Quý Vân Khai hoảng hốt lo sợ chạy xuống nhà, hỏi ba người ở đó: “Giang Phỉ đâu ạ?”

Cố Hoa cũng đang thấy lạ, chỉ ra cửa nói: “Con bé vừa nói nhà có việc gấp nên đi rồi, mẹ thấy sắc mặt nó không được tốt, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Trái tim Quý Vân Khai chìm xuống đáy cốc, nhớ tới cái đĩa hoa quả đặt cạnh tường, giọng run run: “Cô ấy... đi lên mang hoa quả cho bọn con?”

“Ừ, mẹ còn thấy lạ là sao nó đi lâu thế, ai ngờ đâu lại vội vàng chạy xuống.” Cố Hoa cảm thấy con trai có điểm gì là lạ, sắc mặt anh như biến thành trắng bợt, không có chút máu,

“Có phải hai đứa cãi nhau không?”

Quý Vân Khai sững ra, đang nghĩ đến Giang Phỉ, nhất định cô đã nghe được gì rồi, nhất định không nghe được tất cả! Anh muốn nhớ lại xem mình đã nói những gì, nhưng đầu rối như tơ, không rõ được gì cả. Lời Cố Hoa dường như phải rất lâu mới truyền vào tai anh, anh gật đầu, lại lắc đầu, không đợi Cố Hoa nhíu mày, anh đã xông ra ngoài.

Giang Phỉ đứng trên con đường trống trải, ánh nắng buổi trưa ngày đông từ khi nào trở nên chói mắt đến thế, mỗi bước đi như trở nên suy yếu dần, lung la lung lay. Cô run rẩy lấy điện thoại gọi cho Giang Vũ Thần, ngay khi được kết nối, cô chỉ kịp gọi một tiếng “Anh” rồi không thể khống chế nổi, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.

Quý Vân Khai lái xe chậm rãi tìm kiếm dọc đường, nơi này vắng vẻ, cô sẽ không thể gọi được xe nhanh như thế. Nhưng dạo một vòng thủy chung không thấy Giang Phỉ, anh chưa từ bỏ, lại quay lại tìm lần nữa, vẫn không thấy. Anh chán nản ngồi trong xe, đốt một điếu thuốc nhưng không hút, chỉ để nó tự cháy từng chút một. Dường như hạ quyết tâm thật lớn, anh mới dám gọi điện cho cô, đầu bên kia vẫn không có ai nghe như cũ.

Điếu thuốc cháy hết, anh nhấn ga phóng thẳng đến chung cư nhà anh.

Vừa mở cửa, anh liền ngây người.

Mọi thứ liên quan đến Giang Phỉ đều biến mất.

Anh không tin chạy vào phòng ngủ, đồ ngủ, vật dụng hàng ngày, giày thể thao phơi trên ban công của cô... đều không thấy nữa. Ngay cả chiếc cốc tình nhân cô thích nhất sáng nay đặt trên bàn cũng không có!

Quý Vân Khai thở hổn hển, nhìn vào trong thùng rác, anh cúi xuống, bên trong chính là mảnh vỡ từ chiếc cốc tình nhân. Anh như bị người ta bắn một phát súng, mạch máu ở ngực đứt gãy, anh có cảm giác máu vọt lên họng, đầu lưỡi cũng mang theo mùi tanh - anh tự cắn chính mình mà không thấy đau, ngược lại ở ngực đau đớn vô cùng...

Quầy CD bên dưới ti vi vốn đặt một khung ảnh để ảnh chụp của hai người, tấm ảnh do Quý Vân Khai lén mang đi rửa. Còn bây giờ, hai người trong tấm ảnh thân mật dựa vào nhau đã bị người ta xé đôi, hình Giang Phỉ đã không còn, chỉ có anh, cười ngây ngô với căn phòng trơ trọi.

Giang Vũ Thần dùng khăn nóng lau mặt giúp Giang Phỉ, Giang Phỉ khàn khàn nói: “Để em tự làm.” Giang Vũ Thần không nói chuyện, tiếp tục lau mặt giúp cô, động tác nhẹ nhàng, giống như cô là một bức tượng sứ dễ vỡ.

Ấm nước phát ra tiếng “ù ù” chói tai, Giang Vũ Thần để khăn mặt vào nước nóng, vào phòng bếp tắt bếp, rót một cốc ca cao nóng cho cô.

Giang Phỉ cầm lấy cái cốc, ngơ ngác bàng hoàng.

Giang Vũ Thần nhìn hành lý trong phòng khách, nói: “Bộ dạng này của em về nhà cũng không tiện, tạm thời ở chỗ anh một thời gian đã!” Đây là hai căn hộ của anh bên ngoài, không hay sử dụng, có cô giúp việc đến quét dọn theo thời gian cố định, gọn gàng sạch sẽ.

Cô vẫn ngơ ngác như cũ.

Bộ dạng này của cô làm Giang Vũ Thần vừa thương vừa giận, mở sổ ghi chép lộ trình, nói: “Ba ngày sau anh sẽ bay đến New York một chuyến, dự định ở lại đó một tuần, đến lúc đó em cùng đi với anh.”

Giang Phỉ không trả lời ngay, Giang Vũ Thần nhíu mày, đang định nói gì thì chợt nghe cô khẽ đáp: “Vâng.”

Kêu cô giúp việc làm bữa tối, giúp Giang Phỉ sắp xếp hành lý, trải giường xong, Giang Vũ Thần lại ra ngoài.

Quý Vân Khai đến chỗ Đào Nhiên, Giang Phỉ không có ở đó, lại đến “Dao Trì”, Giang Phỉ cũng không có đây. Anh nhớ ngày trước điều tra Giang Phỉ cũng đã điều tra địa chỉ Đại trạch nhà họ Giang, tìm nửa ngày mới thấy, đang chuẩn bị qua thì Giang Vũ Thần gọi điện tới.

Hai người gặp mặt ngay quảng trường gần nhất, khi đó, trời đã mờ tối, ánh đèn trên quảng trường đã bật sáng. Những đôi yêu nhau tay trong tay đi qua, thỉnh thoảng lại dừng chân cạnh bể phun nước để chụp hình.

Quý Vân Khai chờ một lúc thì thấy Giang Vũ Thần, anh bước đến hỏi: “Giang Phỉ ở đâu?” Còn chưa hỏi xong, Giang Vũ Thần đã đấm vào má trái anh khiến anh ngã xuống đất. Anh không tránh né, bị đánh một cái thật mạnh, đứng dậy lau máu ở khóe miệng, lại hỏi: “Giang Phỉ ở đâu!”

Gương mặt Giang Vũ Thần âm trầm, cười lạnh lùng, thả lỏng cà vạt, cởi cúc áo đầu tiên, tiếp tục ra thêm một quyền nữa về phía khuôn mặt Quý Vân Khai.

Quý Vân Khai lảo đảo té ngã, một tay chống phía sau, chỉ một ngón vào Giang Vũ Thần mắng: “Con mẹ nó anh đừng tưởng tôi không đánh trả, Giang Phỉ rốt cuộc ở đâu!”

“Cậu có tư cách hỏi tôi ư?” Giang Vũ Thần lại tiến tới, chuẩn bị ra tay đấm vào xương mũi anh.

Lần này Quý Vân Khai tránh được, đứng dậy cởi áo khoác ném sang một bên, tức giận nói: “Muốn đánh nhau phải không? Được! Lão tử đang muốn đánh nhau đây!”

Quần chúng vây xem ngày càng nhiều, còn có người lấy điện thoại ra chụp, cũng có người chuẩn bị báo cảnh sát. Giá trị vũ lực của Quý Vân Khai cao hơn Ngôn Bá Ước không chỉ một cấp bậc, vậy nên Giang Vũ Thần không thể đánh sung sướng như đánh Ngôn Bá Ước bốn năm trước, chính trên mặt mình cũng sưng lên. Nhưng Quý Vân Khai bị thương nặng hơn anh, một người thì chuyên đi đánh nhau từ bé, một người thì ở quân đội luyện tập quyền thuật vào ngày nghỉ, ai thắng ai thua liếc qua thấy ngay.

Đến cuối cùng, hai người mặt mũi bầm dập bị chú cảnh sát đưa về đồn cảnh sát lân cận.

Trong đồn cảnh sát phân khu đó, không ai biết Quý Vân Khai, cũng không ai biết Giang Vũ Thần là ai.

Một nhân viên cảnh sát còn trẻ lấy lời khai của họ sắp bị bọn họ làm tức chết, mặc kệ hỏi gì cũng không nói, cũng không để ý tới người khác, chỉ trợn mắt nhìn nhau như kẻ thù.

“Tôi nói này, hai anh định so mắt với nhau hay nói chuyện đây? Trước tiên thành thật khai báo đã rồi hãy lườm nhau có được không? Nói mau, họ và tên!” Nhân viên cảnh sát gõ mặt bàn bực mình thúc giục.

Nhưng hai người vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, rất khí thế dùng ánh mắt giết chết lẫn nhau.

Anh cảnh sát sắp không hold được, cầu xin sự giúp đỡ từ đồng nghiệp đứng cạnh: “Chỉ đạo viên có ai không? Việc này không cách nào giải quyết nổi!”

Đồng nghiệp lực bất tòng tâm nói: “Chỉ đạo viên và sở trưởng đang tiếp đón phó cục trưởng Diêu.”

“Nửa đêm rồi còn tiếp đón gì nữa!”

“ Nghe nói là bạn gái của phó cục trưởng Diêu bị trộm mất ví, ồ? Họ ra rồi.”

Anh cảnh sát quay đầu nhìn sang, hai tuấn nam mỹ nữ cùng sở trường cười híp mắt đi ra, người con trai tất nhiên là phó cục trưởng Diêu, trên gương mặt không thể hiện điều gì. Ngược lại cô gái kia có vẻ vẫn còn tức giận! Miệng dẩu lên đến nỗi có thể treo được chai dầu, con mắt như có lửa, nghiêng mắt nhìn lung tung.

Bỗng cô ấy ngây ra, đứng không nhúc nhích, Diêu Diệp kéo cô ấy: “Nhìn gì vậy?”

Cô ấy chỉ sang bên này run rẩy nói: “Quý Vân Khai? Giang Vũ Thần? Các anh...” Thì ra bạn gái của Diêu Diệp đúng là Đào Nhiên.

Diêu Diệp cũng choáng váng, nhất thời buột miệng: “F*ck! Hai người bị chó rượt hả?”

Khi biết hai người họ vì đánh nhau mà phải vào đồn, anh ta cười: “Mẹ kiếp hai người không phải anh em vợ sao? Thế mà cũng có thể đánh nhau, có muốn thành người một nhà nữa không!”

Giang Vũ Thần cười lạnh: “Ai muốn làm người một nhà với cậu ta?”

Đào Nhiên vừa gọi điện thoại cho Giang Phỉ, nghe thế cảm thấy câu nói có hàm ý khác, vội hỏi: “Hai người làm sao vậy? Hai người như thế, để Phỉ Nhi thấy được sẽ tức chết!”

Quý Vân Khai nghe đến cái tên ấy như sống lại, túm vai Đào Nhiên lắc: “Giang Phỉ ở đâu? Cô ấy ở đâu? Mau nói cho tôi biết! Nói cho tôi biết đi!”

Đào Nhiên suýt nữa bị anh lay đến nỗi chấn động não, may là Diêu Diệp kéo cô ấy ra, không vui nói với Quý Vân Khai: “Có gì cứ từ từ mà nói có được không? Anh tưởng mình đang diễn phim Quỳnh Dao à? Còn nữa, mặt anh đang dính đầy máu kìa, đi rửa trước được không hả?”

Lúc Quý Vân Khai đi rửa mặt, Giang Phỉ đến đây, sờ lên khóe miệng bị rách của Giang Vũ Thần, nhíu mày: “Bao nhiêu tuổi rồi còn học theo người ta đi đánh nhau, ba ngày tới anh cũng đừng về, bố thấy thì lại bực bội.”

Giang Vũ Thần lại như đứa trẻ con bị người lớn dạy dỗ không dám hé răng, chỉ gật đầu.

Đào Nhiên cảm thấy, con người sống trên đời có thể thấy được ba sự kiện: Một, Giang Vũ Thần và Quý Vân Khai đánh nhau; Hai, Quý Vân Khai bị đánh đến nỗi bể đầu chảy máu; Ba, Giang Vũ Thần bị Giang Phỉ giáo huấn không dám lên tiếng. Vậy thì cuộc đời cô đã thật viên mãn.

Giang Phỉ dường như không kinh hãi nhiều với chuyện Đào Nhiên hẹn hò với Diêu Diệp, chỉ nói với Diêu Diệp: “Chăm sóc cậu ấy thật tốt” rồi cô và Giang Vũ Thần ra khỏi đồn cảnh sát.

Đào Nhiên ngây ngốc gọi cô lại: “Cậu không đợi Quý Vân Khai à?”

Giang Phỉ dừng lại, cũng không quay đầu, thản nhiên nói: “Không đợi.”

Đào Nhiên còn muốn hỏi thêm thì bị Diêu Diệp ngăn lại, lắc đầu.

Giang Phỉ và Giang Vũ Thần vừa ra đến cổng đồn cảnh sát, chợt nghe tiếng gọi khàn cả giọng của Quý Vân Khai sau lưng: “Giang Phỉ!”

Cô đứng lại, chờ anh đi tới trước mặt mình, có mấy lời cuối cùng phải nói ra; có những khuôn mặt giả dối cuối cùng cũng bị xé ra.