Khí Phi Không Dễ Làm - Chương 52

Khí Phi Không Dễ Làm
Chương 52
gacsach.com

Cảm giác bản thân giống như xác ướp, cố gắng hướng sân thao luyện đi tới, lại phát hiện Đại Cá Tử không ở đây, vị trí của hắn trống rỗng.

"Đại... Vương Phú Quý đâu?"

"Hít đất 600 lần." Hắn vừa nói vừa nhìn phía đối diện nơi cái bóng đang từng phát từng phát tập hít đất.

Đại Cá Tử. Nói vậy hắn vừa mới là vì nàng mà bị phạt thôi, trong lòng cảm thấy khó chịu.

"Đứng về vị trí của ngươi đi, chuyên tâm thao luyện!"

"Vâng, nghiến răng không nhìn tới Đại Cá Tử, chuyển qua vị trí của bản thân, bắt đầu đi theo bọn họ tiếp tục thao luyện, chính là chỉ dám động nửa người trên mà thôi, giống đứng tấn, đá chân thì hoàn toàn không được, chỉ cần nhẹ đá chân sẽ đau. Ngẫm lại ở trong TV nhìn đến hoàng thượng động chút liền đánh người 100 đại bản, thật sự là rất khoa trương, bản thân nàng vừa mới tự mình thử nghiệm, chỉ cần vượt qua 50 đại bản, xương đùi đã bị nát rồi.

Một buổi chiều luyện tập, làm cho cả người nàng gần như hỏng mất.

Rốt cục kết thúc, Hạ Phù Dung từng bước một đi về phía Đại Cá Tử.

"507!" hắn một mình kiên trì vừa đếm vừa hít đất, nàng nhìn thấy tay hắn dừng không được run lên, trong lòng không đành lòng, thật là khờ, ngươi sao không đếm nhảy cóc a!

Biết tính khí của hắn ngang ngược, không có giúp hắn, cũng không có nói chuyện, chính là ở một bên lẳng lặng chờ hắn làm xong.

"Sáu! trăm!" Xem hắn run run làm xong, trong lòng nàng vì hắn mà vui vẻ.

Hắn quỳ rạp trên mặt đất nặng nề mà thở, làm như mệt chịu không được. Hạ Phù Dung cũng không có đi dìu hắn, nàng biết làm như vậy sẽ làm cho lòng tự trọng mãnh liệt của hắn chịu đả kích, mặc dù là gia nhân cũng không được. Bởi vì hắn là một quân nhân chân chính.

Săn sóc đưa đến trước mặt hắn chiếc khăn khô, hít nhiều tro bụi đối với bản thân không tốt.

Hắn hướng nàng cảm kích cười.

Hạ Phù Dung cũng ghé vào bên cạnh hắn, "Đại Cá Tử, rất mệt sao?"

"Có, có chút." Xem bộ dáng thở phì phò của hắn, nàng nở nụ cười, cười đến đau lòng.

Xa xa có tiếng rống to, đã đến giờ ăn cơm chiều rồi.

"Đại Cá Tử, ngươi chờ, ta đi lấy cớm giúp ngươi."

"Ta mới không yếu ớt đến như vậy đâu! Ngươi xem ngươi bị đánh ba mươi mấy đại bản, còn chạy loạn cái gì, chờ, ta đi lấy giúp ngươi."

"Ta cũng không có yếu như ngươi tưởng!"

Hai người đều không phục trừng mắt lẫn nhau, " Vậy bản thân tự đi!"

Trên đường, hắn tận lực đi thật chậm, nhưng nàng thật sự là cố hết sức.

"Ngươi xem ngươi, bảo ngươi ở đây chờ, ngươi đi chậm rì rì như thế, chờ chúng ta đến cơm đã sớm bị người ta cướp sạch rồi."

Hạ Phù Dung cũng không có khách khí cãi lại nói, "Ngươi thì đi nhanh a, có đến nơi thì tay ngươi cũng không lấy được cái gì!" Nói xong nàng hướng hắn làm mặt quỷ, hắn nâng tay định cho nàng một cái tát vào đầu, nhưng chi một cái khoát tay cũng làm cho hắn đau đến mức nghe được cả tiếng hút không khí.

Hạ Phù Dung khoái ý cười ha ha, một cái lui bước, lại làm cho nàng đau nhe răng nhếch miệng.

Hai người nhìn nhau cười, này có tính là cùng chung hoạn nạn không?

Đi đến nhà ăn, chỉ thấy mấy thố cơm đã sạch sẽ, đồ ăn trong bồn cũng chỉ thừa một chút canh mà thôi.

Hạ Phù Dung nhìn Đại Cá Tử, Đại Cá Tử cũng không làm sao mà cười nổi.

“ Các ngươi rốt cục tới rồi?" Chỉ thấy một sĩ binh nhìn hai người nói.

Là nói với chúng ta sao? Nàng nhìn Đại Cá Tử, hắn cũng một mặt mờ mịt.

"Đến, trứng ngỗng, đồ ăn của các ngươi ở trong này, chúng ta để lại cho các ngươi."

Hạ Phù Dung đen mặt nhìn về phía Đại Cá Tử, đều là hắn một tiếng lại một tiếng trứng ngỗng, hại nàng xú danh rõ ràng rồi. Bất quá nhìn trên bàn còn có hai chén cơm và đồ ăn thật lớn, nàng cũng không có tâm tình so đo, nuốt một ngụm nước bọt. Còn tưởng rằng hôm nay sẽ bị đói bụng, cảm kích hướng mọi người cười cười, đây là cuộc sống tập thể sao?.