Khế Ước Hào Môn - Chương 89

Khế Ước Hào Môn
Chương 89: Cô cùng hạo có qua lại không?
gacsach.com

Lông mi nàng buông xuống, không có nói nữa, chỉ là tiếp tục làm việc.

Hàng hóa nặng nề ôm trong đôi bàn tay nhỏ bé, một giọt mồ hôi theo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần chảy xuống, rơi xuống trên thùng giấy.

“Tiểu Oánh đi đâu?” Người đồng nghiệp túm một cô gái đang chạy ra bên ngoài, nhíu mày nói “Đang trong giờ làm việc đấy!”

Cô gái được gọi là Tiểu Oánh cũng cau mày, giật tay bị túm lại nói: “Đừng kéo tôi, tôi đi ra ngoài mua thuốc. Chết tiệt, tối hôm qua gã kia căn bản là vô dụng! Tôi còn tưởng rằng hắn là tay già đời có kinh nghiệm chứ, xảy ra quan hệ còn phải tự mình đi mua thuốc uống!”

Vẻ mặt người đồng nghiệp ngạc nhiên: “Cô lại đi vượt rào?”

“Được rồi không nói nữa, cô giúp tôi một tý đi một chút sẽ trở lại, lão nương thực sự là kiếp trước thiếu nợ!”

Nói xong cô ta bỏ chạy ra ngoài, hướng phía hiệu thuốc gần công ty chạy đi.

Tần Mộc Ngữ cầm một thùng hàng mang lên xe, đôi mắt trong suốt đảo qua, rõ ràng nghe được hai người đó vừa mới nói cái gì. Nàng mặc dù đối với cuộc sống về đêm đó chỉ là nghe sơ qua nhưng vẫn có thể tưởng tượng được họ đang nói cái gì.

Đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua ở trong xe kia kịch liệt cướp đoạt và cưỡng bức, mặt Tần Mộc Ngữ chợt trắng bệch, bóng dáng mảnh khảnh có hơi cứng đờ.

Đề cập đến biện pháp an toàn này, nàng căn bản là không hiểu.

Nàng cũng căn bản là không biết thế nào mới có thể tránh mang thai, giống như hôm qua như vậy... Sẽ không sao?

“Tần tiểu thư!”

“Tần tiểu thư tốt lành!”

Bất thình lình âm thanh cắt đứt hồi tưởng của nàng, nàng quay đầu lại, thấy được xa xa Tần Cẩn Lan đi tới phòng làm việc của quản kho. Cách một lớp cửa kính, Tần Cẩn Lan kia khí chất cao quý thanh nhã cùng tinh tế, giống như nữ thần mỹ lệ xinh đẹp.

Chị ta làm sao lại tới nơi này?

Tần Mộc Ngữ không kịp nghĩ nhiều, nàng bây giờ một thân T-shirt quần jean, tay và khuôn mặt nhỏ nhắn đều bẩn, đơn giản giả vờ không thấy, tiếp tục vận chuyển hàng hóa, mà bên cạnh nữ đồng cũng đã nhìn ra xấu hổ của nàng, cười nhạt vừa cười vừa nói: “Cô làm sao không vào xem, kia chính là chị gái của cô, bà chủ của Tín Viễn! Tôi sớm nhìn ra cô đến chỗ này làm không vừa ý, cô đi van cầu cô ấy, nói không chừng cô ấy vì tình chị em mà giúp cô được chuyển sang làm việc khác, hà tất ở chỗ này giả bộ đau khổ?”

Khẩu khí đùa cợt kia, như nước bẩn, mỗi ngày đều hướng trên người nàng hắt lấy mấy lần.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Tần Mộc Ngữ lấm tấm mồ hôi, lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Cám ơn sự lo lắng của cô, nhưng mà tôi không có gì không hài lòng, ở đây tốt lắm, tôi cũng không cần phải... Nhờ chị ta giúp tôi.”

Nàng bắt đầu dọn sạch hộp, mắt quét về phía vị đồng nghiệp kia: “Nếu có thời gian, cô có thể quan tâm nhiều một chút bản thân mình, tôi ở chỗ này làm việc mấy ngày nay, cũng không nói một câu phàn nàn, cho nên không phiền cô nhìn chằm chằm vào tôi để xem một tiểu thư nhà giàu như tôi bị biến thành bộ dạng này sẽ ra sao... Đó là chuyện của bản thân tôi.” Nói mấy câu, vị đồng nghiệp kia trên mặt một mảnh nóng rát, khí chất không kiêu ngạo không siểm nịnh của nàng càng làm nền cho sự chua ngoa của bản thân bộc lộ ra!

A... Chịu được?

Người kia cười lạnh đi qua, trong lúc nàng thu dọn hàng hóa đẩy mạnh một cái thùng dưới cùng, hàng hóa phần trên lung lay sắp đổ, ngực Tần Mộc Ngữ cả kinh, đánh mắt lên, vẫn còn không kịp lấy tay đỡ lấy, thùng hàng đột nhiên lung lay đổ rơi xuống!

“Ầm!” “A!...”

Một tiếng thét đau nhức tới cực điểm, Tần Mộc Ngữ hai tay bám lấy xe vận tải bên cạnh, xương ngón tay trắng xám, vì đau mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hàng hóa nặng nề kia chồng chất tầng tầng lớp lớp nện lên trên sống lưng yếu ớt của nàng, theo thân thể mảnh khảnh của nàng cuồn cuộn rơi xuống.

Đó là hơn mười cân hàng.

Người kia cũng cả kinh thụt lùi từng bước, sợ đến mặt mũi trắng bệch, tay phát run mà hỏi thăm: “Này... Cô không sao chứ? Tần Mộc Ngữ cô không sao chứ!”

Cô gái nhỏ bé và yếu ớt ngã trên mặt đất, bờ vai hơi hơi rung rung, đã đau đến nỗi nói không ra lời.

Ai cũng không biết cảm giác bị đống hàng kia rơi xuống trên vai ra làm sao, chỉ là trên cái áo T-shirt thuần màu trắng xuất hiện một vùng đỏ thẫm ướt đẫm, chậm rãi thấm vào vải mà chảy ra, nàng thấm mồ hôi trên khuôn mặt nhỏ nhắn càng tái nhợt, miệng không còn chút máu.

Tần Cẩn Lan phát hiện động tĩnh bên này, đi tới, giày cao gót nện trên nền nhà phát ra tiếng “tháp, tháp“.

Người đông nghiệp bên cạnh một trận hồi hộp khẩn trương, tiến lên ra sức kéo lấy cổ tay Tần Mộc Ngữ, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Này! Tôi nói cho cô biết Tần Mộc Ngữ, vừa mới tôi chính là đẩy một chút phía dưới đống hàng, là do cô xếp hàng không chắc chắn, không phải do tôi! Lát nữa chị cô tới cô tốt nhất nói là bản thân làm hàng hóa bị rớt! Nếu như cô hại tôi mất việc, tôi nhất định dùng tiền thuê người giết chết cô!”

Hung tợn mà nói xong, đẩy mạnh nàng ngã vào xe vận tải lạnh giá cứng rắn bên cạnh!

“...” Tần Mộc Ngữ than nhẹ một tiếng, khuỷu tay cùng phần trên của cơ thể đụng phải đau đớn, lông mi nàng rung động, con mắt nhắm lại chậm rãi mở, mới cố nén một hồi kịch liệt đau nhức kia.

“Làm sao vậy? Nơi này xảy ra chuyện gì?” Tần Cẩn Lan cao ngạo liếc mắt một cái mở miệng hỏi.

Người kia ấp úng: “Tôi không biết, tôi chỉ giám sát hàng hoá chở tới... Tần tiểu thư cô xem! Thùng hàng này vừa mới đổ xuống người cô ấy, không biết còn có thể dùng hay không, giá trị của nó hơn mười vạn đồng đó!”

Tần Cẩn Lan mi mắt chậm rãi nhăn lại.

Liếc mắt nhìn hàng trên mặt đất, nói một câu: “Các người dỡ ra kiểm tra một chút.” đón lấy ánh mắt chậm rãi giơ lên bên cạnh trên người Tần Mộc Ngữ lẳng lặng đứng thẳng.

Cô gái mảnh khảnh kia, sắc mặt tái nhợt, rướm mồ hôi, dáng điệu suy yếu lãnh đạm.

“Vừa vặn tôi cũng có chuyện muốn nói với cô, Tiểu Ngữ cô có thời gian không?” Tần Cẩn Lan đi tới trước mặt nàng, nhẹ giọng hỏi.

Tần Mộc Ngữ nhẹ nhàng nâng đầu, mắt trong sáng nhìn chằm chằm nàng: “Em còn muốn làm việc, chị có việc thì ở chỗ này nói đi.”

Một câu nói, khiến con mắt Tần Cẩn Lan trong suốt nổi lên một tia thay đổi. Cười rộ lên, hơi thở yếu ớt mà tới gần cô gái mỹ lệ không tỳ vết kia, nói khẽ: “Ai cho cô tại công ty lôi kéo, làm quen với tôi?... Chị?”

Cô ta nhìn thẳng vào mắt của nàng, tươi cười như đoá hoa có độc: “Cô là ai? Tôi là ai? Cô vẫn không biết rõ thân phận mình sao?”

Một tia bén nhọn chua xót, nhất thời từ trái tim nảy lên.

Đôi mắt của Tần Mộc Ngữ trong veo như nước nhìn người phụ nữ cao nhã xinh đẹp trước mặt, cảm thấy cảm giác nhục nhã chưa từng có, hô hấp của nàng đều bị một tia chua xót kia làm cho khó thở, ngay cả đau đớn đều không thể che giấu.

Cái miệng nhỏ nhắn trắng bệch khe khẽ mở ra, ánh mắt nàng yếu ớt, nhẹ giọng nói ra: “Tần tiểu thư. Xin hỏi cô có chuyện gì sao?”

Tần Cẩn Lan đứng thẳng lên, dáng tươi cười phai nhạt một chút, nhưng lại sâu kín như cũ: “Tôi đúng thật là có việc, cái khác tôi không hỏi nhiều, tôi chỉ hỏi một câu, cô gần đây cùng Hạo có qua lại không?”

Trong ánh mắt trong suốt run lên, lông mi Tần Mộc Ngữ buông xuống, không biết làm sao mở miệng đáp, đơn giản chẳng nói câu nào.

Tần Cẩn Lan không kiên nhẫn tốt như vậy, tầm mắt hơi hơi băng lãnh, lại như trước cười: “Tôi đây hỏi lại trực tiếp một việc nữa... Em gái thân yêu, cô chẳng lẽ không biết chúng tôi sắp kết hôn sao? Cô sao lại không biết xấu hổ đi quyến rũ anh ấy chứ? Có lẽ cô nghĩ, quyến rũ đàn ông có vợ so với quyến rũ kẻ khác càng kích thích có đúng hay không?”