Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 04 - Không bỏ cuộc

"Vân Vân chị mau thay đồ, Hôm nay em mới lãnh lương sẽ dắt chị đi ăn ngon." Anh Thu chưa cắn một trái táo hưng phấn nói qua điện thoại. Tháng này làm tốt còn được thưởng thêm một khoảng nhất định phải cùng Kỳ Vân đi ăn mừng.

"Không được chị bận rồi." Giọng nói Kỳ Vân thều thào nghe như đang bệnh.

"Nè chị có phải là Vân Vân của em không vậy?" Kỳ Vân không bao giờ từ chối khi được mời đi ăn uống.

Mọi lần nghe đến đồ ăn Vân Vân sẽ hỏi: "Được ở đâu? bổn cô nương sẽ lập tức có mặt." Nhưng lần này chị ấy lại khiến cho Anh Thu hết sức ngạc nhiên.

"Chính là chị." Kỳ Vân uể oải nói. Bây giờ đến việc dùng sức mở miệng nói cô cũng không muốn.

"Mau cho em một lý do chính đáng." Khí thế bị Kỳ Vân làm giảm đi một nửa, Anh Thu muốn nghe Kỳ Vân nói để xem là chuyện gì quan trọng mà Kỳ Vân lại có thể từ chối việc ăn uống.

"Chị phải chép phạt." Kỳ Vân tràn đầy khổ sở khi nói đến vấn đề này.

Phụt! Ngụm nước Anh Thu vừa mới uống phun thẳng lên bàn trà. Sặc chết cô rồi. Anh Thu ho không ngừng, một lúc mới ổn định được. Muốn giết người có rất nhiều cách hà cớ gì lại chơi chiêu độc ác như vậy. Sặc xíu nữa sẽ đứt hơi mà mất mạng như chơi.

Anh Thu hét lớn vào điện thoại: "Chị phát điên cái gì vậy? Ha ha... Chép phạt như học sinh cấp ba sao? Đừng có đùa em, mau mở video call lên cho em kiểm tra." Cái lý do này đến trẻ con còn không tin được. Chắc chắn có chuyện gì giấu giếm cô phải điều tra cho bằng được.

Kỳ Vân ngoan ngoãn làm theo. Đến cô còn mong chính như lời Anh Thu nói rằng cô đang đùa thôi. Chuyện này cô chỉ đang nằm mơ chứ không hề có thật.

Xuất hiện trên màn hình là một chồng giấy đôi được xếp lộn xộn, trên giấy là những chữ viết nhìn như mấy ký tự thời cổ xưa ngoằng ngoèo không đọc ra, Kỳ Vân vẫn còn đang cầm trong tay cây bút và một trang giấy viết dỡ.  Khuôn mặt Kỳ Vân bây giờ cực kì giống gấu trúc, hai quần thâm ở mắt xuất hiện rõ rệt, khuôn mặt phờ phạc nhìn vào có thể đoán chắc là do không ngủ đủ giấc.

"Là ai bắt chị chép phạt? thời đại nào rồi chứ!" Đúng là quá đáng mà, là đại học chứ có phải như học sinh tiểu học đâu, Anh Thu, hay nói chung là đa phần các sinh viên khác ngày mai kiểm tra tối nay mới lo xem bài. Không phải chỉ cần qua môn là được rồi sao. Đúng là đáng nguyền rủa một trăm lần! Hại chị cô thân tàn ma dại. Để cô biết là ai nhất định sẽ ra tay báo thù cho chị mình.

"Là Trần giáo sư nhà chị." Kỳ Vân mắt lim dim, tay phải cố gắng nguệch ngoạc chép bài.

Cũng may Anh Thu bây giờ không uống nước, chứ không chắc chắn sẽ lại sặc như ban nảy cho mà xem. Ách! Nếu là giáo sư Trần cô không dám chọc ghẹo.

"Mới ngày đầu mà chị đã bị hành hạ như vậy rồi." Anh Thu âm thầm giơ ngón tay cái lên, Trần giáo sư thầy quả thật rất thâm độc.

"Chị còn không bỏ cuộc đi." Anh Thu chỉ nghĩ chị mình nói chơi, cùng lắm là hiếu kì đến xem mặt rồi thôi. Xem ra lần này Vân Vân thật sự quyết tâm.

"Không đời nào!" Mới có chút khó khăn mà nghĩ cô bỏ cuộc sao? Kỳ Vân nắm chặt cây bút trong tay dù không cua được thì mối hận này cũng phải rửa mới cam tâm. Nhìn đến đống giấy lộn xộn tâm trạng lại ỉu xìu.

"Được em ủng hộ chị, đợi chị thành công chúng ta sẽ ăn mừng lớn." Xem ra hôm nay không được đi ăn ngon.

...

Hôm nay thứ ba, buổi chiều có một tiết của Trần giáo sư, nhưng Kỳ Vân cũng có một tiết học ở trường T cũng rất quan trọng không thể nghỉ. Thôi đành cố gắng học xong, chạy thật nhanh sang bên trường đại học A, cùng lắm cô lấy lý do kẹt xe nên đến trễ.

"Kỳ Vân xong tiết này em lên phòng giáo viên giúp cô sắp xếp lại hồ sơ một lát."

Thôi xong! bầu trời của cô như sụp đổ. Cô Viên là giáo viên chủ nhiệm của cô, cô lại làm trong ban cán sự lớp, từ chối là điều không thể, nhưng còn tiết dạy của Trần Kha Nghị thì sao? Không được đến trễ. Anh Thu đã dặn dò giáo sư Trần ghét nhất là vào trễ.

"Dạ, em biết rồi, mà cô ơi không thể để hôm khác sao?" Kỳ Vân nhỏ giọng hỏi.

"Không, hồ sơ này rất gấp, là thông tin bảo mật, nên không thể để người lạ động vào. Em có việc gì gấp hả?" Cô Viên rõ ràng  không được vui. Lâu lâu mới nhờ một lần mà cô bé này đang tìm cách thoái thác nhiệm vụ đây mà.

"Dạ không ạ!" Kỳ Vân cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt. Người ta là giáo viên chủ nhiệm không thể phật lòng được, điểm rèn luyện của cô trông cậy hết vào cô Viên, Trần giáo sư thầy ơi đợi em.

 

Trường đại học A.

Như một thói quen, sau khi bước vào lớp Trần Kha Nghị sẽ nhìn lướt qua toàn bộ sinh viên phía dưới, nhưng khi nhìn đến bàn đầu lại trống rỗng, anh cố đảo mắt một vòng nữa, rất tốt, không thấy bóng dáng kia đâu, phải chăng đã biết sợ mà bỏ chạy rồi, đáng lẽ anh phải vui bởi anh biết mục đích của cô gái kia đến đây không phải để học, và anh đã thành công khiến cô gái đó bỏ chạy nhưng lại cảm thấy trong lòng có chút khó chịu. Như con chiến mã đang hừng hực khí thế chiến đấu, mọi thứ đã sẵn sàng nhưng kẻ thù của nó nhát gan chưa chiến đấu đã bỏ cuộc khiến nó vô cùng hụt hẫng. Có thể chỉ vì anh muốn biết cô gái kia còn chiêu gì chưa xuất ra. Nhưng cũng xem như may mắn đi, đỡ phiền phức.

Mà đã khó chịu thì không thể tập trung giảng bài, chỉ tội cả lớp lại phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Trần giáo sư đó là thay vì nghe giảng phải làm bài kiểm tra giấy.

Cả lớp phải làm kiểm tra bất ngờ lại bị giáo sư canh chừng nghiêm ngặt, rất ít người có thể "nặn" ra một chút kiến thức còn sót lại để ghi vào giấy. Đừng nói lật sách vở đến cả liếc mắt sang người bên cạnh cũng không làm được.

Hơn thế sau khi nộp bài lại bị người nào đó chấm ngay tại chỗ và phê bình trước lớp. Tuy 99,9% đều bị Trần giáo sư mắng nhưng cảm giác bị chỉ tên trước đám đông khiển trách không hề dễ chịu. Như là đang phơi bày mọi thứ cho thiên hạ xem vậy.

Phong trào chép phạt do Kỳ Vân khởi đầu nay được cả lớp "hưởng ứng" nhiệt liệt bởi đa số đều bị điểm kém.

Cứ tưởng cho làm bài kiểm tra để anh có thời gian điều chỉnh lại tâm trạng, nhưng hết tiết dạy, nhìn cả lớp thường ngày giả bộ ngoan ngoãn nghe anh giảng bài lại không tiết thu được một chữ khiến tâm trạng bây giờ của anh vô cùng tồi tệ có thể phát hỏa bất cứ lúc nào.

Trần Kha Nghị vào phòng giáo viên, đặt cặp sách lên bàn, rồi dùng tay day hai huyệt thái dương đau nhức của mình. Tốt nhất đừng ai to gan chọc giận anh nữa hậu quả sẽ khó lường.

"Cốc cốc cốc."

Trần Kha Nghị điều chỉnh lại tâm trạng, đồng thời đưa tay sửa lại cà vạt nói: "Vào đi!"

Một thân hình bé nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi, tay ôm một chồng giấy gấp gáp bước vào. Không sai đó chính là Kỳ Vân nguyên căn tâm trạng bốc hoả của Trần Kha Nghị, sau khi bị cô Viên giáo viên chủ nhiệm hành hạ cả buổi chiều Kỳ Vân mới đến được đây. Cô sợ đi xe buýt thì có khi đến giờ tan học luôn rồi, cắn răng bắt luôn taxi đi cho nhanh, tốn hết bao nhiêu là tiền, thật là đau lòng khôn xiết.

Đến muộn còn hơn không đến. May mắn thầy Trần vẫn còn ở văn phòng chưa về.

"Đến đây làm gì?" Giọng điệu của Trần Kha Nghị lộ rõ rằng anh không vui.

"Em đến nộp phạt." Kỳ Vân vừa thở vừa nói. Rõ ràng đã thấy chồng giấy trên tay cô còn cố hỏi, chẳng lẽ giáo sư Trần mất trí nhớ rồi. Nghĩ vậy nhưng bên ngoài Kỳ Vân vẫn cố tỏ ra vui vẻ.

"Tiết học đã kết thúc mười phút trước." Vừa nói anh vừa ngước lên xem đồng hồ treo tường: "Em đi về được rồi." Anh chỉ tay ra cửa.

Biết trước thế nào cũng bị làm khó, Kỳ Vân theo phương án đã chuẩn bị sẵn kể đủ lý do nào là chép không kịp phải thức trắng đêm, nào là bị trễ xe buýt sau đó bị kẹt xe... Bao nhiêu lý do đều được cô kể ra hết. Một câu chuyện đầy bi thuơng, cô thấy mình có thể làm biên kịch được rồi.

Trần Kha Nghị nghe không chút cảm xúc. Mặc cho Kỳ Vân giơ tay múa chân diễn tả, anh lại chăm chú đọc tài liệu.Khi cô nói xong rồi anh mới ngẩng đầu lên. Vốn dĩ vẫn muốn làm khó cô, nhưng khi nhìn đến quần thâm ở mắt cô, còn bờ môi hơi khô kia nữa chẳng hiểu sao anh lại mềm lòng, không phải anh không biết bắt cô chép phạt gần hết cuốn sách là quá đáng, anh chỉ muốn cô biết khó mà lui, nhưng không ngờ cô gái này lại kiên trì như vậy, không biết lời cô nói câu nào thật câu nào giả, nhưng việc cô thức khuya có lẽ là thật.

 

"Để đó đi, lần sau tới trễ thì khỏi cần đến nữa."

"Dạ!" Tảng đá trong lòng Kỳ Vân được gỡ xuống, vô cùng nhẹ người. Thầy Trần dễ đến bất ngờ. Nên vui hay nên sợ?

"Em cảm ơn thầy!"

Nói rồi cô cúi chào, nhanh chóng bước ra ngoài. Không cần đoán cũng biết tâm trạng của "giáo sư nhà cô" đang bất ổn, được tha không bằng nhanh trốn đi, kế hoạch hôm khác lại tiếp tục. Chỉ uổng công cô "lặn lội" đường xa đến đây chỉ gặp mặt được một lát lại phải về.

Nhưng Kỳ Vân nào biết chính cô là nguyên nhân gây ra cái tâm trạng bất ổn kia. Ra khỏi phòng áp lực dần biết mất, cô vui vẻ huýt sáo vẫy tay đón xe.

 

Sau khi Kỳ Vân đi, Trần Kha Nghị lật mấy tờ giấy chép phạt ra xem, nét chữ thanh mảnh, nhẹ nhàng xem ra cũng rất đẹp, anh lật thêm mấy tờ nữa, chữ càng ngày càng tệ, chắc chắn là vừa chép bài vừa ngủ gật, anh bất giác mỉm cười. Xem ra anh lại phải đau đầu đối phó cô nàng này rồi. Không sao đúng lúc anh nhàm chán, vận động đầu óc giải trí một chút cũng tốt.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này