Huyền Thoại Chưa Kể - Phần 2 - Chương 09

Chương 9

 

Chính vì nghi ngờ Tảo Triều cũng thuộc hạng tham phú phụ bần nên khi Dương thị vệ gợi ý chuyện gửi thư xin cha nạp thê, Tỉnh Vĩ đã chần chừ. Viết thư về cho cha khác chi hươu sao phải đứng ra thừa nhận địa vị đã từ lâu chối bỏ, rồi khi công khai sự thật, người thương cùng song thân nàng sẽ đồng ý hôn sự này vì chân tình hay vì những lợi ích hắn mang tới đây.

 

 

Mà đời đúng thực định đoạt sẵn Tỉnh Vĩ và Tảo Triều hữu duyên vô phận, tình nở hoa nhưng chẳng thể kết trái ngọt khi hiểu lầm cứ nối tiếp hiểu lầm...

Một ngày trời vừa nhá nhem tối, hươu ngốc có việc đi ngang đại điện Thiên Cung, xui rủi thay lại chạm mặt Tài Vọng long tướng dọc đường. Lối đó cũng là đường về nhà lão, nên nhìn con hươu ngốc nghếch tự dưng lang thang một mình, tay còn cầm chặt quyển sách, lão sực nghĩ, chẳng nhẽ hắn đang đến nhà lão để hò hẹn Tảo Triều. Lúc tướng quân đi công sự xa thì không nói, còn giờ lão đang ở ngay Thiên Cung mà Tỉnh Vĩ vẫn ngang nhiên dụ dỗ Tảo Triều thì quả quá lộng hành, phải mắng một trận cho thứ cứng đầu này tỉnh ngộ ra.

Trần tướng quân tức giận giật quyển sách trên tay hươu ngốc mở xem liệu hắn ta có giấu thư tình gửi Tảo Triều trong đấy không. Nhưng thư tình thì chẳng thấy, chỉ thấy một vài câu thơ.

"Ngư tinh dẫu có lên bờ,

Vạn năm gốc gác lu mờ dễ sao?

Rồng nhưng trôi dạt kênh đào,

Nếu không thời vận, ngàn sau thấp hèn.

Ao tù hạn hẹp đã quen,

Lí ngư (*) mờ mắt, sang hèn bất phân.

Thái Sơn chạm mặt bao lần,

Vậy mà chẳng biết liệu thân cúi đầu.

Ngạo đời nên chẳng hiểu đâu,

Bây giờ khinh rẻ, van cầu nay mai..."

 

Bài thơ còn mấy câu nữa nhưng mới đoạn đầu đã thấy toàn lời mỉa mai giống cá chép hóa rồng, còn bảo trước mắt có Thái Sơn mà chẳng biết, hôm nay khinh rẻ ắt nay mai van cầu. Bao nhiêu đó đã làm Trần long tướng phát điên ném quyển sách xuống đất, dùng mũi giày giằng lên trang sách tận mấy lần cho thỏa tức. Dòng họ lão chính là yêu ngư tu luyện rồi vượt vũ môn hóa rồng, dù đã qua mười mấy đời, nay đã thành chân long gia thế hiển hách nhưng lão vẫn chẳng muốn ai nhắc lại quá khứ cá chép ấy.

Lão trừng trừng mắt quát Tỉnh Vĩ:

- Ai dạy ngươi làm ra loại thơ này, ngươi cố tình sỉ nhục dòng họ ta đúng không, nghĩ bản thân là ai mà dám cười nhạo long thần.

 

- Thơ này không phải cháu làm. - Hươu ngốc vội bào chữa cho mình.

 

- Không phải ngươi thì ai vào đây.

Hắc long thần tướng đưa tay lên định đánh hươu sao thì bất thần từ phía sau có kẻ kịp thời chộp tay long tướng ngay trước giây phút lão tạo mấy vệt đỏ lên mặt Tỉnh Vĩ. Nhìn lại hóa ra là thị vệ hỏa phụng của Thiên Đế thấy cảnh chướng mắt liền nghĩa hiệp giúp người nguy khốn.

Phượng hoàng vội hỏi han cho ra nhẽ:

- Trần tướng quân! Ngài sao lại đi ức hiếp một đứa nhỏ ngay giữa đường thế, nó chỉ đáng tuổi con gái ngài, chẳng lẽ không cư xử nhẹ nhàng được.

 

- Nó làm thơ sỉ nhục ta. - Lão hắc long liền buộc tội hươu nhỏ.

 

Tỉnh Vĩ vội nhặt sách lên ôm riết vào người.

- Dương thị vệ, cháu bị oan, thơ này không phải cháu làm, sách này là... là từ... quê nhà cháu mang lên, người viết là kẻ khác, cháu chẳng hề liên can.

 

- Cái thung lũng hươu sao kém cỏi đó mà có kẻ dám viết những lời này sao, đồ giảo biện. - Long tướng vẫn chưa chịu yên.

Trần long tướng toan chộp lấy quyển sách của hươu ngốc nhưng Dương Thất hiểu ý hươu con ám chỉ quê nhà ở đây là chốn nào, bởi vậy ông ta cố lựa lời trấn an kiềm chế lão hắc long chớ làm loạn trong đêm, nơi này đại điện Thiên Cung, chốn cực kỳ tôn nghiêm, bất kỳ ai to tiếng hoặc cãi vã đều bị quy vào tội phạm thượng, phải bị phạt rất nặng.

Hắc long thần tướng cau có không mấy hài lòng nhưng sợ nóng quá thành tự hại thân nên đành nén giận bỏ đi, trước khi về nhà lão còn cố hăm dọa Tỉnh Vĩ.

- Ngươi biết thân biết phận đi, tìm đến nơi ngươi thuộc về mà lựa chọn kẻ xứng đôi, Tảo Triều không bao giờ dành cho ngươi.

 

Đợi khi lão hắc long đi mất, Dương Thất mới nói cùng hươu ngốc.

- Tôi thấy Trần long tướng nói thế mà cũng đúng đấy, giờ nếu ngài không còn hứng thú với con rồng đó nữa thì về nhà đi, bảo cha ngài tìm cho mối nào môn đăng hộ đối, chứ cứ lấn cấn rồi cũng có ngày liên lụy lung tung. Chuyện này trong tầm tay ngài mà.

 

- Ta với Tảo Triều không phải hứng thú nhất thời, ta là thật lòng. Ta không nhắc tới quá khứ vì muốn nhà Tảo Triều chấp nhận chính bản thân ta trong thời điểm này, mà mai sau ta đâu có về lại quê nhà. - Hắn lập tức đổi giọng khi Trần tướng quân đi khuất.

 

 

 

Nhưng để được chấp nhận thì thật muôn vàn rào cản, hai bên hết bị song thân ngăn cấm rồi lại tới hiểu lầm...

Ngay trong đêm ấy khi gia can Trần tướng quân đang say giấc thì từ đâu đưa tới cả chuỗi liên hoàn những âm thanh loảng xoảng, chát chúa vang vang làm cả nhà lão hắc long giật mình thức giấc. Khi ra ngoài, mọi người đều kinh hãi trước cái sân đầy đá nằm lẫn trong mớ sành sứ vỡ, toàn bộ chậu kiểng không còn chậu nào nguyên vẹn. Có mấy loại hoa quý ngàn năm mới nở một lần được người phương xa đem đến tặng nay nằm tan nát, gãy cành bật gốc tả tơi, dường như kẻ này không chỉ đập chậu mà còn phá hoa. Tang thương nhất là chậu hoa hoa trà đỏ, loại hoa quý hiếm bậc nhất thế gian, nay bấy nhầy, rách rưới, dập nát lẫn vào đất cát. Chậu hoa móng cọp xanh lam độc đáo, mới lúc sáng lộng lẫy khoe sắc trong ban mai giờ thành mớ hỗn độn hoa không ra hoa, lá không ra lá. Rồi chậu hoa quỳnh, chậu lan ma, cúc vạn thọ,... đều nằm chết cứng vô phương cứu chữa. Bao công sức long tướng bỏ ra chăm sóc, tỉa tót từng cái lá đã hóa ra đống rác, tình cảnh trước mắt, ai nhẫn nhịn cho nổi. Giữa đống chậu vỡ và đất đá là dòng chữ vạch lên mặt đất đầy khiêu khích.

"Lí ngư chui rúc muôn đời,

Chớ mong thiên lộc rớt rơi đến mình."

Chữ "lộc" trong câu này nghĩa là phước lộc nhưng lại đồng âm với "lộc" trong con hươu, thêm vừa lúc chập tối đã sinh sự với Tỉnh Vĩ, nay có kẻ đập nát hết mấy chậu hoa còn buông lời thoá mạ y hệt những lời Trần long tướng đọc trong quyển sách của hươu ngốc, nên lão lập tức hướng hết nghi vấn về phía con hươu hằng căm ghét.

Chưa dừng lại ở đó, bọn gia nhân ở nhà sau hớt ha hớt hãi chạy lên báo vò rượu quý của tướng quân đã bị phá vỡ thành ngàn mảnh vụn, y hệt ngoài vườn, bên trong ấy cũng có mấy câu thơ nhục mạ. Hũ rượu đấy chốn thần giới gần như không tìm được, lão lần đó cùng bạch long tướng quân lập công lớn, mỗi người mới được ban một vò, vậy mà giờ bị đập nát hết cả. Mất báu vật đó, lão vừa xót vừa tiếc không biết dùng từ ngữ nào diễn tả cho xiết.

Còn mấy câu thơ nhục mạ kẻ phá hoại đề lên thì...

 "Mỹ tửu cao quý vô song,

Yêu ngư thấp kém đừng hòng mộng mơ."

Ngoài kia gọi lí ngư đã tức một, vào đây gọi hẳn yêu ngư thực tức mười. Tới nước này, lão hắc long khẳng định luôn người làm việc này là Tỉnh Vĩ.

Trần phu nhân thì nói trong cơn giận đỏ cả mắt.

- Chắc chắn con hươu Tỉnh Vĩ làm, loài hươu sao hèn hạ toàn thừa lúc canh ba nửa đêm đi làm chuyện xấu xa trái đạo lý, tồi bại. Con rồng Tảo Triều ngươi thấy chưa, vậy mà còn bênh vực, yêu đương nó, giống nòi đó phải đánh bằng chết.

Đến giây phút này Tảo Triều cũng không còn giữ vững lòng tin được nữa, hươu sao thường lén lút đến tìm hắc long trong đêm bằng cách trèo tường, giờ thông thuộc đường lối tới phá nát cả vườn, ắt hươu ngốc là kẻ nhiều khả năng nhất.

 

Sáng hôm sau, lúc gia nhân nhà tướng quân đến hỏi, Khương tiên nhân và các tiểu tiên Y Viện đều bảo Tỉnh Vĩ đi cả đêm không về, chỉ nghe hắn bảo trong Y Viện nóng nên ra ngoài chòi canh thuốc ngủ cho mát. Tuy nhiên giờ thuốc chưa gieo trồng nên Y Viện chẳng hề cử ai ra ngoài ấy canh chừng, giờ hươu ngốc nói hắn ngủ ở đó một mình tới sáng chỉ là lời không đối chứng. Cả Dương thị vệ cũng kể sau khi gặp hươu ngốc gần đại điện Thiên Cung thì không biết hắn đi đâu. Rốt cuộc không ai biện minh được cho hươu con, mọi bằng chứng bất lợi đều dồn về phía hắn.

Dù hươu ngốc bật khóc đầy oan ức thề thốt không hề đập phá gì nhà người khác, cả đêm qua mình thật ngủ ngoài ruộng thuốc nhưng Hạc Huyền Dược Thần vẫn gọi Tỉnh Vĩ ra bảo nhỏ, nếu có nóng giận phá hoa kiểng nhà người ta thì mau đền đi, đừng liên can đến Y Viện. Dương Thất chứng kiến cảnh đêm qua Trần long tướng nóng giận mắng nhiếc hươu ngốc cũng ít nhiều nghi hắn báo thù, thành ra hỏa phụng báo lên Thiên Đế việc con hươu nghịch phá cây kiểng nhà Trần long tướng, khiến người ta tức giận.

Vậy là thân phụ hươu ngốc nhận được tin báo quý tử đi học phương xa vì tư thù cá nhân mà đi phá nát cây kiểng nhà trọng thần Thiên Cung, còn hỏi thẳng liệu có định bồi thường không đây. Vài cây kiểng với cha Tỉnh Vĩ chẳng xá chi, đương nhiên cây được gửi lên nhanh chóng đủ số đúng giống để Thiên Đế thay mặt mang sang đền cho người ta. Tuy thế gia quyến hươu ngốc cũng không mấy hài lòng, anh trai hắn gửi thư cho đứa em út bất trị nhắc nhở ở nhà cha trăm công nghìn việc đau đầu lắm rồi, đừng để bản tính trẻ con ưa hơn thua làm cha thêm phiền muộn, còn nếu trên đó nhiều mâu thuẫn quá thì về nhà đi.

Mới sáng sớm Tảo Triều sang dò hỏi việc phá cây kiểng, giờ còn nhận được lá thư quở trách từ anh cả, Tỉnh Vĩ đã ức chế sắp phát điên tới nơi. Sư huynh đệ thì xầm xì hươu ngốc làm loạn đến độ Thiên Đế phải ra mặt đền bù hộ, sư huynh tạo chuyện tày trời rồi, giả Thiên Đế không nhân từ chắc đã bị đuổi đi từ lâu.

 

Dù đã được đền hết cây cảnh nhưng vẫn còn ức ấm việc bị sỉ nhục, chẳng cần bằng chứng, lão hắc long xăm xăm tới Y Viện mắng chửi hươu con như tát nước vào mặt:

- Loại hèn hạ trộm cắp như ngươi nếu không có Dược Thần đứng sau, không có hoàng thượng nhân từ dung dưỡng, ta đã chém bay đầu ngươi rồi. Đồ gỗ mục vô dụng mà đòi mơ mộng đến con gái ta, giống loài văn dốt võ nát, mặt mày xấu xí, tướng tá hèn mọn chỉ xứng lấy ăn mày.

 

Mắng thôi chưa đủ, hắc long còn tát Tỉnh Vĩ ba bốn tát đỏ mặt.

- Nếu ngươi còn song thân ta nhất định cũng đánh song thân ngươi y hệt đánh ngươi để cha mẹ ngươi biết cách dạy con. Ngươi toàn nói bản thân từng có gia quyến dạy dỗ, thế hẳn gia can ngươi cũng không ra gì, ngưu tầm ngưu mã tầm mã mới dạy ra loại hèn hạ, ném đá giấu đá, gian tham trộm cắp. Trước kia cha mẹ ngươi làm nghề gì mà sống, liệu có phải cũng phường đầu trộm đuôi cướp, chẳng họ chẳng tên, sống lang chạ khắp nơi, rồi sinh ra một con hươu bẩn thỉu.

 

Khương tiên nhân trong nhà nghe Trần long tướng mắng nhiếc tới cả phụ mẫu Tỉnh Vĩ, liền hoảng hốt chạy ra giải vây, kẻo có chuyện gì là lão hắc long... mất mạng ngay.

Phụ thân nhà hươu ngốc, Hạc Huyền Dược Thần đã gặp qua, gã ta tính tình tự tôn, cao ngạo, chưa ai xúc phạm tới mà nguyên vẹn quay về. Tỉnh Vĩ là đứa con ông ấy yêu thương như trân bảo, nay Trần long tướng vừa mắng chửi vừa thoá mạ sang cả thân quyến hắn, nhỡ cái mồm lắm điều nào loan tin ra ắt lão tướng quân chẳng thấy nổi mặt trời mọc ngày mai.

Hạc tiên phải lên tiếng nài nỉ:

- Trần tướng quân! Ngài bình tĩnh lại đi. Xem như tôi van ngài, lỗi tôi dạy dỗ đồ đệ không nghiêm, đồ đệ này nhỏ dại chưa biết phân sang hèn, chưa biết đâu mới là chốn môn đăng hộ đối. Sau này tôi nhất định bảo ban lại cho đường hoàng. An tâm tôi sẽ tìm cho hươu nhỏ một nơi thật xứng lứa vừa đôi, không dòm ngó tới con gái ngài nữa đâu.

Lời nói lão hạc tiên bên ngoài có vẻ đầy nhẫn nhịn nhưng với ai biết nội tình ẩn chứa chắc chắn sẽ hiểu ngay ông đang mỉa mai thẳng mặt Trần long tướng.

 

Long tướng thời điểm chưa đủ hiểu người ta ám chỉ gì nên cứ nói tới.

- Không phải vì nể ông từng có ơn, ta đã đánh chết con hươu này. Ông cố về dạy dỗ nó lại, đừng chọc ta tức giận nữa, nếu không chớ trách ta tuyệt tình, phá nát cái Y Viện nhà ông. Riêng Tảo Triều, ta đã tìm cho chốn vừa ý, sau này con ta chắc chắn sẽ thành vương phi, thứ hèn mọn đừng hòng mơ tới gót giày ái nữ nhà ta.

 

 

Khương tiên nhân trước mặt ra vẻ khiêm nhường, cung kính cúi đầu tiễn chân lão hắc long nhưng lão vừa khuất bóng, hạc tiên đã nhíu mày nhìn theo, mắng thầm trong miệng, "Đúng là hổ không gầm chó tưởng rừng xanh vô chủ, trời ban cho long mục (*) mà chẳng khác kẻ mù."

 

Biết tin Tỉnh Vĩ bị đánh, Thiên Đế cũng ít nhiều lo lắng. Ông bạn già của vua thần giới ghét nhất những kẻ to gan xúc phạm dòng họ mình, khắp thế gian ai dám mở miệng chê bai dòng tộc ấy là hèn hạ, ắt ngay lập tức sẽ chẳng còn miệng để nói chuyện. Chưa kể cha Tỉnh Vĩ thương hắn nhất trên đời, hắn ta đã sống nơi thần giới tận mấy vạn năm, quen thuộc từng viên gạch, ngọn cỏ, vậy mà cha hắn vẫn chưa mấy an tâm, hằng tháng lại gửi thuộc hạ lên quan sát xem hài tử còn thở không dẫu hắn về quê nhà hái thuốc nhiều như ăn cơm bữa. Đã gần tới ngày người của cha Tỉnh Vĩ lên theo định kỳ, nếu kẻ đó biết chuyện hôm nay rồi bẩm báo lại, hẳn sẽ một phen san bằng cả nhà Trần long tướng. Vua thần giới đành tìm đến bảo lão hạc tiên Dược Thần khuyên nhủ hươu ngốc.





- Ông xem nó muốn nắm hay buông thì cũng dứt khoát vào. Mà ta thấy Trần long tướng ghét con hươu ấy một thì gã bạn ta căm ghét nhà hắc long mười. Tài Vọng là bại tướng trong tay gã ấy, kẻ gã ấy nhìn bằng nửa con mắt, Lê Vy với phu thê gã ta thì chẳng khác gì thâm thù đại hận, ta thật không dám tin chuyện tình của Tỉnh Vĩ sẽ đến bến hạnh phúc. Ta hiểu bạn mình, gã đàn ông sẵn sàng tắm máu cả hai cánh tay vì quyền thế thì nếu Tỉnh Vĩ thượng giá ít nhất cũng phải rước về công chúa từ tiên tộc nào đấy. Nói trắng ra, gã ta sẽ chọn thông gia từ những nhà có quyền lực thực thụ, những kẻ thống lĩnh thần tộc, sở hữu cơ đồ, giang san, chứ một tướng quân cũng chỉ là dạng làm công, giang san ở đâu, cơ đồ ở đâu, liên hôn thì được gì. Con hươu đó trên cao mà cứ thích cúi gầm mặt nhìn xuống đất, bao nhiêu công chúa không nhìn lại nhìn trúng long nữ kia. Dược Thần lựa lời khuyên Tỉnh Vĩ đi, ta không thích một mối tình trẻ con lại liên lụy đến cả vùng biên giới đâu.


Những lời vua thần giới nói, hươu ngốc ngồi sau nhà đọc sách đều nghe rõ mồn một, mà có lẽ người nói cũng cố tình để hắn nghe. Hắn gục đầu lên trang sách đầy bất lực, hắn muốn thoát khỏi sự chi phối của gia tộc, của thân phụ lâu lắm rồi, cớ chi vận mệnh ấy cứ phải đeo bám không buông, giờ ngay cả việc hắn yêu thương ai cũng liên quan tới gia tộc. Cái gông này hình như chưa bao giờ được bứt ra khỏi cổ hắn, chỉ là chẳng ai nhìn thấy thôi.


 

Cũng không muốn mọi người bị liên lụy bởi con hươu đẫm mùi quyền thế đó, Khương tiên nhân liền nghe theo lời Thiên Đế, lựa lời khuyên can đồ đệ. Khi chỉ còn hai thầy trò với nhau, lão tiên nhân mới xưng hô theo đúng vai vế:

- Tôi bảo với ngài nhiều lần rồi, tại sao cứ phải bám con gái nhà tướng quân, bám rồi cũng vô vọng. Cả thần giới mấy trăm thần tộc lớn nhỏ, những tộc chủ đó đâu phải không có con gái, những hoàng nữ đó, ngài muốn lấy ai chẳng được. Nếu không, Thiên Đế có tận 5-7 cháu gái, ngài lấy cháu nhà hoàng thượng tôi thấy càng môn đăng hộ đối hơn. Tôi không tài nào hiểu nổi ngài, đang trên bờ lại muốn leo xuống hố, ngài nghĩ cha ngài sẽ đồng ý cho ngài lấy một long nữ chẳng chút thành tựu, không chút lợi ích thế sao. Tôi chẳng dám chê bai Tảo Triều nhưng ngài nên nhớ cha ngài là ai và ngài là ai, cha ngài vạn năm bành trướng thế lực, không ưa phí sức vào những mục đích vô thưởng vô phạt. Thiên Đế cũng từng nói đấy thôi, mà tôi nghĩ ngài cũng tự hiểu, với cha ngài, Trần long tướng vốn không mang tới chút lợi lộc nào, thế thì làm sao liên hôn.


- Con muốn lấy Tảo Triều chẳng phải vì liên hôn gì hết. Con yêu nàng, con muốn lấy nàng vì tình yêu chứ không phải vì lợi lộc. -Hươu sao vẫn cứng đầu cãi lại.

 

Khương tiên nhân thở dài trước đứa đồ đệ cứng đầu, ông đâu định nói lời tàn nhẫn đến vậy, nhưng ông lo những việc mai sau, lo cho cả cái Y Viện chẳng chống đỡ nổi trước cơn thịnh nộ từ thân phụ hươu ngốc. Lão hạc tiên cả đời cũng không quên được cái đêm vạn năm trước có gã đàn ông bặm trợn hùng hổ đến đập cửa Y Viện đòi quý tử về, Hạc Huyền lúc ấy run bắn cả người, ngỡ đâu mình sắp mất nhà rồi. Từ đó ông biết thế gian có những kẻ đừng vào chọc đến, cũng như có những việc đừng dây dưa nếu không muốn mang họa, việc phải giữ Tỉnh Vĩ nơi đây đã là tận cùng giới hạn, lão hạc tiên chẳng muốn đeo thêm cái ách nào khác.

Bởi thế, Hạc Huyền vâng lời vua thần giới, khuyên sớm khuyên trưa, ngày nào cũng nhắc đồ đệ việc ái tình, việc gia tộc, nhắc hươu ngốc nên tìm đường tiến hay lùi, nhắc nhiều đến độ có ngày hươu sao phải nói thẳng:

- Con xin thầy đừng nhắc chuyện ấy nữa, con không hề muốn quay về cái nhà ngục đó, con khó khăn lắm mới thoát ra được, xin đừng ép con.

 


Có mấy tiên nhân đến hỏi bốc thuốc tình cờ nghe được câu nói ấy, vậy là một đồn trăm, trăm đồn ngàn, bao nhiêu cái miệng bàn tán, chắc chắn Tỉnh Vĩ được sinh ra trong ngục, biết đâu cha mẹ nó là loại trộm cướp hèn hạ, nên mới hạ sinh hài tử ngay trong nhà giam. Hạng ấy ngưu tầm ngưu mã tầm mã cả thôi, song thân thế chắc nó cũng chẳng ra gì, không hiểu sao Tảo Triều tiểu thư lại say mê được.

 

 

 

 

(*) Long mục: mắt rồng.

 

(*) Lí ngư: cá chép.