Huyền Thoại Chưa Kể - Phần 1 - Chương 04

Chương 4

 

 

Nhưng duyên tao ngộ giữa hai người đâu chỉ dừng ở đây. 


Trọng Xuân cũng chẳng may bị đá nhỏ rơi trúng làm gãy xương, sau đó được tiên nữ mang gùi mây tiện tay bế về chăm sóc. Thương tích nặng, không đủ sức hóa thành dạng người, chưa kể phụ mẫu đã căn dặn đi xa khỏi thần tộc không được để lộ danh tánh nên nàng cứ giữ nguyên bộ dạng cáo trắng, ngày ngày nằm im trong cái lồng gỗ gần một hàng rào hoa. Nhưng với bản tính đỏng đảnh khó chiều, mỗi khi vết thương hành hạ hay thuốc gây rát, nàng lại lăn lộn trong lồng kêu ầm ĩ suốt đêm khiến mấy tiên nhân xung quanh đau hết cả đầu. Có người còn bảo cáo trắng phiền phức quá, mang ném đi là hơn, nhưng tiên nữ tên Đường Lệ luôn phản đối với lý do sư huynh muốn giữ cáo lại.

Dịp nọ, Trọng Xuân cũng đang quấy phá thì Đường Lệ đâu chạy đến mang chuồng lẫn hồ ly vào nhà, nơi có một tiểu thần khác nằm cứng đờ, chỉ mỗi đôi mắt còn chớp chớp lên chút sự sống. Cáo con nhanh chóng nhận ra là nam nhân đỡ đá hôm trước, hắn ta còn chưa ngồi dậy nổi sao, chứng tỏ bị thương rất nặng, liệu có khi nào thành tàn phế...

 

Đường Lệ nhíu mày kể lể:

- Con cáo nhỏ này nghịch ngợm thật, hôm nào cũng làm loạn thì bao giờ lành vết thương, sư huynh đòi giữ nó làm gì chẳng biết. Mà anh còn đau lắm không? Em nghe thầy nói còn sợ thay anh, gãy hết cả xương cốt, toàn thân gần như chẳng đoạn nào lành.

 

- Giữ cáo trắng lại vì em chứ vì ai nữa, em rất thích nó mà, đúng không? Còn về thương tích của anh, em đừng lo, anh đã nhúc nhích tay được rồi, em không sao là được.

 

 - Anh đau cứ nói lên, sao phải nhẫn nhịn vậy chứ.

 

- La lên có bớt đau được đâu, cha anh từng dạy nam nhân phải mạnh mẽ, tự vấp ngã phải tự đứng lên được. Nam nhân không có chuyện đau đớn là la rần trời.

 

Trọng Xuân nghe xong chợt cúi mặt e thẹn, người ta gãy hết xương cốt mà vẫn không than vãn, cắn răng chịu đau, mình bị đau một tý đã làm loạn om sòm. Mấy hôm liền bị nhốt một góc khuất nàng không hề biết người ta vừa kiên cường vừa mạnh mẽ tới độ này, giờ mới thấy hắn thật đáng ngưỡng mộ.

Hươu sao đưa tay bảo Đường Lệ cho mình ôm thử cáo trắng đi, xem con cáo này có gì đặc biệt mà sư muội hiếu kỳ đến thế. Tiên nữ mở lồng đưa công chúa cho sư huynh, bàn tay hươu sao thon dài đỡ lấy hồ ly, nhè nhẹ vuốt bộ lông trắng muốt như mây trời, vuốt tới đâu Trọng Xuân lại thấy ấm nồng tới đấy, ấm đến mức ngủ quên luôn trong lòng người ta quên cả đau đớn.

Thêm một thời gian, cửu vĩ hồ đã chịu nằm im, thuốc rát hay vết thương hành hạ cũng cắn răng chịu, nhờ vậy thời gian lành bệnh đã rút ngắn. Mấy ngày sau, nàng được thả ra khỏi lồng cho chạy quanh vườn, hươu con cũng dần gượng ngồi dậy. Mỗi phen canh chừng không có ai là công chúa liền chạy vào phòng, nhảy lên giường nằm cạnh ân nhân để được người ta vuốt ve, được ngắm người ta nói cười. Người ta cười thật đẹp, nụ cười sáng bừng rạng ngời cả góc phòng, nụ cười tưởng xoa dịu hết thảy thương tích trên thân thể Trọng Xuân.

Hươu con từ từ bình phục, dần lần theo thành giường tập đi, hắn đi khó nhọc, luyện tập khổ sở giống hệt đứa bé con đang chập chững những bước đầu tiên. Do còn đau, hắn đôi lúc lại khụy xuống, nhưng khụy thế nào chỉ vài giây sau hắn vẫn bám thành giường đứng lên. Cửu vĩ hồ lại càng khâm phục kẻ này, tuổi nhỏ nhưng nghị lực quả phi thường, ngã xuống bao lần mà chẳng chịu bỏ cuộc. Nhiều lúc hươu con đau đến phải ngồi thụp xuống giường thở hơi lên, khi ấy Trọng Xuân đều cọ cọ mũi vào tay hắn như cố nói câu động viên, hươu sao mỉm cười hiền từ bảo cáo nhỏ không cần lo, hắn không đau đâu, hắn sắp đi được rồi.

Công chúa muốn lưu lại lâu hơn, muốn nhìn thấy nam nhân kiên cường ấy hoàn toàn khỏe mạnh, muốn hiện hình người cho hắn thấy, tiếc rằng một tiên nữ cốt nhím trong Y Viện nhận ra cáo con đã lành lặn xương cốt nên mang thả đi. Lúc được Đường Lệ bế tới đây Trọng Xuân ngất lịm vì đau, lúc được thả lại nhằm ban đêm đương khi buồn ngủ gục gà gục gật, mở mắt ra thì thấy đang nằm giữa rừng, chẳng biết lối nào để quay lại bên hươu sao của mình, nàng đành lủi thủi về Hồ tộc.

Lúc bên vách đá, có mảnh sừng hươu gãy bám lên lông hồ ly, từ đấy công chúa luôn giữ chặt mảnh sừng bên mình như kỷ vật. Nhìn mảnh sừng hươu trên tay, cửu vĩ hồ hứa với lòng nhất định phải tìm bằng được tiểu thần tiên kiên cường đấy.

Nhưng tiếc thay, với chỉ những ký ức vụn vặt về một căn nhà tranh nho nhỏ có giàn hoa vây quanh làm rào, về một con hươu chẳng rõ họ tên, công chúa thật không tài nào xác định nổi chốn nương náu trong suốt thời qua. Người lớn nghe cũng lắc đầu chịu thua, nhà tranh có hàng rào hoa thế gian có trăm có ngàn, miêu tả vậy khác nào đãi cát tìm vàng. Phần tộc hươu tiên đã bị diệt vong từ mười mấy vạn năm trước do đại hồng thủy, nay những hậu nhân sót lại của thần tộc ấy sống lưu lạc khắp nơi, biết đâu mà lần. Thêm chuyện mất tích quá lâu, lúc trở lại còn thương tích trầy trụa khắp người nên từ dạo ấy Trọng Xuân bị cấm đi rong chơi quá xa lãnh địa Hồ tộc. Vừa bị ngăn cản rời khỏi nhà, vừa thiếu thông tin về người ta, giấc mơ tìm vị thần gánh cả bầu trời, nàng đành gác lại đến ngày trưởng thành.

 

 

 

Rừng cây mấy vạn lần thay lá, mấy vạn xuân hạ thu đông nối gót nhau, bao nhiêu nam nhân gia thế lẫy lừng, đạo mạo anh tuấn tìm đến ngỏ lời, Trọng Xuân chỉ nắm chặt mảnh sừng hươu gãy rồi lắc đầu quay đi bởi lòng nàng đã trao ai kia rồi, chẳng thể dung nạp nổi bóng hình khác. Dù biết người hắn chủ tâm cứu không phải là mình, Trọng Xuân vẫn ngày nhớ đêm thương, nhất định sẽ có ngày nàng thuyết phục được phụ mẫu cho mình đi xa khỏi Hồ tộc tìm tiên hươu ngày xưa. Cái gì mà tiêu chuẩn chọn phò mã, gì mà tuấn tú oai phong, võ công trùm đời, cầm kỳ thi họa, những tiêu chuẩn đó đều bị phá vỡ tan nát bằng một nụ cười hươu sao. Trọng Xuân chẳng cần nguyên tắc, chẳng cần yêu cầu trên mây xa vời, nay tiêu chuẩn tìm đức lang quân chỉ có một: là người đó - vị thần gánh cả bầu trời.

-------------------------

 

 

 

Ngày khác phải đến thăm bệnh cho Hồ Vương, nghe vua cáo cứ than thở vết thương đau nhức, tối khó ngủ, trằn trọc suốt, Dược Thần thật quá lo lắng. Theo hắn xem bệnh, quan sát thương tích, mọi thứ đều tiến triển rất tốt, đâu có biến chứng gì mà tộc chủ lại nói đau nhức. Hắn xem y thư, thuốc men đến thâm quầng hai mắt vẫn không biết rốt cuộc mình sai ở đâu hay do thân thể tộc chủ mẫn cảm với thảo dược nào. Tình hình bệnh nhân càng có chuyển biến xấu, kẻ mang danh lang trung càng phải tới lui quan tâm chăm sóc gấp bội, thường xuyên lui tới động hồ ly, ắt hẳn phải chạm mặt thân quyến Hồ Vương, và công chúa Trọng Xuân cũng là một trong số đó. Lòng rung động, tim loạn nhịp, giờ còn gặp nhau cả ngày, tránh đường nào đều chẳng đặng, mấy chốc rung động thoáng qua đã hóa tương tư lâu dài. Tương tư nào đâu dễ vùi tắt như lửa trong lò, đâu phải là nước ngập chỉ cần tát là cạn, tương tư là bệnh nan y, bệnh không chết người mà đau gấp vạn lần chết đi sống lại. Tương tư khiến ngày trời xanh thành mây xám, biến cây xanh lá thành cành khô lá vàng, tương tư càng khổ hơn gấp bội khi người trong mộng ngay gần trước mắt nhưng diệu vợi cách ngăn, bởi lúc hai người cạnh nhau luôn mờ mờ bóng dáng quá khứ chen vào và cái bóng đó biến Tỉnh Vĩ thành người thừa.

 

Người này công chúa đã vô tình nhắc nhiều lần, mỗi khi nghe đến vị thần ấy, bao hy vọng trong Tỉnh Vĩ đều tan nát như cánh hoa nhỏ nhoi trong giông bão. Người chưa từng biết mặt biết tên mà khiến Tỉnh Vĩ vừa tò mò muốn diện kiến, vừa mong người ấy đừng tồn tại.

 

 

 

 

- Chàng biết không, em từ nhỏ đã thích một người, người ấy nghĩa hiệp lắm, vì kẻ khác mà có thể đưa lưng đỡ cả bầu trời, thà chết chứ không bỏ mặc bạn hữu.

 

 Câu nói đó đã thật giết nửa hồn người, gánh cả bầu trời thì là ai chứ chắc chắn không phải hắn, đủ sức gánh cả bầu trời ắt phải thuộc dạng pháp lực vô biên, xưa nay hiếm thấy, lại còn nghĩa hiệp thì với hắn càng xa vời. Đã có khi muốn hỏi tên, đã có khi muốn hỏi mặt rồi rốt cuộc vẫn phải im lặng, bởi hắn cách quá xa tiêu chuẩn người ta mong chờ, bởi hắn dám chắc người cửu vĩ hồ yêu không thể nào là mình.

Trọng Xuân đưa đôi mắt đen mê hồn nhìn ra khung cửa xa xa, nói lời ngưỡng mộ:

- Vị thần gánh cả bầu trời của em oai vệ lắm, trời xanh nắng vàng đổ ập xuống lưng, sức nặng ngàn cân ngỡ thế gian không ai gượng nỗi nhưng chàng ấy vẫn kiên cường, chàng ấy chịu liều thân giữa lằn ranh sinh tử vì kẻ khác.

Công chúa nói xong định chạm vào cánh tay áo Tỉnh Vĩ, nhưng hắn nhớ lời hoàng phi Oanh Thục dặn dò nên vội vàng giật tay ra, bảo thuốc được rồi, mình phải đem tới cho Hồ Vương ngay. Hắn cố chạy vội chẳng ngoái đầu nhằm giấu đi nỗi thất vọng tràn trề trong đôi mắt. Đôi lần hắn ước người gánh bầu trời cửu vĩ hồ thương nhớ là giấc mơ, là hy vọng hão huyền. Hắn ích kỷ mong sao chỉ là một thoáng ảo giác từ ký ức của công chúa, cho tới tận hôm nay qua lời người ta, hắn thấy câu chuyện đó thật lắm, thật đến chẳng ngờ. 

 

Đêm khuya về chòi, hắn bắt đầu thao thức mộng tưởng hình dáng Trọng Xuân, nhớ hoài đôi mắt trong veo biết lườm, suy tư về hồ ly nhỏ nhắn cả ngày quấn chân bám riết không chịu tha. Lòng đinh ninh Trọng Xuân ghét mình, muốn tìm trò phá hoại, nghịch ngợm cho bõ ghét mà một góc nào đấy trong tim hoài mong sao hành động kia là yêu, một tình yêu trong mơ ước viễn vông. Rồi lời ban sáng về một vị thần hiên ngang gánh cả bầu trời chợt hiện hữu trong trí óc làm cơn mê ái tình vụng vỡ tan tác vì so với người ta, bản thân hắn khác chi ngọn cỏ dại so cùng ánh sao trời. Người trong mộng đang ôm ấp bóng hình ấy, cái hình bóng khả năng cao có tồn tại, biết đâu người ta cũng đang trên đường đến tìm công chúa. Khi vị thần ấy tìm tới rồi hắn sẽ bị dìm xuống vực sâu, sẽ sống hết phần đời còn lại cùng khối vọng tình hão huyền. Tỉnh Vĩ vừa bồi hồi vừa đau khổ đến không an giấc, bàn tay chạm nhè nhẹ lên vòng ngọc thể như đang tự nhắc nhở bản thân đừng chìm quá sâu vào bể tình.

 

Nhưng đời một khi đã tàn nhẫn thì sẽ tàn nhẫn tới tận cùng, những đêm tiếp nối, đúng dạo nửa khuya, nhìn qua khe lá chòi tranh Tỉnh Vĩ ngỡ thấy bóng dáng ai như... Trọng Xuân lấp ló bên ngoài. Hắn thật không biết nỗi bóng hình ấy là thật hay mơ, là bằng xương bằng thịt hay chỉ bóng trăng đùa giỡn. Cái bóng cứ canh ba đêm tàn là hiện lên mập mờ lãng đãng bên vách lá, phải chăng hắn yêu quá tự huyễn hoặc mình người thương tìm tới, hắn si quá thành điên loạn mất rồi, chứ đóa hoa khuê cát ấy sao có chuyện lần mò ra tận căn chòi tạm bợ rách nát này. Coi như số phận đang cố an ủi kẻ đau tình, bóng mờ tìm đến để mình vui thì cứ vui cho trọn, hắn từ dạo đó mỗi canh ba là nhìn ra ngóng đợi, xem đấy là diễm phúc dù mong manh. Hắn chờ đợi nhưng chẳng dám chạy ra ngoài đối diện bóng hình vì sợ thất vọng, hắn lo bóng hồ ly bên kia vách lá chỉ là ảo giác nên thà cứ nằm yên mơ màng để giấc mộng vĩnh viễn không tàn.

 

 

Đến sáng nọ, Hồ Vương sai thuộc hạ nhắn lại thương tích không còn đau, tay chân đã hoạt động được 6-7 phần nên tranh thủ đi xa một chút vận động gân cốt, hôm nay Dược Thần không cần nhọc lòng tới thăm bệnh. Đúng là mấy vết thương của vua cáo một khi đã tiến triển tốt, hết cảm giác đau nhức thì nên tập vận động cho nhanh chóng phục hồi. Tỉnh Vĩ không hề phản đối gì, đến lúc nào ông ta về hắn đến hỏi han sau vậy. Sẵn rảnh rang, hắn thong dong ra dạo chợ, nếu tiện mua luôn vài thứ vặt vãnh sau này đem về Y Viện dùng dần. Tưởng đâu thảnh thơi đi chơi cho nhẹ nhàng đầu óc đôi chút, thì ngay giữa chợ, hươu ngốc bị cả đám nam nhân hung dữ chặn đường quát nạt:

- Bọn ta đã bảo con hươu hèn mọn ngươi tránh xa công chúa rồi kia mà. Thứ cỏ dại thấp kém lại dám mê hoặc cành vàng lá ngọc, ngươi có gì để công chúa say mê, ngươi có gì hơn bọn ta.

 

Một tên thô bạo nắm áo hươu sao giật mạnh, tấm áo sờn cũ nhanh chóng rách tung trong tay tên thiếu gia đầy ganh tị. Cả lũ quyết lao tới đánh Tỉnh Vĩ một trận cho thỏa giận nhưng có vẻ hắn là loài hươu nên di chuyển khá nhanh nhẹn, bao nhiêu kẻ vây đánh vẫn không đánh trúng nổi, hắn ta lách qua lách qua như ảo ảnh rồi biến mất tăm. Bọn thiếu gia tức điên chửi đổng:

- Vì ngươi là loài hươu mới nhanh nhạy đến thế, thử đấu tay đôi xem trụ nổi bao lâu.

 

Toàn bộ cảnh tượng ấy đã bị lão thần Bằng Thủy chứng kiến từ đầu đến cuối, lão đang cần xác nhận thêm nhiều điểm đáng ngờ nơi hươu ngốc nên từ sáng đã lén theo chân hắn để tìm bằng cớ, việc xô xát đánh nhau lão cũng thấy trọn vẹn. Nay nghe bọn vương tôn công tử la lối chuyện đánh Tỉnh Vĩ, lão thần liền xuất đầu lộ diện, tới gõ đầu mỗi tên một cái.

- Một đám ngu ngốc! Ta vạn năm chinh chiến, từng cầm binh giao đấu đủ loại kẻ thù, nhìn thoáng thôi đã biết Tỉnh Vĩ nhường các ngươi, nếu hắn xuống tay thật thì cả lũ phải lết về nhà rồi.

 

Cả bọn xung quanh chưa dám tin lời lão thần nhưng vẫn ít nhiều rùng mình. Bằng Thủy thầm nghĩ, con hươu này ngỡ chạy bừa tránh đòn nhưng thật toàn có chiêu thức cả, chỉ vì võ nghệ khác lạ mọi người mới không nhìn thấy, nhưng mấy thế võ ấy lạ với ai chứ với ta thì quen lắm.

 

Tỉnh Vĩ chưa hay Bằng Thủy đã có biết thêm về mình, chỉ biết bản thân đã bị xem thành cái gai trong mắt đám nam nhân mê đắm công chúa. Lạ thay hắn càng bị người ngoài ghét thì trái ngược công chúa càng gần gũi mở lòng hơn, nàng ta có khi cũng chịu nói được mấy câu tạm gọi là đàng hoàng, thái độ bớt cau có dù vẫn hoài tọc mạch vào việc Tỉnh Vĩ làm.

Cửa lòng Tỉnh Vĩ vốn đã vốn đã bị mở khóa nay chẳng khép lại được nữa cứ thế mở toang cho hồ ly vào. Hắn bắt đầu hàn huyên cùng công chúa về thời còn là con hươu sao ngơ ngác, thời bắt đầu tu luyện rồi học y thuật để thành Dược Thần. Hắn thừa biết mấy câu chuyện này chán chết, cửu vĩ hồ ngồi chỉ gật gà gật gù chẳng biết có ngủ gục không, nhưng tính hắn vốn nhạt nhẽo đâu biết làm sao cho khác. Hắn cứ kể chuyện, cửu vĩ hồ cứ im lặng lắng nghe. Chỉ duy lúc hắn ta kể về sư muội đồng môn, Trọng Xuân như bừng tỉnh mà... giở giọng xéo xắc. Phải kể thêm, sư muội của Tỉnh Vĩ là một thần tiên sinh ra từ tia nắng rơi của mặt trời, bởi gốc gác từ nắng nên sư muội chưa bao giờ ở yên một chỗ, nữ nhân ấy y hệt tia nắng, sinh ra để chu du bốn bể; bởi thế Tỉnh Vĩ nhiều lần tự hỏi người quanh năm du ngoạn như sư muội làm gì có cơ hội đắc tội với công chúa mà cứ nhắc đến tên người phương xa đó, hắn sẽ được tặng ngay một màn nguýt ngắn nguýt dài, bồi thêm một tràng xéo xắc, tưởng chừng chua hơn cả giấm. Nhưng giấm của người ta chua đến mấy qua tai Tỉnh Vĩ đều thành đường cực phẩm; hơn nữa, trong mắt hắn, cửu vĩ hồ giở thói đanh đá, chanh chua đáng yêu vô cùng, cả gương mặt đỏ bừng đẹp tựa hải đường hé nhụy, đỏ lan lên cả hai tai cáo đung đưa liên hồi. Do vậy, lúc đã biết ý, Tỉnh Vĩ lại luôn miệng nhắc đến sư muội, và một hệ quả tất yếu diễn ra, cửu vĩ hồ lập tức mặt nung mày nhíu, sa sả tuôn ra lời chọc xoáy, dĩ nhiên Tỉnh Vĩ thỏa mãn quá đỗi.

Tuy nhiên hắn biết thỏa mãn chỉ là nhất thời, không được quên việc dặn lòng tránh xa giai nhân, bác người ta đã tỏ ý răn đe, người ngoài khinh khi đòi đánh đòi đấm, nay có rung động hắn vẫn phải luôn cố tỏ ra kính trọng hết mức, không đứng quá gần. Trọng Xuân hiếu kỳ nhòm vào mớ dược liệu, hắn liền lùi ra, công chúa ngồi xuống cạnh bên hắn tự thân đứng lên đi sang bếp lò, gần nhất cũng phải cách ba bốn bước, Trọng Xuân là vô tư, hắn tốt nhất nên tránh chính mình hiểu lầm thành hữu ý.

 

 

 

oOo

 

 

- Hoàng nữ Trọng Xuân bỏ nhà đi? Có tìm được tung tích gì chưa?

 

- Tìm được rồi mới thảnh thơi ngồi đây uống trà chứ. Nó trốn sang ăn vạ nhà người thương. Đúng là mặt dày.

 

Một lần nữa đôi tay bốc thuốc, bắt mạch chưa lần nào run rẩy kia lại làm trà sánh chảy ra bàn. Dù biết trước sẽ có ngày này, lòng Tỉnh Vĩ vẫn không tránh khỏi đớn đau đến tan vỡ. Người mình thương đem lòng thương người khác, gỗ đá có khi còn không chịu nổi huống gì một con hươu ngây ngô. 

 

oOo

 

 

 

Hắn ở Hồ tộc được tròn ba tháng thì nghe hồ tiên trong tộc đồn nhau Hồ Vương kén rể, tức là công chúa Trọng Xuân đang tuyển đức lang quân. Vận mệnh thích trêu tức người ta thật, ngay lúc Tỉnh Vĩ cảm nhận tim mình xao xuyến thì người trong lòng lại muốn tìm chồng. Ngoài kia hàng dài những nam nhân tài hoa hơn đời, chưa kể những tiêu chuẩn Trọng Xuân khát cầu, hươu sao cũng thừa biết bản thân khó lòng đạt được. Thời niên thiếu đầy khổ lụy từng dạy hắn về nỗi đau khi phải lòng thiếu nữ lầu hoa vóc ngọc dáng huyền, về mối tình chỉ ngang bằng đũa mốc chòi mâm son, do đó hắn hiểu cuộc tuyển rể này không có chỗ cho mình.

Dù vậy hắn vẫn biết ít nhiều qua miệng vài hồ tiên rằng Trọng Xuân chọn chồng với dụng ý rất sâu xa, nhằm công bằng và phán xét năng lực phản ứng nhanh của từng người, công chúa chẳng những giấu ngày thi, ngay cả thi nội dung gì hay địa điểm thi đều giấu kín như bưng. Những kẻ ứng tuyển sẽ được thông báo đột ngột, bất kể ngày đêm, sáng tối, mưa nắng, nghe có người gọi tham gia thi kén rể là phải tức thì chạy ra ngay, không đến xem như thua.

 

Tỉnh Vĩ cười khổ trong lòng, thân hươu đây ngây ngô, toàn học thuốc thang cỏ cây, đời nào phản ứng nhanh nhạy bằng lũ con quan lại được đào tạo bài bản, còn chưa nói đến việc ta mỗi ngày phải canh lò nấu thuốc suốt thì làm sao bỏ ra tham gia thử thách. Cuộc chơi này chẳng bao giờ dành cho ta đâu, quyết định rút lui quả không thể đúng đắn hơn.