HỌA QUỐC - QUY TRÌNH - PHẦN 1 - Chương 008

CHƯƠNG 8 Nguyên nhân (1)

Trình quốc, một trong tứ quốc, vốn là một quốc đảo nhỏ yếu, đất đai cằn cỗi, dân cư thưa thớt. Không rõ từ khi nào, dân cư trên đảo phát hiện ra một loại sắt, dùng sắt này rèn ra binh khí cực kì sắc bén. Bởi vậy, những người dân tập võ nhanh chóng chế ra được thần binh lợi khí, hơn nữa lúc ấy quân vương lại có dã tâm, đưa Trình Quốc bành trướng ra bên ngoài, không quá mấy năm, đã đưa toàn bộ những đảo nhỏ xung quanh thu về dưới trướng. Trình vương vì muốn an ổn để thống trị đất nước, giết sạch toàn bộ nguyên lão gia tộc trên đảo, cứ như vậy, thủ đoạn kiếm sắt tay máu của Trình quốc chính là khởi đầu của mọi nguyên nhân.

Thoáng cái đã trăm năm.

Đời Trình vương năm thứ ba mươi, Minh Cung noi theo tổ tiên có ý đồ bành trướng, đáng tiếc, cảnh đổi sao dời, ba nước Yên, Bích, Nghi đều phá vỡ thế yếu hèn, quốc lực hùng hậu, dễ thủ khó công, Minh Cung tuy có thần binh mãnh tướng trong tay, cũng gặp khó khăn, liên tục bại trận, giận đến mức trúng gió. Dĩ nhiên, cũng vì một phần lí do khác là Di Thù đoạt vị, hạ độc hắn. Tóm lại, kế hoạch lấy chiến dưỡng quốc hoàn toàn thất bại. Thế nhưng, Trình quốc vẫn rất nhiều tiền.

Tiền tới từ đâu?

Nhìn bề ngoài, chính là thuế khóa từ mua bán vũ khí và ca kỹ, kinh tế có sự biến đổi nhưng vẫn tiếp tục phát triển, tìm hiểu sâu xa chuyện này lại không hề đơn giản như vậy.

Dưới gốc độ Bích quốc, phụ thân Khương Trọng của hoàng hậu Khương Trầm Ngư đã nuôi dưỡng hơn ba nghìn tử sĩ, tử sĩ được phân công nghiêm mật, kỉ luật, có thể hoàn thành nhiều nhiệm vụ khó khăn. Những người tài giỏi như vậy, tuyệt đối không thể trong hai, ba năm có thể đào tạo ra, bọn họ cần phải được huấn luyện chuyên nghiệp từ nhỏ, trải qua nhiều cuộc khảo nghiệm gắt gao mới có thể làm được. Chỉ dựa vào bản thân Khương Trọng, thật không có khả năng làm được. Vậy thì đám tử sĩ này từ đâu tới, được đào tạo ở đâu?

Đáp án ở trong 39 vạn 7000.

Hai mươi năm qua, từ hồ sơ sổ sách tra ra 39 vạn 7000 đứa trẻ đã bị bọn buôn người bắt cóc, đưa đến Trình Quốc, do một tổ chức bí mật tiến hành phân chia lựa chọn: Phù hợp luyện võ, đưa đi huấn luyện; lớn lên xinh đẹp, đưa đi bán nghệ; bệnh tật ốm yếu, làm nô dịch, chết thì vứt.

Ngày qua ngày, năm qua năm.

Nước chảy đá mòn, thành tựu kinh ngươi.

Sau khi Khương Hoàng hậu tranh luận một trận với phụ thân, nàng cuối cùng cũng tra ra được thân thế gia tộc của tử sĩ, bí mật này rốt cuộc cũng nổi lên mặt nước.’

Bởi vậy, việc đầu tiên nàng phải làm là – kết thúc mọi tội nghiệt.

Khương Trầm Ngư nói với Tiết Thái: “Ta không quan tâm nước khác như thế nào, phàm là chuyện trong Bích quốc, buôn bán người, giết.”

Tiết Thái yên lặng nhìn Hoàng hậu một hồi thật lâu, cúi người đáp lại một câu: “Thần tuân chỉ.”

Hắn trắng đêm khó ngủ. Lệnh của Hoàng hậu nghe thì đơn giản, nhưng muốn thực hiện, khó khăn vô cùng.

Trải qua nhiều năm hoạt động, tổ chức buôn bán người đã có quy mô nhất định, tạo thành một hệ thống hoàn chỉnh; bọn họ có tiền, có thế, có nhân lực, hiểu rõ mọi mặt đời sống, thực không hề có khả năng diệt trừ nhanh gọn; tiếp là, cơ quan thủ lĩnh thực sự nằm ở Trình quốc, xới tung toàn bộ Bích quốc cũng không có chuyện gì, nhưng một khi liên quan đến nước khác, một chút bất trắc cũng biến thành chuyện quốc gia đại sự; hơn thế nữa, không thể không nói Bích quốc cũng là nơi nợ ơn huệ, nếu như không có những tử sĩ, không có những thứ giống như cỏ rác để tùy ý hi sinh như một con cờ, những thứ khác lại không tiện sử dụng để giải quyết mọi chuyện, thì sẽ làm thế nào?

Cuối cùng vẫn còn một điều, một điều quan trọng nhất, Cơ Anh trước khi chết đã nói với hắn một kế hoạch, một thứ đủ để kinh thiên đảo địa. Cơ Anh vốn định dùng năm năm để hoàn thành, nhưng không có cơ hội, không thể làm gì hơn ngoại trừ đưa nguyện vọng này để lại cho Tiết Thái.

"Ngươi có thể làm, cũng có thể không làm." Cơ Anh lúc ấy nói như vậy, "Ngươi làm, ta cảm kích ngươi; ngươi không làm, ta cũng sẽ không trách ngươi. Chỉ xem như là mạng của Cơ gia, mạng của tứ quốc, mạng của người trong thiên hạ mà thôi.”

Người hấp hối, còn nhiều thứ tiếc nuối, nhiều thứ không cam lòng, nhiều thứ còn oan khuất, nhiều thứ còn đau khổ, nhưng bởi vì biết sắp kết thúc, cho nên toàn bộ đều thấy được.

Tiết Thái năm ấy tám tuổi quỳ trước mặt hắn, vừa tức vừa sợ, cả người run rẩy.

Cuối cùng căm hận nói: “Ai cần ngươi cảm kích, lại ai cần ngươi oán trách hay không!”

Cơ Anh nghe vậy cười một tiếng, đưa tay ra, chần chừ, nhẹ nhàng, cuối cùng kiên định đặt trên đầu hắn.

Quá nhỏ. Nếu lớn hơn một chút thì tốt rồi.

Quá ngắn. Nếu có thêm chút thời gian dạy hắn thì được rồi.

Quá tàn nhẫn. Lại đưa một bí mật như vậy giao phó cho một đứa trẻ.

“Tiểu Thái…” Hắn nói ra từng chữ từng chữ, “Đừng sợ.”

Tiết Thái run rẩy, bởi vì nói xong câu này rồi ngưng hẳn. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn nam tử trước mặt gọi là chủ nhân, nhìn nụ cười của hắn, nhìn đôi mắt dịu dàng của hắn, trong lòng tựa như có một thứ gì bị đẩy ra, bản thân sau đó, trời cao biển rộng, không hề sợ hãi.

Đừng sợ. Tiểu Thái.

Tiết Thái một năm sau, ở trong thư phòng Bạch Trạch phủ, nhớ tới nét mặt Cơ Anh lúc đó, chẳng biết vì sao, trong lỏng dễ chịu hơn một chút, cười lên.

Hắn gấp quyển sách trên án lại, chậm rãi nhắm mắt suy nghĩ. Chuyện này thực sự liên can quá rộng, ảnh hưởng quá lớn, hắn nhất định phải tính toán từng chi tiết thật kỹ lưỡng. Hắn nhìn ngạo mạn, thật ra vô cùng cẩn thận, trên chính trị luôn biết nắm chắc thời cơ ra tay trúng điểm chết, làm cho người khác thấy hắn tuy kiên quyết, nhưng mọi công việc đều dược xử lí linh hoạt.

Nếu không phải một phát đánh trúng, thì sẽ nhẫn nhịn không đánh.