Hoa nở dưới vực sâu - Chương 04

Chương 4: Kí ức dưới vực sâu

Tôi thích hồi tưởng lại, là bởi vì tôi không muốn quên. Một số người, một số việc, một số thời khắc dường như cũng là một loại sắp đặt riêng. Tôi không có quá nhiều thời khắc xinh đẹp, nên những hồi ức năm đó thật sự rất luyến tiếc để quên đi.

Mùa hè năm 2008…

Sau kì thi đại học, cô nữ sinh 18 tuổi quyết định tự thưởng cho mình một chuyến du lịch. Hoàng Quyên vẫn luôn muốn chinh phục đỉnh Fansipan – nóc nhà của Đông Dương, nên dù cho bố mẹ phản đối, cô nàng bướng bỉnh vẫn kiên quyết theo chân đoàn leo núi thực hiện niềm ao ước của mình. Đó có lẽ là sự ngông cuồng của tuổi trẻ.

Mùa hè là mùa thích hợp nhất để leo núi Fansipan. Bởi thời tiết đặc trưng ở Sa Pa vốn đã mát mẻ, nhưng càng lên cao thì nhiệt độ lại càng giảm. Hoàng Quyên rất háo hức, cũng đã chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ để chuẩn bị lên đường. Chỉ có một điều khiến cô cảm thấy hơi lo lắng, đó là việc sẽ phải đồng hành cùng với những người xa lạ.

Hoàng Quyên vốn là một cô gái có tính cách trầm lắng. Cô không giỏi giao tiếp nên không có nhiều bạn bè, chỉ có duy nhất một người bạn thân. Bình thường cô luôn không thích tham gia những hoạt động tập thể, nhưng trường hợp này lại khác. Cô không thể leo núi một mình vì như thế sẽ rất nguy hiểm, bố mẹ cô cũng sẽ không yên tâm.

Cả đoàn leo núi có đến gần 20 người, đều là những người trẻ tuổi. Nhưng có lẽ Quyên vẫn là người nhỏ tuổi nhất. Đúng như dự đoán trước đó, trong suốt hành trình đi đến Sa Pa cô nàng tựa như một người vô hình, thỉnh thoảng có ai đó cố tình đến bắt chuyện làm quen nhưng đều bị sự hờ hững, lạnh nhạt của cô làm cho mất hứng rồi lủi đi mất.

Hoàng Quyên dường như đã quen với những điều đó, cô tự cười nhạo chính mình. Nghĩ đến người bạn thân tên My ở nhà, có lẽ cũng chỉ có bạn ấy mới đủ kiên nhẫn để nói chuyện với một người nhạt nhẽo, vô vị như cô.

Đến Trạm Tôn [1], có vài ba đoàn cũng đã ở đó đợi sẵn. Quyên theo chân đoàn làm thủ tục đi rừng, rồi nhận túi ngủ. Sau đó, cô nàng kiểm tra lại chiếc điện thoại cục gạch đã sạc pin đầy đủ, thấy báo tin nhắn đến chính là My:

“Bạn thân yêu ơi, đã đến nơi chưa? Chúc mèo nhỏ lên đường may mắn nhé! – Bạn của mèo nhỏ.”

“Bạn của mèo nhỏ” là chữ kí tin nhắn của My. Theo như lí giải của cô nàng thì là rằng: “Mèo nhỏ” chính là biệt danh mà cô đặt cho người bạn thân Hoàng Quyên. Bởi vẻ mặt của bạn mình lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách với người lạ y như một chú mèo nhỏ kiêu hãnh. Còn vì sao lại đặt là “Bạn của mèo nhỏ” thì rất đơn giản, bởi cô nàng luôn tự hào mình là người bạn duy nhất của chú mèo nhỏ khó tính đó.

Quyên đọc xong tin nhắn, khẽ nở một nụ cười nhẹ duy nhất trong ngày. Tay lướt trên bàn phím nhưng chỉ nhắn lại một chữ “Ừm.” Một phần vì cô nàng vốn kiệm lời, phần khác là tiết kiệm tiền tin nhắn.

Ngay sau đó là một loạt tin nhắn đến nối tiếp nhau:

“Nghe nói trên đó lạnh, nhớ mặc ấm vào nhé. – Bạn của mèo nhỏ.”

“Nhớ chú ý an toàn, tuyệt đối không được tự tách khỏi đoàn đó biết chưa? – Bạn của mèo nhỏ.”

“Còn nữa, nhớ chụp thật nhiều ảnh đẹp về cho tớ ngắm với. – Bạn của mèo nhỏ.”

Đọc xong một loạt tin nhắn dặn dò, Quyên cũng cảm thấy tiếc tiền tin nhắn thay cho cô bạn thân của mình.

Trưởng đoàn thông báo, tất cả mọi người đi theo người hướng dẫn cùng tiến vào còn đường rừng. Các đoàn khác đã xuất phát trước một đoạn. Con đường đất không biết đã in bao nhiêu dấu chân của các nhà leo núi.

Quyên háo hức xông pha bám sát theo đoàn. Chặng đường đầu tiên tuy rất bằng phẳng, nhưng những người không quen đi rừng như cô vẫn khá chật vật. Khi cả đoàn dừng chân tại một gốc cây cổ thụ lớn thì trời bắt đầu đổ mưa nặng hạt. Cũng may biết trước thời tiết trên núi thất thường nên mọi người đều đã chuẩn bị áo mưa đầy đủ để đối phó.

Khi đến Sa Pa trời vẫn còn ấm, nên Quyên chỉ khoác tạm chiếc áo gió mỏng. Gặp trời mưa đột ngột khiến cô nàng co ro trong chiếc áo mưa màu xanh. Nhưng dù vậy thì đây cũng là lần đầu tiên cô gặp được dạng thời tiết nắng mưa thất thường như vậy. Thật đáng để kỉ niệm…

Đoạn đường phía trước cũng vậy, thỉnh thoảng lại có vài cơn mưa bất chợt. Có những cơn mưa chóng vánh, cũng có những trận mưa mải miết mãi không tạnh. Cả đoàn đã phải rất chật vật mới đến được trạm nghỉ 2200m.

Trời đã giữa trưa, mọi người đều thấm mệt. Các đoàn đi trước cùng đồng loạt dừng tại trạm 2200m để ăn qua loa những thực phẩm mang theo.

Quyên chọn một mỏm đá khô ráo trèo lên, đem bánh mỳ ra chén tạm cho ấm bụng. Tất nhiên cô vẫn chỉ có một mình. Các thành viên khác trong đoàn đều túm năm tụm ba chia sẻ nhau bữa ăn, họ dường như cười đùa rất vui vẻ. Nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hướng mấy đến cô nàng.

Thời gian nghỉ ngơi còn lại, Quyên lôi chiếc máy ảnh du lịch mà trước khi đi My cố nhét vào túi của cô ra nghịch. Mới vừa rồi phải lo đối phó với thời tiết thất thường nên cô chẳng chụp được bức ảnh nào.

Một tay Quyên chống cằm, tay kia mò mẫm chiếc máy ảnh, định cài đặt sẵn một vài thông số, hi vọng đoạn đường tiếp theo thuận lợi sẽ cần dùng đến.

“Tạch... tạch...”

Đó là âm thanh bấm chụp, nhưng không phải phát ra từ chiếc máy ảnh của Hoàng Quyên. Linh cảm  thấy điều gì đó, cô khẽ ngoảnh đầu sang phải, lại ngoảnh sang trái... Nhưng chẳng thấy ai khả nghi, chỉ thấy xung quanh vẫn nhộn nhịp như thế, còn riêng cô thì vẫn bình yên đến vậy.

Kết thúc giờ nghỉ trưa, mọi người nhanh chóng xuất phát sao cho đến trạm 2800m trước khi trời tối. Đoạn đường tiếp theo không còn nắng mưa thất thường nữa, chỉ thỉnh thoảng có vài hạt mưa bay. Nhưng lại có nhiều dốc và trơn trượt.

Lúc đầu Hoàng Quyên còn bám sát theo đoàn, chỉ một lúc đã tụt hẳn về phía sau. Cô nàng một mình chật vật với những con dốc ngắn, dốc dài. Bàn tay cô đã lấm lem bùn đất, quần áo cũng không khá hơn là bao.

Từng đoạn đường dốc lướt qua, thử thách mỗi lúc một khó hơn. Quyên vừa mệt, vừa ân hận vì lúc đầu đã quá chủ quan.

Đối diện dốc cao với đá ghềnh treo leo trước mắt, giá như có ai đó giúp kéo tay lên thì tốt biết bao. Quyên dõi mắt theo đoàn người đã bắt đầu khuất dần sau khúc quanh, khẽ thở dài một cái, sau đó dùng chân đạp lên dấu chân cũ, cánh tay cố bám vào cành cây để dùng sức trèo lên. Bất chợt vì quá trơn mà bị trượt xuống, cả người cô lại được chát thêm bùn đất.

“Ôi, khó quá!” Quyên tự lẩm bẩm một mình.

“Khó thì đưa tay đây anh kéo.” Một giọng nói vang lên, theo đó là cánh tay to lớn đưa ra trước mắt Quyên.

Phản ứng đầu tiên của cô là ngạc nhiên, ngỡ tưởng là mọi người đều đã đi trước rồi. Không chút do dự, cô giơ cánh tay đầy bùn đất của mình nắm lấy bàn tay to lớn kia. Rồi dựa vào một phần sức của mình đẩy người lên trước.

Thuật lợi vượt qua dốc trơn, lúc này cô mới ngước nhìn người đã giúp đỡ mình. Nhưng chưa kịp nhìn kỹ, cũng chưa kịp nói lời cảm ơn đã bị người đó kéo đi. Chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên:

“Đi tiếp thôi, để nhanh đuổi kịp mọi người.”

Quyên nhìn xuống bàn tay mình vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của người đó. Bùn đất sền sệt từ tay cô cọ sát thật khó chịu, nhưng cô vẫn để yên như thế. Trái tim nhỏ bé cũng không hiểu sao lại đập rộn ràng.

Người đó... bàn tay to lớn, bóng lưng vững chãi, sườn mặt nghiêng hút lấy tầm mắt Quyên. Thì ra cảm giác rung động chính là như vậy!

Bởi vì là cái nắm tay đầu tiên với một người con trai, nên nó trở thành kí ức không thể quên của cô gái 18 tuổi năm ấy!

“Cái gì cơ? Không biết sẽ ở đây trong bao lâu? Vậy, vậy làm sao mà kí hợp đồng được?”

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt người đàn ông trước mắt, cũng chính là chàng thiếu niên năm đó. Chỉ khác là, tôi vĩnh viễn cũng không thể tìm lại được cảm giác rung động như khi tôi 18 tuổi. Bởi trái tim qua ngần ấy thời gian, qua nhiều lần lạc nhịp đã tự phong bế. Dù là anh, dù là ai cũng chẳng thể nào dễ dàng chạm vào và làm tổn thương nó được nữa.

“Vậy cứ cho là hợp đồng dài hạn đi.” Phong Lâm bình thản trả lời.

Tôi hoàn toàn chẳng nói được lời nào nữa. Lần đầu tiền thấy có người đi du lịch mà kí hợp đồng ở homestay dài hạn. Anh ấy rất rảnh rỗi sao?

Những năm qua anh đã đi đâu và làm gì? Cuộc sống ra sao? Công việc có tốt không? Đã yêu bao nhiêu người?... Tôi có rất rất nhiều câu hỏi được lập trình sẵn trong đầu nhưng lại chẳng biết phải mở lời như thế nào.

“Sao nào, em có gì muốn hỏi anh à?”

Trong khi tôi còn đang ngạc nghiên thì anh bất ngờ vươn tay ra chặn lại động tác miết hai đầu ngón tay của tôi.

“Em vẫn thế nhỉ, vẫn thích tự hành hạ các ngón tay của mình hơn là chủ động hỏi đối phương những suy nghĩ trong đầu?”

“Em thích tự hành hạ các ngón tay của mình thế á?” Mười năm trước anh ấy cũng hỏi tôi tương tự như vậy, là người con trai này vẫn luôn nhìn thấu tâm tư của tôi hay là tôi của trước đây và hiện tại thực ra chẳng thay đổi chút nào.

Tôi giấu hai tay mình xuống dưới gầm bàn gỗ, khẽ hắng giọng, quyết định hỏi anh một cách thẳng thắn:

“Anh bị thất nghiệp sao? Hay bị thất tình?”

Hỏi xong, tôi e dè quan sát nét mặt của anh. Cũng không hiểu sao trong bao nhiêu câu hỏi trong đầu, tôi lại lựa chọn hỏi câu hỏi tế nhị như vậy. Bởi chẳng có lí do gì để một người trưởng thành như anh đi du lịch một mình mà lại không có thời hạn ngoài một trong hai lí do mà tôi đang nghĩ đến.

Thoáng thấy nụ cười trên môi anh cứng đờ, sau đó vẻ mặt đột ngột trở nên ủ rũ, anh nói:

“Cả hai!”

Đúng là không ngoài dự đoán của tôi. Nếu vậy thì… Anh ấy đúng thật là tội nghiệp!

Tôi quan sát anh thêm một lần nữa. Gương mặt tinh anh của chàng thiếu niên mười năm trước tôi gặp so với bây giờ không khác nhau là mấy. Nhưng xem nào, đã bao lâu rồi anh ta không ra tiệm tóc? không cạo râu? không chăm sóc da mặt? Tất cả những điều này chẳng phải là dấu hiệu của một người đang chán chường hay sao?

Trong thấy bộ dạng anh như vậy, lòng tốt của tôi lại trỗi dậy. Bởi ai cũng từng có những khoảng thời gian khó khăn. Anh ấy nên cảm thấy may mắn vì gặp được một người tốt như tôi.

“Được rồi. Vì cảm thông cho tình cảnh của anh, tôi sẽ bớt tiền phòng cho anh 20%. Với lại, tôi hi vọng anh sớm lấy lại tinh thần, nghỉ ngơi cho tốt rồi trở về đi. Gia đình anh chắc cũng lo cho anh nhiều lắm. Anh cũng đâu còn là cậu bé mới lớn như…”

Tôi định nói là “như mười năm trước” nhưng cuối cùng vẫn dừng lại. Thực ra nếu anh ấy đã lựa chon quên đi quá khứ đó, quên đi tôi thì tôi cũng không có lí do gì để gợi nhắc lại.

Tất cả những hồi ức năm đó, chỉ cần mình tôi nhớ là được.

Chiều tắt nắng, tôi lại chuẩn bị đeo gùi lên đồi Ô Long hái chè. Vừa dắt xe ra khỏi cổng đã thấy Phong Lâm đứng sẵn ở đó. Anh vận quần áo rộng dài, khá thoải mái, đầu đội mũ vành trông như đang chuẩn bị đi đâu đó.

Đến gần anh, tôi dựng xe lại. Nhân tiện giới thiệu thêm về dịch vụ cho thuê xe máy của homestay chúng tôi. Đa số du khách đến đây đều cần có một chiếc xe máy để thuận tiện di chuyển đến các địa điểm du lịch ở Sa Pa.

“Anh không nghỉ ngơi mà định đi chơi sao ạ?” Tôi mở lời hỏi thăm chỉ để bắt nhịp vào nội dung chính: “Chúng tôi có xe máy cho thuê, anh có muốn…”

“Em dẫn anh đi chơi nhé.” Anh ấy đột nhiên ngắt lời tôi, sau đó lại chỉnh sửa một chút lời thoại: “À, ý anh là em làm hướng dẫn viên du lịch đưa anh đi tham quan nhé. Rất lâu không đến đây, anh quên hết đường đi rồi.”

 “Không… Không được. Tôi còn phải đi làm việc của mình nữa.” Tôi ấp úng từ chối. Thật ra cũng có chút gì đó không nỡ.

“Vậy thế này, em đi đâu anh theo đó. Cũng coi như là đi chơi rồi. Biết đâu còn có thể giúp được gì cho em.”

“Hả?”

Đề nghị của anh ấy thật đúng là… khó có thể từ chối. Chẳng biết anh có giúp được gì hay không, tôi chỉ sợ bị anh làm ảnh hưởng. Làm sao tôi có thể tự nhiên làm việc nếu như anh ở đó, mà tôi lại bận tâm về anh nhiều như vậy.

Nhưng tôi còn chưa kịp đưa ra ý kiến của mình, anh đã giành lấy xe từ tay tôi, tự nhiên ngồi vào vị trí lái. Anh nói:

“Nào, lên xe đi. Anh sẽ làm cu li cho em. Thưa cô chủ nhà tốt bụng.”

Đến nước này tôi cũng không còn cách nào khác là ngoan ngoãn ngồi sau. Tay khẽ bấu vào vạt áo sơ mi của anh. Chiếc xe nổ máy, đi trên con đường rải đá vụn gồ ghề. Xa xa nghe như tiếng ai đó đang thổi kèn lá[2]. Thứ giai điệu thanh cao, vang xa lảnh lót giữa thiên nhiên bạt ngàn mà ai đó từng nói: “Chỉ có những người thương nhau mới hiểu được tiếng kèn của nhau.” Trong lòng tôi, từ rất lâu rồi không có một bản tình ca nào hay bằng điệu khúc Harmonica của người đó.

Đồi chè chiều nay vẫn đông như mọi ngày. Vì đang vào mùa vụ chè ra búp nhiều nên cần phải thu hái kịp thời không chè sẽ bị quá lứa dẫn đến giảm chất lượng.

Cả đồi chè rộng mênh mông, nhưng tôi chỉ có 2, 3 thủa nhỏ. Cũng là từ nhà cán bộ Chư nhượng lại cho một ít để làm ăn. Tôi thích thu hái và chế biến chè dù thu nhập từ nó khá thấp. Bình thường vào mùa vụ như này, sau khi thu hoạch của nhà xong, tôi sẽ giúp các hộ khác một tay. Chẳng có gì khó cả, lao động chính là vinh quang mà!

Tôi thì dễ dàng rồi, nhưng đối với Phong Lâm thì không hẳn vậy. Vừa tới đã thấy anh khá ngạc nhiên với đồi chè, sau đó thì lóng nga lóng ngóng. Chắc chưa từng làm công việc này bao giờ. Tôi lại phải tốn gần nửa tiếng đồng hồ để chỉ anh kĩ thuật hái chè sao cho đúng. Thực ra, nó không hề đơn giản như mọi người vẫn nghĩ.

Khi tôi vẫn đang mải miết hướng dẫn thành viên mới hái chè, thì một giọng nữ trong trẻo cất lên:

“Ơ… Anh Lâm, anh cũng đến đây hái chè à?”

Cả tôi và anh cùng ngẩng lên. Trước mắt chúng tôi là một cô gái trẻ có nụ cười tỏa nắng. Cô nàng vận một bộ trang phục dân tộc Mông khá đơn giản, đầu đội khăn đen đang tròn xoe mắt nhìn chúng tôi. Hay đúng hơn là nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh tôi.

Khi tôi vẫn đang thắc mắc rằng liệu cô gái này có nhầm lẫn hay không thì Phong Lâm đã lên tiếng trả lời.

“A Đóa, em cũng ra đây hái chè sao? Trùng hợp thật!”

Trùng hợp ư? Họ quen nhau ư? Sao vừa mới tới đây du lịch anh ấy đã quen được một cô gái bản xinh xắn như vậy rồi?

Tay vẫn đang nắm chặt búp chè vừa hái xuống cảm thấy thừa thãi. Đầu ngón tay miết chặt vào nhau.

“Ơ... đây là...?” Cô gái đó tò mò nhìn phía tôi.

“Tôi... tôi đi ra kia hái chè. Hai người nói chuyện đi.”

Nói rồi, tôi đem theo một đống tò mò trong đầu di chuyển ra cách đó một khoảng rồi tập trung làm việc. Thỉnh thoảng không chịu được lại đưa mắt nhìn sang. Họ đứng đó nói chuyện rất vui vẻ, dưới nắng chiều muộn trông họ càng giống như một đôi tình nhân trong những bức ảnh mà các nhiếp ảnh gia thường hay vô tình chộp được. Càng nhìn cảnh đó, chẳng hiểu sao lòng tôi lại khó chịu không thôi!

Ừ thì, tôi và anh ấy dù có chung một khoảng trời kí ức đẹp trong quá khứ nhưng chúng tôi chưa từng là gì của nhau cả. Ai cũng có quyền quên lãng ai, có quyền quen người khác và kiếm tìm hạnh phúc cho riêng mình. Chỉ có tôi là luôn cố chấp với quá khứ, cố chấp với chính mình.

Chú thích: [1]Trạm tôn Sa Pa: Vừa là một địa danh đẹp nổi tiếng vừa là một trong ba điểm xuất phát để leo Fansipan. Trong đó, Trạm tôn là địa điểm có đường mòn dễ đi hơn các đường khác.
[2]Kèn lá: Là một loại kèn rất đơn giản, phổ biến trong cộng đồng các dân tộc ở Việt Nam.