Hắc Hóa Xin Cẩn Thận - Chương 19

Hắc Hóa Xin Cẩn Thận
Chương 19: TG1《 Nam thần lãnh khốc: Độc sủng cô vợ nhỏ 》(19)
gacsach.com

Thẩm Ngư dừng một chút, giọng như muỗi kêu: "Ngày hôm qua tôi định về nhà... Cậu lại ôm tôi, còn không cho tôi đi, tôi không có cách nào liền đưa cậu tới đây, nhưng... Nhưng cậu lại nôn hết vào người tôi, tôi phải đi tắm, lúc đi ra cậu lại kéo tay tôi không cho đi... Còn ôm tôi..."

Thẩm Ngu ngập ngừng, Mộ Cung Mặc đại khái nghe hiểu, sắc mặt đen đến dọa người, cánh tay nổi đầy gân xanh, hận không thể tát mình hai cái.

"Tôi không nói dối..." Thẩm Ngư nói nói, nước mắt một giọt một giọt rơi, cô cũng không dám lâu, cúi đầu nhỏ giọng nức nở.

"Câm miệng!" Mộ Cung Mặc hít sâu một hơi nói: "Sửa sang lại quần áo!"

Thẩm Ngư nghe vậy vội vàng sửa sang lại áo, sợ hãi rụt rè lui đến tường, đôi mắt lóe sáng bị tóc mái che khuất.

Làm cậu nôm vào người tôi, ha ha ha tức chết rồi đi.

Mộ Cung Mặc xanh mặt, móc di động ra, đi về phía phòng tắm, đi đến nửa đường ngừng lại, lạnh lùng nói với người phía sau: "Ở yên chỗ này!"

Thẩm Ngư xoa xoa nước mắt, nức nở nói: "Tôi muốn đi học..."

"..." Mộ Cung Mặc chịu không nổi bộ dạng cônkhóc sướt mướt, khép mí mắt nói tiếp: "Tôi đưa cậu đi học!"

Dứt lời, phòng tắm vang lên tiếng đóng cửa.

Thẩm Ngu cúi đầu khóc thút thít đứng lên, xoa xoa cái mũi, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, cong cong khóe miệng nói: "Sử dụng thuốc cảm!"

【 Sử dụng thuốc camd, người sử dụng sẽ bị cảm trong một ngày, nhiệt độ cơ thể lên tới 38 đến 39 độ C, người sử dụng sẽ không cảm thấy khó chịu! 】

Thẩm Ngư: "..."

Không bao lâu, Thẩm Ngư liên tiếp hắt xì, cảm thấy đầu choáng váng nhưng lại không thấy khó chịu.

Lắc lắc đầu, Thẩm Ngư đi đến tủ đầu giường cầm lấy đồng phục, bộ đồng phục này cô sẽ không mặc, toàn là mùi rượu cùng thứ mà Mộ Cung Mặc nôn.

Ăn mặc chỉnh tề, Thẩm Ngư cũng không thèm nhìn phòng tắm, liền đứng dậy ra ngoài.

Ngoại trừ đầu có chút choáng, mặt khác vẫn tốt, Thẩm Ngư đi vào thang máy, lại hắt xì, người trong thang máy thấy thế vội vàng tránh ra xa.

【 Ký chủ, không đợi Mộ Cung Mặc ra sao? 】

"Không cần, thiết lập của nguyên thân là như vậy, học tập đứng thứ nhâgs, việc khác không quan trọng."

Mộ Cung Mặc từ phòng tắm đi ra nhìn thấy căn phòng không bóng người, đôi mắt híp lại, lộ ra nguy hiểm.

Quản gia nhận được điện thoại chạy tới gõ gõ cửa phòg, Mộ Cung Mặc thay quần áo xong liền chjy ra bên ngoài, lão quản gia ở phía sau muốn nói một câu nhưng không kịp.

Ngồi trên ô tô, Mộ Cung Mặc dọc theo đường cái chậm rãi đi qua, quả nhiên nhìn thấy bóng người không xa phía trước.

"Lên xe!"

Thẩm Ngư nghe tiếng, quay đầu nhìn thấy Mộ Cung Mặc trong xe, cắn cắn môi, lắc đầu nói: "Tôi tự ngồi xe buýt đi về được."

"Tôi nói cậu lên xe!" Mộ Cung Mặc không có một tia kiên nhẫn, mở cửa kéo Thẩm Ngư vào trong xe.

Thẩm Ngư ngã vào ghế sau, không kịp nói chuyện, trước mắt liền tối sầm, mùi sữa tắm tràn ngập chóp mũi, trái tim khẩn trương nhảy lên, thân hình áp xuống sát vào người cô.

Qua hồi lâu người kia mới rời đi, Thẩm Ngư đỏ mặt nhìn nhìn đai an toàn trước ngực, nhỏ giọng nói câu cảm ơn.

Mộ Cung Mặc lấy túi quần áo ném cho nàng, lúc này mới khởi động xa xe, ngữ khí không tốt nói: "Mặc vào."

Thẩm Ngư cúi đầu nhìn túi, bên trong là một cái áo khoác đồng phục, ngốc ngốc ngẩng đầu, "Đây là... Cho tôi sao?"

_______

Vote vote vote🎉🎉🎉