Hắc Hóa Xin Cẩn Thận - Chương 15

Hắc Hóa Xin Cẩn Thận
Chương 15: TG1《 Nam thần lãnh khốc: Độc sủng cô vợ nhỏ 》(15)
gacsach.com

Hết 2 tiết, lúc Thẩm Ngư thu thập sách vở ra ngoài, mấy phong thư từ trong đó rơi ra, trên bìa hồng nhạt vẽ đủ loại trái tim, nếu để gần còn có hương thơm.

Thẩm Ngư ngón tay nắm chặt, rối rắm thật lâu, mới đến gần một học sinh, hỏi hắn ai là Mộ Cung Mặc.

Người nọ vừa nghe, thân hình chấn động một chút, hoảng sợ lui về phía sau, nhanh như chớp chạy mất.

Thẩm Ngư mộng bức đứng tại chỗ, liên tiếp hỏi vài người đều như vậy, không khỏi nghĩ người gọi là Mộ Cung Mặc có bao nhiêu đáng sợ, làm nhiều người sợ như vậy.

Cuối cùng cũng có một người nói cho cô chiến tích huy hoàng của Mộ Cung Mặc.

"Mộ Cung Mặc a, Thẩm Ngư cậu tìm hắn làm gì a? Hắn cũng không phải là một học sinh tốt."

Thẩm Ngư sửng sốt, "Hắn làm sao vậy?"

Nam sinh koa nhìn trái phải, tới gần cô hạ giọng nói: "Hắn rất khủng bố, trước đó không lâu đánh nhau với người trường bên cạnh đến nỗi phải vào bệnh viện hôn mê ba ngày mới tỉnh, người nhà của họn cũng không dám tìm hắn, gia đình hắn rất đặc biệt, trường học cũng không dám chọc hắn, Thẩm Ngư, cậu đừng tìm hắn, chết cũng không biết chết như thế nào đâu."

"..." Thẩm Ngư kinh hồn táng đảm nuốt nuốt nước miếng, trầm ngâm hồi lâu mới nói: "... Tôi tìm hắn có chút việc..."

Những phong thư đó cũng là tâm ý của người ta, cô đáp ứng thì phải làm được, không thể lật lọng.

Nam sinh không biết vì sao sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, cúi đầu nhìn về phía nơi khác, một lát sau mới quay đầu nói với Thẩm Ngư: "Người vừa đi qua là Mộ Cung Mặc."

Thẩm Ngư nghe tiếng vội vàng cầm sách vở đi ra ngoài, "Tôi đi trước, cảm ơn cậu nhiều."

"Cậu cẩn thận một chút!"

Ra phòng học, ánh mắt Thẩm Ngư đuổi theo bóng dáng nam sinh kia nói, đi theo sau.

Đi đến một đoạn không có ai, bóng người kia đã không thấy tăm hơi.

Thẩm Ngư nhìn xung quanh, vừa lui về phía sau liền đâm vào lồng ngực rắn chắc.

Ngay sau đó vang lên một giọng nói lạnh băng, "Cậu theo dõi tôi?"

Thẩm Ngư xoay người, hoảng sợ lui về phía sau, liên tục xua tay, "Tôi... Tôi không có."

Người này không phải là bạo lực cuồng ở đầu ngõ sao... Sao lại ở chỗ này...

Không đúng, người kia sẽ không phải chính là hắn đi?

Mộ Cung Mặc nhìn lướt qua khuôn mặt nhỏ của cô, ôm ngực dựa trên tường, "Không có? Vậy cậu tới nơi này làm gì?"

Thẩm Ngư rũ đầu muốn khóc, nghĩ đến mấy phong thư tình, vẫn lấy hết can đảm nhỏ giọng nói: "Cậu là Mộ Cung Mặc sao?"

"Có việc?"

"Cái kia..." Thẩm Ngư luống cuống tay chân lấy ra mấy phong thư tình từ trong sách, đưa tới trước mặt hắn, nói nhỏ như muỗi kêu: "Cho cậu."

Mộ Cung Mặc nhìn thấy thư tình trong tay cô, trái tim không biết vì sao nhảy lên, nhíu mày, "Cho tôi?"

"Ân..." Thẩm Ngư gật đầu như giã tỏi, "Đều là cho cậu."

"Thích tôi đến vậy sao?" Mộ Cung Mặc khóe miệng gợi lên một mạt trào phúng tươi cười.

Thư tình ít nhất có 6 phong, hắn không nghĩ tới người này lại viết nhiều thư cho hắn như vậy, chắc là yêu thầm hắn rất lâu rồi đi.

Thẩm Ngư giật mình, phản ứng lại đột nhiên lắc đầu, "Không không không phải... Đây là do mấy bạn gái lớp tôi đưa cho cậu, bọn họ rất thích cậu."

Mộ Cung Mặc: "..."

Thẩm Ngư cảm giác không khí càng ngày càng lạnh, nghi hoặc nhìn nhìn bốn phía, đoán là ảo giác của mình, để thư tình vào tay hắn, "Tôi... Tôi đi đây..." Dứt lời chạy đi.

Mộ Cung Mặc chăm chú nhìn bóng dáng cô biến mất, phong thư bị hắn nắm chặt, cổ tay nổi đầy gân xanh, cả người tản ra khí lạnh.

_____

Vote vote vote🎉🎉🎉