Gió Mùa Hè - Chương 02

Dù đã năm lần bảy lượt tra hỏi, nhưng Phong vẫn không chịu tiết lộ vì sao hắn biết việc tôi nói dối anh Nhân. Mà chuyện đó xét ra cũng không có gì to tát, nếu hắn không dùng nó để đe dọa người bạn nối khố đã cùng “vào sinh ra tử” thời thơ ấu của mình.

 
“Anh Nhân mà biết thì sao ta?” Phong tặc lưỡi lắc đầu, vẻ mặt như rất hào hứng muốn nhìn thấy thái độ của anh Nhân khi biết chuyện này.

 
Lớn lên cùng nhau, tôi thừa hiểu tính nết và biết Phong muốn ám chỉ điều gì. Với nhân cách đạo đức xứng đáng bị quăng ra chuồng làm thức ăn cho gà của hắn, cách bịt miệng duy nhất chính là hối lộ - một chiêu không bao giờ lỗi thời dù đã sang thế kỷ 21, chưa kể lớp áo đoan trang khoác lên mình hai chữ kia ngày một tinh vi và khó nhận dạng. Quà biếu, chút lòng thành... tôi coi mấy phim tâm lý của Đài Loan, mấy ông hay gọi bằng những tên bùi tai, đại loại vậy.

 
Tôi thẳng thắn đi vào vấn đề:


“Ông muốn sao?” 

 

 

“Tôi muốn tham gia vào câu lạc bộ piano.” Phong trưng ra vẻ mặt ngây thơ nhìn tôi, như thể cái người đe dọa trước đó không phải hắn mà là kẻ khác.

 

“Chỉ vậy thôi?” Tôi nhíu mày xác nhận, thậm chí nếu cần cũng có thể bật chế độ ghi âm, phòng trường hợp tên trước mặt giở quẻ.

 

 

Phong gật đầu liên tục ba lần, chớp chớp đôi mắt trời sinh không đều. Người ta hoặc là hai mí, hoặc là một mí; riêng Phong thì một bên hai mí, bên còn lại một mí, miễn cưỡng thì cũng có thể xem như là mí lót. Tôi hay vịn vào điều này chọc hắn, nhưng hắn thì cười tự hào rằng người có dáng mắt này thuộc hàng ăn nói điềm đạm, sống giàu tình cảm các kiểu. Tôi thì chưa thấy thằng bạn nào giàu tình cảm đến mức đe dọa bạn thời thơ ấu của mình như vậy.


“Tôi biết mắt mình đẹp. Nhưng mà chuyện vừa rồi có được không?” Phong thấy tôi im lặng nhìn, bèn hỏi lại.

 

Tôi đập tay xuống bàn một cái rầm, trừng mắt nhìn hắn. Thật ra không phải vì tức giận, mà là vì quá đỗi vui mừng.

 
“Tưởng gì! Cái đó dư sức!”


Nói thì nói vậy, thật ra câu lạc bộ piano đã đủ thành viên tham gia rồi. Nhưng biết làm sao được! Tôi mà không nhận lời thì anh Nhân sẽ biết tỏng sự thật, trong khi đó tụi tôi biết nhau chỉ mới hơn ba tháng thôi.

 
Bằng cách vẽ ra câu chuyện lâm li bi đát về cậu bạn hàng xóm ham học hỏi piano nhưng không có điều kiện, thêm mắm dặm muối nhiều đến mức có thể suy thận khi biết được sự thật, anh Nhân cuối cùng cũng ngoại lệ cho “chàng hàng xóm bất hạnh” kia gia nhập câu lạc bộ. 

 
Tôi báo tin mừng cho Phong nghe khi cả hai đang trên bus về nhà, không quên nhắc nhở:

 
“Hết nợ nha?”

 

“Dĩ nhiên! Tôi là người giữ chữ tín.” Hắn híp mắt, cổ họng lại ngân nga giai điệu bài hát hôm trước, cho thấy tâm trạng đang rất tốt.


Tôi không thích nhạc không lời, thể loại mà tôi thích là những ca khúc của Hà Anh Tuấn hoặc Lê Hiếu. Lời nhạc ý nghĩa sâu sắc, giai điệu đi vào lòng người. Một bài hát hoàn hảo phải bao gồm sự kết hợp của nhạc và lời. Cho nên, thể loại mà Phong ưa thích không phải gu của tôi.


Nhưng mà giai điệu Phong đang ngân nga, tôi có thể lặp lại một cách thuộc lòng bởi hắn đã khe khẽ giai điệu này ước chừng bảy bảy bốn chín lần có lẽ.

 
“Bài này tên gì?” Tôi thuận miệng hỏi, dù biết rằng khi nghe được cái tên rồi thì bản thân cũng sẽ chẳng gõ vào ô tìm kiếm trên thanh Google hay Youtube.

 
Phong lắc nhẹ đầu, cổ họng vẫn ngân nga. 

 
Tôi “xì” lên một tiếng, bĩu môi:

 
“Có cái tên thôi mà, giấu như giấu vàng vậy!”

 

“Không phải tôi giấu tên.” Hắn ngừng rên rỉ giai điệu kia, mở miệng đính chính. “Mà là bài hát này vẫn chưa đặt tên.”

 

 

“Đừng nói là ông tự nghĩ rồi tự ngân nga đó?” Tôi bán tính bán nghi dò hỏi.


Phong toét miệng cười, vẻ mặt hết sức tự hào:

 
“Bingo! Mười điểm.”

 
Thì ra mình có một người hàng xóm mang mầm mống nghệ sĩ mà không hay. - Tôi thầm nghĩ.

 
Xe bus dừng lại cách hẻm nhà chúng tôi khoảng 300 mét. Theo như kịch bản đã bàn thì tôi sẽ “về nhà” trước, sau đó mới tới Phong, hai đứa xê xích nhau khoảng mười phút. 

 
Cô Út là người đầu tiên tôi gặp khi bước vào con hẻm. Trông thấy bà, tôi lễ phép cúi đầu chào, dù lòng thầm so sánh người trước mặt chẳng khác gì một hung thần ác sát. Bà vờ như không thấy cái bóng di động lù lù trước mặt, một chút phản ứng cũng chẳng có. Nếu gặp người khác, tôi sẽ thẳng thắn ném cho câu “bất lịch sự”, nhưng đó là mẹ Phong cho nên tôi không cảm thấy quá đáng chút nào. Việc bà ghét tôi như vậy, nguyên nhân phần lớn cũng là do sự phá phách lúc nhỏ của đứa “con gái không ra con gái” này.

 
Hơn nữa, dù gì cũng đã mười bốn năm, nhìn riết thành quen.

 
Xét ra thì hoàn cảnh cô Út cũng đáng thương. Nghe Phong nói, chồng bà (hắn chưa bao giờ nhận bản thân có ba) giở chứng mèo mả gà đồng trong lúc bà mang thai, sau đó bỏ đi biền biệt. Nhà chồng cũng bênh con ruột mà đuổi về nhà mẹ đẻ. Bà xấu hổ không dám về khóc với gia đình, thuê căn nhà trọ rồi tự mình bươn chải. Lúc bà sinh Phong cũng không có bất cứ ai bên cạnh. Hộ lý hỏi người thân đâu, bà chỉ lắc đầu rồi nói dối rằng chồng mình chết cách đây không lâu, cha mẹ ruột thì không còn.

 
Mà hẳn là trong tim mẹ Phong khi đó, người chồng kia thực sự đã chết. Chết ở trong lòng.

 
Tôi sợ cô Út là thật, nhưng cũng đồng thời thấy thương. Phận phụ nữ sinh ra đã khổ. Giữa mười hai bến nước, mệnh xấu làm sao vớ phải cái bến đục ngầu, khổ ơi là khổ!

 
Thương cảm cho cô Út vừa dứt, thì ba tôi lù lù xuất hiện trước cửa nhà.

 
“Thay đồ đi rồi ăn cơm!” Ông giục.

 
Tôi mười chín tuổi đầu, nhưng hầu như bếp núc đều do một tay ba tự đứng ra lo liệu. Không phải tôi lười, mà do ông cứ suốt ngày mắng nhiếc:

 
“Mày làm không có cái nào là vừa ý tao hết! Thôi đi lau nhà, rửa chén, giặt đồ hay chăm cây đi! Đừng có đụng vô bếp dùm tao cái!”

 
Những lúc như vậy, nếu tôi còn đực mặt ra ở đó, ông sẽ cho tôi một đòn “Viên Lao Sơn Tam Thập Lục Kiếm”, chỉ khác mỗi việc thay kiếm bằng xẻng nấu ăn. Hết cách, tôi chỉ còn biết rửa chén, lau nhà, và giặt đồ.

 
Sở dĩ ba tôi khắt khe với nấu ăn như vậy, bởi vì ông là một đầu bếp, hơn nữa còn là bếp phó của một nhà hàng cỡ bự. Mà những người có tiêu chuẩn cao trong ăn uống, hoặc là tự thân vận động, hoặc là người đứng bếp phải giỏi ngang mình trở lên, bằng không thì khó nuốt vào miệng. Cho nên hầu hết những món tôi nấu đều là tự làm tự ăn.

 
Ba tôi rất thích món Việt. Ông nói bản thân ăn cơm từ nhỏ tới lớn với thịt kho, cá chiên, trứng luộc... quen vị rồi. Bây giờ có cho tiền rồi ép ông ăn bò lúc lắc hay mì Ý thì cũng đừng hòng, trừ khi tiền nhiều. Đó là lý do mâm cơm của hai cha con ngày nào cũng đều là những món thuần Việt, dù tôi đang thèm mì tương đen muốn chết.


“Muốn ăn thì tự mà làm!” Ông nói rồi gắp một đũa khổ qua xào cho vào miệng.

 

“Ngoài con ra thì còn ai ăn nữa đâu?” Tôi ấm ức với lấy miếng chả cá trong đĩa.

 
Thật sự thì tôi nói để cho ba vui. Ngoài tôi ra, dĩ nhiên vẫn còn một đồng bọn “có phước cùng hưởng, có nạn cùng chia” cách nhà vài căn.

 
Tôi là một đứa lười, nhưng để giằng co trong cuộc chiến giữa lười và thèm ăn thì tôi chọn phe sau. Ăn là cái cơ bản thiết yếu nhất của con người. Lười cái gì cũng được, nhưng lười ăn và lười nấu ăn quả thật là một thiệt thòi lớn, nhất là đối với chị em phụ nữ. Tôi không biết chồng tương lai của mình sau này có kén ăn như ba không, có nuốt nổi món tôi làm hay không; nhưng ít ra bản thân cũng sẽ tự nuôi được miệng mình nếu chỉ có trong tay nửa lon gạo và vài quả trứng. Trứng luộc, trứng kho, trứng chiên, trứng nướng...

 
Quay trở lại vấn đề, tôi đang muốn làm mì tương đen. 

 
Đây là một món ăn của xứ sở kim chi yêu cầu kỹ thuật không nhiều, rất thích hợp cho một con hậu đậu như tôi. 

 
Sau một lượt xem hướng dẫn trên Youtube, sáng hôm sau tôi ra siêu thị gom hết những thứ đã lên danh sách từ trước đó, hì hục hơn một tiếng đồng hồ trong bếp. 

 
Ba tôi len lén đứng ở sau lưng quan sát, chắc là ông lo sợ cho bao tử con rể tương lai của mình.

 
Tôi ngắm nhìn thành quả của mình là hai phần mì tương đen trước mặt, tay hí hoáy nhắn tin cho Phong:


“Tí nữa đừng ăn trưa nha! Vô trường tôi có cái này cho ông.”