Dưỡng Nữ Thành Phi - Quyển 2 - Chương 07

Dưỡng Nữ Thành Phi
Phong Ngôn Nhiễm
www.gacsach.com

Quyển 2 - Chương 7

Edit: Khánh Linh

Mạn Duẫn lâu lâu cũng ngẫu nhiên ngó đôi lần.

một công chúa được nuôi dưỡng trong thâm cung trên cơ bản thì đều tinh thông Cầm Kỳ Thư Họa (Đàn-Cờ-Thơ/Chữ-Vẽ), thậm chí trình độ còn vượt trội người bình thường. Vô luận về phương diện nào, Ngũ công chúa đều là người đứng đầu trong số họ.

Ngũ công chúa không phải là người lương thiện, mầm mống của tính ghen tị đã bắt đầu nảy mầm trong lồng ngực, và một khi nó đã cắm rễ thì rất khó bứng tiệt gốc.

Bởi vậy, khi vừa xong vũ đạo, nàng liền nhịn không được mà đứng giữa đại điện nói: “Phụ Hoàng, Thanh nhi đã sớm nghe rất nhiều lời khen về tài nghệ của Mạn Duẫn Quận chúa, ngay từ lúc tám tuổi đã xuất khẩu thành thơ. Sau khi hồi Phong Yến quốc, chỉ cần một điệu múa ở Phi Vũ lâu mà lại nổi tiếng lần nữa. Nếu hôm nay tiểu Quận chúa cũng đến dự Dạ yến, hay là cũng kêu Quận chúa biểu diễn một lần đi.”

Đây tuyệt đối là một lời khiêu khích trắng trợn. Tịch Vi Thanh quay vẻ mặt kiêu căng nhìn về phía Mạn Duẫn, dường như chỉ cần nàng không múa thì nghĩa là sợ nàng ta.

Sau khi gặp nhau trong Ngự hoa viên, Mạn Duẫn đã biết ngay rằng cô công chúa này chắc chắn sẽ tìm nàng để kiếm chuyện, nhưng cũng không ngờ rằng ở trong một trường hợp trang trọng thế này mà nàng ta lại có can đảm nói ra... Nếu là vài năm trước, có thể Mạn Duẫn đã bị chọc tức mà chấp nhận lời khiêu chiến. Nhưng bây giờ nàng không còn là kẻ rỗi hơi mà đi đấu đá với một cô công chúa chỉ biết có ghen tị kia nữa. Thắng hay thua, nàng không cần.

Tịch Khánh Lân ngồi trên bệ cao nhìn xuống phía Mạn Duẫn. Phải nói là... hắn cũng rất tò mò điệu múa được đồn thổi khắp chốn kia của tiểu chất nữ.

Tịch Mân Sầm nhăn mặt nhíu mày không kiên nhẫn, Ngũ công chúa rõ ràng muốn chĩa đầu mâu (đầu ngọn giáo) vào thẳng Mạn Duẫn.

Văn võ bá quan ngồi trong đại điện quay đầu tò mò nhìn Mạn Duẫn, ai nấy cũng đều rất muốn nhìn thấy phong thái của tiểu Quận chúa một phen. Dù sao, một bài thơ ‘Gió thu dẫn’ năm xưa của tiểu Quận chúa kia đã làm cho toàn bộ văn thần yêu thích đến tận xương tủy, nếu có thể tận mắt chứng kiến một lần kỹ thuật múa của tiểu Quận chúa thì sau này có hồi tưởng lại cũng thoải mái à nha.

“Tiểu chất nữ, hôm nay là sinh thần của Trẫm, hay là ngươi cũng múa một điệu giúp vui đi?” Tịch Khánh Lân sửa bộ ngồi thẳng, nhìn xuống dưới đài.

Lời này vừa thốt ra, người biến sắc mặt đầu tiên là Tịch Mân Sầm. Nhớ tới lần trước Mạn Duẫn múa điệu múa kia, mặc loại phục sức kia, chén rượu trong tay hắn bất tri bất giác bị xiết chặt, có dấu hiệu sẽ bị bóp vỡ tan.

Tịch Khánh Lân ngồi ở trên cao nên tất nhiên có thể nhìn thấy nhất thanh nhị sở. không phải chỉ là nhảy một điệu thôi sao, sao lại có thể chọc giận Hoàng đệ vậy?

Nhưng xưa nay hắn cực kỳ hiểu biết cách quan sát vẻ mặt Tịch Mân Sầm, nét mặt Hoàng đệ đã thuyết minh rằng hắn vô cùng không muốn Mạn Duẫn khiêu vũ, nên Tịch Khánh Lân đã định nói lời xí xóa.

Mạn Duẫn ngẩng đầu, nhìn về phía Ngũ công chúa, tuyên bố một câu: “Bản Quận chúa không thể múa.”

Mọi người ồ lên. Đây chẳng phải là trợn mắt nói dối đó sao? Cho dù không nể mặt Tịch Khánh Lân thì cũng không nên nói trắng ra như vậy. Thế này chẳng khác gì tát Tịch Khánh Lân một bạt tai.

Mặt Tịch Khánh Lân cứng đờ, nhưng thật ra lại không thật sự phẫn nộ.

Nhưng Ngũ công chúa vẫn không chịu buông tha Mạn Duẫn, bước hai bước sang hướng bên này, thái độ kênh kiệu ngạo mạn không ai bì nổi. “Quận chúa chắc nói đùa thế nào, chứ nhiều người trong Phi Vũ lâu đều tận mắt nhìn thấy, sao ngươi lại có thể phủ nhận?”

Mạn Duẫn cũng đứng lên, bắn ánh mắt sắc lẻm về phía nàng ta, “không thể nhảy chính là không thể nhảy, Ngũ công chúa cứ chăm chăm nhằm vào bản Quận chúa làm cái gì? Bản Quận chúa có chọc tới ngươi lúc nào? cô gái mà mọi người thấy nhảy múa trong Phi Vũ lâu có chính xác là bản Quận chúa không? Lời đồn chẳng qua chỉ là đồn đại, có bao nhiêu phần là sự thật?”

Chỉ một câu này của Mạn Duẫn đã thành công chặn miệng Ngũ công chúa.

Ngày đó Mạn Duẫn che mặt bằng lụa mỏng, đúng thật là không một ai thấy được nàng kia mặt ngang mũi dọc thế nào.

Mặt Ngũ công chúa đờ ra, không thể nào nói tiếp được nữa.

Cuối cùng vẫn là Tịch Khánh Lân mở miệng hòa giải, “Thanh nhi, đừng nói thêm nữa, về chỗ ngồi đi.” Chỉ một câu nhẹ nhàng bâng quơ đã thành công làm cho đại điện đang huyên náo im lặng trở lại.

Ánh mắt Tịch Mân Sầm mang vẻ chế giễu liếc sang nhìn Tịch Vi Thanh.

Sắc mặt Tịch Vi Thanh lúc này tái mét trông thật khó coi, nhưng Phụ Hoàng đã rõ ràng thiên vị tiểu Quận chúa như vậy rồi, nàng ta cũng không thể tiếp tục đề tài này nữa. Nhưng nếu không thực hiện được việc này thì vẫn còn đường khác mà, trong đầu lóe sáng, nàng ta lại quay đầu nhìn về phía đài cao, “Phụ Hoàng, hôm nay Thanh nhi và Thái Tử ca ca đã gặp tiểu Quận chúa trong Ngự hoa viên, thấy dường như tiểu Quận chúa không hiểu biết lắm về quy củ trong hoàng thất. Chắc là tiểu Quận chúa mới từ Nam Trụ quốc trở về, xa quê hương lâu như vậy nên chắc đã quên sạch quy củ hoàng thất rồi. Chi bằng Phụ Hoàng giữ nàng lại Thái Phó viện để chỉ dạy mấy ngày?”

Ý nàng ta là nói về chuyện Mạn Duẫn không hành lễ.

Mạn Duẫn nhướn mắt nhìn nàng ta. thật sự là muốn rắp tâm hại người đây mà. Thái Phó viện là nơi hoàng tử công chúa đến học, nơi đó là địa bàn của bọn họ. Nếu Mạn Duẫn thực sự vào cung, bọn họ muốn sửa trị nàng chẳng phải là dễ dàng hơn đó sao.

Đầu óc Tịch Khánh Lân xoay chuyển nhanh, ánh mắt rơi xuống người Tịch Mân Sầm. Từ khi Mạn Duẫn về nước, Hoàng đệ chỉ hận không thể giờ nào khắc nào cũng giữ nàng sát bên người, nhiều ngày qua hoàn toàn không quan tâm đến việc chuẩn bị thành hôn. Nếu giữ Mạn Duẫn lại trong Hoàng cung để cho Hoàng đệ tập trung đầu óc mà nghiêm chỉnh sắp xếp công việc cũng có thể xem như là một biện pháp tốt.

Tuy rằng làm như vậy thì nói không chừng sau này Hoàng đệ sẽ tìm hắn gây sự, nhưng như thế còn tốt hơn nhiều so với việc trì hoãn chính sự.

“Thanh nhi nói cũng đúng. Tiểu Quận chúa nên lưu lại Hoàng cung vài ngày, đến Thái Phó viện học tập lễ nghi đi.”

Tịch Khánh Lân vừa dứt lời thì lập tức cảm thấy có một luồng mắt băng lạnh đến cực điểm tập trung trên người. hắn run run người, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Hoàng đệ, Tịch Khánh Lân cười nhẹ hai tiếng.

Rắc một tiếng, chén rượu rốt cục không chịu nổi lửa giận của Tịch Mân Sầm, vỡ toang ngay trong tay hắn.

Mạn Duẫn xoay qua. “Phụ Vương...” Thấy tay hắn không có chảy máu, Mạn Duẫn mới nhẹ nhàng thở phào, nhón từng mảnh nhỏ từ trong tay hắn ra. “Chỉ mấy ngày thôi mà. Yên tâm, Duẫn nhi sẽ tự chăm sóc chính mình.”

Tâm tư của Hoàng bá bá, Mạn Duẫn vô cùng rõ ràng. Đại hôn của Phụ Vương đã gần kề thế mà Vương phủ vẫn giống y như trước kia, hoàn toàn không trang trí kết đèn giăng hoa gì cả, chẳng trách Hoàng bá bá đang gấp muốn phát cuồng.

Nếu Phụ Vương đã nói sẽ không thật sự cưới Duẫn Linh Chỉ, vậy nàng liền tin tưởng hắn. Nàng cũng không muốn trì hoãn Phụ Vương nhanh chóng hoàn tất việc triều chính. Cứ mỗi lần nghĩ đến việc lúc nào vẫn đang có một người nhìn chằm chằm vào Phụ Vương từ trong chỗ tối, muốn lấy mạng của Phụ Vương, thì Mạn Duẫn liền đứng ngồi không yên. Cho nên chuyện này càng giải quyết sớm càng tốt.

Suy nghĩ trong đầu Mạn Duẫn thế nào Tịch Mân Sầm sao lại không biết chứ.

“Phụ Vương đã hứa thì nhất định sẽ làm được. Chờ sau khi sự tình đã thực hiện thỏa đáng rồi, Phụ Vương liền đón ngươi hồi phủ.”

“Chẳng qua...” Ánh mắt lạnh lẽo của Tịch Mân Sầm bắn đến Tịch Khánh Lân đang đứng nhìn xuống từ trên đài cao xa xa, như muốn cảnh cáo Hoàng huynh, nếu ở trong Hoàng cung mà Mạn Duẫn bị thương một cọng lông tơ, hắn liền...

Tịch Khánh Lân bị ánh nhìn chằm chằm của hắn làm cho bụng phát lạnh run, không thể làm cách nào khác ngoài việc gật đầu. một Hoàng Đế mà làm được đến thế này cũng thật khó cho Tịch Khánh Lân.

Ngoài một tiểu nhạc đệm như thế, mọi việc trong dạ yến đêm nay có thể nói đều được tiến hành trôi chảy. Dạ yến còn chưa kết thúc, Tịch Mân Sầm đã nắm tay Mạn Duẫn, bước ra bên ngoài Nghi Phi điện.

Phía ngoài điện, các ngọn đèn có vẻ hơi tù mù, chiếu một thứ ánh sáng mông mông lung lung trên mặt đất. Mạn Duẫn ngẩng đầu nhìn lên, nhưng chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của Phụ Vương chứ không thấy rõ mặt hắn. Ánh đèn kéo dài cái bóng của Phụ Vương khiến hắn có vẻ như cao lớn phi thường.

“Phụ Vương?” Lúc này mà Tịch Mân Sầm kéo nàng ra đây nhất định là vì có chuyện muốn dặn dò nàng.

Tịch Mân Sầm vỗ vỗ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạn Duẫn. “Ở trong Hoàng cung vài ngày phải biết tự chiếu cố mình cho thật tốt. Nhỡ người khác có khiêu khích, nếu có thể không để ý thì không để ý. Nếu có gì ủy khuất thì lập tức tìm Hoàng bá bá của ngươi. Nếu hắn không xử cho công bằng thì chờ Phụ Vương xử lý xong mọi việc rồi sẽ đòi lại đầy đủ cho ngươi.”

“Ai có thể bắt nạt được ta?” Mạn Duẫn nhướn mày hỏi.

Tịch Mân Sầm hơi hơi gợi lên ý cười, đúng là cái đám nhãi con vắt mũi chưa sạch kia mà đấu với Mạn Duẫn thì chỉ có chịu thiệt thôi.

Dạ yến rốt cuộc cũng chấm dứt, từ trong Nghi Phi điện có rất nhiều triều thần đi ra ngang qua hai người.

Lý công công cũng từ tốn bước lại gần, dường như cực kỳ sợ Cửu vương gia sẽ mặc kệ tất cả mà mang Mạn Duẫn đi, giọng cũng nhỏ đi không ít: “Tiểu Quận chúa đi cùng lão nô đến Nính Tự cung đi.”

Nính Tự cung là nơi Tịch Khánh Lân chọn ra để cấp cho Mạn Duẫn làm chỗ ở tạm thời, cách tẩm cung của hắn khá gần. Hoàng đệ xem nữ nhi này như bảo bối, Tịch Khánh Lân dĩ nhiên cũng không thể bạc đãi nàng. Cho nàng ở gần với tẩm cung của hắn để nếu có phát sinh chuyện gì thì hắn còn chạy sang cứu cấp được.

Nghe thấy trình tự sắp xếp như thế, sắc mặt Tịch Mân Sầm dịu xuống không ít.

“Lý công công, giúp bổn Vương chuyển cáo hoàng huynh, nhớ chiếu cố Mạn Duẫn cho tốt!” nói xong, Tịch Mân Sầm phẩy tay áo bỏ đi.

trên trán Lý công công rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, nhủ bụng, ai dám bạc đãi vị tiểu tổ tông này nha. Bọn họ còn ước gì đặt được tiểu Quận chúa lên luôn bàn thờ để thờ phụng nữa là. Lý công công xoay người cười gật đầu, lập đi lập lại không dưới mười lần rằng chờ đến lúc Mạn Duẫn ra cung sẽ tuyệt đối vẫn là một người hoàn hảo vô khuyết mà về Vương phủ.

Lý công công không hổ là người lăn lộn lâu năm trong cung, biết rõ đường đi nước bước nên đi thẳng một đường đến Nính Tự cung. trên đường đi, tất cả cung nữ thái giám hễ thấy hắn đều mở miệng chào hỏi.

Lý công công làm việc vô cùng lưu loát, ngay sau khi Tịch Khánh Lân ra quyết định thì hắn đã lập tức phân phó hơn mười mấy cung nữ đến quét tước Nính Tự cung, ngay cả lư hương cũng được đốt trước cho đượm.

“Tiểu Quận chúa, mấy ngày tới ngài tạm thời ở trong Hoàng cung, ngày mai sẽ có người mang ngài đến Thái Phó viện học.” Lý công công cúi đầu khom lưng nói, còn phân phó đám cung nữ phải hầu hạ tiểu Quận chúa cho chu đáo, nếu có chút sơ xuất nào thì sẽ hỏi tội bọn họ. Tất cả cung nữ đều lập tức vâng vâng dạ dạ: “Nô tì tuân mệnh.”

Mạn Duẫn ở Nam Trụ mấy năm qua đã có thói quen tự lo cho cuộc sống của chính mình. Sau khi tắm rửa xong liền chui vào ổ chăn, nhắm mắt ngủ. Đêm đen yên tĩnh vô cùng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng côn trùng râm ran. Bầu trời tối đen mờ mịt, chỉ có một vành trăng khuyết treo trên đỉnh đâu chiếu ánh sáng bàng bạc vào ngọn núi giả trong cung.

Hôm sau, trời còn chưa sáng, sương mù giăng đầy làm trời đất trở nên mơ hồ, ngoài cửa phòng đã vang lên một giọng nói the thé. Mạn Duẫn xoa xoa đôi mắt còn mông lung vì ngái ngủ rồi liếc ra nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, nhủ bụng, giờ này chắc cùng lắm là đầu canh năm thôi nhỉ?

“Tiểu Quận chúa, thỉnh rời giường. đã đến giờ đi Thái Phó viện.” Ngoài cửa, tiểu thái giám cứ bám riết không tha mà kêu gọi.

Mạn Duẫn vẫn có thói quen ngủ nướng, hôm nay bị đánh thức sớm thế này thì tâm trạng vô cùng khó chịu. Nếu không cách một tấm cửa thì có khi Mạn Duẫn đã dùng gối đầu đánh tên tiểu thái giám kia rồi không chừng. Nhưng rồi Mạn Duẫn sực nghĩ, nếu đã tiến cung rồi thì nàng phải sống trong này cho tốt, bởi nhất cử nhất động của nàng nhất định sẽ được Hoàng bá bá báo cho Phụ Vương.

“Vào đi.” Mạn Duẫn mặc xong quần áo, hướng ra cửa trước hô một tiếng.

Tiểu thái giám mừng phát khóc, hắn đã kêu nửa buổi rồi mà giờ trong phòng mới đánh tiếng.

“Tiểu Quận chúa, chúng ta phải nhanh lên. Phu tử Thái Phó viện không thích nhất là có người đến muộn, nếu chúng ta đi muộn chắc chắn sẽ bị phạt.” Tiểu thái giám này được Lý công công điều riêng lại đây hầu hạ Mạn Duẫn.

Bởi vì lần này Mạn Duẫn tiến cung là cố ý sắp xếp để học cùng hoàng tử công chúa. Quy củ trong Thái Phó viện là nếu hoàng tử công chúa đến muộn thì sẽ bị phạt roi. Quy định này chủ yếu là vì muốn tập cho bọn họ có thói quen tốt đúng giờ.

Cung nữ hầu hạ Mạn Duẫn chải tóc, không dám chậm trễ một khắc nào.

Tiểu thái giám đứng một bên lòng nóng như lửa đốt, mà dường như tiểu Quận chúa còn chưa tỉnh ngủ hẳn, lâu lâu lại ngáp dài một cái.

Chờ đến khi mọi việc làm xong thì trời đã muốn sáng trắng, e là lúc này Thái Phó viện đã nhập học rồi.

“đi thôi.” Vỗ vỗ vạt áo, Mạn Duẫn nói.

Tiểu thái giám thở dài một cái, lúc này thì có thể khẳng định là đến muộn rồi! Cho dù giờ có gấp gáp thì cũng chẳng được chuyện gì. Dạ một tiếng, tiểu thái giám đau khổ đi trước dẫn đường.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này