Dược Thần - Chương 72

Chương 72: Thiết Bối địa long

Lộ Na đến trước một mạo hiểm giả, cẩn thận xem xét thi thể, sau đó lại kiểm tra hai thi thể khác, lắc đầu nói:

- Không giống như là trúng độc, nhưng ta cũng không dám khẳng định, dù sao trên đại lục có rất nhiều độc có thể vô thanh vô tức giết người, nhưng ta không nhìn thấy dấu hiệu trúng độc.

- Không phải trúng độc, họ là bị hù chết!

Kiệt Sâm nãy giờ không nói gì đột nhiên lên tiếng.

- Hù chết? Làm sao có thể?

Trát Khắc và Khố Lai Nhã không nhịn được thốt lên thành tiếng, mạo hiểm giả đều là những người cực kì can đảm, thường xuyên quanh quẩn giữa cái sống và cái chết, nỗi sợ cái chết căn bản không khoa trương bằng người thường.

- Ngươi xem cơ mặt họ cứng ngắc, hơn nữa còn chuyển sang màu nâu xanh, đó là vì sợ hãi cực độ khiến huyết dịch chảy ngược về tim, cơ thể không được cung cấp đủ máu và tim suy kiệt.

Kiệt Sâm mắt lóe tinh mang, kiếp trước thân là Linh dược thánh sư cửu giai hắn dám khẳng định, những người này tuyệt đối không có trúng độc, hơn nữa phân tích lúc nãy của Lâm Nham cũng tương đối chuẩn, huyết dịch dính trên cự kiếm trong tay hai mạo hiểm giả không có sóng linh lực, tuyệt đối không phải huyết dịch linh thú.

- Mặc kệ, mọi người chú ý, thường xuyên quan sát bốn phía xung quanh, duy trì cự ly an toàn với nhau, không được tách ra.

Lâm Nham nhìn khắp tất cả mọi người, ánh mắt có vẻ ngưng trọng.

- Là ai?

Đúng lúc này, Lâm Nham đột nhiên hét lên một tiếng, vung lợi kiếm trong tay, chỉ vào bụi cây phía trước.

Mọi người lập tức tụ vào một chỗ, chĩa vũ khí trong tay vào hướng Lâm Nham chỉ, ánh mắt không ngừng dò xét xung quanh, quan sát tình hình bốn phía.

Bụi cây phía trước rung động, ba bóng người xuất hiện trước mặt mọi người, sau khi nhìn thấy bọn Kiệt Sâm, họ thoáng ngẩn ra đôi chút, nhưng vừa nhìn thấy đống thi thể dưới chân mọi người, sắc mặt họ lập tức trở nên khủng hoảng, quay sang nhìn nhau, chạy về hướng bên cạnh, thần sắc đầy vẻ sợ hãi, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt mọi người.

- Là mạo hiểm giả qua đường.

Lâm Nham không đuổi theo, mà để cho ba người họ biến mất trước mắt, với thực lực của hắn, có thể lập tức nhìn ra, ba mạo hiểm giả này thực lực chỉ khoảng nhị giai trung cấp, căn bản không thể liên quan đến cái chết của bọn lão Kiệt Khắc, ngược lại họ nhìn thấy bọn Lâm Nham, còn tưởng bọn Lâm Nham là tiểu đội mạo hiểm giả hắc ám chuyên môn săn giết mạo hiểm giả, cướp đoạt chiến lợi phẩm trong tay mạo hiểm giả, cho nên mới sợ đến hoảng loạn như vậy.

Bọn Ba Lạc Khắc không biết tại sao, trong lòng thầm thầm thở phào nhẹ nhõm, bàn tay cầm vũ khí thậm chí còn có chút ướt át, cho dù trước đây từng vì tham tài, thâm nhập linh thú sơn mạch, gặp phải ngũ giai đê cấp linh thú thiết bối địa long, cũng không căng thẳng như vừa rồi.

May mà lần đó Thiết Bối Địa Long không phát hiện ra nơi tiểu đội mạo hiểm Lưỡi Dao Sắc ẩn nấp, nếu không với thực lực của con địa long đó, mà phải chiến đấu, e rằng tiểu đội mạo hiểm Lưỡi Dao Sắc lần đó đã cả đoàn bị diệt.

- Chúng ta đi, mọi người cẩn thận.

Lâm Nham thu hồi trường kiếm nói.

- Á...

Đúng lúc này, trong sơn lâm phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sợ hãi cực kì đáng sợ, tiếng kêu này chui thẳng vào tai bọn người Kiệt Sâm, quanh quẩn trong sơn lâm, khiến bọn người Kiệt Sâm toàn thân không khỏi nổi da gà, bất luận là kiếp trước hay kiếp này, Kiệt Sâm đều chưa từng nghe qua tiếng kêu nào đáng sợ như vậy, khiến người ta không khỏi rùng mình, toàn thân khó chịu.

Phương hướng tiếng kêu kia truyền đến, chính là phương hướng mà ba mạo hiểm giả kia bỏ chạy.

- Đi, đến đó xem xem, chúng ta không được tách nhau ra!

Lâm Nham vội vàng căn dặn những người sau lưng, cả người hóa thành một đường huyễn ảnh chạy vào trong sơn lâm, bay nhanh đến nơi phát ra tiếng kêu.

Bọn Kiệt Sâm cũng tụ vào một chỗ, bám sát sau lưng Lâm Nham, như điện xẹt di chuyển đến nơi phát ra tiếng kêu.

Đợi bọn Kiệt Sâm đến hiện trường, Lâm Nham đã đứng đó được một lúc, chỉ thấy trước mặt mọi người, trong sơn lâm một phiến bừa bộn, ba mạo hiểm giả lúc nãy nhìn thấy bọn Kiệt Sâm hoảng loạn bỏ trốn lúc nãy đang nằm dưới đất, toàn thân vặn vẹo, sắc mặt nâu xanh, thần tình khủng bố, tử trạng giống y như như bọn lão Kiệt Khắc, trên người không có một vết thương nào.

- Đội trưởng, ngươi có nhìn thấy gì không?

Trát Khắc vội vàng hỏi.

Lâm Nham thần sắc ngưng trọng lắc lắc đầu, đứng một bên lông mày nhíu chặt, từ lúc nghe thấy tiếng kêu đến khi hắn kịp chạy đến, mặc dù cự ly không ngắn, nhưng với tốc độ của Lâm Nham chỉ cần một chốc là đến, vậy mà hắn vẫn không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Hơn nữa ba mạo hiểm giả đó mới chỉ rời đi một một lúc, mặc dù thực lực của họ chỉ khoảng nhị giai trung cấp, nhưng trong thời gian nhanh như vậy đã nằm chết ở đây, thật khiến các thành viên tiểu đội mạo hiểm Lưỡi Dao Sắc không sao hiểu nổi.

- Đi, chúng ta rời khỏi đây.

Ngữ khí Lâm Nham tràn ngập kiên định, sau đó quay đầu nói với Kiệt Sâm:

- Xin lỗi Kiệt Sâm, bây giờ chúng ta phải rời khỏi phiến sơn lâm này, e rằng không thể săn linh hoàn cho ngươi, nếu ngươi đồng ý, ngươi có thể theo chúng ta ra ngoài linh thú sơn mạch, đến đó chúng ta sẽ lại giúp ngươi săn nhất giai linh hoàn.

Kiệt Sâm gật gật đầu, không nghĩ lần đầu tiên ra ngoài lại gặp chuyện này, nhưng hắn cũng là kẻ thông tình đạt lý, tình huống bây giờ đã nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi người, Kiệt Sâm cũng chỉ có thể đi theo họ ra ngoài linh thú sơn mạch.

- Ai...

Đúng lúc này, Lâm Nham một lần nữa quát lớn, đôi mắt tinh anh nhìn vào một lùm cây cách đó không xa.

- Rống...

Một tiếng gào rú phát ra từ trong lùm cây, ngay sau đó một con linh thú cao bằng một đầu người từ trong đó chui ra.

Đó là một con linh thú họ sư tử, trên người phủ một lớp lân phiến màu lửa hồng óng ánh, lấp lánh quang mang, dưới đuôi nó, phía sau là một chiếc đuôi dài màu hồng như răng cưa, không ngừng nhẹ nhàng đưa qua đưa lại.

- Đây là... Liêm sư thú...

Vừa nhìn thấy con linh thú, Trát Khắc đột nhiên hét lên một tiếng chói tai, sai đó nắm chặt cự kiếm trong tay.

Ngày Kiệt Sâm và Trát Khắc còn ở Linh sư công hội bồi luyện thất, từng nghe Trát Khắc nói qua, vết sẹo đáng sợ dài năm mươi centimet trên lưng Trát Khắc, chính là nửa năm trước cùng một con liêm sư thú chiến đấu lưu lại, phải biết, liêm sư thú là tam giai cao cấp linh thú.

Sau khi nhìn thấy bọn Kiệt Sâm, liêm sư thú gầm lên một tiếng giận dữ, tấn mãnh lao về phía họ.

- Kiệt Sâm, Trát Khắc, Lộ Na ba người lùi ra sau, Ba Lạc Khắc, Khố Lai Nhã, Lôi Tư chúng ta lên.

Nhìn thấy Liêm sư thú, Lâm Nham lập tức hét lên ra lệnh, một đường quang mang từ trên người lóe lên, đó là linh khí quang mang do Linh lực tứ giai phóng ra ngoài mà tạo thành.

- Nghiệt súc!

Trường kiếm trong tay Lâm Nham thoáng chốc biến thành vô số đường kiếm quang tung hoành, bao phủ lấy con Liêm sư thú đang ở giữa không trung.

Đinh đinh đinh...

Cảm nhận được uy lực cường đại ẩn chứa trong kiếm quang, Liêm sư thú lập tức cuộn thành một khối, khi kiếm mang của Liêm Nham đánh lên lân phiến màu hỏa hồng trên người Liêm sư thú, lập tức phát ra một chuỗi những tiếng đinh đinh.

Liêm sư thú quả nhiên không hổ là Linh thú tam giai cao cấp, thân thể phòng ngự mạnh mẽ vô cùng, kiếm mang ẩn chứa Linh lực tứ giai sơ cấp của Lâm Nham, sau khi bổ trúng thân thể Liêm sư thú, chỉ cảm thấy như đánh trúng một khối huyền thiết, chỉ lưu lại những vết trắng trắng trên người liêm sư thú.

- Muốn chết!

Liêm sư thú bị Lâm Nham công kích, bịch một tiếng rơi xuống đất. Ba Lạc Khắc sau lưng Lâm Nham lúc này gầm lên một tiếng giận dữ, hắn sớm đã chờ đợi thời cơ này, cự kiếm trong tay vẽ thành một đường vòng cung, hung hăng bổ về phía Liêm sư thú...

Khố Lai Nhã và Lôi Tư đứng môt bên tùy cơ ứng biến, trường kiếm trong tay hai người cũng hàm chưa tam giai linh lực đậm đặc, chỉ cần tìm được cơ hội tốt sẽ cho con liêm sư thú kia một đòn chí mạng.

Nửa năm trước đánh chết qua một con liêm sư thú, mấy người họ đã tương đối hiếu hiểu phương thức và thói quen công kích của liêm sư thú.

Nhất thời, sát khí tung hoành trong tràng, khí thế mãnh liệt.

Ở một góc chiến trường, Trát Khắc, Kiệt Sâm, Lộ Na ba người giữ chặt vũ khí quan sát trận chiến trước mặt, ở trình độ chiến đầu này, với thực lực của ba người họ căn bản không giúp được gì. Đọc Truyện Online Tại Gác Sách

- Nơi này... nơi này sao có thể xuất hiện Liêm Sư thú...

Trát Khắc đứng một bên lẩm bẩm nói, hắn thường ngày trời không sợ đất không sợ nhưng thời khắc này, trên mặt lại hiện lên một tia sợ hãi.

Lộ Na bên cạnh tay cũng cầm lợi kiếm, nhưng Trát Khắc có thể nhìn thấy sự sợ hãi trong ánh mắt Lộ Na.

Trong lần chiến đấu nửa năm trước, Liêm Sư thú đột nhiên tập kịch suýt chút nữa lấy mạng Trát Khắc, nếu không phải đội trưởng Lâm Nham kịp thời đẩy Liêm Sư thú ra, Trát Khắc sớm đã chết trong trận chiến đó, lần đó, Lộ Na cũng bị thương không nhẹ, đến bọn Ba Lạc Khắc, bởi vì Liêm Sư thú xuất hiện quá bất ngờ, trên người đều bị thương, chỉ có mức độ là khác nhau thôi.

- Rống!

Đối diện với công kích tấn mãnh của Ba Lạc Khắc, Liêm Sư thú gầm lên một tiếng giận dữ, thân thể rơi xuống đất bất ngờ lăn lộn.

- Ầm...

Một tiếng nổ lớn truyền ra, dưới công kích mãnh liệt của Ba Lạc Khắc, mặt đất nhất thời xuất hiện một cái hố dài hai mét, sâu hơn một mét, bụi bay mù mịt, đất văng tung tóe, Liêm Sư thú cũng không tránh kịp, bị cự kiếm hung hăng quét trúng, miệng kêu rên, cả người bắn ra đập lên mấy cây thiết sam thụ gần đó, mấy cây thiết sam thụ to bằng miệng bát bị Liêm Sư thú đụng trúng, nhất thời gãy đôi ầm ầm đổ xuống.

- Chính là lúc này...

Khố Lai Nhã và Lôi Tư tay cầm lợi kiếm đứng bên cạnh chờ thời cơ đột nhiên động, một đường sáng chói mắt bốc lên từ trên lợi kiếm được truyền linh lực, hóa thành hai đường quang ảnh, nhanh như điện xẹt đâm vào mắt Liêm Sư thú.

- Rống rống...

Dưới công kích của Ba Lạc Khắc thân thể đã bị trọng thương, bây giờ lại cảm nhận được tính mạng nguy hiểm, Liêm Sư thú nhất thời nổi giận, miệng liên tục gào rít, thân thể đột nhiên bắn lên khỏi mặt đất, không hề tránh né công kích của Khố Lai Nhã và Lôi Tư, cả thân thể hóa thành một đường tàn ảnh hỏa hồng sắc, lao về phía hai người.

Thịch một tiếng, khi lợi kiếm của hai người chuẩn bị đâm trúng thân thể Liêm Sư thú, một đường tàn ảnh màu hỏa hồng phát ra một tiếng xiu trong không trung, đập lên lợi kiếm trong tay Khố Lai Nhã là Lôi Tư, chính là cái đuôi hình răng cưa đáng sợ dị thường của Liêm Sư thú.

Khố Lai Nhã và Lôi Tư chỉ cảm thấy lợi kiếm trong tay nhất thời chấn động, một luồng cự lực khó có thể kháng cự từ lợi kiếm trong tay truyền đến, hai người nhất thời hự một tiếng, thân hình bỗng nhiên bay ngược ra sau.

Liêm Sư thú mượn lực trên mặt đất, một lần nữa hóa thành một hỏa hồng sắc ảnh tử, đuổi theo Khố Lai Nhã và Lôi Tư.

Ầm một tiếng, ba đường thân ảnh chạm vào nhau, hai tiếng hự vang lên trong không trung, Khố Lai Nhã và Lôi Tư rơi xuống đất khóe miệng rỉ máu.

- Chết đi!

Tranh thủ lúc Liêm Sư thú bận giao chiến với Khố Lai Nhã và Lôi Tư, một vòng tròn màu nâu vàng nhất thời tỏa ra từ trên đầu Ba Lạc Khắc, sau đó lơ lửng sau gáy hắn.

Một đường quang mang đột nhiên lóe lên trên vòng tròn màu nâu vàng, xung quanh thân thể Ba Lạc Khắc nhất thời bao phủ một luồng khí tức vô cùng dày dặn, hư ảnh giống như một con bò tót xuất hiện trên đỉnh đầu Ba Lạc Khắc, dừng lại trước mặt Liêm Sư thú.

Đó là Linh thú tam giai thổ hệ, hư ảnh của đại địa chi tê, vòng tròn màu nâu vàng kia chính là Linh hoàn mà Ba Lạc Khắc có được khi tấn cấp tam giai, cũng là Linh hoàn duy nhất trên người hắn.

- Đại địa trảm...

Ba Lạc Khắc gầm lên một tiếng giận dữ, đợi đến khi cự kiếm trong tay Khố Lai Nhã, Lôi Tư và Liêm Sư thú tách ra trong không trung, mới hung hăng chém về phía Liêm Sư thú.

Từng đường quang mang thổ hoàng sắc không ngừng khuếch tán từ Ba Lạc Khắc và cự kiếm trong tay hắn, chụp lấy Liêm Sư thú.

Liêm Sư thú lúc nãy vừa đả thương hai người Khố Lai Nhã và Lôi Tư căn bản không thể tránh né, một tia sợ hãi ánh lên trong đôi mắt màu lửa của nó, cái đuôi răng cưa nhanh như điện xẹt đập lên cự kiếm đang vung ra của Ba Lạc Khắc.

Ầm...

Một tiếng nổ lớn vang lên trong sơn lâm, vô số bụi đất tràn ngập xung quanh Liêm Sư thú, kèm theo tiếng rống đau khổ của nó.

Ba Lạc Khắc tay cầm cự kiếm, miệng thở hồng hộc, trừng mắt nhìn bụi đất trước mặt, trán lấm tấm mồ hôi, thi triển đại địa trảm hao phí quá nhiều linh lực trong người hắn.

Xuy một tiếng, Lâm Nham người nãy giờ mới xuất thủ một lần, mắt đột nhiên lóe lên một đường tinh mang, lợi kiếm trong tay phun ra quang mang bạch sắc, đó là linh khí ngoại phóng mà phải đợi sau khi tấn cấp thành Thiên linh sư mới có thể thi triển, cả người hóa thành một đường tàn ảnh bạch sắc, bắn vào trong lớp bụi.

- Rống...

Một tiếng kêu rên vàng lên từ trong lớp bụi, một thân ảnh khổng lồ lăn lộn trong đó, sau đó ầm ầm ngã xuống.

Bụi dần dần tan đi, xuất hiện trước mặt bọn Kiệt Sâm là một cái hố lớn, nham thổ xung quanh nứt ra sụp xuống, đó là công lao đại địa trảm của Ba Lạc Khắc, trong cái hố đó, con Liêm Sư thú trợn mắt ngã vật xuống đất, mặt đất đầy những máu tươi.

Trên bụng nó có một lỗ thủng lớn, cái đuôi răng cưa cũng đứt thành hai nửa, đó là vết thương do đại địa trảm của Ba Lạc Khắc gây ra, trên đỉnh đầu nó còn có một lỗ thủng khác nhỏ hơn, máu tươi liên tục tuôn ra từ đó, Lâm Nham tay cầm lợi kiếm đứng sừng sững bên cạnh, rất rõ ràng đó chính là kiệt tác của Lâm Nham.

Mọi người quay sang nhìn nhau, mặt lộ ra một nụ cười khổ sở, dưới công kích của Liêm Sư thú - Linh thú tam giai cao cấp, ngoài Khố Lai Nhã và Lôi Tư bị thương nhẹ, cùng Ba Lạc Khắc dùng lực quá độ, những người còn lại không có xây xước gì, khiến mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

- Đi, đi thu thập nguyên liệu.

Trát Khắc mặt mày hoan hỉ, trên người Liêm Sư thú có không ít bảo bối, đặc biệt là lớp tinh phiến màu hỏa hồng lấp lánh trên người nó, giá trị cực cao.

Lúc này, trong sơn lâm trừ tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc, chỉ có tiếng thở hổn hển của mọi người, Kiệt Sâm nãy giờ chỉ im lặng đứng một bên đột nhiên nhíu mày, trong lòng cảm thấy hình như có chút không đúng, nhưng phát hiện xung quanh căn bản không có dị tượng gì.

Ầm, ầm, ầm...

Đúng lúc này, Trát Khắc đang đến bên cạnh thi thể Liêm Sư thú, chuẩn bị thu hoạch nguyên liệu, thì đại địa dưới chân đột nhiên rung chuyển, một tiếng động lớn từ xa vọng lại, không ngừng áp sát, rất nhanh đã đến trước mặt mọi người.

Một con linh thú cao hơn ba mét thân ảnh như một ngọn núi nhỏ hiện ra từ trong sơn lâm, xuất hiện trước mặt mọi người, hai con mắt như hai cái đèn lồng nhìn xuống đám người bên dưới, tràn ngập khí tức kìm nén.

- Thiết Bối địa long...

Nhìn thân ảnh vừa xuất hiện, Ba Lạc Khắc thì thào một tiếng, thần sắc ngây ra như phỗng, còn bọn Lâm Nham mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.

- Rống...

Nhìn thấy mọi người, Thiết Bối địa long gầm lên một tiếng, khua động bốn cái chân ngắn ngủi, chạy như bay về phía bọn Lâm Nham và Ba Lạc Khắc, Thiết Bối địa long đi đến đâu, cây cối hai bên đường đổ rạp đến đấy, bụi bay mù mịt.

- Mau chạy, chia nhau ra chạy, để ta chặn đường nó.

Lâm Nham bây giờ mới hồi lại tinh thần, mặt lộ thần sắc vô cùng lo lắng, gầm lên với những người sau lưng, lợi kiếm trong tay một lần nữa lại lóe quang mang bạch sắc chói mắt, cả người xông về phía trước, hung hăng đâm vào đầu của con Thiết Bối địa long.

- Phanh...

Đối diện với công kích của Lâm Nham, Thiết Bối địa long không hề tránh né, cả quãng đường ầm ầm nghiến qua, khi lợi kiếm được bơm té giai thiên linh khí trong tay Lâm Nham đâm trúng lớp bì giáp cứng răn trên đầu Thiết Bối địa long, mũi kiếm chỉ đi vào được một tấc, sau đó bất chấp Lâm Nham bơm thiên linh khí thế nào, cũng không thể đâm thêm được một phân.

Phải biết, cho dù là một tảng cự thạch dưới công kích đã bơm thiên linh khí của Lâm Nham, cũng sẽ vỡ vụn, nhưng công kích cường hãn như vậy, chỉ có thể đâm sâu một tấc vào tầng biểu bì của Thiết Bối địa long, đến một giọt máu tươi cũng không có, đây là hạng phòng ngự cường đại nào.

- Ô...

Cảm nhận công kích của Lâm Nham, trong không khí đột nhiên vang lên một tiếng rít lớn, một đường tiên ảnh cự đại loáng cái xuất hiện bên cạnh Lâm Nham.

Tốc độ đó thực sự quá nhanh, Lâm Nham căn bản không kịp phản ứng, đã bị đường cự ảnh đó nặng nề quất trúng.

Bồng một tiếng, Lâm Nham đang đứng trên đầu Thiết Bối địa long thân thể bị quất văng ra, trường bào trên người rách bươm thành vô số mảnh, miệng hộc máu, cả ngươi bị đập mạnh vào trong sơn lâm, sau khi đập trúng một gốc cự thụ, mới lảo đảo rơi xuống, gốc cự thụ đó sau khi bị Lâm Nham đập trúng, rắc một tiếng, sau đó ầm ầm sập xuống.

Tiên ảnh dừng lại đong đưa sau lưng Thiết Bối địa long, đó chính là cái đuôi dài mấy mét của Thiết Bối địa long, bên trên mọc đầy những gai nhọn lồi lõm.

Chỉ một đòn, Lâm Nham - người có thực lực mạnh nhất ở đây, đạt đến tứ giai đê cấp thiên linh sư, dội trưởng tiểu đội mạo hiểm Lưỡi Dao Sắc, đã bị trọng thương.

- Đội trưởng...

Ba Lạc Khắc hét lên một tiếng lớn, hai mắt đỏ ngầu, nhưng không có ý định lùi lại, nắm chặt cự kiếm trong tay, ầm ầm lao về phía Thiết Bối địa long.

Khố Lai Nhã, Lôi Tư cũng không chịu thua kém, ánh mắt lóe lên một tia kiên nghị, hóa thành hai đường tàn ảnh xông lên phía trước.

- Kiệt Sâm, ngươi mau chạy, chạy ra ngoài sơn lâm.

Trát Khắc nhìn Kiệt Sâm bên cạnh ngưng trọng nói, sau đó cầm cự kiếm trong tay, đi về phía Thiết Bối địa long, Lộ Na cũng không nói câu nào, lặng lẽ đi theo, cho dù ánh mắt họ tràn ngập sợ hãi, nhưng bước chân thì vẫn vô cùng kiên định.

- Các ngươi đi chỉ là tự chuốc lấy cái chết mà thôi.

Kiệt Sâm không kìm được nói.

- Vậy thì đã làm sao?

Trát Khắc quay đầu, nhếch miệng, nở một nụ cười rạng rỡ với Kiệt Sâm,

- Tiểu đội mạo hiểm Lưỡi Dao Sắc, cho dù chết, cũng phải chết với nhau, thà cùng nhau chiến tử, cũng tuyệt đối không bỏ lại đồng đội cầu sinh.

Kiệt Sâm thầm thở dài một tiếng, không nói gì, cũng đi theo Trát Khắc và Lộ Na.

- Kiệt Sâm, ngươi...

Trát Khắc lộ ra một tia kinh ngạc.

Kiệt Sâm không nói gì, chỉ nhếch miệng cười với hắn, kiếp trước hắn đến Cự Long Cửu giai cũng từng giết qua, còn phải bỏ chạy trước con Thiết Bối địa long ngũ giai sao?

Huống hồ, với thực lực của mình, trước mặt Thiết Bối địa long ngũ giai, cho dù chạy cũng khó lòng chạy thoát, e rằng chỉ có bảy người chia nhau ra chạy, mới có khả năng sống sót một hai.

Đã như vậy, chi bằng để hắn mở rộng tầm mắt, xem Thiết Bối địa long mạnh mẽ tới cỡ nào!

Khoảnh khắc Thiết Bối địa long xông đến trước mặt Ba Lạc Khắc, Ba Lạc Khắc gầm lên một tiếng giận dữ, cả người bật mạnh, cự kiếm trong tay mang theo khí thế chưa từng có hung hăng bổ về phía Thiết Bối địa long.

Khố Lai Nhĩ và Lôi Tư bám sát sau lưng Ba Lạc Khắc thân hình cũng đồng thời bật mạnh, nhảy lên không trung, trường kiếm trong tay huyễn hóa thành vô số đường kiếm ảnh, nhưng mục tiêu của hai người thì chỉ có một, đó chính là vị trí hai con mắt như hai cái đèn lồng của Thiết Bối địa long.

Nhìn cự kiếm chém về phía mình, cùng kiếm ảnh đầy trời, Thiết Bối địa long không hề tránh né, ngẩng đầu, ầm ầm xô vào ba người đang ở giữa không trung.

Quang mang trên cự kiếm trong tay Ba Lạc Khắc bắt đầu khởi động, mang theo những tiếng xé gió ô ô, trực tiếp chém lên đầu Thiết Bối địa long.

Mũi nhọn của trường kiếm trong tay Khố Lai Nhã và Lôi Tư cũng rơi xuống trước mắt Thiết Bối địa long, khoảnh khắc trường kiếm trong tay hai người chuẩn bị đâm trúng hai mắt Thiết Bối địa long, trong mắt Thiết Bối địa long đột nhiên lộ ra một tia trào phúng, sau đó một đường mi mắt trong suốt đột nhiên đóng lại với mí mắt nặng nề của Thiết Bối địa long.

- Ầm...

- Phanh, phanh...

Những tiếng đấm đá, va chạm truyền đến, dưới lực trùng kích cực mạnh của Thiết Bối địa long, Ba Lạc Khắc và Khố Lai Nhã còn cả Lôi Tư bắn mạnh ra ngoài, miệng thổ huyết, từ giữa không trung rơi mạnh xuống đất, áo giáp bằng thép trên người Ba Lạc Khắc, trúng một đòn vừa rồi, cũng méo mó lõm vào một miếng.

Cự kiếm trong tay Ba Lạc Khắc lúc nãy bị va trúng, cũng không biết bắn đi đâu, ba người mạnh mẽ công kích, trừ Ba Lạc Khắc chém được một miếng nhỏ trên đầu Thiết Bối địa long, lợi kiếm của Khố Lai Nhã và Lôi Tư chỉ để lại một vết trắng mờ mờ trên mí mắt Thiết Bối địa long.

- Đại ca!

Nhìn thấy Ba Lạc Khắc bị thương, Trát Khắc hai mắt đỏ ngầu.

Ầm ầm ầm...

Thiết Bối địa long nhìn xuống Trát Khắc, Lộ Na và cả Kiệt Sâm cách đó không xa, sải rộng bước chân, mãnh liệt xông về phía ba người.

Đến Lâm Nham, Ba Lạc Khắc, Khố Lai Nhã và Lôi Tư cũng không thể ngăn được nó, thì bọn Trát Khắc và Kiệt Sâm khẳng định sẽ hóa thành một đống thịt nát.

Không biết tại sao, đúng lúc này, nhìn Thiết Bối địa long đang điên cuồng xông tới, cùng sơn lâm và bọn Trát Khắc xung quanh, trong lòng Kiệt Sâm đột nhiên nổi lên một cảm giác cực kì cổ quái, cảm giác này cực kì quỷ dị.