Đối Thủ Của Đại Ca - Chương 05

Đối Thủ Của Đại Ca
Chương 5
gacsach.com

“Nơi nào?”

“Đi rồi sẽ biết, nhanh lên nhé, 30 phút sau xuống cổng nhà nhé. Tớ chờ” Hoàng Thiên nói xong cúp máy ngay, không cho Hàn Dương cơ hội từ chối.

Hàn Dương đặt máy xuống, đi lên lầu chuẩn bị. Cô mở cửa tủ quần áo ra, tìm một chiếc váy liền thân màu xanh lục, chiếc váy rất dễ thương khi Hàn Dương mặc vào thì càng làm nổi bật làn da trắng hồng của nàng.

Hai nhà họ Hoàng và họ Hàn có quan hệ rất tốt cả về trên đời sống lẫn trên thương trường, vì vậy nàng và Hoàng Thiên luôn được coi là những người bạn thanh mai trúc mã.

Hàn Dương biết Hoàng Thiên có tình cảm với mình, nhưng nàng chỉ coi Hoàng Thiên là bạn thân, nên đã rất nhiều lần nói cho Hoàng Thiên biết suy nghĩ của mình nhưng Hoàng Thiên vẫn không quan tâm tới lời nói của Hàn Dương mà tiếp tục đối xử với nàng trên mức tình bạn.

Đang chuẩn bị thì Hàn Dương nghe thấy tiếng còi xe của Hoàng Thiên liền vội vàng với lấy chiếc túi xách hiệu LV và chạy xuống lầu.

“Bà Vương, con ra ngoài chơi một lát, ba con có về thì bà nói con đi với Tiểu Thiên nhé” nói xong nàng đi ra khỏi cửa, tiến về chiếc xe thể thao không mui của Tiểu Thiên.

“Lên xe đi” Hoàng Thiên gọi.

Hàn Dương mở cửa xe ngồi vào.

“Chúng ta đi đâu vậy?”

“Một quán bar dành cho học sinh sinh viên trên đường X” Hoàng Thiên vui vẻ nói “Nghe nói quán này mới mở và rất được học sinh ưa thích, chúng ta đi thử xem sao, được không?”

“Đi”

Đường phố Đài Bắc lúc này thật nhộn nhịp, xe cộ chen nhau trên làn đường chật hẹp làm ách tắc giao thông. Lẽ ra xe của Hàn Dương chỉ cần đi mất 20 phút là có thể tới nơi thì bây giờ phải mất 40 phút.

Chiếc xe dừng lại trước một quán bar có tên là Angle, nhìn từ bên ngoài thì trông giống các quán Bar khác dành cho học sinh, nhưng khi đi vào thì lại hoàn toàn khác. Không gian lãng mạn, thơ mộng hòa cùng điệu nhạc nhẹ nhàng êm ái làm cho người ta cảm thấy thoải mái. Mặc dù Hàn Dương nghịch ngợm, nhưng không thể phủ nhận đây đúng là quán bar hợp với nàng, nàng rất thích những nơi thơ mộng như vậy.

“Woaa, được đó, làm sao mà cậu tìm được nơi này vậy Tiểu Thiên?” Hàn Dương vui vẻ hỏi hắn.

“Bí mật, Dương Dương thích là được rồi, hì hì” Hoàng Thiên cười và nói “nào, vào trong đi” Hoàng Thiên nắm tay Hàn Dương đi vào.

Hàn Dương tung tăng đi vào, bỗng nhiên nó khựng lại “kia có phải tên ác ma trường mình không vậy?” nó thầm quan sát và hỏi.

Thấy Hàn Dương tự nhiên không đi nữa Hoàng Thiên liền hỏi “Sao vậy?”

“Không có gì, ta đi thôi” Hàn Dương lấy lại vẻ tự tin bước vào một góc mà hắn không để ý. Lặng lẽ quan sát hắn, bởi vì nàng biết bây giờ nàng hoàn toàn khác cô gái đã đánh hắn hai lần. Mặc dù nàng đã biết hắn rất đẹp trai, nhưng không thể ngờ rằng khi hắn mặc thường phục lại còn đẹp trai gấp bội làm nàng bất giác ngẩn ngơ.

Một cánh tay đưa lên trước mắt Hàn Dương.

“Ê, nhìn ai vậy?” Hoàng Thiên thắc mắc và quay qua nhìn theo hướng Hàn Dương nhìn thì thấy một chàng trai chạc tuổi hai người có khuôn mặt vô cùng tuấn tú. Bất giác cảm thấy bực mình “Có một mỹ nam đang ngồi trước mắt cậu nè, nhìn bên kia làm gì?”.

Hàn Dương lấy lại tinh thần “Cái gì? Cậu mà là mỹ nam à? Mỹ nữ thì có, haha”

“Mình là Hoàng Thiên là người kế thừa duy nhất của tập đoàn Thiên Trường nổi tiếng đó nhé, đừng có ức hiếp người quá đáng.” Hoàng Thiên giả bộ giận dỗi.

Không thể phủ nhận Hoàng Thiên rất đẹp trai, nhưng vẻ đẹp trai của Hoàng Thiên có phần giống con gái, vì vậy chàng luôn bị Hàn Dương trêu chọc gọi là “mỹ nữ”.

“Được rồi, không trêu cậu nữa, mà này, sao hôm nay chỉ có hai đứa mình thôi vậy, sao không gọi Mỹ An, Trần Minh Minh đi cùng cho vui” Mỹ An và Minh Minh là hai người bạn của cả hai đứa. Nhóm bạn của Hàn Dương có bốn người thì hiện tại ba người học ở Học Viện Thần Hoa, riêng Hàn Dương học tại trường Tây Du.

“Chúng ta hẹn hò mà, ai lại mang theo “kì đà” làm gì” Hoàng Thiên thản nhiên trả lời.

“Cái gì? Ai hẹn hò với ai hả? Sáng nay chưa được ăn đánh nên giờ muốn ăn phải không?” Hàn Dương bực tức đứng dậy nói. Hoàng Thiên luôn cho rằng những buổi đi chơi chỉ có hai người bọn họ là hẹn hò, vì vậy Hàn Dương rất bực mình.

“Đùa chút thôi, làm gì giận dữ vậy, ngồi xuống đi nào” sau đó hắn nở một nụ cười thật tươi nắm tay Hàn Dương kéo xuống chỗ ngồi và hỏi “Muốn uống gì nào?”

“Tùy” nàng nhàn nhạt trả lời, trong giọng nói vẫn ẩn chứa sự tức giận.

“Ok” Hoàng Thiên ra hiệu gọi phục vụ sau đó gọi hai ly kem ngon nhất của quán.

Trong lúc chờ đợi Hoàng Thiên đã hỏi Hàn Dương về ngôi trường mới và bạn bè nơi đó ra sao. Hàn Dương cũng trả lời nhiệt tình và kể lại những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cho Hoàng Thiên nghe.

Hai người mải mê trò chuyện mà không để ý từ nãy tới giờ có mấy cặp mắt quan sát hai người. Đó là Lý Tử Kỳ, Triệu Phong và mấy người bạn của hắn.

“Tử Kỳ, thấy cô bé kia quen không? Sao nãy giờ tớ thấy quen lắm mà không nhớ là ai” Triệu Phong huých tay vào lưng Tử Kỳ và hướng về phía Hàn Dương.

Tử Kỳ cũng nhìn về hướng đó xem sao thì thấy một đôi trai gái đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ, cô gái rất xinh đẹp. Nhưng hắn không thấy quen gì cả liền quay lại nói “chắc là một trong số mấy đứa phiền phức theo đuổi Tử Kỳ này đó”.

“Không phải chứ, mắt cậu bị đui sao? Cô nàng đang đi với tên người yêu kia kìa, tên đó cũng đẹp trai không kém gì Tử Kỳ cậu đâu, đừng tự cho mình là nhất thế.” Triệu Phong làm ra vẻ xa lánh.

“Ủa tên đó là con trai hả? mình tưởng là con gái chứ?” Tử Kỳ giả bộ.

“Kể ra mặt hắn giống con gái thật, nhưng mà dáng người của hắn rất chuẩn có thể làm người mẫu đấy, là con trai đó, cậu không biết hắn sao? Hắn nổi tiếng không kém gì cậu đâu” Triệu Phong vuốt cằm nói ra vẻ am hiểu chuyện đời.

Nhìn bộ dạng không quan tâm tới mọi việc xung quanh của Tử Kỳ làm Triệu Phong chán nản “Hắn là người thừa kế tập đoàn Thiên Trường đó. Ở học viện Thần Hoa hắn cũng được rất nhiều cô gái mến mộ”

“À, vậy à” Tử Kỳ trả lời không chút hưởng ứng. Sau đó quay người nhìn hai người trong góc kia. Lần này hắn nhìn thấy ánh mắt của cô gái kia quen quen, nhưng hắn không thể nào nhớ được mình đã gặp cô nàng ở đâu.

Cảm thấy có ánh mắt kì dị nhìn về phía mình, Hàn Dương bất giác quay mặt tìm kiếm.

Quán bar hôm nay khá đông người, đa số là học sinh, chỉ có một vài bàn là có mấy người sinh viên. Sau một hồi tìm kiếm Hàn Dương bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn mình làm nàng quay lại.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor