Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu - Chương 21

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Chương 21 - Con Nối Dõi
gacsach.com

Liên Sơ vừa lau tóc vừa bước vào phòng ngủ, chỉ thấy Thù Thành đang lười biếng tựa vào đầu giường, nhìn cô đây hứng thú.

Liên Sơ hồ nghi hỏi: “Ánh mắt của anh sao lại quỷ dị như vậy?”

Thù Thành dang tay: “Tới đây!”

Liên Sơ ngoan ngoãn bước tới, thoải mái làm ổ trong ngực anh.

Anh vuốt ve mái tóc của cô, nhíu mày nói: “Sao lại ướt như vậy? Quay lại phòng tắm sấy lại lần nữa.”

“Không cần, em chưa từng sấy bao giờ.” Sao hôm nay anh lại có vẻ dài dòng?

“Không được, phụ nữ không thể bị nhiễm lạnh, không cẩn thận sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con.”

Liên Sơ ngẩng đầu, thật im lặng nhìn anh.

Anh mạnh mẽ nhăn chặt mày lại: “Thế nào? Sợ phiền toái? Em lấy tới đây, anh sẽ giúp em thổi.”

Cô tức giận nói: “Để làm gì? Chê em không sinh nổi đứa bé?”

Bọn họ kết hôn đã nhiều năm như vậy, cô ngay cả một lần mang thai cũng chưa từng có, không phải là không thể sinh con chứ?

Thù Thành vỗ vỗ mặt cô cứ như dỗ đứa trẻ: “Cái gì mà chê hay không chê, anh chỉ là cảm thấy một nhân tài giống như em nếu không làm mẹ thì thật đáng tiếc. Em xem em đấy, xuất thân là giáo viên, giáo dục trẻ em là nghề chính nhé; lại từng làm qua cảnh sát, chắc chắn là đủ nghiêm nghị; tính cách cũng là của một đứa bé chưa trưởng thành, dẫn theo đứa trẻ đi chơi lại càng không thành vấn đề. Em nói thử coi, trên đời này kiếm đâu ra người nào thích hợp làm hiền thê lương mẫu hơn vợ của anh nữa

chứ?"

"Nhưng mà... Nếu sinh không được thì thế nào?"

Thù Thành nghiêm túc nói: "Sao có thể? Nghi ngờ năng lực của chồng em?"

Việc này cô không dám chắc à nha: "Có những người phụ nữ trời sinh đã rất khó mang thai, không chừng em cũng như vậy."

"Nói bậy, trước kia không phải là bởi vì tránh thai?" Anh cởi bộ áo ngủ của cô, sờ một mạch từ ngực tới giữa hai chân, từ từ mở ra, nhìn hạt châu hồng nhuận ở bên trong, nói giọng khàn khàn: "Anh kiểm tra rồi, không có vấn đề, chỉ cần anh chăm chỉ hơn một chút nữa là được."

Anh trực tiếp đánh thẳng đi vào, Liên Sơ không nhịn được rên rỉ một tiếng, nâng thân thể của mình lên để nghênh hợp với sự tiếp xúc chặt chẽ này.

Va chạm càng lúc càng có lực, mỗi một cái, sâu đến mức gần như muốn đâm thủng cô. Anh bình tĩnh nhìn cô chòng chọc, đôi mắt rơi vào dục vọng mang theo sự mê hoặc chưa từng thấy bao giờ.

Cô không nhịn được cũng lún sâu vào, ánh mắt mỗi lúc càng mê man.

Anh thở dốc nhanh hơn, bàn tay từ phía sau đỡ lấy sau gáy hơi chút hỗn độn của cô, khiến cô mở rộng cánh môi, đầu lưỡi mềm mại, trơn bóng mang theo mùi vị thơm mát cách anh càng gần. Trước lúc cúi đầu cuồng nhiệt dây dưa, anh nói: "Liên Sơ, đừng lo lắng, anh yêu em."

Cô càng thêm nhiệt tình đáp lại anh, trong lòng thế nhưng càng lúc càng trở nên ảm đạm.

Kể từ lúc phải ngâm mình trong nước sông lạnh lẽo một đêm, kỳ kinh nguyệt của cô liền thay đổi thất thường. Những năm này cô lại không để ý đến thân thể của mình, cũng chưa từng nghĩ còn có thể sinh con, cũng chưa từng kiểm tra bệnh trạng. Dĩ nhiên, hiện tại có thể đi, chẳng qua là, cô mơ hồ có một cảm giác mãnh liệt, chuyện này có lẽ không được dễ dàng như vậy.

Con người càng lớn tuổi, chuyện muốn tự mình đối mình cũng càng nhiều, đặc biệt có nhiều suy nghĩ rất kỳ quái. Cô nhớ rõ mấy lời các cụ ngày xưa vẫn nói: tạo nghiệt quá nhiều... Phúc phận có con nối dõi càng mỏng.

****

"Liên Sơ, Liên Sơ..." Thù Thành nhẹ nhàng thức tỉnh cô: "Làm sao vậy, trên trán cũng vã đầy mồ hôi."

Cô kinh ngạc nhìn anh, hỏi lại: "Thù Thành, ngộ nhỡ em thật sự không thể sinh nổi đứa bé thì thế nào?"

Thù Thành hơi sững sờ, không nhịn được cười rộ lên: "Thật sự lo lắng vấn đề này như vậy? Không giống với phong cách của em nha, em không phải là không có tim không có phổi sao?"

Sắc mặt Liên Sơ lập tức tối sầm.

Thù Thành vội vã trấn an nói: "Được được được, là anh không đúng, khiến em bị áp lực quá lớn rồi. Thật ra thì chuyện này có gì phải lo lắng đâu? Chồng em là người có tiền, em có thể tự mình sinh dĩ nhiên là được, nhỡ mà không được, cùng lắm thì chúng ta tìm người sinh hộ em."

Liên Sơ dùng ánh mắt muốn giết người trừng anh một hồi,

Anh không nhanh không chậm tiếp tục nói: "Ý của anh là chúng ta mở cô nhi viện, em muốn nuôi dưỡng bao nhiêu liền nuôi bấy nhiêu, không phải đều là người khác thay chúng ta sinh hộ đứa bé sao."

Liên Sơ lật người chế trụ, anh nhéo mạnh một cái: "Loại thứ nhất mới là ý tưởng chân thật nhất của anh đúng không? Hiện tại em muốn tiêu diệt anh!"

Thù Thành bật cười ha hả, ôm chặt cô nói: "Lúc này mới giống bà xã của anh, cái bộ dáng đa sầu đa cảm vừa rồi không biết là của ai nữa?"

Liên Sơ hừ lạnh: "Chẳng lẽ anh lại thích dáng vẻ hung hãn, đáo để này của em? Không muốn thử một chút xem cái gì gọi là đa sầu đa cảm, điềm đạm đáng yêu sao?"

Anh lật người áp trụ cô: "Ngốc, có ai cưỡi quen một con ngựa hoang tính tình cường nhạnh lại nguyện ý đi cưỡi một con dê nhỏ không nóng không lạnh bao giờ?"

Sắc mặt Liên Sơ khẽ đỏ lên, nhỏ giọng mắng: "Lưu manh."

Anh dùng sức nhéo mạnh cô một cái.

Cô bị nhéo đau, rên mạnh một tiếng: "Làm gì!"

"Nói, còn dám đoán mò nữa không? Không phải hoài nghi thể lực thì chính là nghi ngờ định lực của chồng em!"

Cô ngoan ngoãn đáp lại: "Không đoán mò nữa."

Anh bật cười, ánh mắt dịu dàng như nước khiến ai nhìn thấy cũng phải si mê: "Bảo bối, vui vẻ một chút, không có gì quan trọng hơn chuyện này."

****

Không tới mấy ngày, Liên Sơ đã sắp xếp xong vườn trẻ cho Khê Đình. Thật ra thì, với tuổi của cô bé đã sớm phải tới vườn trẻ, nhưng cô bé vẫn theo ở bên cạnh Dạ Nhiên, từ nhỏ đã không có bạn bè cùng lứa, cho nên tính tình cô bé mới trầm mặc như vậy.

Liên Sơ nhìn thấy cô bé cõng theo túi sách cùng cô giáo bước vào vườn trẻ, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu, không biết Khê Đình trầm mặt hướng nội như vậy có thể dung nhập vào thế giới của những đứa trẻ khác không.

Bất quá, ai cũng có con đường mà mình phải đi, cho dù chỉ là đứa trẻ.

Liên Sơ xoay người trở lại xe của mình.

Trước khi khởi động xe, cô liếc mắt nhìn qua kính chiếu hậu, cách đó không xa vẫn là chiếc xe hơi theo sát ở phía sau mình như cũ, cô không khỏi thở dài một hơi. Cô không thích bị như vậy, chẳng qua là, chỉ có như vậy anh mới có thể an tâm.

Dạ Nhiên lật đi lật lại mấy tấm ảnh chụp Liên Sơ đưa Khê Đình tới nhà trẻ ở trên tay, trong tấm ảnh, sắc mặt hai người cũng rất tốt, chắc hẳn là luôn được sống dưới ánh sáng mặt trời.

Ngu Minh đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt của hắn, do dự hỏi: “Anh, hay là nghĩ biện pháp đem con bé tới đây?”

Dạ Nhiên ngay cả lông mày cũng không nhíu lại: “Cậu không thấy tên họ Bùi đó trông chừng bọn họ rất chặt sao?” Hắn ngừng lại một chút, khẽ thở dài một hơi: “Hơn nữa... Coi như đem được con bé về đây rồi thì sẽ thế nào đây?”

Ngu Minh sững sốt, hắn quả nhiên không nghĩ tới lại đến mức độ này.

Trầm mặc hồi lâu, Ngu Minh hỏi: “Vậy anh quyết định làm thế nào?”

“Những việc khác không cần phải lo lắng, trước tiên phải tìm được Hàn Đông cái đã. Tuyệt đối không thể để cho cảnh sát tìm được hắn.”

Ngu Minh nhẫn nhịn nhưng vẫn là nhịn không được hỏi: “Có phải anh sợ hắn sẽ khai ra chuyện năm đó của Kỳ Liên Sơ?”

Ánh mắt Dạ Nhiên lóe lên một cái, trầm mặc không nói.

Đúng lúc ấy, có người gõ cửa vào thông báo: “Dạ ca, Nhiếp tiên sinh đã tới.”

Dạ Nhiên gật đầu một cái, đứng dậy.

Chỉ lát sau, Nhiếp Bá Khôn bước vào. Mặc dù ông ta đã gần 60 tuổi nhưng thân hình vẫn cao lớn như cũ, ánh mắt thâm thúy, bức người, có thể loáng thoáng nhìn ra được dáng vẻ trước đây của ông ta quả thật anh tuấn.

Ông ta nhìn thấy Dạ Nhiên, anh mắt khẽ dịu lại: “A Thành”.

Dạ Nhiên mỉm cười gọi: “Cha”.

Nhiếp Bá Khôn nghiêm mặt nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà con cũng không chịu nói cho cha, nếu không phải là Vũ An nói cho cha biết, không phải hiện tại vẫn chẳng biết gì sao. Rốt cuộc là thế nào? Có bị thương không?”

Dạ Nhiên lắc đầu một cái: “Không có việc gì, chỉ bị thương ngoài da một chút mà thôi, không muốn làm phiền cha.”

Nhiếp Bá Khôn nhìn trên nhìn dưới đánh giá hắn một lượt, lại sờ cánh tay của hắn, thấy quả thật là không có gì đáng ngại mới thở phào một cái. Lại hỏi: “Phải rồi, rốt cuộc đã tra được ai làm chưa?”

Dạ Nhiên cười nhẹ: “Con vẫn không muốn để cha công khai quan hệ của chúng ta chính là vì lý do này. Kẻ thù của con quá nhiều, thật sự không tiện gióng trống khua chiêng để lộ diện.”

Sắc mặt của Nhiếp Bá Khôn tối sầm lại: “Con trai của Nhiếp Bá Khôn ta chẳng lẽ còn phải che giấu cả đời sao? Con nói cho cha biết rốt cuộc là những kẻ nào, ta giúp con giải quyết từng đứa một.”

Dạ Nhiên lại nói: “Cũng may, những kẻ khác hầu như con đã giải quyết xong, chỉ có một gã tương đối khó giải quyết.”

“Là kẻ nào?”

“Bùi Thù Thành của tập đoàn Sở Thịnh.”

Nhiếp Bá Khôn hơi sửng sờ: “Là hắn?”

Bùi Thù Thành đó mặc dù ông chỉ mới gặp qua một lần nhưng chẳng biết tại sao lại làm ông khắc sâu ấn tượng.

Dạ Nhiên để ý sắc mặt của ông ta: “Cha biết hắn?”

“Lúc công ty bọn họ mở tiệc chúc mừng cũng từng mời Đỉnh Càng chúng ta.” Nhiếp Bá Khôn hồ nghi nói: “Nhưng mà hắn không giống như là người nhúng tay vào giới này.”

Dạ Nhiên cười lạnh một tiếng: “Không nhúng tay vào giới này có thể trụ lại ở khu mỏ quặng kia sao? Đó chính là một tòa núi bạc, có khối người ở cả hai giới hắc đạo và bạch đạo đều muốn liều mạng chia chác một chén canh này.”

Nhiếp Bá Khôn gật đầu một cái: “Nói cũng đúng. Hừ, họ Bùi hắn ở thành phố Đồng có thể một tay che trời, nhưng đây chính là thành phố A đấy.”

“Cha, cha cũng đừng hành động thiếu suy nghĩ, họ Bùi đó cực kỳ không đơn giản, có mối quan hệ với cả hai nhà hắc đạo, nhất thiết không thể bứt dây động rừng.”

Nhiếp Bá Khôn nói: “Con cứ thoải mái đi, yên tâm ngồi chờ tin tốt của cha.”

Dạ Nhiên lại nói: “Bùi Thù Thành có thể phách lối như vậy toàn dựa vào tiền bạc thu được từ khu mỏ quặng ấy. Nhưng mà quyền khai thác khoáng sản của hắn năm sau là hết hạn rồi, năm nay thành phố sẽ công khai đấu thầu lại làn nữa.”

Nhiếp Bá Khôn vỗ vỗ bả vai của hắn gật đầu nói: “Được, cha biết rồi, bất cứ giá nào ta cũng sẽ lấy được quyền khai thác ở khu mỏ quặng này, con chờ tin tốt của cha.”

Sau khi Nhiếp Bá Khôn rời đi, Ngu Minh hoài nghi hỏi: “Anh, không phải anh nói là sợ hai cha con bọn họ sẽ liên kết lại với nhau à? Làm như vậy có phải quá mạo hiểm rồi không?”

Khóe miệng Dạ Nhiên lộ ra nụ cười chế giễu: “Liên kết nhất định là sẽ liên kết, chẳng qua là tạm thời muốn liên kết cũng không được, chúng ta nhất định phải nắm chặt thời gian, một mũi tên trúng hai con chim.”

Ngu Minh nhìn ánh mắt lạnh lẽo của hắn, biết trong lòng hắn nhất định đã có tính toán, không khỏi thở dài nói: “Anh, vẫn là anh nghĩ chu đáo.”

Dạ Nhiên lại nói: “Bản thân họ Bùi không có nhược điểm, chỉ có cách dùng cha của hắn đối phó với hắn mới có thể khiến cho hắn ném chuột sợ vỡ bình(31).”

Ngu Minh u ám nghĩ thầm: trên người hắn rõ ràng còn có một nhược điểm lớn hơn, chẳng qua là, đó lại chính là nhược điểm chung của bọn họ, hai người kia nhất định sẽ không dùng. Nếu có người nắm được người phụ nữ này, cũng đồng nghĩa với việc khống chế được cả hai người bọn họ.

***

Thù Thành đặt xuống tư liệu cầm trên tay, lẳng lặng lâm vào trầm tư, mọi việc cũng chuẩn bị được tương đối, sắp tới sẽ là thời điểm phản kích toàn diện. Nhưng mà, trước chuyện này, anh phải bảo vệ tốt cho yếu điểm của mình.

Anh bật máy theo dõi lên, Liên Sơ lại xuất hiện trước ống kính.

Anh nhẹ nhàng chạm tới người phụ nữ trên màn hình, nhỏ giọng nói: “Rất xin lỗi.”

Anh biết cô không muốn như vậy, nhưng mà anh lại không có sự lựa chọn khác, lần này, anh nhất định không thể cho phép lại xảy ra bất cứ một sai sót nào với cô nữa.

Người phụ nữ trước ống kính giống như là cảm nhận được thứ gì, ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Anh không nhịn được khẽ bật cười: “Người phụ nữ thông minh này, thật ra thì em đã sớm nhận ra rồi đúng không?”