Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Chương 325

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 325

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 325: Thái Tử Gia Đế Đô Đại Giá Quang LâmĐây là khu cấp cao của viện nghiên cứu, cho dù có sựđồng ý của Lệ lão phu nhân, những phóng viên truyềnthông này mới được vào, nhưng mọi người cũng chỉcó thể xì xào bàn tán, toàn bộ hiện trường đều khá yên tĩnh.

Đúng lúc này, một chuỗi tiếng bước chân đột nhiênvang lên trong hành lang gấp khúc hẻo lánh, rất nhiềuvệ sĩ mặc áo đen đi tới, đi đầu là một người đàn ôngmặc áo khoác ba đờ xuy màu đen, mang vẻ đẹp yêunghiệt, đôi mắt phượng dài hẹp sáng rực mang theovài phần tà khí, khí thế kiêu ngạo ngông cuồng khiếncho người ta không khỏi thói lui.

Những vệ sĩ mặc áo đen canh giữ bên ngoài phòngbệnh, cửa bị đẩy ra, người đàn ông đó bước vào.

Khi gió lạnh bên ngoài tràn vào, người trong phòngvừa quay đầu lại liền lập tức thấy được người đàn ôngtuấn tú đứng lặng ở cửa.

Anh ta là ai?

Vẻ mặt Chu Bình thay đổi, cô ta vội vàng chào hỏi:“Từ thiếu, sao cậu lại ở đây?”

Từ thiếu?

Họ Từ?

Các phóng viên phương tiện truyền thông có mặt tạihiện trường nhanh chóng suy nghĩ, ở Hải Thànhkhông có nhà giàu nào họ Từ cả, nhưng… nghe nóiThái tử Đế Đô là họ Từ!Đề Đô là thành phố thịnh vượng nhất, bên trong tànglong ngọa hồ, trung tâm Đế Đô là một vòng tròn baogồm một số gia tộc lớn giàu có và quý tộc, nghe nói ởtrung tâm có bốn gia tộc lớn là Lệ, Lục, Từ, Dạ… MàTừ thiếu tính cách phản nghịch không kiềm chế được,không sợ bất cứ gì, từ nhỏ đã là tiểu thái tử của ĐềĐô.

Trong đó, Lệ gia và Từ gia có quan hệ thông gia, congái Lệ gia sẽ gả cho chủ nhân của Từ gia, sinh rađược Từ Thiếu Nam.

Nếu hỏi các đại gia này ai là người giàu nhất, thìngười đứng đầu bảng xếp hạng chính là Lệ gia. LệQuân Mặc là chủ nhân của Lệ gia, cũng chính làngười giàu có nhất.

Vốn mọi người đang xem đó như lời nói đùa, nhưngkhi Từ Thiếu Nam nheo đôi mắt phượng, cả người tỏara một luồng khí nóng điên cuồng bất thường, khiếncho tất cả ai có mặt đều rùng mình một cái.

Dường như anh ta không nói đùa.

Chu Bình sắp khóc đến nơi, cô ta không biết làm cáchnào mà vị này tìm đến được, anh không nói đùa đâu,thật sự không hề đùa. Có lần vị thiếu gia này chơi đùaở quán bar lớn nhất ở Đề Đô, xảy ra chút việc, chínhanh tìm ra một chiếc xe ủi đất, lái xe san phẳng quánbar của người ta.

Chu Bình không muốn chọc vào một nhân vật lợi hạinhư vậy, lập tức quay sang Lệ lão phu nhân cầu cứu:“Lão phu nhân, cái này…”

“Bốp…” Lệ lão phu nhân trên giường bệnh trực tiếpgiơ tay lên, vỗ vào đầu Từ Thiếu Nam một cái, bànhéo lỗ tai Từ Thiếu Nam: “Thằng nhãi con này, mấyngày này chắc cháu ăn chơi lên đến tận trời luôn chứgì, ngoan ngoãn cho bà một chút!”

Từ Thiếu Nam không sợ trời không sợ đất, lại sợ Từlão phu nhân, cho nên vừa rồi mọi người nhìn thấymột người rất quái đản, tàn nhẫn, lại nhanh như cắt lộra vẻ mặt oan ức như trẻ con, khóc òa lên “Bà ngoại,đau quá, bà mau buông tay, cháu sai rồi, cháu xấu hỗquá, bà ngoại ở trước mặt mọi người giữ chút mặt mũicho cháu đi ạ…”