Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 869

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
Chương 869: Không hẳn là chuyện xấu
gacsach.com

Editor: Như Ý

Beta: Gemini

—————

Tất cả mọi người đều không nghĩ tới, Tư Dạ Hàn đang êm đẹp lại có thể lại đột nhiên hộc máu té xỉu.

Ngay cả Tư Minh Lễ và Phùng Nghĩa Bình cũng ngây ngẩn.“Gia chủ! Gia chủ!”

“Bác sĩ! Bác sĩ đâu! Còn không mau đi mời bác sĩ Tôn tới!”

Tất cả các nguyên lão đều hỗn loạn, hốt hoảng lo sợ vây quanh Tư Dạ Hàn.

“Tránh ra! Đừng vây chặt như vậy!” Diệp Oản Oản lạnh lùng quát lớn, sau đó thân thể nhỏ yếu vững vàng đem Tư Dạ Hàn đỡ lên.

“A Cửu! A Cửu của ta... Chuyện này... Tại sao có thể như vậy! Nhanh... Nhanh đi mời bác sĩ tới...” Lão phu nhân đã hoảng đến mất hết hồn vía, lảo đảo muốn ngã, thiếu chút nữa cũng té xỉu theo.

Diệp Oản Oản một bên dặn dò người giúp việc chăm sóc kỹ lão phu nhân, một bên cẩn thận từng chút đem Tư Dạ Hàn thu xếp nằm trên giường, kiểm tra một chút nhịp tim và mạch đập của anh, “Bà nội, đừng lo lắng, mấy ngày trước bác sĩ Mặc và bác sĩ Tôn vừa mới kiểm tra kỹ càng toàn thân cho A Cửu, sẽ không có vấn đề gì lớn!”

Không đợi lão phu nhân nói chuyện, Tư Minh Lễ nhất thời một bước nhảy ra, “Quả thật là nói bậy nói bạ! Đều hộc máu còn kêu không có vấn đề gì lớn? Vậy muốn như thế nào mới kêu có vấn đề! Lúc trước bác sĩ Tôn đã sớm nói thân thể gia chủ không chống nổi nửa năm, lúc nào cũng có thể phát bệnh, một khi phát bệnh nhất định sẽ nguy hiểm tánh mạng, nhưng cô ngược lại thật tốt, cũng không biết có âm mưu gì, nhảy ra ngăn cản gia chủ làm phẫu thuật, còn nói khoác mà không biết ngượng, nói mình có thể trị khỏi bệnh cho gia chủ! Bây giờ thì sao, đây chính là cái cô gọi là điều dưỡng?”

Phùng Nghĩa Bình ở trong đám người than thở, “Hazz, ban đầu chúng tôi liều chết khuyên nhủ, để cho gia chủ làm phẫu thuật, vội vàng cấy ghép khí quan, nhưng gia chủ lại bị người phụ nữ này mê muội, cái gì cũng nghe, chúng tôi nói cái gì cũng vô dụng... Giờ không biết thế nào...”

Ánh mắt các nguyên lão khác nhìn Diệp Oản Oản cũng đặc biệt lạnh giá, “Vậy phải làm sao bây giờ... Phải nhanh chóng dặn dò người giúp việc, phong tỏa tin tức! Đừng để cho người ngoài biết chuyện! Nếu không toàn bộ Tư gia sẽ rối loạn!

A! Tư gia thật là bị người phụ nữ này hại chết!”

Diệp Oản Oản không có phản ứng với những lời lải nhải không ngừng bên tai, mà tiếp tục kiểm tra tình hình của Tư Dạ Hàn.

Khoảng thời gian này cô đi theo bác sĩ Tôn học được sơ sơ chút ít, Vọng, Văn, Vấn, Thiết* đơn giản cũng hiểu một chút, mạch đập của Tư Dạ Hàn đều bình thường, huống chi hai vị bác sĩ cũng mới vừa kiểm tra qua cho Tư Dạ Hàn, mấy ngày nay cô lại một mực ở bên cạnh, thân thể của anh vô cùng ổn định...

Về phần hạ độc gì đó, càng không thể, việc ăn uống của Tư Dạ Hàn được quản lí không thua gì hoàng cung cổ đại, những người kia có lòng cũng không có can đảm làm chuyện này...

Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề?

Thật ra thì, dựa theo y học mà nói, hộc máu cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, có lẽ...

Vẻ mặt Tư Minh Lễ rất đau đớn nhìn về phía lão phu nhân và Tư Minh Vinh: “Chị dâu, anh hai, hiện tại các ngươi thấy rõ bộ mặt thật của người phụ nữ này chưa?”

Vốn là Tư Minh Vinh vẫn có ý kiến với Diệp Oản Oản, khoảng thời gian này cũng vì nhìn thân thể của Tư Dạ Hàn chuyển tốt, thái độ đối với Diệp Oản Oản mới hòa hoãn chút ít, vào lúc này thấy Tư Dạ Hàn bị như vậy, tự nhiên cũng ngồi không yên, sắc mặt cực kỳ nghiêm nghị mở miệng: “Diệp tiểu thư! Mời cô ra ngoài!”

Diệp Oản Oản siết chặt bàn tay hơi lạnh của Tư Dạ Hàn...

Lúc này, ở cửa truyền tới âm thanh: “Bác sĩ Tôn đến rồi! Bác sĩ Tôn đến rồi!”

Có bác sĩ Tôn ở đây, cô ở chỗ này cũng không có chỗ dùng, việc cần thiết trước mắt là để cho Tôn Bách Thảo kiểm tra cho Tư Dạ Hàn.

Diệp Oản Oản chậm rãi buông bàn tay của Tư Dạ Hàn ra, đứng dậy nhường vị trí cho Tôn Bách Thảo.

—————

(*): Vọng, văn, vấn, thiết bốn phương pháp khám bệnh của y học cổ truyền.

Vọng: Là nhìn, quan sát hình thái, vóc dáng, động thái, sắc măt, màu sắc của da, lông, tóc móng,...vv, và hình thái, cử động của lưỡi, màu sắc rêu lưỡi.

Văn: Là nghe, ngửi: Nghe là nghe tiếng nói, nghe tiếng ho, tiếng nấc, tiếng thở của người bệnh. Ngửi: là ngửi khí vị, cụ thể là ngửi hơi thở thậm chí ngửi phân, nước tiểu của người bệnh.

Vấn: Là hỏi, hỏi là hỏi để biết nóng, lạnh,hỏi về mồ hôi, hỏi về vị trí đau, hỏi về tiểu tiện, đại tiện hỏi về kinh nguyệt hỏi về nguyên nhân gây bệnh.

Thiết: sờ nắn- sờ nắn vùng bụng, lòng bàn chân, tay, vùngbị bệnh, bắt mạch để chẩn bệnh.