Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 809

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
Chương 809: Không xuống nổi giường
gacsach.com

Edit: Vânn

Beta: Gemini

...

Trong nháy mắt khi tiếng nói của Tư Dạ Hàn vừa dứt, Diệp Oản Oản lập tức ném Thập Nhất trong tay và đá văng ám vệ dưới chân ra, vui vẻ nhảy nhót đi về phía Tư Dạ Hàn.

Một đám ám vệ ở sau lưng đứng ngơ ngác tại chỗ, nhìn ông chủ của mình đem nữ ma đầu mang đi, thở dài nhẹ nhõm.

... Được cứu rồi...

Ông chủ vì cứu bọn họ, lại có thể không tiếc hiến thân...

Quá cảm động...

Rốt cuộc Tư Dạ Hàn lại lần nữa mang Diệp Oản Oản về phòng ngủ nằm dài trên giường.

Cũng còn khá lần này Diệp Oản Oản yên ổn rất nhiều dù sao làm ồn một đêm, mới vừa nằm xuống không bao lâu thì nằm ở trong ngực của anh ngủ say sưa.

Nhìn gương mặt cô gái an tĩnh ngủ, Tư Dạ Hàn rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm, nhưng lửa nóng trong thân thể bị khơi mào làm thế nào cũng không hạ xuống được, chỉ có thể gắng gượng mất ngủ một đêm...

Sáng ngày thứ hai, Diệp Oản Oản như thường ngày tỉnh lại.

“Ô... Đau quá đau...” Diệp Oản Oản nhất thời cảm nhận được đau lưng mỏi eo quen thuộc truyền tới thân thể.

“Vì sao mỗi lần uống rượu xong, ngày thứ hai tỉnh lại đều cảm thấy giống như bị người ta đánh một trận?”

Đang lẩm bẩm, phát hiện Tư Dạ Hàn ở bên cạnh đang ngủ say.

Hiếm khi thấy Tư Dạ Hàn thức dậy muộn hơn cô nha!

Diệp Oản Oản không có đánh thức anh, rón rén xuống giường, rửa mặt xong đi xuống lầu rèn luyện.

Mới vừa vào trong sân liền thấy Hứa Dịch.

Nhìn thấy Diệp Oản Oản, Hứa Dịch thiếu chút nữa phản xạ có điều kiện mà trực tiếp quay đầu chạy, cũng còn khá là vẫn nhịn được, lên tiếng chào hỏi, “Khụ khụ, Oản Oản tiểu thư, chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng trợ lý Hứa!”

Hứa Dịch nhìn về phía sau lưng của Diệp Oản Oản một cái, “Híc, Oản Oản tiểu thư, Cửu gia đâu?”

“Không dậy nổi, còn đang ngủ đấy!” Diệp Oản Oản trả lời.

Hứa Dịch: “Ây...”

Thập Nhất, Phong Huyền Diệc chờ trong sân cùng tất cả ám vệ đang dựng lỗ tai lên nghe lén: “...”

Ồ, lại có thể trễ như vậy còn không dậy nổi...

Tối hôm qua Oản Oản tiểu thư rốt cuộc đã làm cái gì với Cửu gia!?

Diệp Oản Oản vẻ mặt không hiểu gì gãi gãi đầu, tại sao lại cảm giác ánh mắt Hứa Dịch nhìn mình không đúng lắm nhỉ?

...

Truyền thông Quang Diệu, trong phòng làm việc.

Tối hôm qua sung sướng uống rượu xong, Diệp Oản Oản chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, tinh lực đầy đủ đi vào công tác, lật xem tin tức liên quan đến《 Kinh Long 2》.

Trước mắt bộ phim truyền hình này đã phát hình hơn phân nửa, Lạc Thần hoàn toàn bùng nổ, cậu ta ở trong phim mặc dù chỉ là nam hai, nhưng chỉ cần cậu ta ra sân tỉ lệ người xem phim truyền hình đều siêu cao, trong đó vai diễn một hồi cao trào lớn thậm chí trực tiếp mở đầu vệ tinh đài truyền hình Đế Đô hoàng kim cấp bậc thu vào ghi chép, trong lúc phát ra một mực đang nóng lên tìm kiếm tăng lên không có xuống, kịch bản tìm tới cửa, quyền phát ngôn, nối liền không dứt.

Diệp Oản Oản giúp cậu ta sắp xếp mấy cái quyền phát ngôn cách thức tiếp cận danh tiếng cũng không tệ, điện ảnh và phim truyền hình tạm thời không có an bài, còn đang chờ tin tức Tống Kim Lân bên kia.

Mặc dù hiện tại cậu ta bùng lên, là cơ hội kiếm tiền tốt nhất, khoảng thời gian này bỏ trống rất lãng phí, bất quá, cô tin tưởng các phim đáng giá của Tống Kim Lân.

Diệp Oản Oản đang bận rộn, tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào.”

“Diệp ca...” Thẩm Mạn Châu vẻ mặt thấp thỏm đẩy cửa đi vào.

Vừa nhìn thấy Thẩm Mạn Châu, Diệp Oản Oản lập tức nhớ tới đêm hôm đó ở nhà trọ cô ta mạnh mẽ cởi quần áo muốn ngủ với cô, khóe miệng không dễ dàng phát giác co quắp một cái, “Khụ khụ, có chuyện?”

Biểu tình của Thẩm Mạn Châu đã quẫn bách rất nhanh liền muốn khóc lên, dùng sức khom người cúi mình chào, “Diệp ca, thật xin lỗi, đêm hôm đó em quá đường đột rồi! Em... Em không phải loại con gái tùy tiện đó... Em... Em chẳng qua là...”

Diệp Oản Oản thở dài, “Nói đi, ai dạy cô làm như vậy?”

Nếu như không phải có người nói gì với Thẩm Mạn Châu, cô ta không có khả năng trong một ngày thái độ đột nhiên thay đổi lớn như vậy.

Đối mặt vấn đề của Diệp Oản Oản, Thẩm Mạn Châu không chút do dự liền bán Cung Húc đi: “Là Cung Húc... Anh ta nói cho em biết nói anh... Anh thích...”

Diệp Oản Oản: “Thích gì?”

Thẩm Mạn Châu: “Nói anh thích phóng khoáng một chút, còn nói... Còn nói càng phóng khoáng càng tốt, càng cởi mở càng tốt, càng chủ động càng tốt...”

Diệp Oản Oản: “...”

Cái thằng nhóc con này!