Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 1699

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
Chương 1699: Bị mất một đoạn ký ức
gacsach.com

"Oản Oản, trước tiên con hãy thăng lên cấp A, sau đó làm nhiều nhiệm vụ một chút. Nhiều nhất hai tháng, liền có thể trở thành lính đánh thuê cấp S." Cung lão cười nói.

Nghe Cung lão nói vậy, Diệp Oản Oản lại lắc đầu một cái.

Trước đó vẫn không cảm nhận được sự quý giá của điểm cống hiến lính đánh thuê, nhưng sau khi nghe Cung lão giải thích, Diệp Oản Oản lúc này mới phát hiện ra, tác dụng của điểm cống hiến, thật sự là quá lớn!

"Sư phụ, trước tiên con tạm thời chưa cần thăng cấp bậc lính đánh thuê..." Diệp Oản Oản sau một thoáng trầm tư, lúc này mới nói với Cung lão.

"Con nói cái gì?" Chân mày Cung lão nhíu lại, không thăng cấp bậc lính đánh thuê?

Lính đánh thuê cấp D và lính đánh thuê cấp A, đãi ngộ chênh lệch nhau cả ngàn vạn lần!

"Không biết, điểm cống hiến lính đánh thuê vinh dự của con... có thể mời viện trưởng đại nhân, giúp con một chuyện hay không?" Bỗng nhiên, Diệp Oản Oản nhìn về phía viện trưởng Xích Diễm ở bên cạnh, trong mắt tràn đầy vẻ chờ mong.

Muốn dựa vào nỗ lực của bản thân để tự mình khôi phục lại ký ức, chỉ sợ là nằm mơ giữa ban ngày. Nhưng nếu như, viện trưởng Xích Diễm đồng ý giúp đỡ, cơ hội hồi phục lại trí nhớ là rất lớn!

"Đương nhiên là có thể!"

Không chờ Cung lão mở miệng, viện trưởng Xích Diễm hướng về Diệp Oản Oản cười nói: "Kỹ thuật chế tạo vũ khí của ta, cũng rất tốt đấy!"

"Oản Oản, kỹ thuật chế tạo vũ khí của viện trưởng, là số một tại Độc Lập Châu. Nếu như con muốn có một loại vũ khí phù hợp với bản thân, dùng điểm cống hiến để nhờ viện trưởng hỗ trợ, vi sư cũng đồng ý. Dĩ nhiên, trừ chế tạo vũ khí ra, con cũng có thể đề nghị viện trưởng giúp đỡ con ở đủ các phương diện, bao gồm cả truyền thụ kỹ năng võ thuật." Cung lão cười nói.

"Sư phụ, con có thể nói chuyện riêng với viện trưởng một lát được không?" Diệp Oản Oản hiếu kỳ hỏi.

"Có thể." Lần này là do viện trưởng Xích Diễm trả lời.

Rất nhanh, Diệp Oản Oản đi theo viện trưởng Xích Diễm, đi tới phòng làm việc của viện trưởng.

"Học viên Diệp, nói đi." Viện trưởng Xích Diễm nhìn về phía Diệp Oản Oản nói.

"Viện trưởng, thật không dám giấu giếm! Tôi biết đến năng lực thôi miên của viện trưởng, cho nên... muốn mời viện trưởng giúp tôi thôi miên." Ánh mắt Diệp Oản Oản đầy kiên định.

"Thôi miên?"

Nghe yêu cầu của Diệp Oản Oản, viện trưởng Xích Diễm hơi sững sờ.

Quả thực có không ít học viên tìm mình nhờ giúp thôi miên, đa phần đều là vì đau khổ vì tình, nên muốn chôn chặt những ký ức về tình yêu này.

Nhưng vị học viên trước mặt này... Đoán chừng, hẳn là không thể nào rơi vào trường hợp đau khổ vì tình đi!

"Học viên Diệp, tìm ta thôi miên, đều do đau khổ vì tình, muốn chôn chặt những ký ức đau khổ kia. Học viên Diệp chẳng lẽ cũng vì loại nguyên nhân này sao?" Viện trưởng Xích Diễm có chút nghi hoặc hỏi dò.

Diệp Oản Oản: "..." Thật giống như... không phải!

"Viện trưởng... Là như vầy, tôi bị mất một đoạn ký ức, muốn mời viện trưởng giúp tôi khôi phục lại đoạn ký ức bị đánh mất kia." Diệp Oản Oản không muốn vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

"Bị mất một đoạn ký ức?"

Nghe tiếng, chân mày viện trưởng Xích Diễm hơi hơi nhướn lên. Đang êm đẹp, làm sao lại bị mất ký ức được cơ chứ?

"Cho nên, học viên Diệp muốn dùng điểm cống hiến để cho ta sử dụng thuật thôi miên, xem thử có thể khôi phục lại đoạn ký ức kia của cô hay không?" Viện trưởng Xích Diễm như có điều suy nghĩ.

"Đúng vậy... Chính là ý này!" Diệp Oản Oản gật đầu liên tục.

"Học viên Diệp, trước tiên cứ nằm xuống đã!" Viện trưởng Xích Diễm để cho Diệp Oản Oản nằm trên ghế sa lon.

Viện trưởng Xích Diễm ngồi ở bên cạnh Diệp Oản Oản, thật giống như đang tán gẫu cùng với Diệp Oản Oản. Sau đó, lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi kiểu phục cổ.

Ở dưới sự chỉ đạo của viện trưởng Xích Diễm, Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm cây kim chỉ giây của đồng hồ bỏ túi, hơn nữa không ngừng trả lời một số câu hỏi của viện trưởng Xích Diễm đưa ra.

Không biết qua bao lâu, dường như chỉ một chớp mắt trôi qua, lại cũng giống cả một thế kỷ dài vô tận.

Diệp Oản Oản đầu óc mê man, đã mất đi ý thức.