Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 1681

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
Chương 1681: Tôi đang nằm mơ sao
gacsach.com

Nhưng mà, trưởng lão Lôi Hạ vừa dứt lời, trên lôi đài lại truyền ra âm thanh quỷ dị của tiếng dao bén cắt vào da thịt.

Chỉ thấy, khóe miệng Diệp Oản Oản khẽ nhếch lên, thần sắc thờ ơ lãnh đạm. Con dao găm trong tay, trong nháy mắt xẹt qua nơi cổ của Mạnh Thiên.

Mạnh Thiên mặt đầy kinh ngạc, sắc mặt trắng bệch hoàn toàn, hai tay theo bản năng gắt gao ôm lấy cổ của mình, thối lui về phía sau.

Máu tươi từ đầu ngón tay của Mạnh Thiên tràn ra, trong thời gian ngắn, cũng đã nhuộm mặt sân thi đấu thành màu đỏ tươi.

Mạnh Thiên nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, tựa như muốn nói gì, nhưng vừa định lên tiếng, liền có máu tươi từ trong miệng trào ra.

"Thú vị không?"

Diệp Oản Oản cười hững hờ, mặc cho dòng máu theo lưỡi dao phun trên mặt đất, cười khanh khách nhìn về phía Mạnh Thiên.

Thân thể Mạnh Thiên khẽ co giật, bất quá chỉ trong chốc lát, "Oạch" một tiếng, cả người ngã xuống trên lôi đài, ngửa mặt lên trời, thân thể co quắp. Một giây sau đó, hắn đã hoàn toàn mất đi động tĩnh, khí tuyệt bỏ mình.

"A..."

Tình cảnh này, khiến cho Mạnh Khả ở bên cạnh hoàn toàn hoảng hồn, thần sắc nhìn về phía Diệp Oản Oản, trong nháy mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ mãnh liệt, dường như đang hứng chịu nỗi sợ hãi ghê gớm nào đó.

...

"Tôi... Tôi... Con bà nó..."

Lý Tân trợn to cặp mắt, nhìn chằm chằm hết thảy những gì phát sinh trên lôi đài. Nhìn Diệp Oản Oản như bị ma nhập, Lý Tân lâm vào trạng thái thất thần.

Mấy vị lính đánh thuê cấp D ở chung phòng túc xá với Diệp Oản Oản, cũng như là gặp ma.

"Chuyện này làm sao có thể? Thực lực của Mạnh Thiên kia, còn phải cao hơn Mạnh Khả một cấp độ..."

"Bây giờ là vấn đề cấp độ ai cao hơn ai sao? Con mịa nó! Diệp Oản Oản giết người!"

"Giết người... Diệp Oản Oản đã giết chết Mạnh Thiên rồi!"

"Chửi thề một tiếng, Diệp Oản Oản là biến thái sao? Lại có thể mạnh tới mức này... Sao cô ấy mới chỉ là lính đánh thuê cấp D?"

"Đánh rắm, bây giờ ai mạnh hơn là vấn đề sao!"

"Đánh rắm gì, vốn chính là Diệp Oản Oản quá mạnh mẽ đi, quá con mịa nó mạnh! Một đánh hai, một người trọng thương, một người bị đánh chết!"

"Trọng điểm là... Diệp Oản Oản giết người!"

...

Khu khách quý, Tu La Chủ liếc nhìn gã Mạnh Thiên trên lôi đài bị Diệp Oản Oản dùng dao găm cắt đứt yết hầu. Trong mắt anh hoàn toàn lạnh giá, không có chút vẻ mảy may thương hại, trấn định như thường, mỗi lần nữa lại ngồi xuống.

Khương Viêm lạnh lùng nhìn về phía Mạnh Thiên và Mạnh Khả. Vốn cho là hai tên đệ tử của trưởng lão Lôi Hạ này, có lẽ còn có thể dạy dỗ Diệp Oản Oản một trận. Chưa từng nghĩ, hai phế vật kia, quả thật là để cho Không Sợ Minh Chủ nhét kẽ răng cũng không đủ. Uổng phí hắn mỏi mắt chờ mong.

Cung lão nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản trên lôi đài, trong mắt hiện ra vẻ mừng như điên và hưng phấn không thể nói rõ được.

"Con bà nó... Tôi đang nằm mơ sao?"

Nhị sư huynh Kiến Hổ đã được sơ cứu và quay về khu khách quý, trên cánh tay quấn một lớp băng gạt trắng như tuyết, mặt đầy mộng bức nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản. Sư phụ lại có thể thu nhận được một “siêu cấp quái vật” như vậy?

Nụ cười nơi khóe miệng Kỷ Tu Nhiễm chưa bao giờ biến mất, nhấp một ngụm trà, cứ như thể chưa hề có chuyện gì phát sinh qua.

"Hỗn trướng, trong tỷ thí tàn sát đồng môn, ngươi hôm nay chán sống!"

Bỗng nhiên, trưởng lão Lôi Hạ nhảy dựng lên một cái, khí thế kinh người.

"Ngươi có thể thử xem!"

Một giây kế tiếp, Cung trưởng lão trong nháy mắt đứng dậy, hai người lườm nhau, trong mắt như có từng tia sét khét lẹt.

Giờ phút này, một đám cao tầng quan chiến, đồng loạt hướng về trưởng lão Lôi Hạ lắc đầu một cái.

Ở trong những tình huống như thế này, Diệp Oản Oản đã tạo thành sai lầm lớn. Nhưng dù vậy, cũng là do chấp pháp đội và trọng tài định tội. Lôi Hạ thân là trưởng lão, lại là sư phụ của Mạnh Thiên và Mạnh Khả, để tránh điều tiếng, không thể tự mình động thủ.

Mắt thấy trưởng lão Lôi Hạ lui về, Cung lão lúc này mới ngồi xuống.