Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 1671

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
Chương 1671: Cho thể diện mà không cần
gacsach.com

Đại hội luận bàn võ đạo lúc này vừa mới bắt đầu, chính mình lại có thể là người đầu tiên bị đánh bại, lại còn thảm bại như thế... Thật là sỉ nhục!

"Đa tạ." Diệp Oản Oản nhìn về phía gương mặt đầy tuyệt vọng của Lý Hạc, ôm quyền nói.

"Đa tạ cái em gái cô... Hừ!" Lý Hạc hừ một tiếng.

Diệp Oản Oản: "..." Một người đàn ông, lại có thể đanh đá như vậy sao?

Sau khi cuộc tỷ thí này kết thúc, Diệp Oản Oản tạm thời nghỉ ngơi. Trọng tài tiếp tục rút số bắt cặp, trận tiếp theo là giữa một người lính đánh thuê cấp B đánh với cấp A.

Lính đánh thuê cấp B mặt đầy tuyệt vọng. Vốn là muốn thử vận khí một chút, có ai ngờ đâu, lại gặp ngay phải một vị lính đánh thuê cấp A chứ!

Đúng như dự đoán, không tới mấy phút, lính đánh thuê cấp B đã bị đánh cho kêu cha gọi mẹ, hoàn toàn không phải là đối thủ của vị lính đánh thuê cấp A kia.

...

Vào giờ phút này, Diệp Oản Oản hướng về phía trên võ đài quan sát.

Độ lớn của lôi đài này, hoàn toàn thích hợp.

Nếu mình không chủ động ra tay, hoàn toàn có thể đợi đối phương tấn công mới phản đòn. Hơn nữa, bởi vì lôi đài cũng lớn vừa phải, Diệp Oản Oản có thể vô cùng thuận lợi ném đối thủ ra khỏi khu vực thi đấu, từ đó thu được thắng lợi.

Coi như gặp phải loại đối thủ có thực lực cực mạnh... cùng lắm chủ động nhận thua là được rồi. Nếu quả thật không ổn, mình cũng còn có “hồ lô rượu yêu dấu” để phòng thân.

Những thứ như rượu này, Diệp Oản Oản tận lực không muốn sử dụng. Tuy rằng sau khi nàng uống say, có thể nắm giữ được thực lực của Nhiếp Vô Ưu, nhưng dù sao cũng thuộc về nhân tố không thể chủ động điều khiển. Ai biết được sau khi nàng uống say sẽ làm gì? Vạn nhất nhảy xuống lôi đài, hoặc đánh trọng tài thì biết làm sao bây giờ? Nếu điều đó xảy ra, nàng rất có thể sẽ trở thành trò hề lớn bị cả học viện Xích Diễm đàm tiếu.

Đối với những trận tỷ thí của người khác, Diệp Oản Oản không mấy hứng thú.

Những lính đánh thuê này, phần lớn không mạnh bằng Bắc Đấu và Thất Tinh. Bắc Đấu và Thất Tinh cơ hồ ba ngày đánh một trận nhỏ, năm ngày đánh một trận lớn. Hai người bọn họ giao đấu, Diệp Oản Oản đều đã sớm xem đến phát chán rồi.

So với Bắc Đấu và Thất Tinh còn yếu hơn, Diệp Oản Oản làm sao có thể có hứng thú cho được?

"Số 165 Hồng Vân, gặp số 8 Diệp Oản Oản."

Rất nhanh, trọng tài lại một lần nữa tuyên bố.

Lúc này, một cô gái mặc đồng phục học viện màu vàng, chậm rãi đi lên lôi đài.

Sau khi bị hô tên, Diệp Oản Oản cũng bước nhanh về phía trước, đi tới phía trên võ đài.

"Hai vị lính đánh thuê này... Một người cấp D, một người cấp C. Ha ha, vận khí hai người cũng không tệ!"

"Tôi thấy, cái cô nàng Diệp Oản Oản đó vận khí tốt hơn một chút, liên tục gặp được hai đối thủ cấp C."

"Cấp D... Cấp C! Thật một cuộc tỷ thí nhàm chán..."

Nhìn thấy Diệp Oản Oản và Hồng Vân ra sân, phần lớn lính đánh thuê lắc đầu liên tục, hận không thể mang mền gối ra nằm ngủ quách cho xong. Trận đấu như thế này thì có gì đáng xem?

"Số 165 Hồng Vân, lính đánh thuê cấp C." Cô gái tên là Hồng Vân liếc nhìn Diệp Oản Oản một cái, mặt không đổi sắc báo danh.

"Số 8 Diệp Oản Oản, lính đánh thuê cấp D." Diệp Oản Oản đáp lại.

"Một lính đánh thuê cấp D như ngươi, ta cũng không muốn động thủ. Cho nên, ngươi muốn tự mình đi xuống, hay là muốn ta giúp ném ngươi xuống dưới?" Hồng Vân nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, lạnh giọng nói, đầy kiêu ngạo.

"Ra tay đi." Diệp Oản Oản nhìn về phía cô ta.

Nghe nói vậy, chân mày cô gái hơi hơi nhíu lại: "Diệp Oản Oản, ngươi thật đúng là cấp cho thể diện mà không cần! Một lính đánh thuê cấp D, ăn rùa thắng được một trận, lại còn tưởng mình ngon, có thể thắng liên tiếp hai trận cơ đấy!"

Trong lúc nói chuyện, hàn quang trong mắt Hồng Vân chợt lóe lên, trong nháy mắt vung tay ra chộp về phía Diệp Oản Oản.

Nhưng mà, nữ nhân mới vừa tung tay, cơ hồ chỉ trong chốc lát, Diệp Oản Oản lập tức bắt được cẳng tay của Hồng Vân.

Lúc này, sắc mặt Hồng Vân khẽ biến, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy một luồng sức mạnh huyền bí từ trong tay Diệp Oản Oản truyền đến.

Một giây kế tiếp, thân thể của Hồng Vân mất đi thăng bằng, cả người thật giống như một chiếc diều đứt dây bị hất bay ra bên ngoài.