Cổ Đại Khó Kiếm Cơm - Chương 103

CHƯƠNG 103

Sau khi Hoắc Trung Khê rời đi, Thẩm Hi vẫn luôn lo lắng không yên, mấy ngày trước đó còn trải qua kinh hoàng vô cùng, sợ thú dữ xông vào nhà, sợ người lạ đến gây chuyện... nên mọi dây thần kinh đều căng thẳng đến tột cùng. Bây giờ Bản Ngã Sơ Tâm mang Phong Triền Nguyệt trở lại, nhưng Hoắc Trung Khê vẫn chưa về, hơn nữa trên người Bản Ngã Sơ Tâm còn có mấy vết máu lớn, tuy Thẩm Hi luôn tự khuyên bảo mình hắn sẽ không có việc gì, nhưng sự thật đã bày trước mắt, khiến nàng tin theo tiềm thức rằng Hoắc Trung Khê đã dữ nhiều lành ít. Mọi thứ dường như đã sắp đến giới hạn.

Thấy Thẩm Hi hoảng người, Quy Hải Mặc khuyên nhủ mấy câu, nhưng hắn vốn vụng miệng, lại không biết khuyên từ đâu nên chỉ qua lại mấy câu sáo rỗng, Thẩm Hi không thể bớt lo chút nào.

Đêm đó Thẩm Hi liền phát sốt, ngoại thương lẫn lo lắng trong lòng bùng nổ, lập tức ngã xuống, đợi đến sáng hôm sau Hoắc Hiệp phát hiện, nàng đã sốt cao đến mê man. Quy Hải Mặc tuy võ công cao cường nhưng hắn lại không biết bắt mạch sắc thuốc, băng bó ngoại thương còn được chứ bệnh tật thì hắn chịu, may là Đường Thi còn để lại không ít thuốc, trong đó có thuốc hạ sốt, lại ghi rõ liều lượng, cách sắc nên chưa đến mức rối loạn. Quy Hải Mặc nhìn hộp thuốc, thầm cảm thán Bản Ngã Sơ Tâm đúng là không biết đủ, một thê tử cẩn thận săn sóc như Đường Thi mà còn đi vương vấn Phong Triền Nguyệt, nữ nhân kia ngoài giỏi võ ra thì có gì tốt?

Quy Hải Mặc sắc thuốc cho Thẩm Hi uống vào, nhưng thuốc không chữa được tâm bệnh nên tuy nàng đã tỉnh táo một chút nhưng trán vẫn nóng bỏng tay. Thẩm Hi chỉ kịp tỉnh lại dặn hắn đun ít nước cơm bón cho Hoắc Thống rồi lại mê man tiếp. Quy Hải Mặc sợ nàng sốt đến hỏng người, thử truyền nội lực cho Thẩm Hi, nhưng chỉ tiếc nội lực chỉ trị được nội thương, đẩy độc tố, sốt cao hay bệnh tật thì vô dụng.

Quy Hải Mặc bất đắc dĩ, chỉ đành mang hết mọi loại thuốc có liên quan đến phong hàn, hạ sốt mà Đường Thi để lại sắc hết lên cho Thẩm Hi uống, nếu không có hiệu quả thì hắn sẽ dẫn 3 mẹ con nàng đi ra khỏi rừng rậm tìm đại phu.

Vốn là người chưa từng tiếp xúc với củi gạo dầu muối, cơn bệnh của Thẩm Hi khiến Quy Hải Mặc luống cuống tay chân, không biết làm sao. Hắn vừa phải chăm sóc người bệnh, lại phải chăm bẵm em bé mới hơn 1 tháng, lúc khóc đói lúc nước tiểu hay ị đùn, đều phải qua tay hắn, làm Quy Hải Mặc suýt nữa phát điên. May mắn có Hoắc Hiệp ở bên giúp đỡ chỉ đạo việc chăm đệ đệ ra sao, mới không khiến Quy Hải Mặc luống cuống quá mức.

Thẩm Hi sốt đến ngày thứ 3, qua trưa lại có người đến gõ cửa nhà. Quy Hải Mặc đi ra mở cửa, Đường Thi đã cõng Bản Ngã Nghênh trở lại. Thấy Đường Thi, Quy Hải Mặc chưa bao giờ cảm thấy vui mừng đến thế, hắn mà tiếp tục công việc nấu cơm chăm trẻ chắc hắn tẩu hỏa nhập ma mất. Hắn đang vui sướng định mở miệng chào đón, đã thấy Đường Thi trợn mắt lên, cả người mềm xuống, ngất đi.

Quy Hải Mặc giật mình, vội đỡ lấy nàng, thấy Bản Ngã Nghênh sợ đến mức khóc lên, hắn lại bỏ cái địu thằng bé ra, bế Bản Ngã Nghênh từ lưng Đường Thi xuống, khiến Hoắc Hiệp dẫn thằng bé đi chỗ khác, sau đó hắn bế Đường Thi vào phòng Thẩm Hi.

Trên kháng đã nằm một Thẩm Hi hôn mê, bây giờ còn thêm một Đường Thi nữa, Quy Hải Mặc không nhịn được mà rủa thầm Bản Ngã Sơ Tâm cùng Hoắc Trung Khê một trận, dựa vào cái gì mà nữ nhân của hai tên kia đều đến tay hắn hầu hạ? Chính hắn còn đang độc thân kia mà!

Oán giận xong, Quy Hải Mặc vẫn ngoan ngoãn nhẹ nhàng đặt Đường Thi lên kháng, mới thu tay lại, hắn nhìn ống tay áo của mình mà ngớ người ra. Trên tay áo là một mảnh máu tươi đỏ chói.

Đường Thi bị thương?

Hắn vội kiểm tra trên người Đường Thi, không thấy có miệng vết thương nào, nhưng hắn mới xoay người nàng lại, phát hiện váy Đường Thi đã sũng máu. Quy Hải Mặc giật mình, đây là có chuyện gì? Làm sao bây giờ?

“Thẩm Hi, Thẩm Hi...”

Quy Hải Mặc không hiểu cơ thể nữ nhân, vội quay sang gọi Thẩm Hi, hi vọng nàng đang mê man vẫn nghe được tiếng hắn gọi, dậy xem xét Đường Thi. Bị hắn lắc qua lắc lại như vậy, Thẩm Hi tội nghiệp mà mơ màng tỉnh lại.

“Đường Thi đã trở lại!” Câu nói của hắn thành công khiến Thẩm Hi tỉnh táo, nàng vội quay người sang xem.

Mà mới quay sang nhìn, Thẩm Hi đã bị vết máu lớn dưới thân Đường Thi dọa giật mình, đến khi Thẩm Hi phát hiện ra Đường Thi chắc bị xảy thai, vết máu đã mở ra một vòng. Đời trước Thẩm Hi bị ám ảnh với tình huống như vậy, nhớ đến hồi ức đáng sợ ở kiếp trước, nàng run tay chỉ Đường Thi, lắp bắp nói: “Xảy... xảy thai rồi...”

Quy Hải Mặc đam mê võ học, chưa từng thành thân, lại chưa bao giờ tiếp xúc gần gũi với nữ nhân, đây là lần đầu hắn thấy chuyện này, ngơ ngẩn một chốc mới hiểu ra, lập tức nói: “Ta đi ra ngoài.” Nói xong, hắn xoay người định đi ra.

Thẩm Hi gắng sưc bò dậy, sợ Đường Thi ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng nàng đã sốt cao hai ngày, không ăn uống gì tử tế nên thân thể bủn rủn, chân tay mềm nhũn, mới động đậy một chút mà mắt đã đầy sao xẹt. Nàng cố gắng bò đến cạnh người Đường Thi, run rẩy cởi váy Đường Thi ra, quả nhiên thấy hạ thân nàng đã đổ máu cuồn cuộn.

“Đường Thi, Đường Thi cô mau tỉnh lại đi. Mau tỉnh dậy...” Thẩm Hi thử đi ấn nhân trung của Đường Thi, nhưng nàng tay run sức yếu, không khiến Đường Thi tỉnh được. Nàng không biết cách xử lí khi người bị xảy thai, lại không dám lay Đường Thi, sợ lộn xộn nàng lại them mất máu, chỉ có thể không ngừng gọi tên Đường Thi, nhằm đánh thức nàng. Đường Thi chính là một đại phu, chắc chắn biết cách giải quyết, chỉ cần nàng tỉnh lại là được rồi.

Thẩm Hi gọi mấy tiếng, lại đi xem tình huống đổ máu của Đường Thi, trong lúc này Đường Thi vẫn không ngừng chảy máu, lại không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Sợ Đường Thi mất máu nhiều, Thẩm Hi nghĩ nghĩ không thể tiếp tục kéo dài tình huống này, nếu không thì khiến Quy Hải Mặc mang nàng ra ngoài xem đại phu, nhưng trấn nhỏ lại cách xa nơi này như vậy, muốn đi ra cũng phải mất đến 3, 4 ngày đường, chỉ sợ đến nơi thì người cũng không còn.

Thẩm Hi choáng váng cả người, không nghĩ được cách nào hay hơn, đành đắp chăn lại cho Đường Thi, lên tiếng gọi: “Quy Hải Mặc, ngươi vào đây đã.”

Quy Hải Mặc vốn đi không xa, nghe tiếng Thẩm Hi gọi, một chốc sau đã vào đến trong phòng. Trong thời khắc sinh mệnh này, Thẩm Hi không kiêng dè gì, đành bảo hắn: “Đường Thi không ngừng đổ máu, ngươi có cách nào cầm máu không? Điểm huyệt chẳng hạn?”

Ít nhất nàng còn biết trạng thái của Đường Thi là sảy thai, Quy Hải Mặc còn chả biết gì, lại không biết y thuật, hắn nghĩ được cách gì đâu? Thấy Quy Hải Mặc không nói gì, Thẩm Hi cũng biết hắn đang khó xử, chỉ đành nghĩ cách giúp hắn: “Hay là ngươi điểm huyệt cầm máu cho nàng ấy trước đi?”

Quy Hải Mặc vốn không biết làm gì, lại xấu hổ với trường hợp này, nghe được đề nghị của Thẩm Hi cũng đành đồng ý.

Thẩm Hi hỏi: “Điểm ở chỗ nào?” Nàng không biết mấy chỗ huyệt đạo trên cơ thể người, lại hỏi Quy Hải Mặc. Hắn nghĩ nghĩ một lát mới xấu hổ trả lời: “Huyệt Hội Âm sau lưng.” Thẩm Hi nghe được hắn trả lời, đẩy đẩy cái chăn đắp Đường Thi xuống, sửa sang lại quần áo cho Đường Thi để lộ ra chỗ cần điểm, mới hất cằm ra hiệu Quy Hải Mặc sang đây điểm huyệt. Quy Hải Mặc ra tay rất nhanh, vèo vèo mấy cái điểm lên chỗ bụng nhỏ của Đường Thi.

Phía trước đã xong, nhưng phía sau còn phiền hơn, Thẩm Hi sức yếu, không xoay người Đường Thi được, cuối cùng vẫn là Quy Hải Mặc ra tay giúp lật người Đường Thi lại. Sợ Đường Thi bị lộ da thịt, Thẩm Hi còn run tay mặc lại quần cho Đường Thi, nhưng mới để tay xuống, nàng đã sờ đến một thứ mềm nhũn ấm nóng, thứ này không giống bộ phận nào trên cơ thể mà giống một quả cầu nước hơn.

“Á, cái gì vậy!?”

Thẩm Hi giật mình, vô thức rụt tay lại, chăn bị hất lên, hai đùi Đường Thi lộ ra, đồ vật giữa chân nàng đập vào mắt hai người trong phòng.

Quy Hải Mặc phản xạ có điều kiện mà xoay người tránh đi không xem, Thẩm Hi vẫn ngơ ngác nhìn vào cục nhỏ nhỏ màu trắng giữa hai chân Đường Thi, cả kinh kêu lên: “Đây là cái gì thế!?”

Quy Hải Mặc vẫn không quay mặt lại, không nói gì.

Thẩm Hi chỉ đành cúi xuống quan sát kĩ thứ kia, lớn hơn quả trứng ngỗng một chút, trông như quả trứng luộc đã bóc vỏ nhưng vẫn còn lớp bì mỏng màu trắng dính lại, mặt trên dính đầy vết máu. Nhìn kĩ mới thấy, trong lớp màng trắng kia có một thứ gì đó, Thẩm Hi giật mình, bây giờ mới phát hiện đây là một... đứa trẻ nho nhỏ!

Lần này nàng không kêu lên nữa, chỉ cảm thấy chân tay như nhũn ra, thân thể run bần bật, hơi khí nghẹn ở trong ngực không thở ra nổi, Thẩm Hi mềm nhũn ngã ngửa ra sau, ngất đi.

Quy Hải Mặc vẫn đang quay người đi, nghe thấy tiếng động vội quay người lại nhìn, đã thấy nàng ngất đi rồi. Lúc nguy cấp này còn cố kị gì đến nam nữ khác biệt, Quy Hải Mặc vội vàng bế Thẩm Hi sang một bên kháng, dùng sức ấn nhân trung nàng, nhưng lần này Thẩm Hi đã ngất triệt để, hắn ấn đến tím cả nhân trung rồi mà nàng vẫn chưa tỉnh được.

Quy Hải Mặc bất đắc dĩ, chỉ đành để Thẩm Hi nằm ở đó, xấu hổ xoay người lại xử lí người càng thêm be bét là Đường Thi.

Hắn tìm mấy miếng vải ra, cầm lấy bọc nhỏ kia gói vào rồi để sang một bên, số vải còn lại thì gói ghém lại mà lau lau chỗ máu giữa hai chân Đường Thi, cái quần sũng máu kia cũng bị hắn gói lại. Dọn dẹp xong, Quy Hải Mặc tìm một bô quần áo sạch của Thẩm Hi ra thay cho Đường Thi. Thấy nàng vẫn đang không ngừng đổ máu, hắn còn lót thêm một đống vải dưới thân nàng.

Xử lí xong xuôi, Quy Hải Mặc dịch Đường Thi sang nằm cạnh chỗ Thẩm Hi, tránh dây phải chỗ máu lúc này, sợ nàng không cầm máu được, lại điểm điểm mấy huyệt đạo chỗ sau eo, giữa đùi để cầm máu cho Đường Thi.

Xong việc, Quy Hải Mặc mang bọc vải gói bào thai kia đi ra khỏi nhà, tìm một chỗ trong rừng rậm chôn đi.

Mới về đến nhà, hắn đã nghe được tiếng khóc rung trời của Hoắc Thống, thực rõ ràng là tên nhóc này lại đói bụng rồi.

Quy Hải Mặc mặt đen sì, oán hận đấm tường, trong lòng không ngừng chửi rủa Bản Ngã Sơ Tâm cùng Hoắc Trung Khê. Cùng là nam nhân với nhau, dựa vào cái gì mà hai tên kia có thể tùy ý vùng vẫy gây chuyện, còn hắn thì chỉ phải co ro ở góc này thu thập rắc rối của bọn họ? Không chỉ phải chăm sóc phụ nữ lẫn trẻ con, còn phải chăm cả người sinh non, ngày tháng này sống không nổi nữa rồi!

Giờ khắc này, nếu hai người kia có mặt ở đây, chắc chắn Quy Hải Mặc sẽ không do dự mà rút soạt đao ra chém chết hai tên khốn kia để giải mối hận trong lòng!

* Lời của tác giả:

CHƯƠNG này tôi mãi không dám đăng lên, vì sợ bị các độc giả đánh chết... đởi với Đường Thi như vậy, tôi cũng thấy cô ấy rất đáng thương.

Sở dĩ có tình tiết này, bởi vì tôi có tra tài liệu, nhìn thấy những hình ảnh sinh non, bao thai chưa đủ tháng kia, tôi rất đau lòng lại hơi lợm giọng. Vậy nên tôi chỉ có một câu thật tình, các cô gái trẻ, xin hãy biết tự giữ mình một chút, phá thai, có nghĩa là một sinh mệnh nhỏ bé cũng mất đi, đây thực sự là một chuyện tàn nhẫn. Nếu có ai đọc chương này mà có đồng cảm, âu cũng là một chuyện tốt.