Chương 4 - Phần 10.

 

Ăn uống no nê, Sao hiển nhiên sẽ cảm thấy buồn ngủ vì tối qua không được chợp mắt tí nào. Bạch Sứ nhường cho Sao phòng riêng của nàng, Sao trèo lên giường Bạch Sứ, ngủ một giấc đến chiều.

Ngủ dậy, em lại lơ mơ đi ra hiên.

Lúc này, hoàng hôn đã phủ lên khoảnh sân lát gạch Bát Tràng một màu cam chói lóa. Bầu trời bừng cháy hết mức trong những khoảnh khắc cuối cùng của ngày, trước khi chiều tà ùa đến.

Bên hiên nhà vang lên tiếng dệt lụa.

Ngoài sân, Bạch Sứ ngồi trên chiếu bổ cau têm trầu, những miếng trầu têm cánh phượng từ tay nàng hiện ra, đẹp rực rỡ, tựa như có thể bay lên không trung ngay vậy.

Sao đến gần Bạch Sứ.

- Dậy rồi à? - Ưu Liên đang thêu hoa trên giường tre cạnh bên cất tiếng hỏi.

- Dạ. - Sao gật đầu, chăm chú quan sát những đường cắt tỉ mỉ của Bạch Sứ. Nàng nâng lá trầu trên tay, chiếc kéo điêu luyện di chuyển, thoắt chốc, một chiếc đuôi phượng tinh xảo đã hiện ra.

- Đẹp quá! - Sao thốt.

- Em có muốn thử không? - Bạch Sứ đẩy một cây kéo khác về phía Sao, mỉm cười.

Sao đắn đo một chút, em không nghĩ mình có thể cắt lá trầu một cách tuyệt vời như Bạch Sứ. Nhưng bản tính trẻ con lại nổi lên, em cũng muốn nghịch một chút. Sao cầm kéo và một lá trầu, chú tâm nghe Bạch Sứ chỉ dẫn rồi làm theo. Một lá trầu hỏng, hai lá trầu hỏng, đến chiếc lá thứ năm thì em mới têm được một miếng trầu hoàn chỉnh.

- Đẹp không ạ? - Sao giơ miếng trầu lên, háo hức hỏi Bạch Sứ.

Một chiếc cánh phượng vì cắt quá tay mà lả tả rụng xuống.

Mặt Sao ỉu xìu.

Bạch Sứ thấy vậy, phì cười - Đẹp lắm. Vừa tập làm mà đã têm được như thế xem ra tư chất cũng không tệ.

- Thật ạ?! - Sao mừng rỡ, em nâng miếng trầu lên, yêu thương ấp ủ.

- Đang tập têm trầu hửm? - Giọng nói của Mai Lang Vương bất ngờ vang lên.

- Á! - Em giật mình, ngẩng nhìn, liền thấy chàng và những tiểu tiên đồng theo hầu đã đứng bên cạnh tự lúc nào.

Đôi mắt nâu điềm tĩnh nhìn em chăm chú. Ưu Liên, Xích Phượng chú ý quan sát hai người. Riêng Bạch Sứ thì chỉ lắc đầu cười. Nàng đã thấy Mai Lang Vương đến từ ban nãy.

Sao bối rối giấu miếng trầu ra đằng sau.

Mai Lang Vương ngạc nhiên, chàng không hiểu vì cớ gì Sao lại làm vậy.

- Gì thế?

- Xấu lắm ạ. - Sao chán nản.

- Đưa ta xem nào. - Chàng cổ vũ.

Sao ngập ngừng ngập ngừng chìa miếng trầu cánh phượng bị rớt mất một bên cánh ra cho chàng xem, mặt thẹn bừng bừng. Em thật sự không thích Mai Lang Vương nhìn thấy sản phẩm thất bại này.

- Không tệ. - Mai Lang Vương khúc khích - Đôi tay nhỏ bé đó có thể điều khiển kéo đến mức này là tốt rồi.

- … - Sao vẫn cảm thấy thứ mà mình làm ra rất xấu.

Mai Lang Vương xoa đầu Sao, từ tốn nói - Rồi em sẽ làm ra những miếng trầu đẹp đẽ thôi. Em có nhiều thời gian để luyện tập mà.

- Dạ… - Em long lanh nhìn chàng, lời nói của chàng luôn tiếp thêm cho Sao rất nhiều sức mạnh.

Mai Lang Vương quay lưng tiến đến cổng tròn, khi sắp ra đến bậc cửa, chàng dừng lại và nhìn Sao - Đến đây, ta đưa em tham quan Mai Viện.

- Dạ! - Sao vui vẻ thốt lên, theo thói quen, em định nhảy chân sáo về phía chàng.

Ngay lập tức, đôi guốc dưới chân Sao gõ những tiếng chát chúa lên gạch. Ưu Liên cau mày, nhắc nhở - Đi khẽ cười duyên!

Sao giật thót, 'dạ' lên một tiếng rồi dừng hẳn lại, bước từng bước thật chậm, thật khẽ, thật cẩn thận về phía chàng.

Mai Lang Vương ngắm Sao, những hành động của em tựa như tia nắng đang phủ lên cánh mai ngày xuân vậy. Sao cứ từng bước từng bước tiến đến bên chàng, đôi tay nhỏ bé nắm lấy tay chàng.

Lúc đó, Mai Lang Vương cảm thấy thật bỡ ngỡ.

Chẳng biết số phận thế nào, lại buộc chặt hai người vào nhau.

 

Mai Lang Vương đưa Sao đi hết một vòng Mai Viện, vừa đi, vừa giới thiệu từng khu.

- Nơi mà em ở ban sáng là khu dành riêng cho ba vị Hoa Tiên, họ là trưởng bối của ta, để thể hiện sự tôn trọng, ta sẽ không để em ở cùng họ.

- Dạ. - Sao gật đầu.

Chàng dừng lại trước một cánh cổng tròn, Sao nhìn vào bên trong, thấy một khu nhà lớn khác.

- Đây là khu nhà dành cho khách. - Mai Lang Vương lại nhìn sang hướng đối diện, ở đó cũng có một khu nhà tương tự - Đây cũng vậy. Tuy nhiên, bên tay phải là nhà dành cho các vị Thánh còn bên tay trái là nhà dành cho các vị thần.

- Vâng.

- Ở chỗ của ta, các vị Thánh không thường xuyên nghỉ lại, họ thường đến rồi đi ngay nên chỉ có các vị thần lưu trú thôi. - Chàng đưa Sao đến khu nhà dành cho thần, tiếp tục nói - Vì vậy ta sẽ để dành khu này cho em.

- Sao ạ? - Sao kinh ngạc.

Lúc bấy giờ, hai người đã bước vào khu nhà dành riêng cho các vị thần mà chàng nói. Sao đưa mắt nhìn quanh, đó là một khu nhà lớn. Diện tích của nó so với diện tích của các khu nhà còn lại tương đương. Nếu em sống ở đây cùng với các vị Hoa Tiên thì không sao nhưng sống một mình thì… Vừa phí phạm, vừa cô đơn.

Mai Lang Vương không ngạc nhiên với thái độ của Sao, chàng cũng không giải thích gì. Mai Thần chỉ hướng tay về phía mảng tường đối diện, ở đó, Sao thấy một phần mái ngói của khu nhà khác hiện lên.

- Đó là khu của ta.

- A! - Sao kêu lên.

Mai Lang Vương mỉm cười, nhìn em dịu dàng - Nếu em chuyển đến đây, ta sẽ mở một lối thông giữa hai khu. Từ đó, em có thể đến gặp ta bất cứ lúc nào.

Đến lúc này, Sao không còn phản đối gì nữa, em đương nhiên muốn ở cùng chàng. Khi biết mình sẽ được gặp chàng thường xuyên, Sao nghĩ, dù có ở trong một khu nhà lớn đơn độc, em cũng sẽ không sao.

- Được rồi, tối ta sẽ sai người sắp xếp chỗ cho em. - Mai Lang Vương nắm tay Sao bước ra ngoài. Họ đi đến hai khu nhà trên cùng - Đó là khu nhà của chàng và khu làm việc.

- Nơi này - Mai Lang Vương hướng sang khu làm việc, dặn dò - Em không được tùy tiện bước chân vào. Đây là nơi làm việc của ta, sự yên tĩnh rất cần thiết. Trừ khi có chuyện quan trọng cần bẩm báo thì em mới được phép đi vào, biết không?

- Dạ. - Sao ngoan ngoãn đáp.

- Được rồi, giờ thì…

Mai Lang Vương đưa Sao vào khu vực của chàng. Từ trước đến nay, ngoài các thuộc hạ riêng của chàng, ba vị Hoa Tiên và Thần Tình do tự ý lẻn vào ra, không ai được phép vào đây.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor