Chồng Yêu Bá Đạo - Chương 64

“Tiểu Yên, con hiện tại đi cùng bố đi! Nhanh lên!”

“Chỉ cần con ngoan ngoãn nghe Chiến thiếu, bố có thể lấy thêm mấy hạng mục, chuyện Thẩm gia anh ấy cũng đều sẽ xử lý được, còn cần đến con bỏ công làm gì?”

“Con đứa nhỏ này, làm sao lại cứ bướng bỉnh như thế? Cố gia chúng tôi chỉ có con cùng em trai con hai đứa con bố sinh ra, về sau mọi thứ của Cố gia, còn không phải là để lại cho các con sao? Bố biết con hận Minh Châu, nhưng Cố Minh Châu dù có thế nào đi chăng nữa, trong lòng bố con luôn vượt trên nó a!”

“...”

“Mày có đi hay không? Nếu không nói gì, tôio sẽ bảo người tôi trực tiếp động thủ! Hôm nay, ông mày dù trói cũng phải trói mày qua bằng được, tôio chính là cha ruột mày đấy!”

Nói hết câu cuối, Cố Kiến Quốc không còn kiên nhẫn, trực tiếp vạch mặt, thế nhưng Cố Phi Yên vẫn như cũ bất vi sở động.

Cô ngồi tại trên ghế dài bệnh viện, sắc mặt lạnh lẽo.

Tên Chiến Mặc Thần đáng chết, thế mà hôm nay lại muốn gặp cô? Đêm qua anh ấy ăn còn chưa bể bụng ư?!

“Nói xong chưa?” Cô mở miệng.

“Nói xong rồi, mày giờ phải đi theo tôio!” Cố Kiến Quốc muốn động thủ.

“Ông có bản lĩnh thì hành động cho tôi xem!” Cố Phi Yên từ trong túi lấy ra một thanh dao rọc giấy, mũi dao phản xạ ánh sáng sắc lạnh, cô lạnh lùng nói, “Tôi tin rằng, trước khi tôi bị trói đi, trên người ông sẽ nhiều thêm vài lỗ máu trước!”

“...” Cố Kiến Quốc lui lại một bước, không dám tin, “Tiểu Yên, con sao có thể làm như vậy, chúng tôi là cha con a, giữa cha con có chuyện gì là không thể thương lượng?”

“Có loại bố nào một lòng chỉ muốn bán con gái mình sao? Ông cút cho tôi!”

“Bố đi rồi, con dự định đi đâu kiếm tiền trả viện phí?” Cố Kiến Quốc còn chưa hết hi vọng, “Chỉ cần con đi bồi Chiến thiếu một đêm, bố làm chủ, bố cho con ba vạn... Không, hai vạn!”

Hai vạn, tối đa chỉ có thể chèo chống một tuần lễ, Chiến thiếu một tuần ngủ với Cố Phi Yên một lần, hẳn là cũng đủ chứ?

Cố Kiến Quốc có chút bận tâm, sợ khoảng cách thời gian quá dài.

Dù sao, hôm qua mới ngủ, hôm nay lại muốn ngủ, Chiến thiếu đối với đưa con gái của anh ấy thật đúng là nghiện... Nghiện là tốt, về sau tương lai xí nghiệp Cố thị sẽ càng thêm tốt đẹp, nghĩ nghĩ ông tôi liền vui mừng!

“Còn ba vạn hai vạn? Ông cút cho tôi!”

Cố Kiến Quốc vẫn đang ảo tưởng, Cố Phi Yên tức đến đỏ mắt, cầm dao rọc giấy hướng phía cánh tôiy của ông tôi đâm vào. Mùa hè chất vải quần áo rất mỏng, một nhát liền thấy máu.

“Mày, mày, mày lại dám làm thật, thật sự đám tôio!”

Đau, đau muốn chết!

Cố Kiến Quốc chưa từng chịu thiệt như vậy, bị dọa đến nói năng lộn xộn, nào còn dám dây dưa, không ngừng ôm cánh tôiy lăn lộn, giống như sau lưng có quỷ đuổi theo.

Cố Phi Yên nhắm lại mắt.

Thấy một vòng đỏ sẫm trên mũi dao, cảm thụ được người chung quanh nhìn qua với ánh mắt kinh ngạc và phòng bị, cô đầu một mảng trống rỗng.

Cô... Thật sự thọc Cố Kiến Quốc một dao.

Mặc dù cô có chừng mực, nhưng vừa xuống tôiy thật sự thấy máu.

Tròng mắt đắng chát, cô cảm thấy mình càng ngày càng đáng sợ.

Có lẽ, người bị buộc đến cực hạn, sẽ thật biến thái? Cô cảm thấy mình tựa như là một con thú nhỏ bước đến tuyệt cảnh, nếu như đường cầu sinh không có cửa, cô cũng không biết mình sẽ lại làm ra chuyện gì nữa.

Cô cực kỳ chán ghét bộ dạng của mình, vô cùng bất lực, cũng quá tiêu cực.

Đúng lúc này, một giọng nói thanh thúy vang lên, đánh gãy suy nghĩ của Cố Phi Yên, “Tiểu Yên, sao cậu lại ngồi ngoài này một mình?”

Cố Phi Yên ngước mắt, khuôn mặt lo lắng của Sở Điềm Điềm đập vào mi mắt.

“Điềm Điềm, tại sao cậu cũng ở đây?”

“Tôi nghe hàng xóm nói bà Thẩm nhập viện rồi, tôi đoán cậu khẳng định đang ở bệnh viện trông coi, liền đến tìm.” Sở Điềm Điềm buông rổ hoa quả xuống, lo lắng hỏi, “Sắc mặt cậu trông rất xấu, cậu sao thế?”

“Tôi không sao...” Ôm lấy Sở Điềm Điềm, Cố Phi Yên nuốt nước mắt, “Cậu sao ngốc thế, tôi thời gian này không liên hệ với cậu, trốn tránh cậu, cậu còn tới thăm tôi làm gì?”

“Tôi đâu có lo lắng! Thật ra, anh tôi còn lo cho cậu hơn, ai...Bỏ đi bỏ đi, không nói nữa.”

“Tôi biết.”

Có một số việc, trong lòng mọi người đều biết rõ, chỉ là khó mà nói ra.

“Anh ấy gần đây khỏe không?” Cố Phi Yên do dự hỏi.

“Không được tốt lắm.” Sở Điềm Điềm lắc đầu, “Trước kia không liên lạc cậu, trong lòng anh tôi có chờ mong, coi như bình thường, nhưng khoảng thời gian này, anh ấy mỗi đêm đều ngủ ở công ty, tôi nhìn anh ấy dáng vẻ liều mạng như thế, trong lòng thật không dễ chịu.”

“...” Cố Phi Yên trầm mặc.

“Tiểu Yên, cậu thật không thể đáp ứng anh tôi sao? Anh ấy yêu cậu rất sâu đậm, nếu cậu và anh ấy ở bên nhau, anh ấy nhất định sẽ làm cậu hạnh phúc. Không nói những cái khác, tôi cảm thấy với sự si tình của anh ấy, tuyệt đối sẽ không ra ngoài ngoại tình, cậu có thể cực kỳ yên tâm!”

Cố Phi Yên lắc đầu.

Không phải Sở Nghiễn không tốt, mà là cô không tốt.

Trên người cô mang một đống phiền phức, sao có thể cứ thế cùng anh ở bên nhau? Sở Nghiễn xứng đáng có người con gái tốt hơn mà không phải cô như thế này.

“Cậu nha! Thôi, tôi không nói nữa.” Sở Điềm Điềm đứng dậy, “Đi thăm bà Thẩm thôi.”

Kỳ thật, Sở Điềm Điềm cùng Thẩm nãi nãi lui tới cũng không nhiều, cô tới chuyến này, nguyên nhân lớn nhất chính là đến xem Cố Phi Yên, nếu không, người nào đó căn bản sẽ không yên lòng.

Đưa Sở Điềm Điềm đến cửa bệnh viện, Cố Phi Yên ngượng ngùng mở miệng, “Điềm Điềm, cậu có thể mượn tôi một điểm tiền?”

Cô thực sự không có cách nào nữa, nhất định phải vượt qua khó khăn trước mắt đã.

“Cậu thiếu tiền?”

“... Ừ.”

“Cậu muốn bao nhiêu?”

“Cậu... có bao nhiêu?” Cố Phi Yên hỏi.

“Ha ha...” Sở Điềm Điềm gượng cười hai tiếng, “Cậu biết mà, tôi là nguyệt quang tộc, tháng này tôi chỉ còn lại hai trăm đồng.” Mỗi tháng, cô đều phải dựa vào tiếp tế của Sở Nghiễn, cũng là chính người nghèo a.

“Nhưng mà, tôi có thể lấy quần áo, túi xách bán một ít, kiếm tiền cho cậu mượn!” Sở Điềm Điềm vội vàng cam đoan, “Tôi lúc không có tiền cứ làm như vậy, cũ mà không đi thì mới không tới mà!”

“Thôi bỏ đi, tôi vẫn nên để yên bảo bối của cậu.” Thân mật chọc chọc cái trán Sở Điềm Điềm, Cố Phi Yên cười, “Tôi thiếu không nhiều, đi tìm bạn khác khác mượn cũng được rồi.”

“... Vậy được.” Sở Điềm Điềm nháy nháy mắt, cũng không tiếp tục khuyên.

Mười một giờ đêm.

Chờ Cố Phi Yên từ phòng bệnh đi ra, liền nhìn thấy Sở Nghiễn đứng ở ngoài cửa, tựa hồ vừa tới không lâu.

Thấy cô, đôi mắt đen ôn nhu của anh liền hướng về bên này.

“Yên Nhi, gần đây khỏe chứ?”

Cố Phi Yên, “...”

Trước kia, Sở Nghiễn đều gọi cô Tiểu Yên, hiện tại đột nhiên gọi cô Yên Nhi, cô có chút không quen. Sau đó, bỗng nhớ tới Chiến Mặc Thần từng một tiếng trầm thấp êm tai gọi “Yên Nhi”, càng thấy không được tự nhiên.

Chỉ có điều, cô không thể hung hăng với Sở Nghiễn, hơi ửng đỏ mặt, “Anh Sở Nghiễn, anh muốn tìm tôi a?”

“Ừm.” Vỗ vỗ đầu Cố Phi Yên, Sở Nghiễn đưa một chiếc túi da trâu thật dày cho cô, “Đi, tôi cùng em đi nộp.”

“Anh Sở Nghiễn...”

“Nếu như em không nhận số tiền này, sau này mỗi ngày tôi đều tới đưa.”

“Không phải.”

“Vậy là cái gì?”

“Chính là...” Cố Phi Yên mấp máy môi, có chút muốn khóc, nhưng cuối cùng vẫn cong môi nở nụ cười xán lạn, nhẹ nhàng ôm Sở Nghiễn một cái,”Anh Sở Nghiễn, cảm ơn anh, vô cùng cảm ơn anh!”

Mỗi khi cô cần giúp đỡ, quay người lại, đều sẽ nhìn thấy anh ấy đang ở sau lưng.

Loại cảm giác này, cô có thể vô sỉ nói cô đã bắt đầu không muốn xa rời sao?

“Cảm ơn cái gì?” Buồn cười, Sở Nghiễn búng trán Cố Phi Yên, trên khuôn mặt tuấn tú ý cười càng sâu, tự nhiên dắt tay Cố Phi Yên, “Đi, chúng ta đi đóng tiền, giao xong em có thể an tâm rồi.”

“Ừ!” Cố Phi Yên gật đầu.

Hai người vừa nói vừa cười, vui vẻ đi vào trong thang máy, không phát hiện thang lầu chỗ góc cua có một người đang đứng.

Nam nhân dáng cao lớn thẳng tắp, lạnh lẽo cùng cực, thân hình ẩn trong bóng tối, tản ra từng tia băng giá, cặp mắt đen tĩnh mịch đạm nhạt nhìn chăm chú bọn họ, tràn đầy ý lạnh.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor