Độc y vương phi - Quyển 3 - Chương 130 - Phần 9 (Hết)

Hoàng Hậu vẫn yên lặng thanh tao lịch sự, thấy Phượng Lan Dạ, cười gật đầu, chủ động đưa tay ôm nàng.

Lẳng lặng ở bên tai Phượng Lan Dạ nhẹ nhàng nói: "Cám ơn ngươi lúc trước đã làm nhiều thứ cho ta như vậy. Ta rất hạnh phúc." Nàng tới nơi này là muốn chính miệng nói với hoàng muội một tiếng cám ơn, may là muội ấy gửi thư, muốn nàng vì Thiên Vận giang sơn mà bỏ qua một chút cái gọi là tự ái, vì vậy nàng cũng chủ động đổi lấy, không những làm Thiên Vận an dật, còn có được hạnh phúc của bản thân.

Nơi này mấy người phụ nhân vừa ôm vừa cười vô cùng hoan hỉ, phía sau, ba nam tử mị lực thành thục không giảm so với năm đó đã sớm hào sảng cười mở miệng: "Đi thôi, chúng ta tới chính sảnh nói chuyện, nơi này tặng cho các nàng đi."

Phượng Lan Dạ trông đi qua, thấy Hoàng thượng Nam Cung Duệ cũng đã tới, bên cạnh hắn còn có An vương Nam Cung Quân, nhưng không thấy được Tây Môn Vân.

Phượng Lan Dạ không nhịn được mở miệng hỏi thăm: "Tây Môn tướng quân đâu?"

Văn Tường cười tiếp lời: "Đừng nói nữa, bọn người Nam Phương lại đánh tới rồi, hắn đi biên giới, cho nên chỉ có ta tới đây thôi."

Hai người đang nói chuyện, chợt nghe một giọng nói non nớt nho nhỏ vang lên.

"Ta tên là Nam Cung Liên Khê, đây là biểu muội Tây Môn Tuyết, đây là biểu đệ Nam Cung Văn Trinh, còn ngươi?"

Mấy người lớn cùng trông qua, chỉ thấy Nam Cung Liên Khê bộ dáng tiểu đại nhân hướng phía Tiểu Bảo Nhi giới thiệu, sau đó ba người cùng nhau nhìn Nam Cung Dực Bảo. Tiểu Bảo Nhi khẽ mỉm cười, ba tiểu gia hỏa kia đều ngây ngẩn nhìn hắn thật lâu không đáp lời, chỉ nghe giọng nói Tiểu Bảo Nhi vang lên.

"Ta là Nam Cung Dực Bảo, mẫu thân gọi ta Tiểu Bảo Nhi, xin chỉ giáo nhiều hơn."

Tương đối thân sĩ lễ phép, chẳng những ba hài tử kia, người lớn thấy vậy trong mắt cũng ứa ra tia lửa, Văn Tường lao ra đầu tiên, ôm cổ Tiểu Bảo Nhi hôn một cái.

"Tiểu Bảo Nhi, đây chính là Tiểu Bảo Nhi sao? Quá tuấn rồi, lớn lên tuyệt đối so với Thất hoàng huynh còn muốn tuấn a! Để cho ta nhìn một cái, làm sao có hài tử cao cường như vậy đây?"

Văn Tường đang nói chuyện, nữ nhi Tây Môn Tuyết phía sau mất hứng, lập tức xông qua đoạt lấy Tiểu Bảo Nhi trong tay mẫu thân, hướng về phía Văn Tường kêu lên.

"Mẫu thân, người có phụ thân để hôn rồi, Tiểu Bảo Nhi để lại cho Tuyết Nhi."

Nàng nói xong, hai mắt hồng quang nguy hiểm ngó chừng Tiểu Bảo Nhi, mặt liền đưa lại. Hàng lông mày dài thanh mảnh của Nam Cung Dực Bảo cau lên, liền tránh ra, hắn cũng không thích tiểu nữ sinh nha, bộ dạng bình thường, còn hung dữ như vậy nữa. Hắn cũng không thích bị hôn, lúc trước do không chú ý mới bị người lớn hôn, có thể hôn hắn chỉ có mẫu thân nha.

“Tiểu Bảo Nhi, hôn một cái nha, hôn một chút thôi."

Tây Môn Tuyết không có hôn được, liền ở một bên nài nỉ, Văn Tường chỉ cảm thấy thể diện bị vứt xuống nền nhà, liền nhìn nữ nhi: "Tây Môn Tuyết, làm sao ngươi lại như vậy?"

Tây Môn Tuyết vừa nghe Văn Tường nói..., biết là bị cản trở rồi, nên hai tay trái phải quàng trước ngực, nhìn phía mẫu thân: "Tại sao người có thể cùng phụ thân chơi hôn nhẹ, ta không thể cùng Tiểu Bảo Nhi chơi hôn nhẹ, Tiểu Bảo Nhi so sánh với phụ thân thì tuấn hơn nhiều."

Lời của Tây Môn Tuyết vừa rơi xuống, Văn Tường dở khóc dở cười, phía sau đồng thời vang lên rất nhiều tiếng cười, Vụ Tiễn lại càng cười đến thở không ra hơi, chỉ vào Văn Tường: "Ngươi không có đứng đắn, xem đi, hiện tại báo ứng tới rồi nha."

Văn Tường vẻ mặt ửng hồng, hướng nữ nhi Tây Môn Tuyết dọa: "Coi chừng phụ thân ngươi đánh mông nhỏ của ngươi."

"Phụ thân không có ở đây, nơi này do ta quyết định, ta muốn cùng Tiểu Bảo Nhi tự định chung thân."

Tây Môn Tuyết vừa nói xong, một lần nữa để cho mọi người bị một trận cười, Phượng Lan Dạ cũng nhịn không được nữa cười lên, Tuyết Nhi thật là có chút bản tính của mẹ nàng? Ba người cùng nhau cười nhìn Văn Tường.

Một đám người lớn chỉ lo cười, ai biết Tiểu Bảo Nhi lời nói trong trẻo vang lên: "Tiểu Bảo Nhi không cùng ngươi tự định chung thân."

Cái này làm tất cả mọi người nhìn Tiểu Bảo Nhi, Tây Môn Tuyết thì đâu chịu như vậy, liền quấn Tiểu Bảo Nhi: "Tại sao, ta không đẹp sao? Hay là không đủ xinh đẹp, tại sao không, tại sao không?"

Nha đầu này vừa nghe Tiểu Bảo Nhi không đồng ý, dẫy dụa ăn vạ, ngồi vào trên mặt đất khóc lên, giống như lúc món đồ mà nàng thích nhưng không được, cũng không cần hỏi nguyên nhân.

Văn Tường vừa nhìn nữ nhi như vậy, mới mặc kệ nàng: "Đáng đời."

Nam Cung Liên Khê đi đến đỡ Tây Môn Tuyết: "Tuyết Nhi, nam nữ đính hôn, phải chờ trưởng thành mới có thể nói."

Tiểu Bảo Nhi đang phiền não, vừa nghe lời nói của Liên Khê, lập tức gật đầu: "Đúng, đúng, chờ trưởng thành rồi hãy nói."

Tây Môn Tuyết nhấp nháy mắt, nước mắt còn chưa rơi xuống, bỗng nghe thấy lời của bọn hắn, cũng không nhúc nhích nhìn các nàng, cuối cùng đồng ý đứng lên, nhưng đúng lúc này Nam Cung Văn Trinh tiến tới bên cạnh nàng, hảo tâm mở miệng: "Biểu muội, Tiểu Bảo Nhi không cùng ngươi định chung thân, ta và ngươi định."

Tây Môn Tuyết vốn là tâm tình không tốt, vừa nghe lời nói của Tiểu thái tử, giận, bốp một cái, quăng cho hắn một bạt tay: "Người nào cùng ngươi định, ta muốn chờ Tiểu Bảo Nhi lớn lên."

Không nghĩ tới Tây Môn Tuyết lại đánh thái tử, sắc mặt Văn Tường liền thay đổi, muốn xông qua dạy dỗ nữ nhi, nhưng Chu Phong đã tức thời ngăn trở: "Tiểu hài tử biết cái gì, chơi đùa thường như thế, ngươi dạy nàng cái gì?"

Phượng Lan Dạ nhìn trước mắt hết thảy, gật đầu đồng ý, nếu quả thật như vậy, sau này còn ai dám cùng thái tử chơi a, nàng cười nhìn về người bên cạnh: "Đi thôi, đi vào hàn huyên tiếp."

Phượng Lan Dạ chào hỏi xong, lại nhìn hướng Tiểu Bảo Nhi: "Bảo Nhi, chào hỏi tiểu bằng hữu đó."

"Dạ.” Tiểu Bảo Nhi gật đầu, kêu gọi mọi người cùng nhau đi vào trong, mặc dù không thích Tuyết biểu muội, nhưng Liên Khê biểu muội rất tốt, nên cả đám đi vào.

Bỗng nhiên cách đó không xa vang lên tiếng bước chân, thanh âm quản gia vang lên.

"Vương phi, Vương phi, lại có khách tới."

Phượng Lan Dạ vừa nghe liền biết đó là khách nhân trọng yếu, khách nhân tầm thường Tích Đan căn bản không thể nào tới xin chỉ thị nàng, nên lập tức kêu gọi Đinh Đương tới đây dẫn đám người hoàng hậu đi ra sau, còn mình thì xoay người đến phía trước đón tiếp khách nhân, vừa tới cửa, liền thấy người đi tới, không phải là Thủy Ninh lại là người phương nào, không khỏi cười mở miệng.

“Thủy nhi."

Thủy Ninh cùng sáu năm trước vẫn giống nhau, vẫn thủy linh khả ái như cũ, thậm chí so với trước kia còn xuất sắc hơn, có thêm nhiều vẻ kiều diễm, xem ra Âu Dương Dật đem nàng nuôi rất tốt, sắc mặt hồng nhuận, màu da trắng mịn, khả ái động lòng người.

Phượng Lan Dạ chạy thẳng đến nàng, mà nàng đã sớm nhào tới đây, ôm cổ Phượng Lan Dạ làm nũng.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta nhớ người lắm."

"Ngươi a, vẫn giống như trước không chịu lớn, thật không biết làm như thế nào để làm hoàng hậu."

Hai năm trước, Âu Dương Dật lên ngôi thành hoàng đế Lâm Phong quốc, cho nên Thủy Ninh chính là quốc mẫu Lâm Phong quốc, không nghĩ tới nha đầu này vẫn giống như trước đây, chưa trưởng thành, nàng vươn tay xoa nhẹ tóc của nàng ấy, ôn nhu mở miệng.

Lúc này, phía sau các nàng có âm hưởng một giọng nói nho nhỏ.

"Phụ hoàng, tại sao mẫu hậu ở trong cung không giống với ở đây? Trong cung nàng rất hung dữ, hiện tại thật đáng yêu a."

Thanh âm non nớt nho nhỏ kia chính là từ phía tay Âu Dương Dật vọng lại, Phượng Lan Dạ ngẩng đầu lên trông qua, chỉ thấy trong tay Âu Dương Dật ôm một tiểu nha đầu, thủy linh khả ái, ánh mắt rất lớn, chải lấy hai búi tóc công chúa, trên búi tóc cắm mấy đóa trâm hoa, trang sức đơn giản, nhưng hết sức khả ái, cùng Thủy Ninh giống như là một cái khuôn mẫu đúc ra vậy.

Lúc này nàng mở to mắt, vẻ mặt cảm thấy lẫn lộn, mẫu thân hiện tại thật đáng yêu a, ở nhà thật hung dữ, phụ hoàng thường xuyên bị giáo huấn, cái dì này thật có bản lãnh a.

Trong lòng nho nhỏ của Âu Dương Tĩnh suy nghĩ, liền há miệng ra hướng về phía Phượng Lan Dạ triển khai một nụ cười thật tươi.

"Chào dì, ta tên là Âu Dương Tĩnh, dì thật là lợi hại a."

Phượng Lan Dạ mang vẻ mặt không hiểu, bất quá đứa nhỏ này cũng thật là khả ái, thả Thủy Ninh ra, nàng cười híp mắt nhìn Âu Dương Tĩnh: "Tiểu Tĩnh rất khả ái a."

Nàng nói xong nhìn về phía Âu Dương Dật, Âu Dương Dật nhìn thấy ánh mắt Phượng Lan Dạ, liền nhớ đến chuyện ban đầu, hơi có chút không được tự nhiên, bất quá đáy mắt cũng hiện lên tán thưởng, nữ nhân này thật không tầm thường, ban đầu hắn là thật lòng muốn kết hôn với nàng, xem một chút, hiện tại Định Châu bị nàng sửa trị đẹp như Thiên đường, khắp mọi mặt đều rất tốt, cũng biết ban đầu mình rất có tuệ nhãn, chẳng qua không nghĩ tới cuối cùng lại cưới Thủy nhi, Thủy nhi mặc dù hung dữ, bất quá hắn tựa hồ chịu bộ dạng này của nàng.

“Ta nên gọi ngươi là Hoàng thượng Lâm Phong quốc, hay gọi ngươi là muội phu (em rể) đây?"

Phượng Lan Dạ cũng rất là tự nhiên, mở miệng đặt câu hỏi, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân, một giọng nói đương nhiên vang lên: "Tất nhiên là gọi Âu Dương Dật rồi, cũng đều là lão bằng hữu, có phải hay không?"

Thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Nam Cung Diệp vang lên, hắn vươn ra một cái tay nắm cả Phượng Lan Dạ, nhìn về phía Âu Dương Dật đối diện, Âu Dương Dật cũng không có tức giận.

"Nam Cung huynh hay là không nên khách khí như vậy."

Hai nam nhân mâu quang đối chọi, trực tiếp làm một trận chém giết, sau đó đồng thời nở nụ cười, Nam Cung Diệp mở miệng: "Mời vào đi."

Lúc này Âu Dương Tĩnh nhìn hài tử tuấn mỹ vừa đến ở đối diện, không nhịn được mở miệng: "Ta là Âu Dương Tĩnh, mọi người gọi ta Tiểu Tĩnh, ngươi là ai?"

Lời của Âu Dương Tĩnh vang lên, mọi người mới chú ý tới Tiểu Bảo Nhi cũng đi theo, chỉ thấy hắn đối với Âu Dương Tĩnh không có chán ghét, cười mở miệng: "Ta tên là Nam Cung Dực Bảo, mẫu thân gọi ta Tiểu Bảo Nhi."

“Thì ra ngươi chính là Tiểu Bảo nhi a, ta có nghe mẫu thân nói về ngươi, ngươi rất khả ái."

Âu Dương Tĩnh bản tính cùng Thủy nhi rất giống nhau, nhìn qua vừa đáng yêu vừa văn nhã, hơn nữa đặc biệt ăn nói lễ phép, Tiểu Bảo Nhi thấy Âu Dương Tĩnh rất tôn trọng hắn, nên cũng muội muội này, cười mở miệng: "Cám ơn, Tiểu Tĩnh cũng rất khả ái."

Nói xong, thật hiếm thấy khi hắn vươn tay đi dắt tay Âu Dương Tĩnh: "Đi, ta dẫn ngươi đi chơi"

"Cám ơn Tiểu Bảo Nhi."

Thanh âm vui vẻ của Âu Dương Tĩnh vang lên, hai tiểu hài tử rất nhanh chạy xa.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ hai mặt nhìn nhau, Tiểu Bảo Nhi rất ít chủ động thân cận hài tử khác, không nghĩ tới thế nhưng lại thích Âu Dương Tĩnh, đây là lần đầu tiên hắn chủ động thân cận người khác đấy?

Thủy Ninh cười mở miệng: "Tỷ tỷ sao vậy?"

“Tiểu Bảo Nhi ban đầu sinh non, cá tính không thích thân cận người khác, đây là lần đầu tiên chủ động thân cận người đó?"

Thủy Ninh vừa nghe, vươn tay ôm lấy tay Phượng Lan Dạ, cười híp mắt mở miệng: "Điều này nói rõ Tiểu Tĩnh chúng ta cùng Tiểu Bảo Nhi hữu duyên, tỷ t,ỷ không bằng chúng ta nói một chút về chuyện của hai tiểu hài tử đi."

Nói xong cũng không để ý tới Nam Cung Diệp, lại càng không để ý gương mặt đen của Âu Dương Dật.

Âu Dương Dật thở hào hển kêu lên: "Thủy Ninh, cái gì gọi là nói một chút chuyện của hai đứa bé, nữ nhi nhà của chúng ta chắc chắn không thể gả cho Nam Cung gia."

Nam Cung Diệp đưa tay lên nắm lấy tay Âu Dương Dật, ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng: "Chuyện này sợ rằng không phải do ngươi quyết định."

Vừa nói hai người vừa theo đoàn người phía trước đi vào, đoàn người trực tiếp đi vào Tuyển viện,

Bên trong Tuyển viện, thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười, một bàn tiệc được mở ở bên trong chính sảnh, tràn đầy người vây quanh một bàn, thỉnh thoảng vang lên giọng nói.

"Diệp, không nghĩ tới ngươi lại đem Định Châu chế tạo thành Thiên Vận đệ nhất thành trì chợ hoa cùng dược liệu, năng lực không nhỏ a."

Hoàng đế Nam Cung Duệ cảm thán, nhớ ngày đó mình ở nơi này, mất lớn công phu như vậy, cũng chỉ bất quá làm mọi người ăn được một ngụm cơm, ai biết Diệp tới đây bất quá ngắn ngủn năm sáu năm, liền biến hóa long trời lỡ đất, có thể thấy được đem Định Châu ban cho hắn là quyết định rất đúng.

Ngũ quan tuấn mị của Nam Cung Diệp tràn đầy tự hào, đồng thời cũng không che giấu, sảng lãng mở miệng.

"Không phải đâu hoàng huynh, đây đều là do công lao của Lan nhi a, thần đệ chỉ làm việc phòng vệ, dẹp yên Định Châu chính là trách nhiệm của thần đệ, về phần chế tạo thành trì này, đều là Lan nhi ra chủ ý."

Nghe lời nói của Bắc cảnh Vương, mấy nam nhân đều nhìn về Phượng Lan Dạ, sợ hãi than vãn không dứt, nữ nhân này ban đầu cũng biết nàng bất phàm, không nghĩ tới lại có phát hiện kinh người như vậy.

Các nam nhân trong mắt sợ hãi, cũng không có ảnh hưởng đến tâm tình của nữ nhân, ngược lại các nàng cùng nam nhân cũng giống nhau, đều kính yêu nữ tử trước mắt.

Là nàng khiến cho mỗi người bọn họ tìm được mục tiêu của cuộc đời mình, nhận được hạnh phúc, còn có nhiều nhiều tình bằng hữu như vậy, tựa hồ hạnh phúc muốn tràn ra ngoài.

Cơ hồ là không hẹn mà cùng ý, mấy người bọn họ đứng lên, bưng rượu tới hướng phía nữ tử kiều diễm bức người, ngạo nghễ kia "Bắc Cảnh Vương phi, chúng ta cùng chung mời ngươi một chén, cho tình hữu nghị của chúng ta, cho tình yêu của chúng ta, hãy uống một chén."

“Tốt, mọi người cùng nhau cạn một chén, hi vọng chúng ta vĩnh viễn vui vui vẻ vẻ."

Mọi người đứng lên, Phượng Lan Dạ cười nhìn Nam Cung Diệp, nàng tìm được người để dựa vào trong cuộc đời, may là, nàng để ý, quan tâm người khác, tìm khắp nơi để chân tình được trọn vẹn, mà nàng cũng đạt được tình bằng hữu trân quý nhất trong đời.

Con người khi còn sống không phải chỉ có tình yêu, còn có thân tình, hữu nghị, rất nhiều rất nhiều...

Mỗi người uống một hơi cạn sạch, vừa ngồi xuống, liền nghe được cách đó không xa vang lên một đạo thanh âm mềm mại dễ nghe: "Âu Dương Tĩnh, ta muốn cùng ngươi quyết đấu."

Tất cả tầm mắt của đám người lớn cũng bị hấp dẫn, liền nhìn qua, chỉ thấy ngoài cửa viện, Tây Môn Tuyết nhỏ nhắn đang hai tay chống nạnh, chỉ vào Âu Dương Tĩnh, nói rõ nàng tương đối bất mãn Âu Dương Tĩnh.

Mà Âu Dương Tĩnh vẫn khả ái cười như cũ, nhìn Tây Môn Tuyết: "Tuyết tỷ tỷ, sao vậy?"

“Tại sao ngươi muốn đoạt Tiểu Bảo Nhi, ta muốn cùng ngươi quyết đấu, người nào thắng Tiểu Bảo Nhi sẽ của người đó?"

Trong phòng khách, tất cả người lớn đều lộ ra nụ cười, bây giờ là thiên hạ của bọn nhỏ rồi, mà Văn Tường thì gương mặt đã sớm đen, hướng cửa trước kêu lên: "Tây Môn Tuyết, ngươi làm mất mặt còn không đủ sao?"

Đầu tiên là muốn cùng người ta tự định chung thân, bây giờ lại đến chuyện quyết đấu, nàng làm sao lại sinh ra một nữ nhi như vậy.

Phượng Lan Dạ đã sớm lôi tay Văn Tường cười mở miệng: "Tiểu hài tử cứ để cho bọn họ chơi đi"

Văn Tường liền không lên tiếng nữa, mọi người hứng thú dạt dào nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy Âu Dương Tĩnh không hề sợ, còn nhìn Tiểu Bảo Nhi đứng bên cạnh.

“Tiểu Bảo Nhi, ta sẽ bảo vệ ngươi."

Nói xong nhìn về phía Tây Môn Tuyết: "Quyết đấu thì quyết đấu, ai sợ ai a."

Đến lúc này thì Âu Dương Dật cũng gọi, hướng nữ nhi quát lên: "Âu Dương Tĩnh, ngươi mau trở lại, đừng ném mặt mũi của phụ hoàng."

Thủy Ninh vừa nghe thấy lời của hắn, liền vươn tay dùng sức nhéo bắp đùi hắn, sau đó cúi người nhẹ nói: "Bản thân ta cho là Tiểu Tĩnh cùng Tiểu Bảo Nhi rất tốt, hơn nữa ta nợ tỷ tỷ, cứ để cho Tĩnh nhi theo Tiểu Bảo Nhi cả đời đi."

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Cái này Âu Dương Dật thật hết chỗ nói rồi, cái gì cùng cái gì a, hắn nhìn về phía ngoài, đáng tiếc hai tiểu nha đầu muốn quyết đấu cũng không có đánh nhau, bởi vì Tiểu Bảo Nhi tuyệt mỹ khả ái đi ra, quét mắt mọi người một cái, cười mở miệng.

"Đừng đánh, đi thôi, ta mang bọn ngươi đi xem con chim có thể nói, nhà ta có con chim biết nói đó."

"Có thật không? Có thật không?"

Hai tiểu nha đầu một khắc trước còn chuẩn bị gây chiến, giờ khắc này đã thân mật ôm nhau, sau đó liền nghe được Tây Môn Tuyết dụ dụ dỗ Âu Dương Tĩnh: "Tiểu Tĩnh, ngươi đem Tiểu Bảo Nhi tặng cho ta đi, ta đem món đồ chơi ta thích nhất cho ngươi."

"Không được, không có thương lượng.” Thanh âm của Âu Dương Tĩnh rất cương quyết.

Cuối cùng còn đang kẹt phía sau Hoàng thái tử Nam Cung Văn Trinh tiếng nói vô lực: "Liên Khê biểu tỷ, tại sao không ai quyết đấu vậy, biểu tỷ, ngươi cũng tìm người quyết đấu đi, quyết đấu đi."

Cái này làm tất cả mọi người bên trong phòng khách ầm ầm cười to, hạnh phúc cứ như vậy tỏa ra, vĩnh viễn vĩnh viễn kéo dài.

--- TOÀN VĂN HOÀN ---

Tiểu Tuyền: Cuối cùng cũng kết thúc thêm một bộ, đây cũng là một chặn đường dài, cám ơn tất cả mọi người đã yêu mến và ủng hộ truyện, cũng nhờ sự giúp đỡ của các nàng Độc Y Vương Phi mới nhanh chóng hoàn. Một lần nữa cám ơn các editor đã chịu bỏ ra công sức giúp đỡ ta, yêu các nàng nhiều. Hy vọng mọi người cũng sẽ tiếp tục yêu mến và phụ giúp các bộ truyện còn lại trong nhà ta. Thanks all!

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – vuthungoc – H.y
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)