Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 072 - Phần 1

Chương 72: Ngân Ca là chú chim thông minh

Âu Dương Thác lui xuống, trong thư phòng chỉ còn lại hoàng đế cùng Tề vương Nam Cung Diệp.

Hoàng đế sắc mặt lãnh trầm, con ngươi lấp lánh ánh sáng lạnh, thâm trầm không thể phỏng đoán, nhìn chằm chằm Tề vương Nam Cung Diệp, chỉ thấy Nam Cung Diệp ngũ quan thanh nhuận, tuấn mỹ chính trực, thản nhiên nhìn hoàng đế, toàn bộ không có nửa điểm gì không ổn, tựa hồ hắn đối với những chuyện như vậy cho là đương nhiên.

"Diệp nhi, ngươi làm lớn chuyện như vậy ngươi nói phải làm thế nào đây? Mặc dù Âu Dương tướng quân có sai, nhưng hắn vẫn là hộ quốc lão tướng của Thiên Vận hoàng triều chúng ta, ngươi có thể nào mang người tiến vào tướng quân phủ đem tất cả mọi người đánh chứ?"

"Phụ hoàng nói sai rồi, đường đường Tề Vương phủ chẳng lẽ thật sự mặc cho người khác khi dễ, nhi thần làm không được"

Nam Cung Diệp thanh âm ôn hòa như trước, bất quá ý tứ trong lời nói cũng không có sự thoả hiệp.

Hạo Vân đế nhìn hắn, hơn nữa ngày mới cúi đầu, khoát khoát tay: "Lần sau đừng lỗ mãng như thế nữa, lui xuống đi, phụ hoàng mệt mỏi."

Nhi tử này cũng không bớt lo, hắn thật đúng là mệt a, hoàng đế dựa vào phía sau nhuyễn tháp, khép hờ đôi mắt, không hề nhìn Nam Cung Diệp nữa, Nam Cung Diệp cũng không có nói thêm cái gì, lặng lẽ lui xuống.

Buổi tối, thánh chỉ tới An Vương phủ, An vương Nam Cung Quân không nghĩ tới sự tình thế lại thuận lợi như thế, vốn hắn định uy hiếp Âu Dương Tình sẽ đem chuyện của nàng vạch trần ra, ai ngờ nữ nhân này thà chết cũng không nguyện ý đi nói với Hoàng thượng, cho nên chính mình giận dữ đi tìm phụ hoàng, lại bị phụ hoàng cự tuyệt.

Âu Dương Tình khi biết Nam Cung Quân tiến cung, liền quay về Âu Dương gia khóc lóc kể lể, tướng quân Âu Dương Thác luôn luôn yêu thương nữ nhi, nghe được nữ nhi nói như thế, quả nhiên tức giận, không nghĩ tới ngoài ý muốn lại giúp An vương hắn đạt được mong muốn.

Nam Cung Quân liền chuẩn bị xe ngựa, đi Tề Vương phủ đón Vụ Tiễn, hiện tại chính mình cuối cùng cũng làm được một việc không làm Vụ Tiễn thất vọng, để cho nàng như ý nguyện trở thành An Vương phi.

Liên viện Tề Vương phủ.

Bên trong phòng khách, Phượng Lan Dạ nắm tay Tư Mã Vụ Tiễn: "An vương đại khái sẽ lập tức đến đây, lần này quay về An Vương phủ đi, nhớ kỹ thân phận của ngươi, ngươi mới là An Vương phi, bên trong Vương phủ nên chỉnh đốn thì phải chỉnh đốn, nên thay đổi người liền thay đổi người, tuyệt đối không thể có nửa phần mềm lòng, những người đó hay bắt nạt kẻ yếu, còn có tiểu thiếp trong phủ, lần trước ta vốn định giáo huấn các nàng, bởi vì thời gian cấp bách, lần này trở về, ngươi cũng phải chấn chỉnh nhiều, đừng quên lòng An vương đang ở trên người của ngươi, chỉ cần ngươi làm việc thản nhiên, đúng lý hợp tình, không có gì phải sợ."

Phượng Lan Dạ vẻ mặt lạnh lùng, một bộ dáng lý lẽ hiển nhiên để nói chuyện, một bên Hoa Ngạc cùng Diệp Linh hai người nghe xong vẻ mặt hắc tuyến, trong lòng thầm niệm, may mắn Tề Vương phủ nữ nhân gì cũng đều không có, nếu không xét cá tính của tiểu Vương phi, khẳng định sẽ đem Vương phủ toàn bộ diệt sạch sẽ.

Tư Mã Vụ Tiễn tâm tình trăn trở hết lần này đến lần khác, thời khắc này nói cái gì cũng đều là dư thừa, vốn nàng cho rằng sẽ trợ giúp tiểu nha đầu này, ai biết bởi vì sự mềm lòng của bản thân, hiện tại ngược lại là nàng ấy trợ giúp mình, thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể hóa thành trầm mặc, hai tay nắm chặt tay Phượng Lan Dạ, đã nhiều ngày nàng hiểu rõ, lần này quay về An Vương phủ, những nữ nhân ấy an phận thì bỏ qua, nếu không an phận, nàng tuyệt đối sẽ không tha các nàng.

"Ừ, ta đã biết"

Vụ Tiễn cuối cùng gật đầu, ngoài phòng truyền đến âm thanh của tiểu nha đầu: "Tiểu Vương phi, Tích quản gia đến, nói người An Vương phủ tới."

Quả nhiên tới nhanh như vậy, Phượng Lan Dạ nhẹ gật đầu, An vương đối Vụ Tiễn là thật tình, thôi thôi thôi, trong hoàng thất có thể có tình nghĩa nhường này đã là đáng quý, chỉ mong Vụ Tiễn sau này có thể được thuận lợi một chút.

"Ừ, đã biết, nói cho hắn, chúng ta sẽ đi qua."

Phượng Lan Dạ phân phó. Tiểu nha đầu lên tiếng trả lời rồi đi ra ngoài, Phượng Lan Dạ nắm tay Vụ Tiễn, hai người đứng dậy, cùng nhau bước ra ngoài, cẩn thận nói tiếp.

"Vận mệnh hai người chúng ta nhiều trắc trở, mặc dù tránh né, chỉ sợ cũng tránh không khỏi, cho nên phải làm như thế nào, hãy làm hết lòng, không cần phải tránh né."

"Ừ."

Vụ Tiễn nghe nàng nói, gật đầu, mấy đạo thân ảnh nhỏ bé phản chiếu ở hành lang dài, ánh trăng mù mịt, gió đêm rét lạnh nhẹ thổi qua, mọi người nhịn không được khẽ run, đêm đông trong trẻo nhưng lạnh lùng a.

Trong đại sảnh Tề Vương phủ, Nam Cung Diệp cùng Nam Cung Quân đang chờ đợi, hai người nói một ít chuyện triều đình, vì Nam Cung Quân có chút không yên lòng, nên thỉnh thoảng nhìn quanh cửa, cho đến khi có người đi đến, hắn đột ngột đứng lên, nhìn qua.

Phượng Lan Dạ di chuyển thân mình, bên cạnh Tư Mã Vụ Tiễn đi ra theo, ngẩn ngơ nhìn Nam Cung Quân.

Mấy ngày không gặp, nhìn thấy Nam Cung Quân quả thật tiều tụy không ít, không khỏi đau lòng, nàng vẫn rất yêu nam nhân này, liền đi nhanh lên phía trước vài bước gọi một tiếng: "Ngươi đã đến rồi?"

"Ừ."

Nam Cung Quân thấy Tư Mã Vụ Tiễn hoàn hảo vô khuyết, sắc mặt cũng hồng nhuận, tâm tình trong lòng cuối cùng cũng buông xuống, vốn nghe nói nàng bị thương, hắn đã muốn sang đây, bất quá vì lần lượt chờ tin tức của phụ hoàng, để có được ý chỉ, hắn mới qua đây đón nàng hồi phủ.

"Ta đón ngươi quay về An Vương phủ."

Hai người cùng nhau kéo tay quay đầu nhìn lại.

Trong đại sảnh, ánh sáng đèn lòng chiếu sáng rõ nét khuôn mặt Phượng Lan Dạ, thanh tươi diễm lệ, trên mặt nàng thiếu đi tầng hàn khí, làm cho nàng lúc này tựa như nữ hài tử xinh đẹp hiền hoà, khóe môi có chút giống như vô ý cười, gật đầu: "Trở về đi, An vương hãy đối xử tốt với nàng."

Nam Cung Quân dìu Tư Mã Vụ Tiễn rời đi, Tư Mã Vụ Tiễn cũng không nói gì, nói cảm tạ thì sẽ khinh nhờn một phần tâm ý của nàng ấy, cho nên nàng sẽ đem phần tình nghĩa này chôn ở đáy lòng.

Phượng Lan Dạ chưa quên phân phó một tiếng: "Tích quản gia, tiễn An Vương gia An Vương phi xuất phủ."

"Vâng, tiểu Vương phi."

Tích quản gia đáp lời, nhanh chóng đi ra ngoài, trong phòng, Phượng Lan Dạ chậm rãi quay đầu, nhìn Nam Cung Diệp trong đại sảnh, khuôn mặt tinh tế như điêu khắc, lông mày hẹp dài, đôi mắt thâm thúy như hồ sâu không thể dự đoán, âm u huyền bí, môi mỏng hướng về phía trước giương lên, tạo thành một vòng cung duyên dáng, tựa tiếu phi tiếu, tuy rằng động tác rất đơn giản, nhưng mà giống như nước suối nơi khe núi, thanh khiết vô cùng, thấm vào ruột gan.

Nhưng đây chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài của hắn, chân thật thì hắn thị huyết tàn nhẫn, như Tu La địa ngục, hắn đến tột cùng vì sao phải cất giấu bộ mặt như vậy.

Phượng Lan Dạ suy đoán, sắc mặt nhiễm tầng âm trầm, thanh âm biếng nhác của Nam Cung Diệp vang lên: "Lan nhi nghĩ cái gì đấy?"

Hiện tại hắn gọi nàng là Lan nhi, Phượng Lan Dạ cũng không có phản bác cùng ác hàn như lúc đầu, nhưng vẫn có chút không quen, trong lòng nàng biết rõ ràng, dù mình có kháng nghị cũng không có hiệu quả.

"Diễn kịch đã kết thúc, có phải nên hạ màn hay không Vương gia."

"Vở kịch này chưa kết thúc, ngừng thì đâu có thu hoạch gì, Lan nhi, chúng ta nên tiếp tục diễn?"

Nam Cung Diệp đuôi lông mày khẽ nhướng, vẻ mặt đầy hứng thú, rõ ràng là một động tác đơn giản, lại tà mị vạn phần.

Phượng Lan Dạ vừa nghe hắn nói liền giận, sắc mặt tối sầm, hai tay vòng quanh ngực, một thân chính khí nghiêm nghị.

"Nam Cung Diệp, diễn cái gì diễn, ngươi mơ đi, ta thích sạch sẽ."

Nói xong buông tay đi ra ngoài, chỉ chừa cho Nam Cung Diệp một cái bóng lưng tinh tế đầy ngạo khí, nam nhân bên trong phòng, trên ngũ quan xuất trần hiện lên vẻ bất đắc dĩ, khẽ nói một câu: "Ta cũng thích sạch sẽ, không phải rất hợp nhau để diễn hay sao?"

Đáng tiếc không ai để ý tới hắn.

Phượng Lan Dạ ra khỏi phòng, dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp Linh trở về viện, ai biết vừa mới tiến vào, liền nghe được Ngân Ca hân hoan nói "Gia tới, Gia tới."

Phượng Lan Dạ dưới chân như bị kiềm hãm, có cần khoa trương như vậy hay không, biết tên kia thân thủ rất cao, nhưng chuyện này cũng quá thể đi, rõ ràng nàng đi trước mà, nghĩ vậy liền nổi giận đùng đùng xông vào, bên trong phòng khách dưới ánh đèn, không phải Nam Cung Diệp thì là ai, hắn đang cho Ngân Ca ăn, Ngân Ca kia không biết có phải thời gian dài không thấy được chủ tử hay không, nên kêu lớn một tiếng, rồi vừa ăn vừa kêu "Gia tới, Gia tới."

Vừa nhấc đầu thấy Phượng Lan Dạ đi vào, lập tức đong đưa cái đầu nhỏ.

"Tiểu Vương phi thật xinh đẹp a, tiểu Vương phi thật xinh đẹp."

Nam Cung Diệp vừa nghe, khóe môi mỉm cười, nhẹ nhàng gõ đầu Ngân Ca: "Như thế nào có sánh bằng với gia không."

Phượng Lan Dạ trừng mắt nhìn một người một chim, còn nói lời tâng bốc lẫn nhau lên làm thú vui, bất quá lúc này nàng cũng không công phu thưởng thức phong tư hai người bọn họ, sắc mặt trầm xuống mặc kệ bọn họ, phía sau Hoa Ngạc cùng Diệp Linh khom người mở miệng: "Tham kiến Vương gia, chúng nô tì đi xuống trước."

Nam Cung Diệp hơi nghiêng đầu nhìn, hai tròng mắt dưới ánh đèn khẽ sáng, phát ra tia sáng lạnh u ám kinh người, và sâu không lường được, quanh thân một tầng khí âm u, tựa như Tu La địa ngục, làm Hoa Ngạc cùng Diệp Linh đánh một cái rùng mình, cảm thấy được, tuy rằng Gia đối tiểu Vương phi nhu hòa, nhưng đối với người khác sẽ vĩnh viễn lạnh lùng như băng, Nam Cung Diệp vung tay lên, hạ nhân phía sau Phượng Lan Dạ đều lui xuống.

Phượng Lan Dạ sắc mặt lạnh lại, các nàng chính là nha đầu của nàng, nàng còn chưa cho phép, như thế nào liền đi, mặc dù muốn phát tác, bất quá nàng biết, nếu lưu lại các nàng, Nam Cung Diệp cũng sẽ không tha các nàng, cuối cùng đành bỏ qua, nghiến răng nhìn chằm chằm Nam Cung Diệp liếc mắt một cái, rồi đi qua.

"Nói đi, đã trễ thế này, đến đây muốn làm gì?"

"Ta muốn nghe đàn, ngủ không được."

Ở chỗ tối, đám người Nguyệt Cẩn cùng Nguyệt Hộc còn có Thiên Bột Thần đều trừng mắt, sau đó mắt trợn trắng, nếu không phải chính tai nghe được, thật đúng là không biết Gia nhiều trò như vậy, ngươi nói muốn nghe đàn thì nghe đàn đi, lại đi nói chính mình ngủ không được, hắn có thời điểm ngủ không được sao?"

Bất quá trong phòng khách, Phượng Lan Dạ vừa nghe Nam Cung Diệp nói, liền thu lại vẻ lạnh lẽo, thần sắc nhu hòa vài phần, chậm rãi đi tới trước mặt Nam Cung Diệp.

"Quy tắc cũ, một khúc một vấn đề."

Nam Cung Diệp nheo con mắt, ánh sáng khiếp người lưu chuyển, mê hoặc nhân đến cực điểm, đổi là một nữ tử khác chỉ sợ đã bị mê hoặc ngất xỉu không biết trời trăng gì, đáng tiếc Phượng Lan Dạ hiện tại đã trở thành thói quen, nàng đang suy nghĩ đến việc mình muốn hỏi.

"Tốt." Trong con ngươi tà mị của Nam Cung Diệp hiện lên ngọn lửa thâm u, gật đầu.

Phượng Lan Dạ cuối cùng không nói thêm cái gì, quay đầu mệnh lệnh Hoa Ngạc bên ngoài: "Đem đàn của ta mang tới."

"Vâng." Vài âm thanh vang lên.

Hoa Ngạc cùng đám người Diệp Linh lui ra ngoài, có người lấy đàn, có người nâng bàn, rất nhanh liền đem đàn mang tới, rồi lui ra ngoài.

Trong phòng khách, Phượng Lan Dạ cũng không nhiều lời, nhẹ nhàng tiêu sái đến trước cầm, ngồi xuống bắt đầu gảy đàn. Lúc nàng gảy đàn, tao nhã động lòng người, cả người đắm chìm trong âm nhạc, tựa như cùng cầm hòa làm một.

Nam Cung Diệp ngồi cách đó không xa, ánh mắt sâu thẳm, thân mình hắn tựa lưng vào ghế ngồi, lúc này hắn cũng không còn lạnh lùng như lúc trước nữa, mà mang theo chút đăm chiêu, lông mi dài đóng lại, dường như đang chậm rãi thưởng thức cảm giác tinh tế trong đó, kỳ thật trong đầu hắn đang suy tư.

Cầm của Lan nhi thực sự là nghe không ra có chỗ nào huyền diệu, vì sao Thiên Bột Thần lại nói cầm của nàng là âm sát cầm kỹ.

Âm sát tồn tại đã lâu, nhưng chỉ có nghe đồn đãi, cho tới bây giờ cũng không có ai gặp qua, không nghĩ tới Lan lại tập được. Tuyệt thế võ công tâm pháp hiếm thấy, được giấu ở Vân Phượng quốc sao?

Nam Cung Diệp một bên nghe đàn một bên suy tư, bất tri bất giác, một khúc lại trôi qua.

Phượng Lan Dạ cũng không có dừng lại, tiếng đàn vừa chuyển, lúc này đây âm điệu lên cao rất nhiều, tựa như vạn mã đạp sóng, lao nhanh trên biển mây, càng giống như thập diện mai phục, mảnh liệt không thôi, nghe đến lòng người xúc động, quanh thân huyết mạch đều tăng vọt lên.

Ngoài phòng khách, nhóm tiểu nha đầu trong Liên viện đều đứng ở thềm đá chú ý lắng nghe, tựa như bị hóa thạch.

Chẳng những Liên viện, ngay cả tòa Vương phủ, hành lang, trong lối đi nhỏ, còn có trong các viện, tất cả mọi người đều đứng thẳng, si ngốc nghe tiểu Vương phi đàn, thật là quá tuyệt a.

Khó trách mọi người trong An Giáng thành đều nói tiểu Vương phi cầm kỹ là thiên hạ nhất tuyệt, quả thật là danh bất hư truyền, ngay cả bọn họ là người không hiểu về cầm, tựa hồ cũng có thể lãnh hội thâm ý trong đó, đây mới là cảnh giới cao nhất của cầm kỹ.

Một khúc trào dâng như vạn mã phi nhanh rất mau kết thúc, Phượng Lan Dạ vốn dự định đàn tiếp, nhưng Nam Cung Diệp đã nghiêng mình đứng lên, duỗi ra tay đè lại tay nàng.

Không phải là hắn không muốn trả lời câu hỏi của nàng, mà là đau lòng tay nàng.

Một khúc khí thế này đã hao tổn rất nhiều lực nơi tay, chỉ sợ tay nàng đã bị thương, lại có muốn đàn tiếp nữa sao.

Nam Cung Diệp lật tay nàng lại, quả nhiên có nhè nhẹ điểm hồng, lây dính trên đầu ngón tay, nháy mắt, vẻ mặt Nam Cung Diệp trầm xuống, quanh thân hàn khí lãnh liệt, tiếng nói ám trầm mang theo mấy phần sắc bén.

"Lần sau không được như thế, phải yêu quý chính mình. Nếu còn như vậy, ta sẽ tức giận, từ nay về sau ngươi sẽ không được đàn nữa."

Hắn bá đạo nghiêm túc nói, khóe môi nhếch lên lạnh lẽo, rõ ràng có thể thấy được trong lòng hắn quả thật rất giận, bất quá Phượng Lan Dạ lại cảm thấy trong lòng thật cao hứng, nam nhân này là thật lòng quan tâm nàng, nàng có thể cảm nhận được, người tốt kẻ xấu nàng vẫn phân biệt được, nàng chỉ hồ đồ, hắn vì sao đối với nàng tốt thế? Từ trước cho tới nay người đối với mình tốt nhất định là có mục đích, nhưng cho tới bây giờ xem ra, nàng cũng không thấy được hắn có mục đích gì với nàng, cho nên trong lòng vừa khẩn trương, rồi lại lộ ra cao hứng, đôi mắt xinh đẹp không chớp mắt nhìn hắn.

Giây lát, trong mắt thế nhưng ê ẩm, cúi đầu thấp lẩm bẩm: "Cho tới bây giờ không ai đối với ta tốt như vậy"

"Ta sẽ đối với ngươi tốt, sẽ không để cho ai khi dễ ngươi."

Nhìn nàng thân thể nho nhỏ gầy yếu nhưng bên trong người tựa hồ chống đỡ thống khổ thật lớn, Nam Cung Diệp tuy rằng không rõ tiểu nha đầu này vì sao lại tuyệt quyết chịu đựng như thế, nhưng hắn thật sự sẽ không để cho bất luận kẻ nào khi dễ nàng.

Nam Cung Diệp vén tà áo lên, nhưng lại trực tiếp xé áo bào quý giá của bản thân, xé một mảnh nhỏ băng lại ngón tay chảy máu của nàng, Phượng Lan Dạ thấy động tác hắn vụng về, thực hiển nhiên là không rành làm việc này, không khỏi giãn môi cười một chút, đưa tay rút lại ngón tay bị băng bó thật sự khó coi quơ quơ.

"Rất khoa trương đi, chỉ có chút máu, không cần phải bọc như vậy." Lời nói vừa rơi xuống, Nam Cung Diệp có điểm lúng túng, vội vàng kéo nàng ngồi vào một bên: "Không phải nói hỏi ta vấn đề sao? Bổn vương mệt rồi đó."

Phượng Lan Dạ mím chặt môi, muốn cười, bất quá cuối cùng nhịn xuống, không có cự tuyệt động tác của hắn, ngồi ở bên cạnh hắn, suy nghĩ trong chốc lát nghiêm túc hỏi: "Ta muốn hỏi ngươi, vì sao ngày ấy ta lại ở trên thuyền lớn của Sở vương?"

Nếu không phải bởi vì ở trên thuyền lớn của hắn, nàng cũng sẽ không nhận định hắn là ân nhân cứu mạng nàng, còn thiếu chút nữa làm người trái lương tâm, may mắn phát hiện sớm.

"Ác, bởi vì lúc ấy thuyền khác không có chỗ trống, đều để đầy đồ vật, chỉ có thuyền hắn còn chỗ, cho nên liền mang ngươi ở đó trở về Thiên Vận hoàng triều."

Nam Cung Diệp đã biết Sở vương động tâm tư gì ở nàng, ánh mắt u ám xuống, trong lòng hừ lạnh.

Nam Cung Liệt ngươi là tiểu nhân ti bỉ vô sỉ, thế nhưng ngay cả một tiểu cô nương cũng không buông tha, nhỏ như vậy cũng lợi dụng, ngôi vị hoàng đế nếu thật sự rơi xuống tay ngươi, còn sinh linh thiên hạ còn có ngày lành sao?

Phượng Lan Dạ nghe xong lời này, có chút dở khóc dở cười, không nghĩ tới bởi vì trên thuyền Sở vương có phòng trống, cho nên bị hắn nhân tiện dẫn theo trở về.

Buồn cười.

Bất quá trong lòng quả thật đã buông xuống, về sau nàng cùng Sở Vương phủ không còn nửa điểm quan hệ, nhưng nàng cũng nên tặng những tin nên tặng, Sở vương không phải muốn biết Nam Cung Diệp có che dấu bí mật gì sao? Nàng đúng lúc cần tương kế tựu kế, Phượng Lan Dạ quyết định tính toán, sau đó hỏi tiếp vấn đề thứ hai.

"Ngươi không phải muốn điều tra rõ nguyên nhân cái chết của Ngọc phi nương nương sao?”

Nàng hỏi vấn đề này, là bởi vì muốn giúp hắn, cho tới nay đều là hắn trợ giúp nàng, hiện tại nên đến phiên nàng trợ giúp hắn điều tra rõ một việc.

Sắc mặt Nam Cung Diệp đột nhiên u ám, đôi đồng tử biến hóa, đầu ngón tay lạnh lẽo thành một mảnh, Phượng Lan Dạ đưa tay nắm tay hắn, nàng biết đây là đề tài làm cho hắn nhạy cảm, bất quá khi nàng nắm tay hắn, Nam Cung Diệp ngược lại không có nổi giận giống mọi khi, chỉ thâm trầm nhìn Phượng Lan Dạ.

"Lan nhi vì sao muốn hỏi chuyện này?"

"Ta sẽ giúp ngươi điều tra rõ chuyện Ngọc phi, nếu cái chết của Ngọc phi thật sự có điều bí ẩn, ta nghĩ có người âm thầm chú ý hướng đi của ngươi, nhưng sẽ không ai để ý ta, cho nên ta sẽ dễ dàng giúp ngươi điều tra rõ chuyện này."

Phượng Lan Dạ vừa nói xong, thần sắc Nam Cung Diệp nháy mắt che phủ tầng mũi nhọn lạnh lẽo, lạnh lùng lắc đầu: "Lan nhi, đây là chuyện của ta, ngươi không thể mạo hiểm, trong việc này không phải như ngươi tưởng tượng dễ dàng như vậy, nếu để cho người ta biết ngươi điều tra chuyện này, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm."

Phượng Lan Dạ biết hắn lo lắng cho nàng, trong lòng ấm áp dị thường, nhưng chuyện nàng đã quyết định thì sẽ không thay đổi.

"Ta đã nói thì sẽ không thay đổi."

Thanh âm như chém đinh chặt sắt biểu hiện quyết tâm của nàng, tuy rằng ở chung không lâu nhưng Nam Cung Diệp biết tính nàng quật cường, hắn bình tĩnh nhìn nàng, trong giây lát, bất đắc dĩ đưa tay nhéo cái mũi của nàng, chậm rãi mở miệng: "Như vậy phải hành động dưới sự cho phép của ta, không đươc tự mình điều tra."

"Ừ." Phượng Lan Dạ nhẹ gật đầu xem như đáp ứng, kỳ thật gặp được biến tình huống khác thường, nàng đâu cần phải chờ hắn đồng ý, nhưng cũng phải gật đầu để đối phó trước đã.

Hai người thái độ thực vô cùng thân mật, Ngân Ca trong góc phòng khách bỗng nhiên kêu lên.

"Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ."

Phượng Lan Dạ ngẩn ra, chỉ thấy Nam Cung Diệp động tác vô cùng thân mật nhéo mũi nàng, hai người tư thế cũng có chút mờ ám, dựa gần sát vào nhau, ngay cả mùi hương trên người, hai bên cũng đều cảm nhận được, Phượng Lan Dạ đầu liền ngã ra sau, vội vàng đứng lên.

"Ta mệt mỏi, Vương gia hãy mau trở về đi, sắc trời đã muộn."

Nam Cung Diệp nhìn dáng vẻ nàng khẩn trương, không đành lòng chọc ghẹo nàng, hôm nay hai người xem như có một bước tiến triển nhanh, Lan nhi không hề bài xích hắn nữa, đều do Ngân Ca làm hỏng, Nam Cung Diệp đứng dậy, lãnh trừng mắt nhìn Ngân Ca liếc một cái, trong lòng nghĩ, thực sự nên nướng con chim này, Ngân Ca hoàn toàn xem Phượng Lan Dạ là chủ tử, vừa thấy Nam Cung Diệp đứng dậy, còn không quên ở phía sau kêu lên.

"Gia tạm biệt, Gia tạm biệt a."

Nam Cung Diệp chắp tay sau lưng đi ra ngoài, bên ngoài, Hoa Ngạc cùng Diệp Linh vừa rồi nghe được Ngân Ca nói, đoán là Vương gia vừa cùng Vương phi làm cái gì đó? Bằng không Ngân Ca như thế nào lại nói xấu hổ xấu hổ đâu, chẳng lẽ là chuyện đỏ mặt, một đám tiểu nha đầu suy đoán, vừa thấy Vương gia đi ra, cung kính hành lễ: "Vương gia."

"Đứng lên đi."

Nam Cung Diệp lời vừa rơi xuống cũng không có nói gì thêm nhẹ nhàng đi ra ngoài, thân ảnh cao lớn vui vẻ hòa tan dưới ánh trăng, trác tuyệt tao nhã như vây trúc.

Hoa Ngạc cùng Diệp Linh từ bên ngoài tiến vào, chạy vội đến bên người Phượng Lan Dạ, chỉ thấy tiểu Vương phi sắc mặt kiều diễm, quả thật có chút hồng không bình thường, Hoa Ngạc trêu chọc hỏi "Chủ tử, vừa rồi phát sinh chuyện gì? Ngân Ca kêu vui vẻ như vậy."