Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 070 - Phần 2

Phượng Lan Dạ đối với việc hắn có trở về hay không đều không có cảm giác gì, bất quá thêm một buổi tối chờ đợi, tâm lý thật ra lại nghĩ về Tư mã Vụ Tiễn, không biết nàng ở An Vương phủ thế nào?

Nếu Hoàng thượng muốn An Vương và Tề Vương cùng nhau tiến cung, bây giờ An Vương phủ chẳng phải là thiên hạ của Âu Dương Tình kia sao.

Tuy nói Vụ Tiễn được An Vương sủng ái, nhưng ở nơi đó luôn luôn cần phải đề phòng, nàng thật sự lo lắng cho Vụ Tiễn ở đó.

Vì vậy, vào bữa tối, nàng ăn không ngon miệng, vẻ mặt đầy tâm sự, bộ dáng âm u, Hoa Ngạc cùng Diệp Linh trêu chọc nàng.

"Vương phi không phải là nhớ Vương gia rồi chứ."

Lần này Phượng Lan Dạ không để ý đến hai tiểu nha đầu này, đưa tay gõ vào đầu mỗi người, sắc mặt lạnh lùng mở miệng: "Đầu óc nghĩ cái gì đây? Ta là lo lắng Vụ Tiễn, An Vương gia cũng tiến cung rồi, Âu Dương Tình kia khẳng định sẽ nghĩ biện pháp đối phó Vụ Tiễn."

"Tam công chúa cũng không phải người vô năng, chẳng lẽ lại sợ cái tiện nhân kia hay sao."

Hoa Ngạc lòng đầy căm phẫn mở miệng, vừa ló đầu nhìn.

Phượng Lan Dạ sắc mặt lãnh liệt, quanh thân tràn đầy sát ý: "Những người ở An Vương phủ đều là người của Âu Dương Tình, hơn nữa bên cạnh Âu Dương Tình có thế lực, xem ra ngày mai ta nên đi An Vương phủ thăm Vụ Tiễn."

"Cứ quyết định như thế "

Phượng Lan Dạ quyết định ngày hôm sau đi An Vương phủ thăm Tư Mã Vụ Tiễn, từ sau khi nàng ấy xuất giá, cũng được vài ngày rồi, không biết nàng ta ra sao rồi? Mặc dù An Vương Nam Cung Quân nói không có việc gì, nhưng nam nhân chung quy đều vô tâm không khỏi xảy ra chuyện sơ ý.

Sáng sớm mồng ba Phượng Lan Dạ sau khi dùng bữa sáng, liền phân phó quản gia chuẩn bị xe ngựa, dẫn theo Hoa Ngạc cùng Diệp Linh, còn có vài tên thị vệ trong Vương phủ, mặt khác lại gọi ra Thiên Bột Thần, phân phó Thiên Bột Thần, không có lệnh của nàng, không cho phép xuất hiện, nàng không nghĩ để người ta biết sự tồn tại của Thiên Bột Thần

Mặc dù Nam Cung Diệp chưa nói, nhưng nàng cũng có thể đoán ra, Thiên Bột Thần hẳn là nhân vật bí mật, không nên ở trước mặt người khác đi lại, như mọi lần, nàng không gọi hắn, hắn tuyệt đối không xuất hiện, nhưng nếu nàng cùng người khác động thủ, hắn liền ra mặt, cho nên Phượng Lan Dạ đặc biệt đặn dò, không có lệnh của nàng, không được đi ra.

Trong xe ngựa, Phượng Lan Dạ nhắm mắt dưỡng thần, Hoa Ngạc cùng Diệp Linh câu được câu không nhỏ giọng nói chuyện.

Đoàn người đi trên đường hướng An Vương phủ đi tới.

Không khí năm mới, ngã tư đường người qua người lại rất náo nhiệt, rất nhiều xe ngựa sang trọng không ngừng lui tới, hai bên đường phố, có thêm một ít tiểu quán, bình thường nơi này không cho phép bán hàng quán, nhưng vào lúc năm mới, đều muốn tranh thủ một ít, các quán ăn liền thi nhau mọc lên, náo nhiệt dị thường, khắp nơi tiếng quát, tiếng gào không ngừng, mặc dù rất sôi động, nhưng là trái lại có chút ách tắc.

An Vương phủ cách Tề Vương phủ có hai ngã tư đường, một người trú tại phía nam, một người tại phố bắc, cách đều hai bên trung tâm.

Xe ngựa mặc dù đi chậm, nhưng rất nhanh đã tới trước của An Vương phủ.

Trước đại môn uy dũng, hai con thạch sư, một thân cẩm y thị vệ chia làm hai bên đứng tại ngã tư đường.

Những thị vệ này vừa nhìn xe ngựa đến trước cửa, liền nhận ra là xe của Tề Vương phủ, vốn dĩ các vương tôn quý tộc trên xe ngựa đều có những ký hiệu riêng, liếc mắt một cái liền làm cho người ta nhận ra, trong số thị vệ lập tức có tên đi vào bẩm báo, tất cả những người khác đều cung kính đi đến trước xe ngựa vừa ôm quyền vừa hỏi: "Không biết đây là?"

Bọn họ vốn không biết bên trong xe ngựa là nhân vật nào, bởi vậy mới hỏi như vậy, thị vệ của Tề Vương phủ nhảy xuống ngựa, người đứng đầu liền ôm quyền, cung kính cười mở miệng.

" Đây là Tề Vương phi của chúng ta, hôm nay đến đây thăm An Vương sườn phi."

An Vương phủ trừ An Vương phi ra, còn có một vị sườn phi và bốn vị tiểu thiếp, cho nên thị vệ này vừa nghe vậy, nguyên lai là Tề Vương phi đến thăm An Vương sườn phi, liền vội vàng cung kính mở miệng: "Xin Tề Vương phi chờ một chút, tiểu nhân đi mời An Vương sườn phi đến đây nghênh đón."

Thân phận, địa vị vốn là không giống nhau, dựa theo quy củ, sườn phi nên đi ra nghênh đón Tề Vương phi, cho nên thị vệ mới nói như thế, nhưng Phượng Lan Dạ đâu muốn Vụ Tiễn tới ngênh đón, gương mặt lạnh nhạt, thanh âm lại càng thu lan sương tuyết vô cùng lạnh lẽo, chán nản vang lên:

"Không cần."

Hoa Ngạc cùng Diệp Linh đã xuống xe, mỗi người một bên vươn tay dìu đỡ chủ tử xuống xe.

Đối với vị Tề Vương phi này, người của An Vương phủ cũng đã từng nghe nói qua, nhân vật này chính là truyền kỳ gần đây, lúc này đây mặc dù không dám công khai đánh giá, nhưng vẫn không quên lén lút đánh giá vị Tề Vương phi này.

Quả nhiên so với các nữ tử khác không giống nhau.

Mặc dù tuổi không lớn, nhưng trên trán có khí chất kiêu ngạo, lạnh lẽo, từ quanh thân bắn ra hào khí, hình hài nhỏ nhắn như ẩn chứa năng lực vô cùng lớn, không ngừng bao phủ, khiến cho kẻ khác có cảm giác bị áp lực rất lớn, cho dù bọn hắn đều là đại nam nhân, cũng bị khí phách của nàng ép tới không dám thở.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, trắng sáng mịn màng, mái tóc đen mượt được búi lại trên đỉnh đầu, trên cắm một cây trâm ngọc, đung đưa theo bước chân của nàng, thướt tha xinh đẹp, dịu dàng khéo léo, giơ tay nhấc chân càng lại làm tăng thêm vài phần khí phách lấn sương hàn tuyết, một bộ y phục đơn giản màu hồng nhạt, kết hợp với quần áo màu trắng, càng làm tôn thêm dung mạo đẹp đẽ quý phái.

Mấy tên thị vệ sau khi đánh giá một lúc, vội vàng cúi đầu, Phượng Lan Dạ đã bình tĩnh lạnh nhạt mở miệng:

"Mang bổn Vương phi tới chỗ của An Vương sườn phi."

"Vâng."

Một gã thị vệ trong đó cung kính khẽ gật đầu, đi phía trước dẫn đường, đưa đám người Phượng Lan Dạ dẫn vào An Vương phủ.

An Vương phủ cùng Tề Vương phủ về kiến trúc là đại khái giống nhau, cũng rất xa hoa, có hòn giả sơn, có dòng suối nhỏ, xà nhà được trạm trổ, cái gì cần có đều có, hành lang quanh co uốn lượn, có rất nhiều các loại hoa cỏ quý hiếm, chỉ là có thêm một ít dược thảo, trong không khí tràn ngập mùi thơm của dược thảo.

Phượng Lan Dạ hơi nhíu mày, bất động thanh sắc đánh giá xung quanh, đi theo phía sau tên thị vệ kia, không ngờ phía đối diện có vài người đi đến, cầm đầu là một lão già, thân thể gầy còm, cước bộ trầm ổn, xem ra cũng không phải là một nhân vật tầm thường, vừa nhìn thấy tên thị vệ dẫn đường, trên mặt chợt lóe lên giận ý, trầm giọng quát.

"Triệu thị vệ, ngươi làm cái gì vậy?"

Tên Triệu thị vệ trẻ tuổi bị gọi, giật mình một chút, vội vàng mở miệng: "Lâm quản gia, đây là Tề Vương phi của Tề Vương phủ, muốn gặp An Vương sườn phi."

"Hồ đồ, sao có thể mang khách quý đưa ra ngoài sân này, còn không mau đưa người đến chính sảnh đi, đã thông báo cho Vương phi chưa?"

Lâm quản gia dạy bảo Triệu thị vệ rồi quay đầu nhìn về phía Phượng Lan Dạ, cung kính mở miệng:

"Tham kiến Tề Vương phi, đã thất lễ, xin mời Tề Vương phi đi tới sảnh chính của Vương phủ, Vương phi nhà chúng ta rất nhanh sẽ đến".

Phượng Lan Dạ sắc mặt trầm xuống, xem ra Lâm quản gia này muốn cản đường, có lẽ hắn vốn là người của Âu Dương Tình, hắn càng không cho nàng gặp Vụ Tiễn, nàng càng phải gặp, Ánh mắt lạnh lẽo chợt lóe lên, xoay mình tới gần Lâm quản gia, thị huyết mở miệng:

"Bổn Vương phi là muội muội của An Vương sườn phi nhà các ngươi, nhưng không có quen biết An Vương phi, ta đến cũng không phải vì thăm viếng An Vương phi, mà là xem tỷ tỷ của ta ở An Vương phủ có tốt không, nếu nàng có nửa điểm sai sót nào, ngươi cùng người của An Vương phủ các ngươi coi chừng một chút cho ta."

Một thân với sát khí, hàn khí, lãnh khí, tràn ngập, bao phủ không khí bốn phía, Lâm quản gia có chút hoảng sợ, nghe đồn vị Tề Vương phi này vốn là người không dễ trêu chọc, hôm nay vừa thấy quả nhiên không sai, nàng tự xưng là muội muội của An Vương sườn phi, nhưng cho tới bây giờ không nghe người ta nói qua? Quản gia vẻ mặt nghi vấn, Phượng Lan Dạ đã lạnh trầm ra lệnh:

"Còn không mau đưa ta đi gặp tỷ tỷ của ta."

Lâm quản gia khó xử, đáng lý khách của An Vương phủ, phải do Vương phi tiếp đón, huống chi người này thân phận thập phần tôn quý, nhưng là vị chủ tử này kiên quyết muốn gặp sườn phi, hắn chỉ là một quản gia cũng không dám ngăn nàng, nếu chọc tới người này, chỉ sợ ngay cả điểm tâm cũng không có mà ăn, sau khi suy nghĩ nửa khắc, đành phải gọi ra một nha đầu, ý bảo nàng dẫn Tề Vương phi đi gặp sườn phi trước, rồi sau đó thông báo cho Vương phi.

Nha đầu bị gọi tới cung kính cúi đầu, rồi dẫn đám người Phượng Lan Dạ đến nơi ở của sườn phi.

Đi xuyên qua một cái đình, đi qua cầu, lướt qua đình viện, nhắm thẳng hậu viện mà đi đến.

Hạ nhân của An Vương phủ thật đông đảo, thỉnh thoảng chỉ chỉ trỏ trỏ, rất nhanh liền có người chạy đi bẩm báo với chủ tử.

Tư Mã Vụ Tiễn thân là An Vương phủ sườn phi, Nơi ở của nàng cũng không phải tầm thường, có tên là Vụ hiên, vốn là Nam Cung Quân dựa vào tên họ của nàng mà đặt tên, trước cửa viện có một vườn hoa, cùng với những nơi khác trong Vương phủ giống nhau, chủ yếu vẫn là dược thảo, trên nền màu xanh tươi mát, ngẫu nhiên có vài đóa hoa, cũng là vài bông độc tú.

Ở ngoài sân, có hai tiểu nha đầu đang cãi nhau, vừa nhìn đã có người đi tới, vội vàng đình chỉ động tác, Cẩn trọng đánh giá người vừa tới.

Tiểu nha đầu đi phía trước Phượng Lan Dạ quát lớn một tiếng: "Còn không bái kiến Tề Vương phi, mau đưa Tề Vương phi vào, Vương phi muốn gặp chủ tử của các ngươi."

"Dạ."

Hai người cuống quít lên tiếng. Chạy nhanh qua hướng Phượng Lan Dạ chào: "Tham kiến Tề Vương phi."

"Đứng lên đi," Phượng Lan Dạ sắc mặt lạnh bạc, che phủ bởi một lớp hàn khí, khiến người khác không dám đến gần, hai tiểu nha đầu vội vàng đứng lên, liền dẫn đoàn người các nàng đi vào. Mấy tên thị vệ của Tề Vương phủ đi theo phía sau, Phượng Lan Dạ quay đầu phân phó bọn họ:

"Các ngươi đợi ngoài sân."

"Vâng, Vương phi."

Bốn gã thị vệ cung kính đáp lời, đứng canh ở ngoài cửa.

An Vương phi Âu Dương Tình vốn đang ngồi trong viện, cùng hai người tiểu thiếp nói chuyện phiếm, nghe thị vệ bẩm báo, liền dẫn theo người vội vàng ra phủ, khi đoàn người tới đại môn Vương phủ, mới biết được Tề Vương phi Phượng Lan Dạ đã được người dẫn vào gặp Tư Mã Vụ Tiễn rồi.

Âu Dương Tình sắc mặt trầm xuống, phẫn nộ mắng: "Đồ vô dụng."

Hai người tiểu thiếp phía sau sắc mặt cùng bất thiện, lên tiếng mắng người: "Nuôi mấy người các ngươi có ích lợi gì hả, chẳng lẽ không biết nói An Vương phủ người nào mới là Vương phi sao? Khách đến đáng lẽ phải bẩm báo Vương phi, sao có thể tùy tiện để người ta đi vào, sau này còn như vậy, tất cả đều phải phạt đánh, một người cũng đừng nghĩ tránh được."

Mấy tên thị vệ canh cửa, bị mắng vuốt mặt không kịp, chỉ có thể giữ im lặng, đợi khi Âu Dương Tình dẫn đám người rời đi, mới dám nói chuyện.

"Lại định giở trò gì hả."

"Đúng vậy, hai tiểu thiếp cũng kiêu ngạo như thế, không phải là có thói quen vuốt mông ngựa sao? Căn bản không được Vương gia yêu thích, lại dám càn rỡ như thế, để rồi xem, hôm nay nhất định có trò hay để coi."

Mấy người đó có chút hả hê, vừa ở ngoài cửa vừa nói.

Âu Dương Tình dẫn đoàn người đông đảo hướng Vụ hiên của Tư Mã Vụ Tiến đi tới, mới đi được một lúc, liền gặp Lâm quản gia, nghe Lâm quản gia nói sự tình trải qua, sắc mặt càng âm u, Lâm quản gia lại bị mắng, cuối cùng một đám người thẳng đến nơi ở của Tư Mã Vụ Tiễn.

Trong Vụ Hiên.

Phượng Lan Dạ đã được hai tiểu nha đầu dẫn vào nơi ở của Tư Mã Vụ Tiễn, đứng ở ngoài cửa bẩm báo: "Vụ sườn phi, Tề Vương phi của Tề Vương phủ đến thăm ngươi."

Tiếng nói của nàng vừa dứt, liền có hai người vọt ra, đúng là hai nha đầu Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê, hai người này thần sắc có chút tiều tụy, ánh mắt đỏ đậm, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ dường như thấy thân nhân, oa một tiếng khóc lên.

Hoa Ngạc cùng Diệp Linh vội vàng chạy tới, mỗi người đỡ một người, khẩn trương hỏi tới:

"Làm sao vậy? Phát sinh chuyện gì rồi?"

Phượng Lan Dạ khẽ nhíu mái, ánh mắt âm u lạnh lẽo, trầm giọng quát bảo ngưng lại:

"Khóc cái gì, có phải công chúa của các ngươi xảy ra chuyện gì rồi không? "

Nàng nói xong không đợi hai tiểu nha đầu đáp lời, đá một cước vào cửa đi vào, trong phòng, lúc này có hai nha đầu, một người đang ở trước giường hầu hạ, nha đầu kia vốn là có bộ dáng rất xinh đẹp, thấy có người xông vào, mang vẻ mặt bực mình lên tiếng:

"Sao ngươi vào được?"

Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê vội vàng chạy tới: "Thanh Mạn tỷ tỷ, đây là Tề Vương phi, là bằng hữu tốt của công chúa nhà chúng ta."

"Bằng hữu tốt? Tề Vương phi?"

Nha đầu Thanh Mạn vẫn đứng che khuất cái giường, khiến người khác không nhìn thấy được tình trạng của Vụ Tiễn đang nằm trên giường như thế nào, Phượng Lan Dạ đi tới, mắt thấy Thanh Mạn vẫn che khuất giường, một bước cũng không nhường, nhưng giọng nói mền mại hơn một chút, chậm rãi mở miệng: "Nguyên lai là Tề Vương phi, Sườn phi nhà chúng ta hôm nay thân thể không được khỏe, mới vừa nghỉ ngơi, các người đừng kinh động nàng."

Phượng Lan Dạ nghe xong, sắc mặt trầm xuống, vung tay chính là một cái tát đánh tới, thẳng tay đánh cho Thanh Mạn kia ngã quỵ một bên bình phong, đầu tóc hỗn loạn, một nha đầu khác đứng bên cạnh vội vàng nâng thân thể nàng ta dậy, hướng Phượng Lan Dạ kêu lên:

"Ngươi dựa vào cái gì đánh người."

"Ta dựa vào cái gì đánh người ư?"

Phượng Lan Dạ nở nụ cười thị huyết, sắc mặt vô cùng khó coi, hướng Hoa Ngạc cùng Diệp Linh phía ra lệnh:

"Đem hai nha đầu này vào đánh chết cho ta."

Hoa Ngạc cùng Diệp Linh luôn luôn coi chủ tử là sinh mệnh, nếu chủ tử đã ra lệnh rồi, các nàng cũng không hỏi nguyên do, xông lên một phen vừa đấm vừa đá, thấy Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê đứng ngây ngốc, không khỏi hướng hai người bọn họ ra lệnh:

"Còn đứng đó làm gì? Giúp ta đánh đi, không nghe Vương phi nói hay sao?"

Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê mặc dù kinh ngạc, bất quá cũng không chần chờ, liền xông tới ngồi trên người Thanh Mạn, mấy người quyền cước gia tăng, rất nhanh đem hai người này đánh cho mặt mũi xưng phù nằm trên mặt đất, ngay cả rên cũng rên không rên được nữa, Phượng Lan Dạ hạ lệnh:

"Tìm mảnh vải nhét vào miệng các nàng cho ta, mặt khác ra đóng cửa phòng lại, không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào."

"Thưa vâng, Vương phi."

Bốn người lập tức động thủ, bịt miệng, đóng cửa, phòng ngủ nhất thời an tĩnh trở lại.

Phượng Lan Dạ không đếm xỉa bất luận kẻ nào, đi tới trước giường, lúc này Tư Mã Vụ Tiễn đã tỉnh lại, gương mặt đỏ hồng kỳ lạ, mở mắt nhìn trong phòng hết thảy bừa bộn, không khỏi há hốc miệng, đến khi nhìn thấy Phượng Lan Dạ đứng ở trước giường, liền cao hứng, vươn tay kéo nàng, kích động mở miệng:

"Lan Dạ như thế nào lại tới đây."

"Ta đến thăm ngươi."

Phượng Lan Dạ đi tới trước giường ngồi xuống, vươn tay chạm vào gương mặt Vụ Tiễn, rất nóng a, không khỏi nhíu mày, lạnh trầm nói:

"Sao lại bệnh nặng như vậy hả."

Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê ở một bên vội nói: "Từ nửa đêm đã có chút nóng rồi?"

"Vậy sao không đi mời đại phu, trong An Vương phủ hẳn là có đại phu đi."

Tư Mã Vụ Tiễn nắm tay Phượng Lan Dạ cười nói: "Lan Dạ đừng lo lắng, ta chỉ bị phong hàn một chút thôi, đại phu đã xem qua, nói không có việc gì, vừa mới uống thuốc rồi, ngủ một chút lập tức không có việc gì rồi."

"Vậy sao?"

Phượng Lan Dạ lên tiếng, đồng tử bắn ra tia sáng lạnh khiếp người, nhìn thẳng Thanh Mạn nha đầu đang bị bịt miệng kia, vừa rồi nàng vừa nhìn liền nhìn ra nha đầu kia khí sắc bất chính, ánh mắt giảo họat, đã biết trong chuyện này nhất định có mờ ám.

Thanh Mạn vừa thấy ánh mắt tràn đầy sát khí của Phượng Lan Dạ nhìn đến, sớm nhìn về nơi khác, giờ phút này nàng tuyệt đối có lý do tin tưởng, nữ nhân này mặt không đổi mắt không chớp trong nháy mắt sẽ đánh chết hai người các nàng, cho nên tốt nhất không nên chọc vào nàng ta, nhưng Phượng Lan Dạ cũng không có ý định buông tha nàng, trước tiên vươn tay bắt mạch của Vụ Tiễn, sắc mặt lạnh lùng, từ từ ngưng trọng, quả nhiên đúng như nàng dự đoán, Vụ Tiễn là bị người ta hạ độc, một loại độc dược ngấm chậm..

Bất quá giờ phút này chất độc còn chưa ngấm vào đến tim, cho nên không có gì nguy hiểm, nhưng nếu qua tối nay, chỉ sợ ông trời cũng không cứu được.

Loại độc này, kỳ thật chính là dùng vài loại thảo dược độc nấu chế thành, bởi vì độc tính có vẻ thấp, cho nên nhất thời không chết được người.

An Vương phủ khắp nơi đều có thể thấy được loại dược thảo này, chỉ cần để tâm ai cũng có thể làm được, nhưng mà, hôm nay một khi rơi vào tay nàng, đừng nghĩ có thể sống tốt, ánh mắt giống như một cây đao lợi hại, tàn nhẫn, độc ác dị thường, lạnh lùng nhìn về phía Tiểu Đồng và Tiểu Khuê: "Hai người các ngươi chăm sóc chủ tử kiểu gì, tại sao lại để người ta lợi dụng, để cho người ta hại chủ tử các người cũng không biết?"

Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê sắc mặt như tro tàn, vội vàng quỳ xuống, cuống quít dập đầu:

"Vương phi, xin người cứu công chúa nhà chúng ta."

Phượng Lan Dạ không nhìn hai người đang quỳ trên mặt đất, nhướng mày, liền có chủ ý, bình tĩnh ra lệnh:

"Văn Lương đâu?"

“Ở bên ngoài”

"Ra gọi hắn tiến vào, ngoài ra không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào."

"Thưa vâng," Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê lau nước mắt, một bên hướng ra phía ngoài gọi: "Văn Lương, Văn Lương.”

Văn Lương ở ngoài cửa lên tiếng: "Xảy ra chuyện gì?"

Vừa rồi hắn đi tìm đại phu trong Vương phủ, muốn xác nhận một chút, công chúa thật sự chỉ là phong hàn bình thường sao? Đại phu này một mực khẳng định công chúa thật sự chỉ là nhiễm phong hàn, cho nên hắn liền trở về, vừa về đến liền nghe nói Tề Vương phi đã đến, biết Tề Vương phi đến, tảng đá lớn trong lòng hắn cũng rơi xuống, Tề Vương phi tuyệt đối sẽ không để cho công chúa gặp chuyện không may.

Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê nhanh chóng mở cánh cửa, để Văn Lương tiến vào, mấy người đứng ở trong phòng nhìn Phượng Lan Dạ, không biết nàng muốn làm gì?

Tư Mã Vụ Tiễn không nghĩ tới có người ám hại mình, nghiêm túc suy nghĩ, liền đại khái đoán ra chắc là nữ nhân độc ác Âu Dương Tình kia đã hạ thủ, mấy ngày gần đây, nàng ta vẫn biểu hiện bộ dáng hòa thuận, làm cho mọi người buông lỏng tâm lý cảnh giới, lần này Vương gia vừa tiến cung, nàng liền xuống tay.

Xem ra chính mình đã chủ quan rồi, Thanh Mạn này cũng là người của Âu Dương Tình.

"Lan Dạ? Không ngờ ta lại bị các nàng ra tay rồi."

"Yên tâm đi, ngươi không có việc gì."

Phượng Lan Dạ bình tĩnh mở miệng, có nàng ở đây, nàng sẽ không để cho Vụ Tiễn xảy ra nửa điểm bất trắc.

Sở dĩ hôm nay tới đây, chính là sợ Âu Dương Tình thừa lúc Nam Cung Quân không có trong Vương phủ đối với Vụ Tiễn động thủ, tuy nói Vụ Tiễn rất thông minh, nhưng Âu Dương Tình là người có thế lực, chỉ sợ cả An Vương phủ đều là người của nàng, đến lúc đó cho dù là người thông minh cũng không chống lại được cả đám đông.

"Tiểu Đồng Tiểu Khuê, các ngươi tháo miếng vải trên miệng Thanh Mạn ra, bắt nàng khai ra ai sai các nàng làm như vậy?"

"Thưa vâng, Vương phi."

Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê lập tức bỏ mảnh vải trong miệng Thanh Mạn ra, lúc này ngoài cửa vang lên tiếng nói chuyện: "Sao trong phòng lại im ắng vậy?"

Lập tức có người đáp lời: "Bẩm Vương phi, có thể là Tề Vương phi đang cùng Vụ sườn phi nói chuyện?"

"Vậy những người khác đâu?"

Âu Dương Tình thanh âm vô cùng độc ác, bên cạnh không một người nào dám nói, chỉ có tiếng bước chân cấp bách vội vàng.

Trong phòng, nha đầu Thanh Mạn lập tức kêu lên: "Vương phi cứu ta."

Hoa Ngạc lập tức tiến lên vả vào miệng nàng, đem lời của nàng ngăn trở lại, hung tợn cảnh cáo: "Ngươi còn gọi một tiếng xem ta ngay lập tức giết ngươi."

Thanh Mạn này quả nhiên bị hù dọa, Phượng Lan Dạ hài lòng gật đầu, đi thong thả tới trước mặt Thanh Mạn, lạnh lẽo thị huyết hỏi: "Có phải Âu Dương Tình sai ngươi hạ độc Vụ sườn phi hay không? Ra tay như thế nào?"

Thanh Mạn lắc đầu, trong mắt tràn đầy nước mắt, gương mặt đỏ bừng, nàng biết nếu mình nói ra, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng nếu không nói chỉ sợ cũng là một chữ chết, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Phượng Lan Dạ trong lòng biết rõ nàng e ngại cái gì, câu được câu không nói: "Nếu như ngươi nói ra, ta đảm bảo ngươi sẽ không chết, bất quá nếu ngươi không nói, ta không thể đảm bảo rồi."

Thanh Mạn động tác run rẩy, lập tức gật đầu như gà mổ thóc, thanh âm khàn khàn mở miệng: "Đúng vậy, là Vương phi sai ta hạ độc, hạ vào trong thuốc."

Lúc này trên cửa truyền đến tiếng gõ cửa gấp gáp, rất vội vàng: "Mở cửa, phát sinh chuyện gì rồi? Phát sinh chuyện gì rồi "

Phượng Lan Dạ quay đầu nhìn về phía Tiểu Đồng: "Lập tức đem bút mực cùng giấy ra đây."

Trong phòng vốn có, Tiểu Đồng rất nhanh đem ra, Phượng Lan Dạ đem lời nói của Thanh Mạn vừa rồi viết ra, sau đó bảo Thanh Mạn điểm chỉ vào tờ giấy, Thanh Mạn có biết vài chữ, cũng có thể viết được tên mình, nhưng nếu điểm chỉ rồi, thật sự là chỉ có một con đường chết, vẻ mặt lưỡng lự, ngoài cửa tiếng gõ cửa ngày càng gấp gáp, chỉ nghe Âu Dương Tình la hét: "Tránh ra, bổn Vương phi không tin không phá được cửa này."

Âu Dương Tình có võ công, Phượng Lan Dạ đã biết, phất tay ra lệnh cho Văn Lương:

"Giữ cửa cho ta."

"Thưa vâng."

Văn Lương đi tới, vận công giữ cánh cửa, ngoài cửa vang lên một tiếng nổ lớn, cánh cửa lay động hai cái, tuy nhiên không hề dịch chuyển, Âu Dương Tình nổi giận, mắng to: "Các ngươi ở bên trong làm cái gì mờ ám, lập tức cửa mở ra cho ta".