Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 064 - Phần 3

Đám người Nguyệt Phi đứng lên gật đầu, Nguyệt Phi cũng không quên dặn dò Mai Phi nương nương: “Tỷ tỷ cẩn thận nói chuyện cùng Hoàng thượng.”

Lòng dạ Mai Phi biết rõ nữ nhân này giả nhân giả nghĩa, nhưng vừa nghĩ tới nhi tử bị một hạ nhân thân phận đê tiện độc thuốc, trong lòng càng vô cùng tức giận, cũng lười để ý tâm tư nữ nhân này, phất phất tay: “Thanh Phượng, đưa mấy vị nương nương ra ngoài.”

“Dạ. Mời.”

Thanh Phượng lên tiếng đi ra, cung kính thi lễ, mời mấy vị nương nương ra ngoài.

Mai Phi một khắc cũng không trì hoàn, lập tức phân phó Triệu quý nhân cùng nàng đi đến thượng thư phòng gặp Hoàng thượng.

Đoàn người đi thẳng đến thượng thư phòng.

Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương trong thượng thư phòng, Nguyên Phạm ngoài cửa đi vào, cẩn thận mở miệng: “Bẩm Hoàng thượng, Mai Phi nương nương cùng Triệu quý nhân cầu kiến.”

Con ngươi của Hạo Vân đế âm u, lạnh lùng quét Nguyên Phạm một cái, mặc dù vô ý nhưng Nguyên Phạm vẫn có chút khủng hoảng, Hoàng thượng hiện tại là một người vô cùng âm ngao, mang cho người khác áp lực rất lớn, có lẽ rất nhiều năm trước, vui vẻ đã bị mang đi, Nguyên Phạm nghĩ tới đó, liền cung kính chờ chực.

“Để các nàng vào đi.”

Nguyên Phạm đi ra, Mai Phi cũng Triệu quý nhân rất nhanh tiến vào, hai nữ nhân này đợi đến lúc Ngự Thư phòng chỉ còn mình Hoàng thượng, liền cùng nhau quỳ xuống, Triệu quý nhân than thở khóc lóc.

Dĩ nhiên đây là Mai Phi dặn dò nàng từ trước, nàng một bên khóc, Mai Phi cũng âm thầm gạt lệ.

Hạo Vân đế chán ghét liếc mắt một cái, không kiên nhẫn mở miệng: “Chuyện gì?”

“Hoàng thượng người cần phải làm chủ cho thiếp thân a, hôm nay Bát Hoàng tử cùng Cửu Hoàng tử bị người ta đánh.”

Hai nữ nhân trăm miệng một lời, Hạo Vân đế cũng không có động tĩnh, có thể đánh hoàng tử xem ra là người có năng lực, như vậy không cần hai người kia nói, hắn liền biết là do ai làm.

“Vì sao Tề vương lại đánh bọn họ?”

Hạo Vân đế vừa mở miệng, Mai Phi cùng Triệu quý nhân lập tức ngây ngẩn cả người, trong lòng thầm nói, Hoàng thượng quả nhiên lợi hại, không cần bọn họ nói đã biết ai là thủ phạm.

Thật ra đây chẳng qua là lẻ thường tình, ở Thiên Vận hoàng triều này ai lại dám lớn lối như thế, trừ Tề vương điện hạ, Tấn Vương và Sở Vương làm việc luôn luôn cẩn thận, làm sao mà làm ra loại chuyện này, cho nên Hoàng thượng mới dễ dàng đoán ra người đánh Bát Hoàng tử cùng Cửu Hoàng tử.

Mai Phi vừa nghe Hoàng thượng hỏi vừa gạt lệ hồi bẩm.

“Hôm nay Bát hoàng tử cùng Cửu hoàng tử đi chúc mừng đám cưới Tề Vương, bởi vì chuyện Tề vương phi bái đường cùng con gà trống khiến Bát Hoàng tử cảm thấy lạ kỳ nên đã nói đến, không nghĩ tới lại bị người Tề Vương phủ đem ra ngoài đánh.”

Mai Phi nói xong liếc mắt nhìn Triệu quý nhân một cái, Triệu quý nhân lập tức hiểu ý, khóc đến không thành tiếng.

“Hoàng thượng, ngài không thấy được, Bát hoàng tử cùng Cửu hoàng tử mình đầy thương tích, ngay cả xuống giường cũng không làm được, Hoàng thượng a, Cửu hoàng tử là sinh mạng của thần thiếp, nếu hắn xảy ra chuyện gì thiếp cũng không sống nổi.”

Triệu quý nhân nói đến chỗ thương tâm, giống như bị người ta khoét mất miếng thịt đau đớn vô cùng.

Hạo Vân đế phiền chán cau mày, hừ lạnh: “Gào thét cái gì?”

Triệu quý nhân cùng Mai Phi lập tức im lặng, biết điều cúi đầu, một lát sau đoán chừng Hoàng thượng hết giận, Mai Phi liền tiếp tục mở miệng.

“Hoàng thượng, nếu là Tề vương đánh thì đánh, nô tỳ không có lời nào để nói, huynh trưởng dạy dỗ tiểu đệ là chuyện nên có, nhưng mà ai ngờ kẻ vong nô quốc kia lại dám hạ độc Bát hoàng tử cùng Cửu hoàng tử, khiến cho bọn họ không nhúc nhích được, nên mới bị người Tề Vương phủ đánh một trận.”

Mai Phi vừa nói đến Phượng Lan Dạ ánh mắt liền sáng lên, trong lòng hận càng tăng cao dị thường, con tiểu tiện nhân này, ngày đó muốn nàng gả vào Sở Vương phủ, nàng ta lại công khai gả vào Tấn Vương phủ, đây rõ ràng là công khai chống đối nàng, tốt, nàng cũng muốn xem nàng ta lợi hại, hay là người chưởng quản trong cung như nàng lợi hại.

Hạo Vân đế nghe lời Mai Phi nói, ánh mắt sâu u như giếng cổ, dò không tới đáy, sắc mặt lạnh lùng, trong Ngự thư phòng im ắng không một tiếng động.

Mai Phi cùng Triệu quý nhân cũng không dám nói thêm gì, chờ chực Hoàng thượng nói.

Hạo Vân đế quanh thân lạnh lẽo, con ngươi sâu không lường được, cả người âm trầm vô cùng.

Bát hoàng tử cùng Cửu hoàng tử là con của hắn, nha đầu mất nước kia quả thật đáng chết, nên nhất thời dâng lên sát khí, nhưng mà? Lệ khí trong mắt Hạo vân đế chợt lóe, nội liễm trầm ổn mở miệng.

“Ngày mai để cho bọn họ vào cung, các người về đi.”

“Dạ, Hoàng thượng.”

Mai Phi vừa nghe thấy lời Hoàng thượng, trong lòng liền sinh khí, bất quá ngoài mặt một chút cũng không biểu hiện ra.

Hoàng thượng chỉ nói để cho bọn họ vào cung, cũng không nói rõ sẽ trừng phạt bọn họ, nghĩ tới nhi tử vừa bị hạ độc vừa bị đánh, Mai Phi liền hận không giết được tiểu tiện nhân kia, nhưng là Hoàng thượng không ban thánh chỉ, muốn cũng vô dụng.

Hai người thối lui khỏi Ngự thư phòng, Hạo vân đế lập tức hạ chỉ: “Nguyên Phạm, đi Tề Vương phủ tuyên chỉ, để cho Tề vương cùng Tề vương phi ngày mai tiến cung.”

“Dạ, Hoàng thượng.”

Nguyên Phạm ngay lập tức phân phó thái giám đi Tề Vương phủ tuyên chỉ.

Mai Phi cùng Triệu quý nhân trở về Mai Linh điện, lập tức phát tiết cơn giận: “Không nghĩ tới Hoàng thượng yêu ai yêu cả đường đi lối về, thậm chí ngay cả tiểu tiện nhân vong nô quốc kia, chẳng lẽ bổn cung thật sự phải chịu để nàng ta khi dễ Bát Hoàng tử?”

Triệu quý nhân đứng ở một bên, nhìn Mai Phi nương nương, ôn nhu mở miệng: “Tỷ tỷ không phải ngày mai bọn họ sẽ tiến cung sao? Tiểu tiện nhân Phượng Lan Dạ kia nhất định sẽ đến đây bái kiến tỷ tỷ, tỷ tỷ nhất định có cơ hội làm cho nàng phải xuống ngựa đầu hàng.”

“Phủ đầu ra oai?”

Mai Phi nhíu mày, ánh mắt lại xuất hiện sát khí.

Đúng thế, nàng nhất định phải bắt tiểu tiện nhân kia cúi đầu chịu thua, mặc dù nàng là Tề vương phi thì thế nào? Hiện tại nàng ta phải đối phó là nàng cùng Bát hoàng tử, hơn nữa con trai của nàng tương lai sẽ là Thái tử, càng nghĩ càng đắc ý, đợi đến khi Trác nhi lên ngôi làm Hoàng đế, nàng chính là Thái Hậu duy ngã độc tôn.

“Ngươi, lập tức đi Tấn Vương phủ, Sở Vương phủ, Nam Cung phủ truyền ý chỉ của Bổn cung, lệnh cho Tấn Vương phi, Sở Vương phi, cùng Tam hoàng tử phi ngày mai tiến cung.”

Thái giám trước cửa Đại điện lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Triệu quý nhân vẻ mặt khó hiểu, nương nương vì sao lại triệu kiến đám người Tấn Vương phi?

“Tỷ tỷ, vì sao phải tìm bọn họ?”

“Bổn cung tự có chủ ý, bổn cung muốn để cho tiểu tiện nhân kia biết, ai mới là nữ nhân tôn quý của Thiên Vận hoàng triều này, nàng ta cái gì cũng không phải, chẳng qua chỉ là một kẻ vong nô quốc mà thôi, lại còn dám khi dễ Bát hoàng tử cùng Cửu hoàng tử sao?”

Mai Phi ngoan lệ mở miệng, Triệu quý nhân vừa nghe, lập tức cười nịnh nọt: “Tỷ tỷ hảo tâm kế.”

“Ngươi trở về đi thôi.”

Mai Phi mở miệng, Triệu quý nhân liền lui ra ngoài.

Đại điện lại khôi phục yên tĩnh, bất quá chỉ một lát sau, ngoài cửa liền truyện vào tiếng kinh hô của Mẫn Cô Cô: “Bát hoàng tử, người cẩn thận một chút, vết thương còn chưa lành đâu.”

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm chân thấp chân cao vọt đi vào, thấy Mai Phi vẻ mặt lạnh lẽo đứng ở trong điện, không khỏi kêu lên: “Mẫu phi, người đi gặp phụ hoàng rồi?”

“Đúng vậy a, ngươi cái tên tiểu tử thối này, bị hạ độc còn không nói với mẫu phi, thật là tức chết mẫu phi mà.”

Mai Phi vừa nhìn thấy Nam Cung Sâm liền nổi giận với hắn, Nam Cung Sâm sắc mặt trầm xuống, vọt đến bên người Mai Phi kêu lên: “Người tại sao lại đi tìm phụ hoàng, căn bản là chúng ta không đúng, tại sao đi tìm phụ hoàng? Phụ hoàng nói gì, người nói cái gì a?”

Mai Phi nhìn vẻ mặt nóng lòng của nhi tử, đơn giản là sợ Hoàng thượng trừng phạt tiểu tiện nhân kia, đáng tiếc Hoàng thượng không có hạ chỉ, thật không biết hắn nghĩ gì, con trai bị đánh, thế nhưng không có phản ứng, bất quá Mai Phi lười nói cho Nam Cung Sâm căn bản không có chuyện gì phát sinh, mà lại nổi giận đùng đùng mở miệng.

“Phụ hoàng ngươi hạ chỉ xử phạt tiện nhân kia.”

Nam Cung Sâm nghe xong liền nổi giận chỉ vào mặt Mai Phi kêu to: “Mẫu phi, người tại sao muốn làm như vậy? Nàng còn là một tiểu hài tử, người tại sao lại làm như vậy, ban đầu rõ ràng đáp ứng để nàng gả cho ta, thế nhưng đối với phụ hoàng nói không để nàng làm Chánh phi của ta, hiện tại lại còn muốn đối phó nàng. Ta phải đi tìm phụ hoàng.”

Bát hoàng tử rống xong liền đi ra ngoài, Mai Phi nhìn nhi tử cử động, bị chọc cho tức điên, tiểu tử này từ nhỏ đến lớn rất nghe lời nàng, thế nhưng một lần lại một lần phản kháng mình, mẫu tử trước đây vốn thân mật bây giờ lại vô cùng xa lạ, nghĩ tới những điều này, trong lòng Mai Phi chứa đầy cừu hận, nhưng mắt thấy nhi tử sắp xông ra ngoài, nếu đến chỗ Hoàng thượng nàng chắc chắn sẽ bị trách phạt, vội vàng kêu lên: “Đứng lại, nàng ta không bị làm sao hết.”

Nam Cung Sâm vừa mới bước chân ra ngoài, nghe được lời mẫu phi nói, lập tức rút chân về, hoài nghi mở miệng: “Người nói phụ hoàng không có hạ chỉ?”

Mai Phi lắc đầu, vung tay hướng chỗ ngồi trên cao đi tới, giận đến mặt mày xanh lét một mảnh, ngực cũng phập phồng, Mẫn Cô Cô đứng ở trong đại điện, lập tức đi tới lôi kéo tay Bát hoàng tử, nhỏ giọng nói thầm: “Hoàng tử, đừng làm nương nương tức giận, nương nương là đau lòng người a.”

Nam Cung Sâm liếc Mai Phi một cái, cuối cùng cũng không nói gì nữa, xoay người đi tới trước mặt Mai Phi cẩn thận nhận sai.

“Mẫu phi, người đừng tức giận, chuyện lần này là nhi tử không đúng.”

Bởi vì ban đầu Phượng Lan Dạ không chọn hắn, mà chọn nhị hoàng huynh, trong lòng vẫn sinh hờn dỗi, sau Hoàng thượng lại đem nàng ban cho Thất hoàng huynh, hắn vốn nghĩ sẽ buông tay nữ nhân không biết tốt xấu này, nhưng trong đầu vẫn hiện lên dung nhan của nàng, ngày đó nghe nói nàng cùng thất hoàng huynh đám cưới lại cùng con gà trống bái đường, cho nên mới muốn đi chê cười nàng, vì vậy tụ tập một nhóm người cùng nhau đi Tề Vương phủ.

Chẳng qua không nghĩ tới nàng giận dữ đến mức hạ độc, mà vừa lúc Thất hoàng huynh ở trong phủ, sai người đánh bọn họ, mặc dù hắn vẫn tức giận, bất quá không đành lòng thương tổn Phượng Lan Dạ.

“Ngươi a.”

Mai Phi ngước mắt nhìn nhi tử một cái, đứa con này là bảo bối của nàng, cho nên không muốn cùng nhi tử mở rộng mâu thuẫn, sắc mặt Mai Phi hòa hoãn xuống một chút, bất quá đôi mắt nàng vẫn lạnh lẽo dị thường, thị huyết vạn phần, trong lòng hung hăng suy nghĩ.

Phượng Lan Dạ, ngươi chờ đó cho bổn cung, bổn cung tuyệt không bỏ qua cho ngươi.

Ngươi cho rằng leo lên bên cạnh Tề vương Nam Cung Diệp, liền một bước lên trời sao, ý nghĩ của ngươi cũng quá ấu trĩ đi.

Trong đại điện yên tĩnh không tiếng động, không có chút tiếng vang.

Trời đen như mực, đầy sao lóe sáng.

Tề Vương phủ ánh đèn mông lung, bóng người di động, phần lớn Vương phủ yên tĩnh không tiếng động, thỉnh thoảng có tiếng bước chân đi qua, nhưng cũng vô cùng rón rén, để giữ nguyên sự yên lặng hài hòa.

Bên trong Liên viện, Phượng Lan Dạ ngủ gần nửa ngày, giờ phút này tinh thần phấn chấn, gọi Diệp Linh Diệp Khanh vào sảnh đường hỏi chuyện.

Hai nha đầu này không biết xảy ra chuyện gì, bất an nắm tay nhau tiến vào, mắt nhìn mặt đất nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn Tiểu Vương phi.

Chỉ thấy gương mặt thanh tươi xinh đẹp của nàng đắm chìm trong ánh sáng, uyển nhược như minh châu, khinh linh phiêu dật, xinh đẹp rực rỡ, chẳng qua không có chút nào tức giận, bất quá chỉ có ánh mắt thăm dò nhìn các nàng, chầm chậm mở miệng.

“Diệp Linh Diệp Khanh ta muốn hỏi các ngươi chút chuyện.”

“Tiểu Vương phi xin nói đi a.”

Da đầu Diệp Linh tê dại, rất có cảm giác bất an, Tiểu Vương phi mặc dù nói chuyện rất ôn hòa, nhưng mang theo một cỗ máu tanh mưa bão còn có hàn khí đến từ địa ngục, nhưng mà các nàng nào dám càn rỡ, cẩn thận từng li từng tí đáp lời.

Khóe môi mím lại của Phượng Lan Dạ giật một cái, phất tay ý bảo hai nha đầu kia đứng lên, thần sắc trên mặt càng phát ra ôn hòa.

“Vương gia của các người xưa nay ưa thích cái gì, chán ghét cái gì?”

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, cho nên trước tiên phải biết rõ tên khốn Nam Cung Diệp này thích cái gì, ghét cái gì, sau đó mới bày ra kế sách đối phó hắn.

Diệp Linh vừa nghe xong câu hỏi của Tiểu vương phi, thật nhanh ngẩng đầu lên, bất an mở miệng: “Vương phi chuyện này là…”

Hoa Ngạc sợ chủ tử tức giận, vội vàng thúc giục: “Vương phi hỏi các người cái gì? Biết thì mau mau trả lời.”

“Dạ Tiểu Vương phi.”

Diệp Linh vội vàng đứng thẳng người, cẩn thận suy nghĩ một lát, sau đó đáp lời: “bẩm Tiểu Vương phi, Vương gia thích gì nô tỳ không rõ lắm, bởi vì bên Tuyển viện có người hầu riêng hầu hạ, tất cả đều là nam nhân, một cái nha hoàn muốn tới gần cũng không được, hơn nữa Vương gia thường ngày rất ít lộ diện, nô tỳ cũng không rõ ràng lắm ngài thích cái gì, bất quá Vương gia có nuôi một con vẹt biết nói, gọi là Ngân Ca, nghe nói con vẹt kia rất được Vương gia quan tâm, xưa nay có chiêu vuốt móng ngựa vô cùng lợi hại.

“Ừ.”

Trong đầu Phượng Lan Dạ lập tức hiện lên hình ảnh một con vẹt biết nói, Ngân Ca phải không, tốt, ngươi chờ ta đem ngươi vạch lông nấu ăn, ai bảo chủ tử ngươi đắc tội ta.

Lúc này, ở sâu trong Tuyển viện, Ngân Ca không nhịn được rung mình một cái, ngước đầu nhìn trăng khuya, làm sao lạnh thế a, nó vội vàng co cổ lại, tiếp tục tiến vào mộng đẹp của mình.

Bên trong Liên Viện

Diệp Linh vừa nói xong Vương gia thích cái gì liền nói tiếp chuyện Vương gia chán ghét.

“Mặc dù nô tỳ không biết Vương gia thích gì, nhưng lại biết Vương gia chán cái gì, Vương gia ghét nhất ồn ào, nếu người trong Vương phủ làm ầm ĩ đến ngài, kết quả nhất định không tốt, Vương gia cũng không thích nữ nhân, cho nên bên trong Tuyển viện một cô gái cũng không có, ngay cả người hầu cũng là nam tử.”

Phượng Lan Dạ nghe xong, nhíu mày, Tề vương này đúng là cổ quái, chính mình lớn lên so sánh với nữ nhân còn đẹp hơn, hết lần này tới lần khác đều không thương hoa tiếc ngọc, chẳng lẽ hắn là kẻ đồng tính, sở dĩ cưới mình là để ngăn chặn miệng lưỡi bên ngoài, nhưng trên thực tế lại không thể chấp nhận cùng nữ nhân bái đường, cho nên mới để nàng cùng con gà trống bái đường, điều này có thể giải thích vì sao hắn liều mạng để nàng gả vào Tề Vương phủ, lại để cho nàng cùng gà trống làm việc này.

Nam Cung Diệp a Nam Cung Diệp, ngươi chờ đó cho ta.

Trên mặt Phượng Lan Dạ phủ một tầng lãnh ý, so sánh với hàn băng còn lạnh hơn, quanh thân đều là sát khí.

Trong phòng nhất thời tràn ngập lãnh khí, Diệp Linh cùng Diệp Khanh không nhịn được run run một cái, cẩn thận mở miệng: “Tiểu Vương phi, cái gì nô tỳ cũng chưa nói.”

“Ừ, ngươi không có nói gì cả.” Phượng Lan Dạ hài lòng gật đầu, hai nha đầu này coi như thức thời, biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Bên trong đại sảnh đang nói chuyện, một tiểu nha đầu mặc Hồng y tiến vào, cung kính cúi người bẩm báo: “Tiểu Vương phi, Tích quản gia đã tới.”

“Để cho hắn vào đi.”