Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 061 - Phần 2

Biệt viện chính là kỹ viện của Tấn Vương phủ mở ra, nàng bị đưa vào biệt viện, thân phận thấp kém xuống không nói, từ đây về sau vĩnh viễn sẽ không được tự do.

Đáng tiếc nàng có kêu to cũng không ai để ý, sớm đã có hai người đi lại, túm nàng kéo đi, đỡ phải chọc Vương gia thêm mất hứng.

Trong đại điện trở lại an tĩnh, đám người tiểu thiếp bên dưới một câu cũng không dám nói ra, an phận quỳ ở đó, mọi người đều hiểu rõ, tuy rằng Vương gia cáu giận tiểu nha đầu kia, nhưng cũng không vui khi người khác phê phán nàng, cho nên về sau các nàng vẫn phải nhớ thật kỹ điều này.

Nam Cung Trác đứng lên, lạnh lùng vẫy tay: "Đều đi xuống đi."

Lúc này các nữ nhân mới nhẹ nhõm thở ra, nhanh chóng lui xuống.

Nữ tỳ thiếp thân của Nam Cung Trác - Thu Đồng đi đến, cung kính quỳ, chờ Vương gia phân phó, Nam Cung Trác lạnh lùng mở miệng: "Thu Đồng, lập tức đi biệt viện, đem Lam Cơ đưa đến Tuyết Nhạn lâu đi."

Tuyết Nhạn lâu chính là thanh lâu nổi tiếng tại An Giáng thành, mặc dù không xếp vào thứ nhất, nhưng mà Tuyết Nhạn lâu chính là sản nghiệp của Tấn vương Nam Cung Trác, trong đó có rất nhiều mỹ nhân, đều là Vương phủ gia kỹ, Nam Cung Trác lợi dụng các nữ nhân này câu dẫn rất nhiều quan viên trong triều, hiện tại trên tay hắn có một quyển sổ mỏng, ghi lại những việc làm phạm pháp của các quan viên, nên những người đó mới dốc lòng ủng hộ hắn tranh đoạt địa vị thái tử.

"Dạ, Gia."

Thu Đồng lập tức lĩnh mệnh, đứng dậy đi ra ngoài, trong đại điện, Nam Cung Trác cười lạnh, nhìn chằm chằm khoảng không trước mặt, thật lâu cũng không nói một lời nào.

Trên con đường đá xanh của Vương phủ, có một đoàn người đang đi tới, hạ nhân Vương phủ cầm theo đèn lồng đi phía trước dẫn đường, phía sau là quản gia Tần Trăn, cuối cùng là Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc.

Dọc theo đường đi, Hoa Ngạc hết nhìn đông tới nhìn tây, muốn từ khắp ngõ ngách của Vương phủ, nhìn thấy thân ảnh của Ngũ công chúa Phượng Lan Họa, đáng tiếc dọc theo đường đi cũng không thấy được gì lạ chứ đừng nói là bóng dáng người.

Một đường đi xuyên qua đình, cầu, mắt thấy đã tới cửa lớn Vương phủ.

Ai biết nửa đường có người chạy ra ngăn cản đường đi, thanh âm lạnh lùng vang lên.

"Đây là ai a?"

Phượng Lan Dạ vừa nghe liền biết người nói chuyện là ai? Chính là Như phu nhân Trầm Trân Châu, xem ra nữ nhân này vẫn không học được khôn, nàng rõ ràng là tự tìm lấy khổ, Phượng Lan Dạ khóe môi nhất câu, xuất ý cười huyết tinh, buổi tối hôm nay nàng đã bị đè nén quá đủ, không nghĩ tới nữ nhân này lại tự động đưa đến cửa. Tốt, thật sự là quá tốt. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm của nàng, bao phủ một tầng sát khí, vẫn đi ở bên cạnh nàng Tần quản gia không khỏi hoảng hốt, hiện tại trong lòng hắn biết rõ ràng tiểu nha đầu này là người lãnh huyết, chỉ sợ nữ nhân Trầm Trân Châu ngu ngốc này sẽ chịu thiệt thòi, nhanh chóng mở miệng.

"Nếu Như phu nhân, đã trễ thế này sao còn không đi nghỉ ngơi, đây là khách quý của Vương gia."

"Khách quý?" Ai biết Trầm Trân Châu vừa nghe lời nói của Tần quản gia, giận mà không có chỗ phát, nghĩ đến một cái vong quốc nô nho nhỏ lại đường đường trở thành Tề Vương phi, mà muội muội của nàng mà phải trở thành một tiểu thiếp trong phủ tam hoàng tử, không khỏi nổi trận lôi đình, hơn nữa chính mình cũng ăn thiệt thòi của nữ nhân này mấy lần, còn có khi ở trên đại điện, Vương gia lại muốn dâng nha đầu kia làm sườn phi, đúng là đủ mọi chuyện xảy ra dồn về một chỗ, nàng cùng Phượng Lan Dạ cơ hồ trở thành cừu nhân không đội chung trời.

Có lẽ ở nơi khác, nàng có chút sợ nàng ta, nhưng nơi này là Tấn Vương phủ, nàng có cái gì phải sợ.

Trầm Trân Châu nghĩ thế, liền tiếp tục ngăn trở đường đi của Phượng Lan Dạ, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

"Nàng ta mà tính cái gì khách quý, một vong quốc nô thân phận thấp, ngươi cho là có thể tiến vào Tề Vương phủ liền tài trí hơn người sao? Nói cho ngươi biết, Tề vương khắc mẫu khắc thê, ngươi mà đi vào đó lập tức sẽ bị khắc chết." Nàng ác độc mắng, đáng tiếc thanh âm vừa rơi xuống, liền nhìn thấy Phượng Lan Dạ giơ tay lên quăng một cái tát qua, sau đó tiểu thân ảnh của nàng liền tiến lên phía trước, ra tay nhanh chóng bóp lấy cổ của Trầm Trân Châu, tay kia thì nhanh chóng tung ra một quyền vừa nhanh vừa mạnh vào bụng nàng ta, sau đó nhấc chân đá thêm một cái.

Một phen quyền đấm cước đá, Trầm Trân Châu lập tức bị đánh té trên mặt đất, mà hết thảy chuyện này phát sinh quá nhanh, đợi cho mọi người kịp phản ứng, thì Trầm Trân Châu đã bị đánh xong, nằm rên rỉ trên mặt đất, trợn to mắt có vẻ khó thể tin nhìn cảnh tượng trước mắt, thống khổ khóc lên, sau đó hướng về phía Tần Trăn mệnh lệnh.

"Các ngươi đều là người chết sao? Bản phu nhân bị đánh, mà các ngươi thì đứng xem trò vui."

Trong lúc nhất thời không ai dám cử động, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm người đầu sỏ vừa gây nên chuyện kia, chỉ thấy nàng làm như không có việc gì vỗ vỗ tay, lạnh lùng nhìn Tần Trăn, mở miệng gằng từng chữ một.

"Nàng ta vừa rồi mắng Tề vương cái gì? Nếu là việc này rơi vào tai Hoàng thượng, đừng nói chỉ là một Như phu nhân nho nhỏ, mà ngay cả Tấn Vương phủ chỉ sợ cũng khó trốn tránh trách nhiệm, các ngươi cho rằng bản công chúa đánh nàng là đúng hay không đúng?" Nói xong lập tức vòng qua người Trầm Trân Châu bước đi, mà Tần Trăn thì thấy da đầu tê rần, hắn biết những điều nàng nói là thật, mà Trầm Trân Châu rất không có hiểu biết, tại sao có thể mắng Tề vương chứ, Tề vương khắc mẫu khắc thê, cũng chỉ là chuyện mà mọi người ngầm nghị luận thôi, nàng ta lại giở trò trước mặt Tề Vương phi tương lai cũng dám nói ra, bị đánh cũng là xứng đáng, nữ nhân này thật sự là tự chuốc lấy khổ.

Thái Trăn không thèm quan tâm đến nàng ta nữa, lập tức đuổi kịp thân ảnh phía trước, một bên tiễn nàng đi, một cười nịnh.

"Công chúa đừng nóng giận, người đó thần kinh không được bình thường thì lời nói ra sao có thể xem là thật được chứ?"

Trầm Trân Châu ở phía sau nghe lời nói của Tần Trăn, lập tức uất giận ngất đi.

Hoa Ngạc quay đầu lại liếc mắt một cái, liền cười lạnh một tiếng, nhanh chóng đuổi kịp thân ảnh phía trước ly khai Tấn Vương phủ, lên xe ngựa Tấn Vương phủ thẳng một đường trở về.

Trong góc tối âm u, ẩn dấu một người, u ám giống như tu la đến từ địa ngục, quanh thân tràn đầy lệ khí, nhìn không rõ sắc mặt, chỉ nghe thanh âm thị huyết vang lên.

"Nguyệt Cẩn, nữ nhân này nên câm miệng, làm cho nàng ta cả đời không nói được một chữ."

"Dạ, Gia."

Lời vừa dứt, trong nháy mắt bốn bề lại chìm vào bóng tối, không một tiếng vang.

Trước đại môn, Tần Trăn tự mình đưa hai người Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc vào xe ngựa Tấn Vương phủ, nhìn theo bóng xe ngựa đi xa, mấy tên thủ hạ đứng bên cạnh, vẻ mặt đau khổ, nhìn Tần quản gia, cục diện trước mắt càng ngày càng hồ đồ, bọn họ là những hạ nhân làm việc nếu không đạt kết quả, nhẹ thì bị xử phạt, nặng thì mất mạng.

"Tần quản gia?"

Có người kêu lên, Tần Trăn phất phất tay, bất đắc dĩ mở miệng: "Đi vào hướng Vương gia phục mệnh đi."

Hắn đã mời được Cửu công chúa đến, mệnh xem như được bảo vệ, về sau mọi việc nên cẩn thận một chút.

Trong bóng tối, xe ngựa lắc lư chạy về hướng khu phố nô lệ, bên trong xe, Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc, hai người ai cũng không nói gì, Phượng Lan Dạ nhắm mắt nghỉ ngơi, dưỡng thần, nhưng Hoa Ngạn ngồi bên cạnh, vẻ mặt hoài nghi, nhìn Phượng Lan Dạ, dè dặt cẩn trọng mở miệng,

"Công chúa, ngũ công chúa ở trong tay bọn họ, chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Muốn hay không cho người đi tìm hiểu Tấn Vương phủ một chút, nhìn xem công chúa bị bọn họ giấu ở chỗ nào?"

Phượng Lan Dạ đột nhiên mở mắt, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Hoa Ngạc, chầm chậm mở miệng.

"Hoa Ngạn, ngươi an phận một chút, nếu như lại phát sinh chuyện giống như đêm nay, về sau ngươi không cần đi theo ta nữa".

"Công chúa?"

Hoa Ngạc cả kinh, thân mình run lên, nàng cơ hồ tưởng tượng không ra, nếu không đi theo công chúa, nàng có thể đi nơi nào, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, Phượng Lan Dạ xem nàng sợ hãi, nghĩ từ trước đến giờ nàng ở bên mình, cũng có chút tình cảm, liền thở dài một hơi.

"Hoa Ngạc, ngươi phải nhớ kỹ, về sau đừng quan tâm đến ngũ công chúa Phượng Lan Họa, nàng đã thành người của Tấn vương, không phải chung một đường với ta, mặc kệ tìm được hay là không tìm được, nàng đều là một quân cờ trong tay Tấn vương."

Hoa Ngạc gật đầu, nàng biết công chúa nói đúng, nhưng nghĩ đến ngũ công chúa giờ phút này bị giam hãm trong Tấn Vương phủ, liền cảm thấy bất an, nhưng lại nghĩ đến chuyện chủ tử sẽ không cần nàng nữa, nàng đâu dám có nửa điểm ý kiến, liền nhanh chóng nhận lỗi.

"Công chúa, Hoa Ngạc biết sai rồi."

"Ừ, vậy là tốt rồi," Phượng Lan Dạ gật đầu, nhưng không có nói chuyện, lại nhắm hai mắt lại.

Xe ngựa một đường chạy nhanh, thẳng đến Nô Nhai, nàng vào viện, thấy mọi người đang sốt ruột đứng đợi, trừ bỏ Diệp Linh cùng Diệp Khanh, còn có Vụ Tiễn, bởi vì lo lắng nên đã dẫn tiểu nha hoàn đứng ở trong sân đợi nàng.

Vừa thấy Phượng Lan Dạ đi vào, cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, mọi người liền vây xung quanh nàng.

"Thế nào? Tấn vương không làm khó ngươi chứ, tại sao hắn muốn gặp ngươi làm cái gì?"

Tư Mã Vụ Tiễn buồn bực mở miệng, Phượng Lan Dạ kéo nàng đi vào, nhợt nhạt mở miệng: "Kỳ thực cũng không có chuyện gì, hắn muốn nạp ta làm sườn phi?"

"Tấn Vương phủ sườn phi? Tấn vương cũng thật kỳ lạ, trong phủ hắn nữ nhân nhiều vô số, ngươi đi vào thì có cái gì tốt đẹp, hơn nữa mẫu thân hắn là Mai Phi, đâu dễ dàng mà để yên."

Tư Mã Vụ Tiễn rất tức giận, người sống trong hoàng thất không biết trong đầu nghĩ cái gì, nếu Tấn vương là thiệt tình muốn nạp Lan Dạ thì không nói, chỉ sợ hắn dụng tâm kín đáo, còn có Mai Phi, nữ nhân này thật sự âm hiểm, trước mắt bà ta ở trong cung là người làm chủ, ngày tứ hôn hôm trước rõ ràng là rất tức giận, nếu như Lan Dạ gả đến Tấn Vương phủ, nữ nhân này làm sao bỏ qua cho nàng.

"Ngươi ngàn vạn lần đừng gả cho hắn."

"Ừ, ta đã cự tuyệt," Phượng Lan Dạ gật đầu, thân phận nàng hiện tại là Tề vương phi, làm sao có thể làm như ý muốn của Tấn vương, hơn nữa nam nhân kia xem nàng là người ngu ngốc, muốn cho nàng chịu chết sao? Hoàng thượng tứ hôn, chẳng lẽ thật sự vì hắn mà thay đổi chủ ý sao? Nếu thật sự như vậy, liền sẽ không đem nàng tứ hôn cho Tề vương, ngay chính Hạo Vân đế cũng không xem trọng nàng, mặc dù Tề vương khắc mẫu khắc thê, nhưng vẫn là Vương gia, hắn vì sao đem nàng chỉ hôn cho Tề vương a, việc này trừ bỏ bản thân hắn muốn làm thế, thì chính là Tề vương tự mình nói ra, Tề vương vì sao phải muốn nàng gả cho hắn, cuối cùng là hắn có mục đích gì.

Còn có Ngọc Tiễn vì sao cũng muốn nàng gả cho Tề vương, hắn không phải là cùng Tề vương có cừu oán chứ?

Phượng Lan Dạ lắc lắc đầu, ở bên cạnh, Vụ Tiễn cũng không có chú ý đến sắc mặt biến hóa của nàng, đang kéo nàng đi vào đại sảnh, vừa đi vừa lo lắng mở miệng.

"Nhưng mà Tề vương cũng không phải là người dễ bắt nạt, ngươi cần phải cẩn thận một chút."

Hai người ngồi dưới ánh đèn, Diệp Linh đã sớm dâng trà, sau đó mọi người đều lui ra, đứng bên ngoài cửa đợi.

Tư Mã Vụ Tiễn cùng với Phượng Lan Dạ nói chuyện được một lúc, sau đó dẫn Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê rời đi.

Diệp Linh cùng Diệp Khanh đi vào cung kính nói: “Công chúa, nghỉ ngơi sớm đi, sắc trời không còn sớm.”

“Ừ” Phượng Lan Dạ gật đầu, phất phất tay: “Các ngươi cũng đều lui xuống nghỉ ngơi đi.”

“Dạ, công chúa.” Hai người lui xuống, Hoa Ngạc đi đến dìu Phượng Lan Dạ, bước vào trong phòng, Phượng Lan Dạ nâng mi nhìn lướt qua Hoa Ngạc, thấy nàng ta có vẻ ưu sầu, biết nàng vẫn lo lắng cho ngũ công chúa Phượng Lan Họa, không khỏi thở dài.

“Hoa Ngạc, ngũ công chúa bây giờ không phải là ngũ công chúa của ngày trước nữa rồi, nàng đã vào Tấn Vương phủ, thì sẽ trở thành một quân cờ, cho dù có gặp mặt nàng ấy, thì cũng có ích lợi gì đâu? Sau này đừng nghĩ đến chuyện này nữa, nếu có cơ hội, biết đâu sau này sẽ gặp lại.”

“Dạ, công chúa.”

Hoa Ngạc gật đầu, nàng biết chủ tử nói đúng, nhưng vẫn muốn gặp ngũ công chúa một lần, nhìn xem một chút cuộc sống hiện tại của nàng ấy như thế nào, bất quá lời nói của công chúa nàng rất hiểu, nàng biết ngũ công chúa có lẽ đã không giống như lúc trước nữa rồi.

Phượng Lan Dạ rửa mặt xong xuôi, đang chuẩn bị nghỉ ngơi, bất ngờ thì rèm cửa sổ không có gió lại nhẹ nhàng lay động, hơn nữa trong không khí có một hương thơm quen thuộc, vừa ngửi được mùi này, nàng liền biết là ai đến, nếu chờ hắn đi vào, Hoa Ngạc nhất định sẽ bị điểm huyệt, cho nên liền mở miệng: “Hoa Ngạc, đi ra ngoài đi, ta ngồi một lát, không có ta phân phó thì không được tiến vào.”

Hoa Ngạc kinh ngạc liếc nhìn công chúa một cái, thấy nàng thản nhiên lạnh lùng, không phải là đang nói đùa, nên không dám nói thêm cái gì, liền lui ra ngoài.

Đợi đến khi gian phòng an tĩnh lại, Phượng Lan Dạ nhìn ra cửa sổ, chậm rãi mở miệng: “Ngọc Tiễn, ngươi đến đưa cho ta giải dược sao?”

Cửa sổ lặng lẽ mở ra, một bóng dáng từ bên ngoài cửa sổ nhẹ nhàng tiến vào, lặng yên tựa vào song cửa, khóe môi nở nụ cười tựa tiếu phi tiếu, cặp mắt thâm thúy thần bí, xán lạn như ánh sao trong bóng đêm, nhìn nàng không nháy mắt, giờ phút này hắn đã mất đi sát khí lạnh lùng, chỉ còn lại sự ưu nhã tĩnh lặng như thanh trúc, mang theo hương thơm nồng đậm, tràn ngập toàn bộ trong phòng.

Phượng Lan Dạ sửng sốt một chút, liền vươn bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh ra vẫy vẫy, gương mặt lộ ra vẻ giảo hoạt.

Ngọc Tiễn chậm rãi đi tới, bàn tay đang nắm chặt chậm rãi buông ra, nở ra nụ cười khó hiểu, lúc này hắn đã hoàn toàn thả lỏng, ngũ quan tuyệt mỹ so với ánh trăng trên cao càng lộng lẫy chói mắt hơn, ánh mắt mênh mang, hương thơm trên người hắn càng lan tỏa dày đặt, hắn ngày càng tiến sát gần nàng, trên người hắn hơi thở thanh nhã nam tính cùng với hương thơm nhàn nhạt, toàn bộ bao phủ lấy Phượng Lan Dạ, bàn tay hắn nhẹ nhàng nắm tay Phượng Lan Dạ, khiến cho nàng cảm nhận được ngón tay hắn trơn nhẵn như tơ lụa, mang theo hơi ấm, giống như dòng suối ngọt ngào ấm áp chảy vào đáy lòng nàng.

Phượng Lan Dạ chớp chớp mắt cảm nhận, sắc mặt so với lúc trước lạnh nhạt thêm ba phần, nàng làm sao có thể đối với người luôn tìm nàng gây sự, thậm chí còn bỏ thuốc cho nàng, mà lại cảm nhận được sự ấm áp từ trên người hắn chứ, bản thân mình thật sự là rất đáng chết mà, nghĩ vậy, quanh thân liền thoát ra hàn khí, tựa như hổ rình mồi, nhìn chằm chằm Ngọc Tiễn, nghiến răng nói.

“Ta đã làm theo ý muốn của ngươi, gả cho Tề vương? Giải dược đâu?”

“Đây là ý tứ của ngươi sao?” Ngọc Tiễn nheo mắt lại, lông mi dài khẽ lay động, phong tình vạn chủng, tối nay hắn không có mặc bạch y, mà là cẩm bào màu tím, thắt lưng buộc đai lưng màu bạc thêu ngàn đóa hải đường, khí chất tao nhã, giơ tay nhấc chân càng là tao nhã kính diễm.

Ngọc Tiễn khoanh hai tay ở trước ngực, vẻ mặt ra bộ dáng lưu manh, thế nhưng đáng chết lại càng làm hắn tà mị hơn.

Bất quá Phượng Lan Dạ đã bị hắn làm cho tức giận, không có tâm trạng thưởng thức phong tư của hắn, nàng giống như con nhím nhỏ trừng mắt nhìn chằm chằm hắn.

“Nói đi, ngươi muốn cho ta gả vào Tề Vương phủ, có phải là có mục đích, do ngươi cùng Tề vương có cừu oán, cho nên ngươi muốn ta làm gian tế giúp ngươi báo thù có phải không?”

Phượng Lan Dạ hùng hổ nói xong, Ngọc Tiễn liền chớp mắt một cái ngây ngẩn người, hơn nửa ngày mới nhìn nàng lẩm bẩm, ngạc nhiên, vẻ mặt vô tội, giống như bông hoa không nhiễm bụi trần.

“Ngươi.. cái đầu nhỏ của ngươi nghĩ cái gì a? Trí tưởng tượng thật phong phú, ai nói cho ngươi là ta cùng Tề vương có cừu oán, muốn ngươi đi vào làm gian tế?”

“Vậy ngươi muốn gì? Không phải ý này thì là cái gì?” Phượng Lan Dạ trợn tròn mắt, nghiêm túc suy nghĩ, sau cùng kết luận một câu: “Chẳng lẽ ngươi cùng Tề vương là bằng hữu, bởi vì Tề vương quái gở biến thái, ngươi liền đem ta đưa vào, chẳng lẽ là lý do này sao?”

Phượng Lan Dạ nói xong, kỳ thực thì nàng không chú ý khi ở trước mặt nam nhân này, nàng tự nhiên hơn rất nhiều, cũng không che dấu cảm xúc của mình.

“Tề vương quái gở biến thái?”

Lần này đến lượt Ngọc Tiễn cắn răng, nặng nề thở ra, ánh mắt sâu như biển, bước tới một bước, từ trên cao nhìn xuống Phượng Lan Dạ, gây cho nàng một áp lực rất lớn, thân hình nàng liền lùi về phía sau một bước, cảnh giới nhìn Ngọc Tiễn, thấy nam nhân này thay đổi sắc mặt, nàng cảm thấy thật vui vẻ, bất quá vui vẻ qua đi liền có chút buồn rầu, chẳng lẽ nàng đoán trúng tâm tư của Ngọc Tiễn, Tề vương thật sự là bằng hữu của hắn, bởi vì tên kia biến thái, cho nên Ngọc Tiễn mới nghĩ biện pháp buộc nàng gả vào Tề Vương phủ, bất quá nếu Tề vương thực sự biến thái như mình nghĩ, nàng sẽ sợ hắn sao? Sắc mặt liền nhanh chóng lạnh nhạt.

“Ngọc Tiễn, xem ra Tề vương thật sự biến thái.”