Độc y vương phi - Quyển 1 - Chương 030 - 031

Chương 30: Bát hoàng tử

Trong thư phòng Tấn Vương phủ, xa hoa đại khí, mạ vàng gắn bạc, trên kệ là tầng tầng đồ cổ, ở một bên góc phòng thì để một cái kim đỉnh đang đốt đàn hương thượng đẳng, dùng để thư thái an thần, trong không khí tràn ngập mùi hương dễ ngửi, rèm cửa sổ có màu tím của hoa hải đường, nên khi ánh mặt trời chiếu vào, nó chiết xạ ra từng đạo ánh sáng màu tím màu vàng, rất sang trọng và mỹ lệ, trên bàn sách màu son, bày biện văn phòng tứ bảo thượng đẳng, còn có một bồn lục úc xanh biếc của Mộc Hàn Sơn.

Một thân y phục gấm màu vàng hoa lệ nằm ở trên giường êm, lúc này nam tử đó đang tựa vào một bên nhắm mắt dưỡng thần, đầu lông mày của hắn hơi nhướng lên, liền có khí thế sắc bén khó kìm nén, môi của hắn rất mỏng, trong sắc hồng còn lộ ra màu trắng nhàn nhạt, một đầu tóc đen xoã xuống phân tán ở trước ngực, càng làm nổi bật ngũ quan tuấn mỹ của hắn, không thể phủ nhận, hắn là mỹ nam tử, lúc nhắm mắt lại cả người đẹp như một bức tranh.

Bên trong thư phòng rất an tĩnh, bỗng nhiên binh một tiếng, từ bên ngoài xông vào một người, lao thẳng đến giường êm, ngạc nhiên kêu lên.

"Nhị hoàng huynh, nhị hoàng huynh, ngươi biết không? Thậm chí có vong quốc nô đi vào Tấn Vương phủ rồi?"

Người ở trên giường êm đột ngột mở mắt, ánh mắt tàn bạo lạnh lùng, đã làm hỏng bộ mặt tuấn mỹ đó, từ trong cho tới ngoài đều lộ ra một phần âm nhu thâm trầm.

"Nam Cung Sâm, ngươi có biết quy củ hay không?"

Người vừa nghênh ngang xông vào bên trong thư phòng là đứa con thứ tám của đương kim Hạo Vân đế hoàng tử Nam Cung Sâm, Nam Cung Sâm cùng Nhị hoàng tử Nam Cung Trác là huynh đệ cùng một mẹ sinh ra, cùng xuất ra từ trong bụng của Mai Phi nương nương, Mai Phi là người chưởng quản hậu cung từ trước đến giờ, luôn được sủng mà không suy, là vị nữ nhân duy nhất của Thiên Vận hoàng triều sinh hai vị hoàng tử.

Nam Cung Sâm luôn luôn cùng vị hoàng huynh này vui chơi đùa giỡn, căn bản là không sợ sự tàn khốc của hắn, mà Nam Cung Trác đối với tính tình của Nam Cung Sâm cũng chịu bó tay.

"Nhị hoàng huynh, ta chỉ tò mò, tại sao vong quốc nô kia lại đi vào Tấn Vương phủ, Thiên Vận hoàng triều của chúng ta, chế độ rất sâm nghiêm, phụ hoàng nghiêm cấm không cho phép người có thân phận thấp ra vào chỗ ở của quý tộc, để miễn cho ảnh hưởng tới người khác."

"Nam Cung Sâm, miệng của ngươi càng ngày càng độc rồi, mẫu phi làm sao lại dạy không được nửa điểm tốt cho ngươi vậy?"

Nam Cung Trác giận dữ mắng mỏ, Bát hoàng tử bởi vì không có Phong vương, nên vẫn theo Mai Phi ở trong cung, lúc này vừa nghe lời nói của nhị hoàng huynh, cũng không nói thêm cái gì, liền đặt mông ngồi gần bên cạnh hắn, hoàn toàn không thấy sắc mặt đen thui của nhị hoàng huynh, nhanh nhẹn đưa tay lên nắm lấy cánh tay của Nam Cung Trác đung đưa.

"Nhị hoàng huynh, tại sao lại cho các nàng đi vào, tại sao?"

Trực giác của hắn cho biết nhất định là xảy ra chuyện gì hay ho rồi, phải biết rằng hắn ở trong cung sắp buồn bực đến hư, thật vất vả mới cầu khẩn được mẫu phi cho xuất cung một chuyến, có thể nào không tìm chút ít chuyện thú vị chứ?

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm năm nay mười tám tuổi, có phong thái của thiếu niên, hắn mặc một thân cẩm bào màu xanh ngọc, thắt lưng được làm bằng vải tơ thả xuống, cả người thần thái tung bay, phát ra anh khí bức người, ngoại hình cùng Tấn vương Nam Cung Trác có ba bốn phần giống nhau, bất quá tính tình của hắn thì đơn thuần nhiều lắm, luôn không buồn không lo, khuôn mặt khi cười giống như ánh mặt trời, trong vòng ba thước đều cảm thấy ấm áp.

Bên trong thư phòng, Nam Cung Sâm đang vui vẻ nói chuyện huyên thuyên, thì ngoài cửa, thanh âm Tần Trăn chợt vang lên.

"Vương gia, người đưa tới rồi?"

Nam Cung Trác lông mày nhướng lên, đang muốn đuổi quản gia đi đừng mang Phượng Lan Dạ vào, vì trước mắt đang có một người chỉ sợ thiên hạ không loạn, e là sẽ phá hư chuyện tốt của hắn, hay là chuyện này từ từ rồi hãy nói, nhưng mà Nam Cung Trác một câu còn chưa nói ra ngoài, thì Nam Cung Sâm ngồi ở bên người hắn sớm giành trước một bước mở miệng.

"Mang vào."

Tần Trăn sửng sốt một chút, nhưng đã nhanh chóng khôi phục như thường, thanh âm của Bát hoàng tử hắn vừa nghe sao mà không biết, chẳng qua là thấy kỳ quái tại sao Bát hoàng tử lại xuất cung tới đây, đối với Bát hoàng tử này, Tần Trăn đặc biệt nhức đầu, Bát hoàng tử rất được Mai Phi nương nương cưng chiều yêu thương, bình thường ở trong cung cũng vô pháp vô thiên rồi, huống chi là ở Tấn Vương phủ, trong phủ rất nhiều người đã bị hắn chỉnh qua, tiểu tử này căn bản là ma đầu mà, nên Tần Trăn nào dám đắc tội với hắn, liền đáp một tiếng: "Dạ"

Cửa thư phòng bị đẩy ra, ngoài cửa đi tới một đạo thân ảnh xinh đẹp nhỏ nhắn, một thân áo cũ màu trắng, tóc mai như mây, chỉ búi lên đơn giản, trên đầu tóc đen, không có một tí trang sức nào, nhưng lại càng có vẻ cao nhã hơn, rõ ràng là quần áo cũ rách, nhưng lại nổi bật lên vẻ xuất chúng, mặt mày ngạo khí lạnh lùng bức người, nàng không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, thản nhiên đi vào thư phòng, cũng không có nhìn hai người bên trong thư phòng, đôi mắt nàng nhìn xuống mặt đất, cử chỉ ưu nhã hành lễ.

"Lan Dạ tham kiến Tấn vương điện hạ."

Nam Cung Trác nhíu lông mày một chút, thấy tiểu nha đầu này, tâm tình của hắn đã khá hơn một ít, phất tay kéo dài thanh âm: "Đứng lên đi."

"Tạ ơn Tấn vương điện hạ."

Phượng Lan Dạ lên tiếng rồi đứng thẳng người, đầu vẫn chưa nâng lên, liền cảm nhận được bên trong thư phòng có một đạo tầm mắt tò mò bức người đang tập trung vào nàng, nàng liền từ từ ngước mắt nhìn sang, chỉ thấy một đôi mắt đen như ánh mặt trời rạng rỡ, thiếu niên này đang mang vẻ mặt tò mò ngó chừng nàng, con ngươi nhộn nhạo tầng tầng sóng rung động, mắt không nháy không chớp nhìn nàng.

Phượng Lan Dạ ánh mắt u ám một chút, dung mạo thiếu niên này cùng Tấn vương điện hạ có mấy phần giống nhau, chỉ sợ là huynh đệ của hắn, cũng là hoàng tử tôn quý, nghĩ đến đây, Phượng Lan Dạ vội vàng cúi đầu, thu liễm thần thái, không nhìn tới thiếu niên đang ngó chừng mình nữa.

Lúc này Tần Trăn đi lên phía trước, cung kính mở miệng: "Vương gia, ngươi xem?"

"Xem cái gì vậy? Tần Trăn, trong mắt ngươi còn có ta sao?"

Tần Trăn vừa nghe lời nói hung hăng này, gương mặt lập tức buồn rầu, vội vàng quay lại phương hướng đó, cẩn thận mở miệng: "Tiểu nhân tham kiến Bát hoàng tử."

Nguyên lai là Bát hoàng tử, Phượng Lan Dạ lẩm bẩm một chút, Bát hoàng tử này chỉ sợ là huynh đệ ruột của Tấn vương điện hạ, cho nên mới lớn lối như thế, bằng không ai dám cả gan ở trước mặt Vương gia làm loạn.

"Ừ, đứng lên lui xuống đi."

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm mở miệng đánh đoàn phủ đầu, Tần Trăn cười khổ, ngẩng đầu lên liếc Vương gia nhà mình một cái, nếu không có gì bất ngờ thì thần sắc trên mặt của Vương gia chắc không tốt, Nam Cung Trác phất phất tay mở miệng: "Ngươi đi ra ngoài đi."

"Dạ, Vương gia."

Tần Trăn lui ra ngoài, bên trong thư phòng thoáng cái lâm vào tĩnh lặng, Phượng Lan Dạ cúi đầu nhìn mặt đất, nàng vốn không thích nói chuyện, huống chi là cục diện hiện tại như thế, không biết Tấn vương cho đòi nàng tới đây làm gì? Trước mắt còn có thêm một chuyện không giải thích được là sự xuất hiện của Bát hoàng tử, Bát hoàng tử tựa hồ đối với nàng rất có hứng thú, không biết bọn họ đến tột cùng muốn làm gì? Ánh mắt của Phượng Lan Dạ chợt lóe ánh sáng lạnh rồi biến mất.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm nhìn sang cái này rồi nhìn sang cái kia, vẻ mặt tò mò giống như nhìn một bảo bối, cuối cùng chịu không được nên thúc giục hoàng huynh của mình.

"Nhị hoàng huynh, ngươi còn không có giới thiệu đấy?"

Tấn vương Nam Cung Trác sắc mặt đen thêm, trong lòng đã có ý nghĩ bóp chết Nam Cung Sâm rồi, hắn thật là giỏi tìm chuyện cho mình làm mà, bất quá người này nếu không có được đáp án, chỉ sợ sẽ không chết tâm, chỉ đành phải lạnh lùng mở miệng: "Đây là vong quốc công chúa của Vân Phượng quốc, Phượng Lan Dạ."

"Phượng Lan Dạ, tên rất hay a," vẻ mặt của Nam Cung Sâm như ánh mặt trời gật đầu.

Phượng Lan Dạ trong đáy lòng than nhẹ, hài tử này đúng là không biết trời cao đất rộng, nên biết tên Phượng Lan Dạ này đại biểu cho cái gì, nô lệ mất nước, đất nước của nàng thủ đô của nàng đã bị diệt, người bình thường nghe được chỉ sợ sẽ thở dài, sẽ đau lòng, sẽ bất an, duy nhất chỉ có người ở trước mặt là xem chuyện này như lẽ đương nhiên, Bát hoàng tử, căn bản là được nuôi ở trong thâm cung, nên không biết trời cao bao nhiêu đất dày bao nhiêu, mặc dù vóc dáng so với nàng cao hơn, số tuổi so với nàng lớn hơn, nhưng trên thực tế, sự đơn thuần của hắn không thua gì một đứa bé con, bất quá Phượng Lan Dạ thông minh nên không nói gì, không biết trong quyển sách nào đó nói tiểu hài tử sợ nhất là bị nói thành tiểu hài tử, cho nên vẫn là ít gây chuyện cho thỏa đáng.

"Tham kiến Bát hoàng tử."

Phượng Lan Dạ cung kính hành lễ, Nam Cung Sâm lập tức phất tay: "Đứng lên đi, đứng lên đi."

Phượng Lan Dạ cũng không khách khí với hắn, nàng đứng thẳng người, nhìn Tấn vương Nam Cung Trác: "Không biết Tấn vương cho người ta đón Lan Dạ tới đây là vì chuyện gì?"

Chương 31: Ai muốn chết?

Tấn vương Nam Cung Trác nhìn huynh đệ của mình, đang mở to một đôi mắt hắc bạch phân minh, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn hắn, thần thái và cử chỉ không hề có ý muốn rời đi nửa phân, nếu như hắn không muốn rời đi, thì ai cũng không thể bắt hắn đi được, Nam Cung Trác đáy lòng không khỏi nổi lên một tia tức giận, thầm oán trách mẫu phi đối với hoàng đệ này quá mức cưng chiều, làm việc chưa bao giờ biết phân nặng nhẹ, bất quá chuyện ngày hôm nay, xem ra muốn giấu giếm hắn là không thể nào, cho nên Nam Cung Trác mặc dù không tình nguyện, cuối cùng cũng ẩn nhịn xuống.

"Bổn vương tìm ngươi tới đây, là muốn cùng ngươi nói một khoản giao dịch?"

"Giao dịch?"

Phượng Lan Dạ nhướng mày, không hiểu, mình có thân phận như vậy, còn có cái gì để cho Tấn vương điện hạ nhìn trúng, đến nỗi không thèm để ý thân phận vong quốc nô của nàng, còn muốn cùng nàng nói giao dịch.

"Vương gia xin nói."

"Sòng bạc của chúng ta có thể thuê ngươi làm người huấn luyện thú, giá tiền tùy ngươi nói".

Người huấn luyện thú? Phượng Lan Dạ ánh mắt thâm trầm, không ngờ tới Tấn vương này đầu óc không phải ngu ngốc, có thể nghĩ ra cái danh từ như vậy, thật đúng là không thua gì người hiện đại, Tấn vương tuyệt đối không phải là hạng người không có năng lực, bất quá nàng chưa chắc đã đồng ý làm, mặc dù huấn luyện những dã thú kia đối với nàng không phải việc khó khăn, nhưng nàng cảm thấy mình không nên đi làm cái loại việc nguy hiểm này, trước mắt nàng cũng không thiếu bạc, cho nên không đáng để lấy mạng mà đổi.

"Tấn vương điện hạ?" Phượng Lan Dạ mới vừa mở miệng chuẩn bị cự tuyệt, ai ngờ một đạo thanh âm chói tai khác vang lên, bắn liên hồi giống như cái van nước.

"Nhị hoàng huynh, ngươi điên rồi, làm sao ngươi có thể để cho một đứa bé như nàng đi làm cái chuyện này chứ, không có nhìn thấy nàng rất gầy sao, hơn nữa còn là hài tử choai choai, lòng của ngươi sao mà ác như vậy a."

Nam Cung Trác vừa nghe lời nói của Nam Cung Sâm rốt cục cũng không thể nhịn được nữa bộc phát, đột nhiên nghiêng người từ trên giường êm ngồi dậy, tầm mắt khiếp người ngó chằm chằm Nam Cung Sâm, gằn từng chữ mở miệng: "Nam Cung Sâm, ngươi còn dám nói thêm một câu, có tin Bổn vương che miệng của ngươi hay không, để ngươi vĩnh viễn nói không được nữa."

Giọng nói của hắn lạnh lẽo, con ngươi thị huyết, quanh thân bao phủ sự tàn bạo, làm cho người ta không dám hoài nghi lời nói của hắn.

Ngay cả Bát hoàng tử Nam Cung Sâm, cũng run run một chút, lập tức quy củ rất nhiều, mặc dù vẫn còn đang bĩu môi, trợn mắt, nhưng mà lại không dám nói thêm chữ nào, còn rất trẻ con lấy tay che miệng mình lại, tựa hồ Nam Cung Trác sẽ lập tức phong miệng của hắn.

Phượng Lan Dạ đối với một màn trước mắt, không có lấy nửa phần hứng thú, sắc mặt đông lạnh, nhàn nhạt mở miệng.

"Tấn vương điện hạ, Lan Dạ tự nhận bản thân không có năng lực đảm nhiệm công việc huấn luyện thú ở sòng bạc, kính xin Tấn vương điện hạ đừng làm khó dễ Lan Dạ."

Lần này Nam Cung Trác cũng không nói thêm cái gì, chẳng qua chỉ nhìn nàng, đôi mắt của hắn sâu không lường được làm cho người ta nhìn không ra hắn đang suy nghĩ gì, thần sắc lạnh lùng, khóe môi vẽ ra nụ cười âm nhu, một lúc lâu mới chầm chập mở miệng: "Tốt, bất quá khi nào ngươi cần, có thể tới tìm ta."

"Được."

Phượng Lan Dạ gật đầu đáp lại, có lẽ nàng thật sự có lúc sẽ cần đến, hoặc sẽ không, chuyện sau này ai mà biết được? Cung kính thi lễ: "Nếu như không có việc gì, Lan Dạ cần phải trở về."

"Người đâu, đưa Cửu công chúa trở về."

Tần Trăn vẫn còn chờ ở ngoài cửa nhanh chóng tiêu sái đi vào, đem Phượng Lan Dạ dẫn ra ngoài, Bát hoàng tử Nam Cung Sâm vừa nhìn thấy người đã rời đi, lập tức không nghe lời nữa kêu lên: "Cái này xong rồi, cái này xong rồi."

Đáng tiếc không ai thèm để ý tới hắn, Nam Cung Trác u ám nhìn hắn, cho đến khi hắn kịp phản ứng, lập tức biết điều một chút ngậm miệng lại, tuy nói hắn ở trước mặt nhị hoàng huynh có thể muốn làm gì thì làm, nhưng mà chỉ giới hạn trước khi nhị hoàng huynh tức giận, bởi vì mẫu phi đã cảnh cáo hắn, ngàn vạn lần chớ chọc hoàng huynh, nếu không ngay cả nàng cũng bảo vệ hắn không được.

Thật ra thì Mẫu phi rất sợ nhị hoàng huynh, huống chi là hắn.

Phượng Lan Dạ đi phía sau quản gia Tần Trăn của Tấn Vương phủ men theo con đường lúc trước, hướng phía ngoài Vương phủ đi tới, bất quá vừa mới ra khỏi viện của Nam Cung Trác, liền bị một tiểu nha đầu chặn đường đi, nha đầu này mặc bộ quần áo màu hồng, búi tóc vấn đơn sơ, buộc vào những sợi lụa hoa, thanh lệ bức người, ngẩng đầu lên thi lễ với Tần Trăn một cái, cung kính mở miệng.

"Tần quản gia, chủ tử chúng ta bảo ngươi đi qua một chuyến, nói có chuyện tìm ngươi."

"Có chuyện tìm ta?"

Tần Trăn nhíu lông mày, cảm thấy có chỗ là lạ, bình thường Tô Băng Tiệp cũng không hay tìm hắn, hôm nay sẽ có chuyện gì chứ? Nhưng mà thân là quản gia của Vương phủ, trong lòng hắn biết rõ, nếu trắc phi nương nương có chuyện tìm, hắn không thể không đi, cho nên Tần Trăn hướng về phía Phượng Lan Dạ chào hỏi.

"Cửu công chúa, ngươi cứ đi theo con đường lúc đến ra ngoài, như thế sẽ gặp nhau ở cửa lớn."

Phượng Lan Dạ gật đầu, nhàn nhạt nhìn vào nha hoàn trước mắt một cái, trong lòng biết rõ một chuyện, nhưng chưa vạch trần, chẳng qua khóe môi nàng vẽ ra nụ cười lạnh, khẽ quay đầu, xoay người dẫn Hoa Ngạc đi theo con đường lúc nãy trở về.

Tần Trăn thì bước theo tiểu nha hoàn kia đi về hướng bên kia.

Tiểu nha đầu này chính là thiếp thân nha hoàn Tiểu Tỷ của Tô trắc phi, phụng lệnh trắc phi nương nương tới đây mời Tần quản gia qua đó hỏi chuyện, thật ra thì đây chẳng qua là kế điệu hổ ly sơn, vì phía trước có người đang chờ Phượng Lan Dạ.

Quả nhiên không ngoài sở liệu, Phượng Lan Dạ đi khỏi đó không được bao xa, liền thấy hai ba nữ nhân lúc trước đang đứng trên cầu đá bạch ngọc, hoặc tựa, hoặc ngồi, hoặc đùa giỡn, ba người một nhóm, năm người một đám ồn ào nhốn nháo, thỉnh thoảng còn lấy quạt che mặt, ha ha cười duyên, chờ đến khi thấy chủ tớ hai người các nàng hiện thân, trong lúc nhất thời họ nhướng mày nháy mắt, miệng mở ra khép vào, động tác mờ ám không ngừng.

Từ rất xa Phượng Lan Dạ đã nhìn thấy, chỉ giả vờ như không biết, Hoa Ngạc ở phía sau có chút khẩn trương, vội vàng nhỏ giọng nói thầm.

"Chủ tử, các nàng muốn làm cái gì?"

"Ngươi cứ mặc kệ các nàng làm cái gì?"

Phượng Lan Dạ ánh mắt lạnh lùng, khóe môi nhếch lên một chút, vẻ mặt bình tĩnh tiêu sái bước tới, kệ những nữ nhân đang nói chuyện với nhau, nàng cũng không dừng lại, chẳng qua là đường đi bị chặn, khiến cho Phượng Lan Dạ không cách nào thuận lợi đi qua, chỉ có thể men theo một khe hở nhỏ hẹp đi về phía trước, lúc này chợt có người nói chuyện rồi, chính là Trầm Trân Châu xinh đẹp quyến rũ, tiếng nói vừa cao lại the thé.

"Ơ, đây không phải là vong quốc nô sao? Nếu là ta à, mất nước, đã sớm nhảy hồ chết rồi, còn có mặt mũi nào mà sống."

Trầm Trân Châu tiếng nói vừa dứt, bên cạnh liền có người cười phụ họa nàng: "Đúng vậy a, nếu như là chúng ta, khẳng định sống không được, không mặt mũi gặp người, không giống với một số người, da mặt so với tường thành còn dày hơn, vẫn còn mặt mũi mà chạy khắp nơi."

Bên tai tiếng chê cười không ngừng, chẳng qua là sắc mặt Phượng Lan Dạ đã lạnh hơn, nhưng cũng không phát tác, bởi vì nơi này là Tấn Vương phủ, nàng không muốn cùng những phụ nhân không hiểu này nổi lên xung đột, nhưng ở phía sau Hoa Ngạc đã vì công chúa của mình mà bất bình, sớm nhịn không được nhảy dựng lên.

"Các ngươi nói người nào?"

Lần này lập tức chọc đúng ổ, mục đích của những nữ nhân này là muốn chọc giận các nàng, để dễ tìm cớ sanh sự, không nghĩ tới Phượng Lan Dạ tuổi còn nhỏ lại không có mắc mưu, bất quá kẻ nô tỳ cãi lại, cũng giống như vậy thôi, vì vậy trên cầu nữ nhân lập tức xúm lại, nhất tề hướng về phía Hoa Ngạc cùng Phượng Lan Dạ mà chen chúc, mở miệng như hung thần ác sát.

"Ngươi chỉ là một điêu nô nho nhỏ, lại dám nói chuyện với chúng ta như vậy, thật là muốn chết."

"Muốn chết."

Tiếng gầm đòi đánh vang lên, một đống người chen chúc qua đây, đem Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc lấn đến lan can cầu, mắt thấy bị lấn còn một chút nữa là rơi vào trong hồ, bây giờ là tháng mười khí trời đang lạnh, nước trong hồ càng lạnh thấu xương, nếu hai người các nàng rơi xuống hồ, tất nhiên sẽ bị ướt mà bệnh phong hàn, đến lúc đó chỉ sợ bị phiền toái, vì vậy ánh mắt Phượng Lan Dạ chợt lóe, trong lòng liền hiểu rõ, thì ra là đây chính là quỷ kế của những nữ nhân trước mắt, cái Tô trắc phi kia điều đi Tần quản gia, bởi vì ở nơi này có kẻ làm khó dễ các nàng, muốn thừa cơ đem các nàng đẩy mạnh xuống hồ nước sâu, không nói đến chuyện các nàng có chết đuối hay không, ít nhất cũng lấy nửa cái mạng các nàng, chỉ bất quá mạng của các nàng, ai có thể lấy chứ? Phượng Lan Dạ khóe môi nhất câu, vươn tay lôi lấy tay Hoa Ngạc, khéo léo xoay chuyển thân thể, dưới chân không chút lưu tình, thẳng tắp đá vào chân nữ nhân dựa vào mình gần nhất, nữ nhân kia ăn đau một cái, kêu thét lên lách qua bên cạnh, lúc này Phượng Lan Dạ dùng sức đẩy Hoa Ngạc, chọn xong một góc độ, đụng trái đụng phải, trên đẩy dưới đạp, nháy mắt, liền nghe được bùm bùm bùm mấy tiếng, có người đã rơi xuống nước.