Độc y vương phi - Quyển 1 - Chương 022 - 023

Chương 22: Đổ trường

Phượng Lan Dạ dẫn Hoa Ngạc đứng ở bậc hai của thềm đá trước cửa, không run không sợ, đôi mắt trong suốt cuồn cuộn từng con sóng, ánh trăng chiếu lên nàng như đang phủ trên người một tầng lụa mỏng, mờ ảo như tiên.

Nàng giơ tay lên lệnh cho Hoa Ngạc đi mở cửa, Hoa Ngạc gật đầu, mặc dù vẫn có chút ít khẩn trương, nhưng khi trải qua cuộc sống gặp được nhiều điều không may, đã khiến cho nàng thản nhiên thong dong hơn nhiều lắm.

Mở ra cửa viện, bên ngoài phần phật một tiếng tràn vào vô số binh tướng, trong tay đang cầm cây đuốc giơ cao, Hoa Ngạc bị chen chúc xô đẩy vào một góc, ánh lửa từ cây đuốc, chiếu sáng hết mỗi một góc trong sân, trong không gian nhỏ hẹp, bóng của cành lá loang lổ, điểm một ít ánh sáng bạc như nước.

Phượng Lan Dạ dạo bước đi xuống bậc thang, đứng ở trước mặt mọi người, không tự ti không kiêu ngạo nhìn về phía tướng lãnh cầm đầu.

"Yên tướng quân, đêm hôm khuya khoắt xông vào viện như vậy, chẳng lẽ Bổn công chúa đã phạm vào tội lớn gì à?"

Quanh thân nàng khí thế hào hùng, đôi mắt lạnh lùng ma quái kia, không có một tí e ngại hoảng sợ.

Yên Hành có chút sửng sốt, thân là phó tướng, vào nam ra bắc, được chứng kiến biết bao nhiêu tù binh tù nhân trọng phạm, nhưng là có rất ít người giống như nàng thản nhiên trấn định như vậy, ngay cả một đại nam nhân khi nhìn thấy ''thiết huyết Lãnh Diêm La'' như hắn, cũng phải rùng mình một cái, nhưng nàng một chút cũng không có.

Nàng rốt cuộc là hạng người gì? Yên Hành đang nhớ lại lời dặn dò của tướng quân, vẻ thâm trầm tàn bạo trước mặt hơi hòa hoãn một chút, ôm quyền trầm giọng nói: "Tối nay có thích khách xuất hiện, để tránh thích khách ẩn thân ở trong Nô Nhai này, theo luật toàn bộ phải bị lục soát."

Tiếng nói vừa dứt, hắn cũng không nói nhiều thêm nữa, vung tay lên, phía sau lập tức lóe ra hơn mười đạo thân ảnh như lang như hổ, lao thẳng vào trong phòng và sân sau.

Lúc này Hoa Ngạc từ phía sau đi tới, vươn tay đỡ lấy Phượng Lan Dạ, mặc dù cách một lớp áo, nhưng Phượng Lan Dạ vẫn có thể cảm nhận được đầu ngón tay của nàng lạnh như băng, mang theo một chút run rẩy, Phượng Lan Dạ vẻ mặt bình tĩnh ngắt xuống một cái, để nhắc nhở nàng cần phải bình tĩnh, nơi các nàng chôn thuốc cấm không thể nào bị phát hiện được, mà mục đích của những người này là lục soát thích khách, không phải là những chuyện khác, cho nên các nàng đại khái không cần phải lo lắng.

Thời gian trôi qua được một lúc, thì cuộc lục soát hoàn tất, từng binh lính tới đây bẩm báo.

"Tướng quân, hậu viện không có."

"Tướng quân, trong phòng không có."

Yên Hành đợi thủ hạ đến bẩm báo xong, gật đầu một cái, thật ra thì hắn biết hai nha đầu này không thể nào cả xảy ra chuyện gì, hơn nữa những kẻ thích khách kia chưa chắc dám ẩn thân ở nơi này, trên ngũ quan cương nghị của hắn khóe môi giật giật một chút, khiến cho mặt sắc nhu hòa thêm mấy phần, ngẩng đầu lên nhìn về phía Phượng Lan Dạ.

"Công chúa nên nghỉ ngơi sớm một chút đi."

Nói xong liền lui về sau hai bước, dẫn người đi ra ngoài, trong viện bên cạnh rất nhanh vang lên tiếng gõ cửa, xa xa gần gần đều không đứt đoạn.

Tối nay này chắc chắn đường phố này sẽ không được yên bình, Phượng Lan Dạ phất cổ tay ý bảo Hoa Ngạc đóng cửa viện lại, đôi mắt của nàng vẫn tối tăm như trước chợt lóe lên sự nghi ngờ rồi biến mất, Yên Hành, dường như đối với nàng rất khách khí, cũng không cố ý gây khó dễ nàng, đối với một vong quốc nô mà nói, thái độ của hắn tựa hồ đã vô cùng khiêm tốn rồi, hắn vì sao phải làm như vậy, là ai ở sau lưng chỉ điểm hắn, Sở Vương hay tướng quân Tây Môn Vân?

Hoa Ngạc đóng kín cửa xong đi tới, nhỏ giọng "Công chúa, gió đã bắt đầu thổi rồi, coi chừng cảm lạnh, đi vào nghỉ ngơi đi."

"Ừ," hai người liền xoay người lại, ánh trăng chiếu xuống trước cửa, làm hai đạo thân ảnh bị kéo dài, quỷ dị như ma, gió nhẹ thổi qua, đêm lạnh càng thêm tịch mịch.

Những ngày kế tiếp, Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc ở trong sân không ra khỏi cửa, cổng cũng không mở, trong mấy ngày này cũng chỉ có Tam công chúa Tư Mã Vụ Tiễn là tới tìm các nàng một lần, hàn huyên cả canh giờ vì đang rỗi rảnh, sau đó liền đi trở về viện, đối với chuyện đêm hôm đó, Tư Mã Vụ Tiễn cũng đem suy đoán của mọi người trên đường mà nói với Phượng Lan Dạ, cái dạng thiêu dệt gì cũng đều có, trên giang hồ, trên triều đình, còn có báo thù, Phượng Lan Dạ nghe thấy cũng sửng sờ không nói nên lời vì kinh ngạc.

Ai nói nữ nhân mới nhiều chuyện, theo nàng thấy, những người ở nơi đây còn bà tám hết chỗ nói luôn, bất quá đối với chuyện đêm hôm đó, nàng cũng nghĩ mãi mà không ra đầu mối.

Cái người tên Ngọc Tiễn kia rốt cuộc là ai? Xinh đẹp đến ngay cả nữ nhân cũng cảm thấy không bằng, nhưng hết lần này tới lần khác toàn thân hắn rất lạnh lùng băng giá, giơ tay nhấc chân mang theo sự cao quý vô cùng, thật giống như Tu La nhiếp hồn đến từ Địa Ngục, mang theo vẻ đẹp yêu dị mê hoặc lòng người, nhưng lúc hắn quay đầu nhìn lại, hiện ra sự trong suốt lạnh lẻo, tựa như hương thơm của Liên Chi trên Tuyết Sơn, một người tại sao có thể đem nhiều thứ tinh tuý như vậy nhuộm vào một thân đây?

Bất quá nàng chỉ cầu nguyện, sau này sẽ không tiếp xúc với hắn nữa, bởi vì hắn không phải là người mà nàng có thể nắm trong tay, nhất là ở tình thế trước mắt, sự xuất hiện của hắn, chỉ càng thấy rõ mặt yếu đuối của nàng thôi.

Trong thời gian mấy ngày, nàng cùng Hoa Ngạc núp ở trong viện, đem thuốc cấm mua được chế thành độc dược, độc hoàn và độc phấn, mặc dù không phải là loại đại độc lợi hại, nhưng nếu chỉ dùng để phòng thân thì hoàn toàn có chỗ dùng nhất định.

Hoa Ngạc đối với bản lãnh mới của công chúa lại càng thêm kinh ngạc không dứt.

"Công chúa, làm sao người có thể chế ra những thứ này, nô tỳ cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy a?"

Hai người đang ở dưới ánh nắng rực rỡ giữa trưa, phơi thuốc viên, đợi lát nữa có thể bỏ vô lọ để dùng.

Phượng Lan Dạ không nói gì, trong lòng thầm nghĩ, ta cũng không phải là công chúa kia của các ngươi, nàng đến từ hiện đại, tự nhiên có một số việc không giống như vậy, bất quá người thông minh thì không nên nói gì, nếu như Hoa Ngạc biết nàng không phải là chủ tử của nàng ta, không biết sẽ khóc thành bộ dáng gì, cũng không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa?

Chủ tớ hai người bận rộn đến xế chiều, cuối cùng đem việc nên làm dọn dẹp xong, sau khi thu dọn hoàn thành, bên trong viện đã khôi phục sự bình thường, nhưng trong không khí vẫn còn ẩn mùi thuốc nhè nhẹ.

Mấy ngày nay trừ chế thuốc ra, thì chính là luyện công, Huyền Thiên tâm pháp của nàng đã luyện đến tầng thứ tám, hiện tại chỉ cần lần sau tăng lên một tầng nữa, thì nàng đã tu luyện thành tầng sơ cấp của tâm pháp.

Sau bữa tối, Phượng Lan Dạ đang ở bên trong gian phòng tu luyện, Hoa Ngạc thì đang khâu giá thêu thùa đồ ở dưới ánh đèn cho nàng, một cái quần không biết lúc nào đã bị rách đi, Hoa Ngạc liền ở chỗ đó thêu lên một lá sen xanh đậm, làm cho nó hết sức trang nhã.

Ngoài phòng, trời đen nhánh một mảnh, gió vỗ vào trên bệ cửa sổ, tuôn rơi thanh âm, như muốn tiết lộ ra mấy phần biến hoá kỳ lạ, mấy phần thần bí, còn tạo cho người ta cái loại cảm giác hít thở không thông.

Hoa Ngạc không yên lòng nhìn ra ngoài mấy lần, một cái bóng cũng không thấy, nhưng lại kim thêu đâm rách cả tay, trên ngón tay tràn ra một vài giọt máu, ở dưới đèn nó trở nên quỷ dị khó lường.

Trên giường, công chúa đang nhắm mắt trong tu luyện nội công tâm pháp, cả cái giường lượn lờ sương mù, thật giống như một đám mây trắng từng tầng bao quanh người nàng, mặt của nàng, thì sáng bóng lấp lánh, đôi mi rậm che lại đôi mắt như ngọc lưu ly, tạo ra bóng râm nho nhỏ, khiến cho ngũ quan lập thể càng phát ra xinh đẹp, thật giống như một đóa hoa sen nở rộ trong bích hồ, kinh người thoát tục.

Hoa Ngạc nhìn đến ngây người, quên mất việc tiếp tục di chuyển kim châm thêu tiếp, cho đến khi cửa viện vang lên một thanh âm kinh thiên động phách, mang theo một cổ mưa gió cuồng bạo sắp đến.

Người ở trên giường đột ngột mở mắt ra, đôi mắt như vì sao lúc nửa đêm, ánh sáng lạnh loé lên rồi biến mất, nhìn không được chút suy nghĩ nào của nàng, chỉ nghe thanh âm lạnh lùng.

"Đi xem một chút là ai?"

Chỉ sợ lai giả bất thiện, Phượng Lan Dạ trong biết rõ ràng, nên thả đôi chân xuống đất để mang giày, Hoa Ngạc cũng phục hồi tinh thần lại, nàng cảm thấy dưới chân nhẹ nhàng, nhưng nửa điểm sức lực cũng không có, đành miễn cưỡng gắng sức đi ra ngoài, Phượng Lan Dạ động tác nhanh chóng đi theo phía sau nàng ra ngoài.

Cửa viện vừa mở, một đám người như lang như hổ vọt vào trong, Hoa Ngạc bị đụng một cái ngã nhào sang bên cạnh.

Những người đó lao thẳng tới trước người Phượng Lan Dạ, bao vây lấy nàng, người thủ lĩnh vung tay lên, liền có người bước đến phía trước kéo lấy thân thể nàng, vừa lôi vừa túm, không có chút nửa điểm thương hương tiếc ngọc.

Hoa Ngạc phục hồi tinh thần lại, xông qua kéo lôi những người đó, hét rầm lên: "Các ngươi là người nào? Muốn đem công chúa của ta dẫn đi đâu?"

Hai người bị nàng kéo lấy, giơ chân lên một cước liền đá nàng ngả lăn ra đất, hùng hùng hổ hổ kêu lên.

"Chúng ta chỉ phụng mệnh làm việc, hiện tại ta mang nàng đi sòng bạc."

"Sòng bạc?"

Đôi lông mày nhỏ của Phượng Lan Dạ nhướng lên, sắc mặt tàn bạo vô cùng.

Cái sòng bạc này nàng đã nghe Tư Mã Vụ Tiễn đề cập tới, được xây dựng ngầm ở Nô Nhai, đỗ trường được dựng dưới lòng hồ, trò chơi nơi này không chỉ là xúc xắc, bài cửu, mạt chược, mà còn một loại trò chơi phải đánh cược cả nhân mạng, nghe nói trò này là bắt người ta cùng với dã thú hung mãnh thị huyết trong rừng rậm giao đấu, những thứ Vương Tôn quý tộc kia, từ đó vơ vét tài sản, nhỏ thì tửu lâu cửa hàng, lớn thì nhà cửa đất đai, ùn ùn dâng lên, sinh mạng ở chỗ này thấp hèn như cỏ dại...

Chương 23: Đánh cuộc

Trăng sáng sao thưa, bên đường phố có rất nhiều người đứng xem náo nhiệt, nhưng không có ai dám tiến lên để hỏi tới những chuyện này, hơn nữa những thứ người lãnh huyết vô tình này làm gì có chuyện sẽ ra tay tương trợ.

Hoa Ngạc xô cánh cửa ra, lại chạy đuổi theo người phía trước, một lần nữa bị một cước đá văng ra, trơ mắt nhìn công chúa bị một đám người mang đi, nàng quỳ rạp trên đất than thở khóc lóc đến thảm thương, đáng tiếc không có người nào để ý đến nàng, nàng khóc một lát, mới nhớ tới phải tìm người giúp đỡ, lập tức chạy tới cửa viện kế bên, liều mạng đập cửa, đáng tiếc bên trong viện không ai, nếu như có người, thì đã sớm đi ra.

Hoa Ngạc vẫn chưa từ bỏ ý định, nên sức lực càng phát ra mạnh mẽ, nàng dùng đầu đi xô cửa, hiện tại chỉ có Tư Mã công chúa có thể cứu chủ tử các nàng, nếu không còn có ai cứu được nữa chứ, chủ tử của nàng phải làm sao bây giờ?

Sòng bạc, đó là cái nơi khát máu như thế nào sao nàng lại không biết, là ai lại độc ác hãm hại các nàng như vậy?

Trên đường phố, sóng người bắt đầu phân tán đi, chỉ có Hoa Ngạc tóc tai bù xù, thống khổ ngã phục trên mặt đất, hết đường xoay xở.

Phượng Lan Dạ lúc này đang bị hai người xô đẩy, nàng đi được hai bước thì dừng lại cước bộ, quay đầu lạnh lùng trừng mắt nam tử phía sau.

"Ta tự mình có chân, không cần phải các ngươi áp giải."

Khí thế hào hùng, mạnh mẽ như Thái Sơn áp đỉnh, cũng hù dọa được những thủ hạ kia không dám lộn xộn nữa, nhưng trong miệng bọn hắn vẫn hùng hùng hổ hổ, dẫn nàng một đường đi về hướng sòng bạc.

Sòng bạc được xây trên một bãi đất trống ở nơi vắng vẻ phía sau Nô Nhai, trên đất trống có một gò đá vụn, xung quanh cành lá sum suê, hoa cỏ thì thưa thớt, nhẹ lay động ở trong gió, dưới ánh trăng, càng thêm mấy phần thê lương, mấy phần rét lạnh.

Một con đường lát gạch nối thẳng hướng xuống sòng bạc bên dưới lòng đất, hai bên là tường đá bóng loáng, trên vách điêu khắc các bức hoạ dã thú, răng nanh của sư tử, miệng to đầy máu của Mãnh Hổ, lưỡi dài đỏ của Mãng Xà, còn có loài thú hung ác nhất trong lòng sông, cá sấu, cảnh tượng như vậy ở hai bên người một đường đi dọc xuống, làm cho người ta nhìn thấy máu huyết sẽ căng lên, kinh hãi đảm chiến, nếu là người nhát gan, chỉ sợ giờ phút này chân đã sớm nhũn ra đi đứng không nổi, đáng tiếc tiểu nha đầu đi ở phía trước, không chút nào khiếp đảm, mặt vẫn không đổi sắc đi theo mấy tên đại hán bước vào trong.

Ánh sáng từ cây đuốc, làm nổi bật được gương mặt u ám khó đoán của nàng, đôi mắt lạnh lùng phản chiếu từ ánh sáng ngọn đuốc làm cho nó lấp lánh như những ngôi sao, càng thêm mê hoặc người.

Mấy người đi phía sau không nhịn được sinh lòng tiếc hận, nha đầu nhỏ như vậy, rốt cuộc là đã đắc tội với ai a, lại muốn mang nàng tới cùng hổ và sư tử liều mạng, đây chẳng phải là đem một người sống sờ sờ đưa vào miệng cọp hay sao?

Đoạn cuối con đường đột nhiên rộng mở ra, đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Trên đất trống rộng rãi, phía trên lầu cao khoản ba mét có lan can bạch ngọc được điêu khắc, nền đất chính giữa được lót đá đen bóng loáng, trên nóc nhà đèn Lưu Ly chiếu xuống, sinh động loang loáng.

Bốn phía sòng bạc, thiết kế mười mấy gian phòng trang nhã rất khác biệt, xuyên thấu cửa phòng đang mở rộng, nàng nhìn thấy bên trong từng đợt giọng nói sóng sau cao hơn sóng trước, tiếng ồn ào, trêu chọc, còn có tiếng nữ nhân dâm đãng kêu to cầu khẩn, khắp nơi là một mảnh đồi truỵ

Ở phía ngoài nhã gian, bày hai hàng ghế dài, cũng để cho một ít công tử của quan to trong triều theo phía sau Vương Tôn quý tộc, đợi chờ vuốt mông ngựa, khắp nơi chỗ nào cũng có, lúc này bọn họ ngồi ở phía ngoài, thỉnh thoảng uống trà rồi trêu chọc, đùa giởn thành một mảnh.

Trong sòng bạc rộng lớn, tiếng ồn ào mãnh liệt náo nhiệt dị thường.

Phượng Lan Dạ vừa xuất hiện, thì đèn Lưu Ly trên đỉnh đầu cũng không biết từ đâu mà phát ra, chiếu vào trên người của nàng.

Nàng cứ bình tĩnh như vậy đứng ở nơi đó, trong tầm mắt của mọi người, lông mày bao phủ sự nhẹ nhàng, đôi mắt sáng như sao, khóe môi nhất câu nở ra nụ cười kinh tâm động phách.

Nụ cười này, phảng phất tựa như đoá hoa hồng nhuốm máu đến từ thế giới bên kia, bị thôi thúc mà đến đây để đoạt mệnh người.

Trong tình cảnh này mà nàng vẫn cười được.

Trên sòng bạc to lớn, thoáng cái im lặng không tiếng động, chỉ nghe được thanh âm hút lấy không khí ra, chính là ai cũng nói không ra lời.

Bỗng nhiên một đạo thanh âm đột ngột vang lên, kêu gào chói tai.

"Phượng Lan Dạ, ngươi vẫn còn cười được, đợt một chút xem ngươi có khóc không?"

Lời vừa nói ra, cả sòng bạc ồ lên, mọi người tựa hồ như lấy lại được sự hứng thú với con mồi, nhiệt tình lại dâng cao, kèm theo tiếng nghị luận rối rít.

Phượng Lan Dạ ngẩng đầu lên, lần theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy bên trong một căn phòng cửa đã rộng mở, một nữ tử nhu mỵ đến tận xương, đang rúc vào trên người một nam tử, nam tử này cử chỉ quyến rũ lười biếng và chán ghét, ánh mắt lộ ra sự sắc bén tàn bạo, hắn đang cắn trái nho trong tay nữ tử rồi từ từ nuốt vào trong miệng, ánh mắt như có như không quét nhìn Phượng Lan Dạ một cái.

Nam tử này hẳn là Tấn vương Nam Cung Trác, nữ tử kia chính là người khắp nơi tìm cách để gây sự với nàng Trầm Thanh Ế, thì ra là núi dựa sau lưng của nàng ta là Tấn vương, khó trách bày ra vẻ ương ngạnh như thế, muốn làm gì thì làm, nhưng mà vậy thì thế nào? Nếu như nàng ta đã chọn đối đầu với nàng, chung quy nên trả giá thật nhiều một chút.

Phượng Lan Dạ khóe môi vẽ ra nụ cười âm lãnh, không nhanh không chậm theo lối đi, bước vào trong.

Những kẻ vốn đang thảo luận lấy cái gì để đặt cược, tranh giành thắng thua của những quý nhân công tử, thì lúc này tất cả đều dừng lại động tác, đồng loạt nhìn này về phía tiểu nha đầu không biết sợ hãi, thản nhiên trấn định kia, chỉ thấy nàng một đường đi tới trước cửa phòng của Tấn vương Nam Cung Trác thì ngừng lại, chậm rãi thi lễ.

"Tham kiến Tấn vương điện hạ, không biết Tấn vương điện hạ sai người ta đem Lan Dạ mang tới đây, có ý muốn như thế nào?"

Đôi mắt của Nam Cung Trác tối sầm lại, loé lên sự tức giận, nhưng hắn cũng không nói nhiều thêm câu nào, ngón tay thon dài trắng trẻo sờ nhẹ chén Lưu Ly trong suốt, bên trong chén màu vàng của rượu ngon bay ra hương thơm vị ngọt, hắn cũng không vội vả thưởng thức, chẳng qua là nhẹ lay động nó.

Lúc này bốn phía vô cùng an tĩnh, thật giống như là chỗ không người, tất cả đều chỉ chờ lệnh của vị Vương gia trước mắt.

Phượng Lan Dạ vẻ mặt vẫn bình tĩnh, trong bụng cũng đã hiểu rõ, chỉ sợ sòng bạc dưới lòng đất này chính là tài sản của Nam Cung Trác, nó làm cho hắn có được một số lượng lớn tiền tài nhân lực.

Trầm Thanh Ế thấy Nam Cung Trác thật lâu cũng không nói câu nào, không nhịn được làm nũng.

"Vương gia, đừng cùng nàng nhiều lời, thả hổ ra đi, ta muốn xem một chút nàng ta có bao nhiêu lợi hại, có thể chịu qua được một nén hương thời gian hay không"

Thì ra ở sòng bạc này có một quy định, mãnh thú chi khẩu hạ (ở trong lồng cùng thú dữ), chỉ cần có thể sống qua một nén hương thời gian, chẳng những có thể bình an vô sự, mà còn có thể nhận được một số tiền thưởng lớn của sòng bạc.

Nam Cung Trác lười biếng lạnh nhạt nhìn thẳng Phượng Lan Dạ, đôi mắt hoa đào hiện lên vẻ tựa tiếu phi tiếu, nhẹ nhàng mở miệng.

"Ngươi dám không?"

Phượng Lan Dạ nhìn vào trong phòng, trừ Tấn vương Nam Cung Trác cùng Trầm Thanh Ế, vẫn còn có một đạo thân ảnh khác, Liệt Vương điện hạ mặc bộ quần áo gấm như lửa đỏ, thì ra hắn cũng ở bên trong trong, lòng nàng không khỏi hơi trầm xuống, cảm thấy không khí lạnh đã bắt đầu nóng lên, người cũng đã bị bắt tới đây, còn nói cái gì dám hay không dám, cũng không phải là giống nhau hay sao? Bất quá nàng sẽ không để cho kẻ hãm hại nàng hoàn hảo không tổn hao gì.

"Lan Dạ chỉ muốn cùng Tấn vương đánh cược."

"Đánh cược?"

Lúc này đã là lúc nào, mà nàng vẫn có thể mang vẻ mặt thản nhiên nói tới đánh cược, đáy mắt của Nam Cung Trác hiện lên vẻ tán thưởng, nha đầu này lá gan khá lớn, gặp chuyện đủ bình tĩnh, thật là có chút hợp tâm ý của hắn.

"Đánh cược gì?"

"Đánh cược nàng, " Phượng Lan Dạ cũng không quanh co lòng vòng, ngón tay thon dài chỉa thẳng vào trong ngực Nam Cung Trác, Trầm Thanh Ế lúc này đang như chim nhỏ nép vào người, sau đó gằn từng chữ mở miệng: "Nếu như ta may mắn qua được một nén hương thời gian, như vậy xin Tấn vương điện hạ đồng ý, cũng để cho nàng đi vào trong đó ngồi một nén hương"

Lời vừa nói ra, toàn trường vắng lặng, người người đều không dám lên tiếng, đồng loạt ngó chừng Nam Cung Trác, sau đó nhìn Trầm Thanh Ế đang nằm ở trong lòng ngực của hắn, chỉ thấy Trầm Thanh Ế cuối cùng cũng kịp phản ứng, sớm nhịn không được hét rầm lên: "Không, tại sao lại muốn để cho ta đi vào đó."

Phượng Lan Dạ nhếch môi khẽ cười, lạnh lẽo mở miệng: "Không tiền đánh cuộc làm sao có nhã hứng, nếu đây là đề nghị của Trầm cô nương, thì nên tham gia chơi một chút chứ?"

Vẻ mặt của Trầm Thanh Ế trắng bệch, sắc mặt ảm đạm tựa như tro tàn, ngẩng đầu lên kéo tay áo cẩm bào của Tấn vương Nam Cung Trác, nhu hoà khổ sở cầu khẩn: "Vương gia, Thanh Ế không muốn đi vào."

"Nếu đã chơi, cũng nên bỏ ra một chút chứ sao."

Nam Cung Trác một lời này đã đem Trầm Thanh Ế đánh vào mười tám tầng Địa Ngục, nàng ta hoa dung thất sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thân thể mềm như cây bông, không thể động đậy được chút nào...