Độc y vương phi - Quyển 1 - Chương 014 - 015

Chương 14: Trừng phạt (2)

Cao Bân ra lệnh một tiếng, hai tên thủ hạ lập tức như lang như hổ đánh tới, Phượng Lan Dạ lui về phía sau một chút, linh hoạt giống như một con hồ ly, khóe môi của nàng cười như không cười, vào lúc này mây đen đã bay qua, ánh sáng rực rỡ đầy trời trút xuống mặt đất, chiếu vào mắt đáy của nàng, trong đó toát ra hai đám lửa nhỏ.

Cao Bân nhìn thấy thế giật mình một cái, thân thể càng mềm nhũn, hắn vội vàng vịn cửa đứng lên, trong lòng sự sợ hãi càng ngày càng nhiều.

Nếu như hai thủ hạ của hắn bắt không được nha đầu này, chỉ sợ càng thêm đắc tội với nàng, hắn không khỏi có chút hối hận đối với việc ra lệnh của mình, nhưng đồng thời đáy lòng cũng hết sức khát vọng có thể bắt được cái nha đầu này, để giết nàng giải hận.

Mặc dù hắn là con tin của một nước, bất quá ở tại Thiên Vận hoàng triều, hắn cũng không cảm thấy là đến đây chịu tội như con tin khác, ngược lại còn thấy ưa thích nơi này, có bao giờ hắn gặp phải loại đối đãi này đâu, bây giờ lại bị một công chúa mất nước đâm ba đao, nếu như truyền ra ngoài, không phải là làm cho người ta cười đến rụng răng sao, cho nên nhất định phải bắt được nha đầu này, Cao Bân đang nắm chặt cửa, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trong lòng không ngừng khẩn cầu.

Khi hai thủ hạ của hắn nhào tới, thì thân thể của Phượng Lan Dạ khéo léo khom lưng chui qua, giống như một con rắn nhỏ, lúc lướt qua người của một trong hai tên khuỷu tay nàng xẹt qua, ánh đao lóe lên, một trong hai người ăn phải một đao thét lên, thân thể loạng choạng lui về phía sau một bước.

Phượng Lan Dạ tung ra một chiêu đã đắc thủ, nhưng cũng không có dừng lại, thân hình vừa chuyển động, đã vòng qua sau lưng tên còn lại, giơ tay chém xuống, lại đâm thêm một đao nữa, tất cả hành động của nàng xảy ra rất nhanh chỉ trong chớp mắt, nàng đã thu thập được hai người, không đợi đến khi Cao Bân kịp phản ứng, nàng nhảy một cái đã chạy tới bên người Cao Bân, cánh tay nàng vừa chuyển động, phịch một tiếng Cao Bân đã nằm ngửa trên mặt đất, lúc này nàng một cước giẫm lên người hắn tay chém xuống, lần này là Cao Bân bắp đùi.

Đao bạc đâm xuống hoàn toàn không có chút nào lưu tình, nếu như ba đao trước nàng đánh ra chỉ mang tính cảnh cáo nên khá nhẹ, thì một đao này đâm xuống rất là nhẫn tâm, làm máu chảy ra nhanh như nước.

Cao Bân không nhịn được sợ hãi kêu to, hiện tại hắn rất hối hận, hắn không nên dây vào tiểu ma đầu này, nàng là hung thần ác sát, ông trời ạ, ai tới cứu ta với, hiện tại hắn chỉ có thể trông cậy vào binh sĩ tuần tra của Thiên Vận hoàng triều, nếu không nha đầu này nhất định sẽ giết hắn.

"Cứu mạng a, cứu mạng a, ai tới cứu ta với, ai tới cứu ta với."

Trong bóng đêm, tiếng thét này vang dội đến chín tầng mây, rất nhanh đã kinh động đến nhiều người, một đội quan binh cỡi ngựa chạy nhanh tới, dừng ở ngoài cửa viện, nhanh chóng tung mình xuống ngựa.

Phượng Lan Dạ cũng không có nghĩ đến chuyện lấy tánh mạng của hắn, cho nên mặc kệ tất cả, khom lưng xuống không nhanh không chậm nhổ Ngân Nguyệt nha đao ra, ngoan độc đá cho Cao Bân thêm một cước nữa, tên nam nhân này đau đến sắp ngất xỉu, tiếng kêu thê thảm lại phát ra lần nữa, đợi đến khi Phượng Lan Dạ thu hồi một cước kia và rời đi, hắn mới xoay người ra bên ngoài không ngừng run rẩy sợ hãi, vừa thấy có quan binh đi vào, hắn phát ra thanh âm bi thương kêu rên.

"Cứu ta, cứu ta."

Nói xong một câu này liền ngất đi.

Chịu trách nhiệm ở nô nhai này chính là định quốc tướng quân Tây Môn Vân của Thiên Vận hoàng triều, những người ở nơi này nói dễ nghe một chút là con tin và vong quốc nô, còn nói khó nghe thì chính là tù phạm, chẳng qua là cùng cư trú trên một con đường mà thôi.

Bình thường là do phó tướng Yên Hành dưới trướng Tây Môn vân chịu trách nhiệm đi tuần tra, nhưng tối nay Yên Hành đã lĩnh mệnh ra ngoài làm việc rồi, cho nên Tây Môn Vân mới dẫn người tuần tra thay hắn, không ngờ đang đi thì nghe được có tiếng kêu cứu, chắc lại có kẻ sanh sự.

Định quốc tướng quân Tây Môn Vân, chẳng những quan chức tương đối cao, hơn nữa tại triều dã danh tiếng cũng vô cùng tốt, là mục tiêu lôi kéo của các vị hoàng tử, nhưng hắn không có bất kỳ hứng thú với phe phái nào của hoàng gia, cho nên trước mắt là mọi người vẫn rất kiêng kỵ không dám chọc giận hắn mới là khôn ngoan, hắn làm người rất chính trực, bình sanh ghét nhất chuyện bản thân là tù phạm mà còn không có ý thức tự giác, tối ngày sinh sự gây chuyện không đâu.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Một đạo tiếng quát lạnh lùng vang lên.

Nghe thấy thanh âm này, liền biết người tới cứng gắng như sắt và lạnh lùng đến thấu xương, tính tình cũng thà chết chứ không chịu khom lưng...

Phượng Lan Dạ đang cúi đầu dùng một miếng vải trắng chùi vết máu trên Ngân Nguyệt loan đao, ngẩng đầu lên mượn ánh trăng nhìn qua.

Chỉ thấy ở bên trong nhóm người, đứng đầu là một kẻ quanh thân áo giáp màu bạc, đầu đội khôi giáp cùng màu, ngân giáp phát ra ánh sáng sinh động, anh khí bức người, ngũ quan cương nghị lập thể, mày kiếm như đao, một đôi mắt đen nhánh sâu không lường được, ánh sáng lạnh lẽođang trôi nổi, hắn quét mắt nhìn toàn cảnh trong viện, từ người bị thương trên mặt đất đến thân hình trước cửa của Cao Bân, cuối cùng tầm mắt rơi vào trên người Phượng Lan Dạ, con ngươi đen chợt lóe lên sắc bén, chậm rãi mở miệng.

"Là ngươi đả thương bọn họ?"

Trong thanh âm mang theo vẻ khó tin.

Một hài tử choai choai mà có thế đánh bị thương ba đại nam nhân cao lớn.

Phượng Lan Dạ còn không có trả lời, thì hai thủ hạ của Cao Bân bị nàng đâm trọng thương vội vàng mở miệng: "Tây Môn tướng quân, ngươi cần phải làm chủ cho chúng ta, nha đầu này quá ác độc, Vương gia của chúng ta bị nàng đâm vài đao đấy?"

Tây Môn Vân mày kiếm nhướng lên, tựa hồ rất kinh ngạc, bất quá hắn thân là định quốc tướng quân, sự mẫn tiệp tự nhiên không thể so với kẻ tầm thường, như chuyện vừa mới xảy ra, hắn chỉ nhìn một cái liền xem như không có chuyện gì, đối với Cao Bân cũng không có nửa điểm đồng tình, hắn chỉ cảm thấy hứng thú với công chúa mất nước của Vân Phượng quốc, thật không ngờ lại có bản lĩnh như vậy, hắn không khỏi nhìn nàng với ánh mắt khác, đáng tiếc tiểu nha đầu này cũng không có nhìn hắn, mà chỉ đi tới đỡ nha đầu bị khi dễ đứng dậy.

Tây Môn Vân ra lệnh cho hai thủ hạ Cao Bân: "Còn không đỡ chủ tử các ngươi đi trị thương."

Hai người kia không dám nói thêm nữa cái gì, luôn miệng dạ dạ, dìu nhau đi tới cửa trước, nâng chủ tử lên rời đi.

Trong sân khôi phục lại sự an tĩnh, Tây Môn Vân nhìn hai tiểu nữ tử yếu đuối, nhàn nhạt mở miệng: "Sau này cẩn thận đề phòng một chút."

Hắn làm như đã quên, là người nào mới vừa rồi đả thương ba đại nam nhân, sau đó xoay người dẫn một đội binh tướng đi ra ngoài.

Phía sau, Phượng Lan Dạ nhẫn nại để không đáp trả lại hắn, nam nhân này thế nhưng không có trách cứ hay làm khó các nàng, xem ra là một người chánh trực.

Một tướng quân, mà trên người không có nửa phần thói xấu, xem ra Thiên Vận hoàng triều đúng là nơi không tệ.

Bên cạnh Hoa Ngạc vang lên tiếng nói: "Công chúa, người không sao chớ."

Tối hôm nay Hoa Ngạc cuối cùng cũng hiểu rõ chủ tử của mình, mặc dù sự ác độc tàn nhẫn trên người công chúa làm cho nàng kinh hãi, nhưng đồng thời nàng cũng cực kỳ cao hứng, bởi vì công chúa chẳng những có thể tự vệ, mà còn bảo vệ được nàng, mặc dù nàng không biết rỏ ẩn tình thật sự trong những chuyện này, công chúa bỗng dưng có tài đánh đàn cao siêu, hơn nữa thân thủ còn cực cao, dù có khó hiểu nàng cũng rất vui vẻ chấp nhận mọi chuyện.

"Không có chuyện gì, thì chúng ta đi vào tắm rửa rồi ngủ đi."

"Dạ " Hoa Ngạc gật đầu, trải qua chuyện bị lăng nhục lúc trước, đến lúc này nàng mới hết giao động, hiện tại tâm tình đã bình phục nhiều, liền đứng lên đóng kỹ cửa viện lại, quay về cùng Phượng Lan Dạ đi vào phòng ngủ, rửa mặt nghỉ ngơi, xem đêm nay như không có chuyện gì xảy ra.

Ngày thứ hai, Hoa Ngạc dậy sớm để thu dọn mọi thứ ở trong viện, dẹp sạch những chỗ còn loang lổ vết máu, bắt nồi lên nấu một nồi cháo trắng, mùi hương của cháo bay đi ra ngoài, rất thơm.

Công chúa còn không có dậy, đêm qua nàng nhất định là mệt muốn chết rồi, rốt cuộc thì nàng vẫn còn là một hài tử mười hai tuổi.

Hoa Ngạc vừa làm việc vừa suy nghĩ, khóe môi không tự chủ lộ ra nụ cười, buổi tối hôm qua thấy hành động của công chúa, nàng bỗng nhiên không còn sợ nữa, đối với tương lai cũng không thấy mù mịt xa vời, công chúa thật sự đã không giống với lúc trước?

Trên cửa viện, vang lên tiếng đập cửa, có người gõ cửa gấp gáp, làm Hoa Ngạc phục hồi tinh thần lại, không kiên nhẫn lên tiếng hỏi: "Người nào vậy?"

Mới sáng sớm, không biết là người nào mà vội vàng gõ cửa như thế, Hoa Ngạc sững sờ đứng lên, chờ chực, chỉ nghe được ngoài cửa vang lên thanh âm vừa lo lắng vừa vui mừng: "Ta, Tư Mã Vụ Tiễn."

Chương 15: Cự gặp

Hoa Ngạc vừa nghe được là hàng xóm cách vách, Tam công chúa Kim Xương quốc Tư Mã Vụ Tiễn, thì nhanh chóng đi tới mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Tư Mã Vụ Tiễn thật giống như một đạo cuồng phong bão tố, xông thẳng vào trong, đi theo phía sau nàng là hai nha đầu, Tiểu Đồng cùng Tiểu Khuê, ba người ba ánh mắt đồng loạt ngó chừng Hoa Ngạc.

"Nghe nói hôm qua tên khốn kia đã tới?"

Hoa Ngạc nhíu mày một chút, tin tức của Tam công chúa cũng thực là nhanh a, tối hôm qua hình như nàng ta không có ở trong viện, thế nhưng mới sáng sớm đã nhận được tin tức rồi, bất quá vừa nghe đến câu hỏi của các nàng, Hoa Ngạc liền nghĩ đến chuyện buổi tối hôm qua, cho nên tâm tình không được tốt lắm, mở miệng nói như đưa đám.

"Ừ, cái tên tiện nam nhân đó nên bị đày xuống mười tám tầng Địa Ngục, thật muốn đem hắn đi thiên đao vạn quả."

Hoa Ngạc tức giận nghiến răng nghiến lợi mắng, vừa nhìn thấy nàng vẻ mặt, Tư Mã Vụ Tiễn cùng tiểu Đồng tiểu Khuê liền liên tưởng những thứ gì, hai tiểu nha đầu lập tức vây đến bên cạnh nàng, khẩn trương hỏi tới.

"Hoa Ngạc tỷ tỷ, không có xảy ra chuyện gì chứ?"

Hoa Ngạc khẽ giật mình một cái, tỉnh táo một chút, nhanh chóng thu lại tâm tình buồn bực bất an của bản thân, trước mắt chuyện gì cũng suy nghĩ kỹ một chút, xem có phải là bằng hữu thực hay không?

Không nghĩ tới trên con đường này, thế nhưng làm cho người cư ngụ không yên lòng, là nơi ngư long hỗn tạp hạng người gì cũng đều có, nhưng mà bây giờ nàng không cần lo lắng nữa rồi, bởi vì công chúa tuyệt đối không phải là người dễ bị khi dễ như vậy, nghĩ tới đây, khóe môi Hoa Ngạc lộ ra nụ cười, giọng nói dễ chịu hơn một chút.

"Không có chuyện gì, chuyện cũng qua rồi? Hôm qua buổi tối không thấy được các ngươi, các ngươi đi đâu?"

Theo lý thuyết các nàng vẫn là con tin, không được tuỳ ý rời đi mới phải, nhưng mà hôm qua cả một đêm cũng không có trở về, chuyện này không thể không làm người ta sinh nghi.

Tiểu Đồng vừa nghe Hoa Ngạc hỏi..., tùy ý mở miệng: "Chúng ta đi?"

Bất quá lời của nàng còn chưa nói xong, liền bị Tư Mã Vụ Tiễn cắt đứt, nàng tiếp lấy lời của Tiểu Đồng: "Đi quý phủ của bằng hữu ta mà thôi, các ngươi không có chuyện gì ta liền yên tâm, Tiểu Đồng Tiểu Khuê chúng ta trở về đi thôi, bổn công chúa mệt mỏi."

Nàng nói xong quay đầu dẫn hai tiểu nha đầu rời đi, Hoa Ngạc bắt gặp nàng đang hung hăng trợn mắt nhìn Tiểu Đồng mới vừa rồi lắm mồm, trong bụng có chút hiểu rõ, nói vậy như vậy các nàng ấy vẫn có điều bí mật riêng, số phận của mỗi người ở chỗ này đều là u ám, nàng cần gì phải để ý tới chuyện của người khác, chỉ cần không ai đến trêu chọc các nàng là tốt rồi, cho nên mắt thấy Tư Mã Vụ Tiễn đi ra ngoài, nàng cao giọng mở miệng: "Tam công chúa đi thong thả."

Hoa Ngạc đi tới đóng kỹ cửa xong, liền xoay người hướng về phía gian phòng đi vào.

Sáng sớm ánh sáng yếu ớt tinh tế, chiếu vào trên giường, gió nhẹ thổi qua, làm đung đưa màn lụa mới tinh, hoa huệ được thêu bên trên nó giống như đang sống và đang trôi lơ lửng trên dòng nước biển xanh trong.

Trên giường có một người đang nằm, gương mặt nhỏ nhắn chui ra từ trong chăn, mềm mại xinh đẹp, da thịt thì trắng mịn, đầu lông mày dài nhỏ, lông mi dày đen nhánh bao phủ lấy ánh mắt lạnh lẻo, đôi môi nhuộm hồng như cánh hoa anh đào, Hoa Ngạc thấy vậy nhìn đến nhập thần, nghĩ tới chuyện buổi tối hôm qua, rõ ràng là một người nhỏ bé, lại có thể dũng mãnh vô cùng, chẳng những bảo vệ bản thân còn có thể bảo vệ nàng, nghĩ tới đây, Hoa Ngạc thật giống như thấy được hi vọng, có một ngày nàng cùng công chúa có trở lại Vân Phượng quốc, nơi ấy hoa thơm cỏ lạ, bốn mùa như xuân.

Hoa Ngạc đang suy nghĩ lung tung, thì người trên giường giật mình, đột nhiên mở mắt ra, yên lặng sâu kín nhìn nàng, thật lâu cũng không nói một câu nào, làm cho Hoa Ngạc bị hù dọa đến nhảy dựng, vội vàng cung kính mở miệng.

"Công chúa, sao vậy?"

Phượng Lan Dạ vẻ mặt không thay đổi, chỉ nhàn nhạt hỏi thăm: "Ngươi không sao chớ."

"Không có chuyện gì, công chúa yên tâm đi, nô tỳ chuyện gì cũng không có."

Mặc dù nhớ tới trong lòng rất khó chịu, nhưng hiện tại lòng của nàng đã có hi vọng, bởi vì... loại hi vọng này, mà những cảm giác khó khăn sống không bằng chết trước kia, giờ phút này tựa hồ chẳng còn quan trọng nữa.

"Ừ."

Phượng Lan Dạ cũng không nói thêm cái gì nữa, xốc chăn đứng dậy, Hoa Ngạc lập tức tiến lên hầu hạ nàng, trong không gian yên tĩnh, chỉ có thanh âm xột xoạt của quần áo, bầu không khí thật khó thở, gặp phải tình huống như thế nhiều lần, nên Hoa Ngạc xem như đã tập thành thói quen, kể từ khi công chúa đụng đầu vào cột, tính tình so với trước đây có khác biệt quá lớn, phần lớn thời gian rất ít nói chuyện, nàng tựa hồ thích yên lặng để suy nghĩ hơn.

"Mới vừa rồi là người nào tới?"

Bỗng nhiên Phượng Lan Dạ mở miệng, lúc nãy ngủ mơ mơ màng màng hình nghe được có ai đang nói chuyện.

Hoa Ngạc lôi nàng ngồi ở trước gương đồng xử lý đầu tóc, vừa bẩm báo: "Là Tam công chúa ở viện kế bên, mới vừa rồi có tới thăm chúng ta xem thế nào? Nghe nói không có việc gì thì trở về bên đó?"

Hoa Ngạc nói xong, dừng động tác trong tay lại một chút, nhìn chủ tử trong kính, thanh khiết tươi đẹp và lạnh lùng, như một đoá hoa sen nở trên mặt nước, vẻ mặt không có một chút phản ứng nào, vươn ra một bàn tay mảnh khảnh nhẹ tay trêu chọc sợi tóc mai đang thả xuống, thấy Hoa Ngạc không nói lời nào, lấy làm kỳ quái mở miệng: "Rồi sao?"

"Các nàng cả đêm hôm qua cũng không có trở về."

Hoa Ngạc thì thầm một câu xong liền không hề nói gì nữa, Phượng Lan Dạ Tâm cũng cúi đầu xuống, cuộc sống ở những nơi như thế này, ai cũng sẽ không muốn cho người khác biết bí mật của mình, cho nên tốt nhất là cứ duy trì khoảng cách với họ, nếu có làm cái gì thì nên làm hình thức bên ngoài thôi, còn trong lòng thì phải có chừng mực, những chuyện này nàng đều hiểu rõ.

Hai người mới vừa thu thập xong, chuẩn bị dùng đồ ăn sáng.

Thì bên ngoài cửa viện lại vang lên thanh âm, Phượng Lan Dạ nhíu mày, một tia lạnh lùng không dễ dàng phát giác hiện lên.

Nàng cho là bản thân mình ở chỗ này không có bao nhiêu người quen biết, trừ Tư Mã Vụ Tiễn ngoài ra còn ai có hứng thú như vậy không biết, mới sáng sớm đã chạy tới? Quay đầu phân phó Hoa Ngạc.

"Đi xem một chút là ai? Người không cần thiết thì cứ đuổi hắn đi đi."

"Dạ, công chúa."

Hoa Ngạc lĩnh mệnh, xoay người đi ra ngoài, Phượng Lan Dạ tự mình đứng dậy, đi dùng đồ ăn sáng.

Nàng cũng không phải là công chúa thân thể ngàn vàng, chuyện gì cũng có thể tự mình làm cả.

Không bao lâu đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng, một chén cháo gạo trắng, một cái đĩa súp rau cải, một đĩa đậu phộng, đang ăn ngon thì Hoa Ngạc dẫn một người từ ngoài cửa đi vào, bởi vì lưng hướng về phía ánh sáng, cho nên nàng không thấy rõ người đến là ai, cho đến khi Hoa Ngạc đi đến bên cạnh nhường lối che ánh sáng lại, Phượng Lan Dạ mới nhìn rõ kẻ tới là người phương nào?

Thiếp thân thị vệ của Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, vẻ mặt lạnh lùng mở miệng: "Chủ tử chúng ta muốn gặp ngươi?"

Phượng Lan Dạ không nhanh không chậm tiếp tục ăn điểm tâm của mình, Trữ Cảnh sửng sốt không nói nên lời, sắc mặt càng lúc càng khó coi, con đôi mắt lóe ra tia lửa, tựa hồ muốn nổi giận.

Ánh mắt của hắn không hù dọa được Phượng Lan Dạ, nhưng mà lại hù doạ được Hoa Ngạc, nàng vội vàng nhỏ giọng nói thầm: "Công chúa?"

Phượng Lan Dạ đã ăn xong một chén cháo trắng, mới chậm rãi mở miệng.

"Chủ tử các ngươi muốn gặp ta, vậy thì sao?"

Câu hỏi này làm cho Trữ Cảnh sửng sốt, cái gì làm sao a, chủ tử bọn họ muốn gặp nàng, đương nhiên là nàng nên đi theo hắn tới gặp chủ tử rồi, cái gì gọi là thì sao ở đây? Vẻ mặt của nữ nhân này thiếu chút nữa làm hắn ngất xỉu, rõ ràng chỉ là hài tử không ra gì, mà còn là một nô lệ mất nước, vậy mà nàng dám chiếm vật yêu mến của chủ tử, với vẻ mặt đương nhiên, hiện tại chủ tử muốn gặp nàng, thì nàng ta lại hỏi "vậy thì sao"?

Trữ Cảnh sắc mặt trầm xuống, không khách khí phát tác.

"Cái gì "vậy thì sao", bây giờ lập tức đứng lên đi với ta đến gặp chủ tử nhà chúng ta, chủ tử chúng ta ở trong trà lâu chờ ngươi?"

Hắn cũng không biết chủ tử tại sao lại muốn gặp nha đầu này, chỉ là một nô lệ mất nước, tuy nói tài đánh đàn của nàng không tệ, nhưng cũng không đáng để nhìn nàng cao như thế, chủ tử còn muốn ở trong trà lâu mời nàng uống trà, hắn giận nhất chính là nha đầu này thế nhưng vẻ mặt làm như không ở có liên quan, còn rất kiêu ngạo, tựa hồ không muốn để ý tới bọn họ.

"Xem ra các hạ là đã quên, chúng ta chỉ là vong quốc nô, không có lệnh chúng ta không thể tự mình rời khỏi nơi này, cho nên kính xin trở lại nói với chủ tử nhà các ngươi, ta không thể đến chỗ hẹn, có chỗ nào bất kính xin tha lỗi."

"Ngươi có ý gì?"

Trữ Cảnh ánh mắt trợn tròn, mặc dù cấp trên có lệnh vong quốc nô không được phép một mình rời khỏi Nô Nhai, nhưng gần đây lệnh cấm đã thư thả đi rất nhiều, hơn nữa là chủ tử bọn họ muốn gặp nàng, ai dám nói gì chứ, hắn không tin nữ nhân này có không biết, nếu biết mà không làm, chỉ có một nguyên nhân, nàng là không muốn gặp chủ tử bọn họ, Trữ Cảnh nghĩ đến đây, mặt đã đen lại.

"Không nghĩ tới đường đường bên người hoàng tử, lại có một thị vệ ngu xuẩn như vậy, thật đúng là làm cho người ta không nói được lời nào."

Phượng Lan Dạ nhỏ nhẹ lẩm bẩm, tựa hồ rất khó xử.

Lời của nàng vừa rơi xuống, sưu một tiếng, ánh đao hiện lên, bị nhục nhã Trữ Cảnh đã rút bội đao bên hông ra, trong nháy mắt đã gác ở trên vai Phượng Lan Dạ, hắn gầm lên: "Ngươi là ai, lại dám nói ta ngu xuẩn, có tin ta một kiếm kết liễu ngươi hay không?"

Phượng Lan Dạ sắc mặt không thay đổi, nàng chưa bao giờ sợ chết, từ kiếp trước cho đến kiếp này, không biết là do cuộc sống tàn bạo với nàng, hay bởi vì nàng không có gì để lưu luyến, nên khi đối mặt với tử vong, nàng luôn thản nhiên như vậy.

Nhưng mà lại làm cho Hoa Ngạc sợ hãi, một bước xông qua ôm lấy bắp đùi của Trữ Cảnh hét rầm lên.

"Đừng giết công chúa chúng ta, đừng giết nàng."

Phượng Lan Dạ nhìn lướt qua Hoa Ngạc, mặc dù trong lòng có chút ấm áp, nhưng vẫn im lặng như cũ, Trữ Cảnh phụng mệnh tới mời nàng, làm sao có thể giết nàng chứ? Chẳng qua là trong lòng tức giận nên đe dọa nàng thôi, hắn cho là nàng cũng giống như những người tham sống sợ chết sao? Phượng Lan Dạ khóe môi vẽ ra nụ cười lạnh.

"Ta cho rằng ngươi nên trở về phục mệnh với chủ tử ngươi được rồi đó, đừng làm cho hắn sốt ruột chờ lâu."

Thanh âm rất lạnh, khí độ ung dung quý phái, không tự ti cũng không kiêu ngạo, cho tới giờ khắc Trữ Cảnh không thể không thừa nhận, nữ nhân này thật rất cuồng rất kiêu ngạo, ngay cả một đại nam nhân khi đối mặt với bảo kiếm gác ở trên cổ, đều khó thể thản nhiên trấn định như nàng, nên hắn không bội phục cũng không được, Trữ Cảnh oán hận tức giận thu lại bảo kiếm, xoay người nhắc chân bước nhanh ra ngoài.

Bên trong phòng khách, Hoa Ngạc thân thể mềm nhũn, ngồi trên mặt đất wow một tiếng khóc rống lên, Phượng Lan Dạ vẻ mặt không khỏi bất đắc dĩ, nhìn nàng...